Mục lục
Truyện Công Lược Trái Tim Lâm Tân Ngôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 816: Không thể đưa Tiểu Nhã đi
“Hiến tặng thì cháu biết. Nhưng mang thai hộ là sao, cháu không hiểu lắm.” Mọi người đều đều thấu tỏ, sao không hiểu mang thai hộ ở đây là gì, chỉ muốn bà cụ nói rõ ràng.
Nếu muốn nói rõ, vậy thì nói rõ
Nhân cơ hội này làm cho rõ ràng.
Bà cụ cũng biết như vậy là quá đáng, nên phải mất một lúc mới lên tiếng: “Trứng của Tiểu Nhã vô dụng, nhất định không thể có con với Tô Trạm. Nhưng có rất nhiều người sẵn sàng bán trứng, nếu việc này cũng không thành công thì đương nhiên phải tìm người mang thai hộ. Bác sĩ cũng nói rằng thụ thai tự nhiên là tốt nhất, để đứa trẻ sinh ra được thông minh ”.
Lâm Tân Ngôn hít một hơi khí lạnh.
“Bà nội…”
“Tô Trạm.” Lâm Tân Ngôn đè nén lạnh lùng trong lòng, hướng mắt về phía Tô Trạm: “Cậu nghĩ như thế nào?
“Em sẽ không làm gì có lỗi với Tần Nhã.” Tô Trạm thể hiện thái độ kiên quyết.
“Thằng khốn, sinh con sao lại có lỗi với con bé?” Bà cụ gầm lên.
Tần Nhã nhắm mắt lại, nghe xong lời của bác sĩ, cô ấy biết ngày này nhất định sẽ xảy ra, nhưng cô ấy không ngờ nó lại đến sớm như vậy.
Cô nhướng mi nhìn Tô Trạm: “Chúng ta ly hôn đi …”
“Anh sẽ không ly hôn!” Tô Trạm vội ngắt lời cô, ngồi xổm trước mặt cô ấy: “Anh sẽ không làm bất cứ điều gì bà nói, anh sẽ không phản bội em.”
Tần Nhã chỉ lạnh nhạt nhếch nhếch môi, cười lạnh mà lòng bi thương.
“Chuyện tới bây giờ, anh nói những thứ này có ích lợi gì? Có thể giải quyết gì sao?” Tần Nhã tự ngẫm: “Em đã sai từ đầu rồi.”
Lông mi của cô rung động, nước mắt ẩn hiện càng ngày càng dày: “Tô Trạm, em cố giành lấy anh, nên mới ngã trong tay anh hai lần.”
“Tần Nhã…”
Tô Trạm nắm lấy tay cô ấy: “Em tin anh…”
Tần Nhã lắc đầu: “Đây là tình thế không có cách giải.”
Lâm Tân Ngôn không thể tưởng tượng được Tần Nhã đã trải qua khoảng thời gian này như thế nào, ngày nào cũng phải chịu đựng bầu không khí như vậy, có khác nào sống không bằng chết, không trách Tô Trạm và Tần Nhã lại dọn ra ngoài.
Cô nhìn lướt qua Tô Trạm rồi cuối cùng nhìn về phía bà lão: “Bất kể hôm nay kết cục là như thế nào, cháu có vài lời muốn nói.”
Tô Trạm nhìn sang.
Bà cụ hỏi: “Cháu cũng tán thành chúng nó ly hôn đúng không?”
Lâm Tân Ngôn mím môi: “Đúng vậy.”
“Chị dâu…”
“Nghe tôi nói!” Lâm Tân Ngôn cắt lời Tô Trạm, cô thở dài: “Tần Nhã sẽ về với tôi. Tôilà người thân duy nhất của con bé ở trong nước. Thấy con bé bị hành hạ như thế này, tôi rất hối hận!”
Cô nhìn Tô Trạm: “Hai đứa làm sao đến được với nhau, cậu rất rõ đúng không?”
Tô Trạm mím chặt môi.
“Nếu tôi biết mọi chuyện sẽ thành ra như ngày hôm nay, tôi sẽ không bao giờ đồng ý để hai người kết hôn!” Lâm Tân Ngôn tiếp tục, kìm nén cảm xúc: “Lúc đó ở Bạch Thành, bà nội nóng lòng muốn cậu kết hôn, vì vậy cậu và Tần Nhã mới tiến tới với nhau, giữa hai người tình cảm rất mỏng, chưa đủ đậm sâu thì chúng ta đã trở lại thành phố B. Lúc này, bạn gái cũ của cậu trở lại. Tôi không cần nói thêm về đoạn sau nữa. Cả ba người ở đây đều biết rõ sau đó xảy ra chuyện gì, ai là người chịu nhiều tổn thương nhất? ”
Ánh mắt Lâm Tân Ngôn chậm rãi dừng trên người bà cụ: “Bà cũng biết chuyện này chứ? Tần Nhã bẩm sinh đã vô sinh sao? Sao con bé lại rơi vào kết cục này? Bà không rõ sao?”
Bà cụ không dám nhìn thẳng Lâm Tân Ngôn, bởi vì bà ta cũng biết Tần Nhã mới là người đau khổ nhất trong chuyện này. Nhưng bà ta chỉ muốn nhà họ Tô có người nối dõi, không thể chấp nhận việc nhà họ Tô đoạn tử tuyệt tôn.
“Lúc con bé mang thai con của Tô Trạm, nó khốn nạn không biết quý trọng! Giờ thì hỏi sao con bé lại không thể mang thai?!”
Lâm Tân Ngôn nhìn Tô Trạm: Tô Trạm cậu rõ rồi chứ? Sao con bé không thể mang thai.”
Tô Trạm cúi đầu, thân thể run lên.
“Sao con bé lại trở thành bộ dạng như ngày hôm nay? Là một người phụ nữ lại không thể có con, con bé đau đớn hơn bất kỳ ai trong số các người! Các người có hiểu cho nó không?”, Lâm Tân Ngôn nói với Tô Trạm, nhưng thực chất là nói cho bà cụ nghe.
“Con bé mất con, khuôn mặt hoàn toàn bị hủy hoại bởi vụ nổ, biến thành bộ dạng này, những chuyện này là ai gây ra?” Lâm Tân Ngôn gay gắt chất vấn: “Những tổn thương về thể chất và tinh thần mà con bé đã trải qua, có mấy người chịu đựng được mà không hóa điên. Con bé đã rất mạnh mẽ, có thể chấp nhận Tô Trạm lần nữa cũng là hạ quyết tâm rất lớn. Không, chuyện này tôi cũng có lỗi. Tôi không nên làm mối cho cậu và con bé đến với nhau.
Tôi đã nghĩ hai người vẫn còn tình yêu, nên ở bên nhau. Giờ nhìn lại, có vẻ như tôi đã sai quá sai rồi. Để con bé phải trải qua đau khổ một lần nữa Tô Trạm, tôi nghĩ sau khi trải qua khoảng thời gian đó, cậu sẽ yêu con bé nhiều hơn, quan tâm con bé, để con bé có một mái ấm, bù đắp những tổn thương trước đây đối mà cậu đã gây ra. Nhưng cuối cùng thì cậu làm được gì?”
Lời nói của Lâm Tân Ngôn sắc bén, trong lời nói hàm ý mượn Tô Trạm để nói cho bà cụ nghe.
Cô thật sự không ngờ bà cụ vì đứa trẻ mà cứng ngắc như vậy, hoàn toàn không quan tâm đến tình xưa nghĩa cũ.
Thậm chí còn làm cho Tần Nhã tổn thương rất nhiều.
Cô đỡ Tần Nhã đứng lên: “Hôm nay Tiểu Nhã sẽ về cùng với tôi, cho cậu thời gian suy nghĩ rõ ràng, nghĩ xong rồi thì tới biệt thự tìm chúng tôi.”
“Hả.” Bà cụ vốn tưởng rằng Lâm Tân Ngôn có thể giúp bà thuyết phục Tô Trạm, nhưng không ngờ lại quở trách mình một hồi, tức giận nói: “Cô không thể đưa Tiểu Nhã đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK