Mục lục
KIỀU TÀNG (Liễu Chu Ký 柳舟记)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thôi Hành Chu diệt cướp nhiều năm như vậy, đúng là chưa từng gặp tên nào trắng trợn khiêu khích trước mặt hắn như thế cả.

Hôm nay không trừng trị nữ tặc tử này, chẳng phải là sẽ bị người xem thường?

- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---

Trong lúc nhất thời trong màn lụa truyền đến âm thanh nũng nịu của Miên Đường: "Mấy ngày nay chàng không về, nhớ chàng muốn chết, thế mà vừa về lại hung dữ với ta... Ai nha, sao lại cắn người chứ?"

Tiếp theo đó chính là tiếng cười nhỏ vụn không ngừng.

Lại nói Thôi Phù chỉ thấy đệ đệ tức giận đạp cửa lớn tiến đến kéo Miên Đường đi, cũng lo lắng không thôi. Có lòng muốn qua khuyên can, thế nhưng Hành Chu còn cho người giữ cửa, nàng không có cách nào tiến lên.

Đợi đến buổi tối cũng không thấy Hành Chu và Miên Đường ra dùng bữa.

Lúc này Lý Quang Tài cũng từ trong quân quanh quay về, thế là dứt khoát bày một bàn trong tiểu viện nhà mình, một nhà ba người dùng bữa.

Thôi Phù vừa gắp thức ăn cho Lý Quang Tài vừa nói: "Sao Hành Chu lại giận dữ như vậy chứ, hắn.... sẽ không đánh Miên Đường chứ?"

Lý Quang Tài trở về cũng nhìn thấy cửa phòng bị đạp hỏng, mấy gã sai vặt còn đang đóng đinh trên bản lề của cái đó đấy.

Hắn cũng biết chút ẩn tình, mặc dù không biết chi tiết Miên Đường thi triển mỹ nhân kế, nhưng nhìn vương gia tức giận thành bộ dạng này, đoán là vị Lục Văn đại đương gia này tay chân ngứa ngáy, khi giải cứu Triệu Hầu gia đã làm một số chuyện không phù hợp với thân phận vương phi rồi?

- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---

Có điều khi nghe đến đoạn Thôi Phù lo lắng Miên Đường bị đánh này, Lý đại nhân thật sự cảm thấy nương tử nhà mình suy nghĩ nhiều, chỉ hòa nhã nói: "Vương gia không phải người như vậy, vị đệ muội kia của nàng... Cũng không phải là người chịu bị đánh. Trong viện kia không phải cũng không truyền đến âm thanh đập bàn đập chén sao? Chắc là không sao. Hôm nay hiếm khi gió đêm khoan khoái, nàng ăn nhiều chút, đến Bắc Hải mới bao lâu đã gầy đi trông thấy rồi..."

Nói đến đoạn này, hắn lại nói với Cẩm Nhi: "Cẩm Nhi, ngươi ăn ít chút đi, để lại bụng. Lần này ta ra biển, nhân tiện sai người bắt cho ngươi một lồng cua biển, đang hấp trên bếp, nương ngươi mấy ngày nay lạnh người không thể ăn, lát nữa tất cả đều là của ngươi!"

Cẩm Nhi rất thích ăn cua, nghe xong lời này hai mắt sáng bừng, lập tức không ăn nữa, chỉ duỗi cổ chờ cua.

Thôi Phù nghe lại hơi đỏ mặt. Mấy ngày nay, vừa đúng là đến ngày của nàng, đích thực không thể ăn nhiều đồ lạnh. Khó cho một đại nam nhân như hắn nhớ cả cái này.

Có đôi khi hôn nhân như nước, nóng lạnh tự biết, nàng cũng là vì lần thứ hai gả đi, so sánh mới biết, khi nam nhân toàn tâm toàn ý yêu mình thì một chút thay đổi nhỏ bé của mình đều được hắn ghi nhớ trong lòng.

Khi nàng mới đến Bắc Hải, bởi vì không thích ứng được với hoàn cảnh mà âm thầm sinh ra ý hối hận. Nhưng ở chung chăn gối với Lý Quang Tài, được hắn chăm sóc tỉ mỉ, khổ sở vì phòng ốc ăn uống kia cũng vì vậy mà biến thành vị ngọt nhè nhẹ.

Bây giờ Thôi Phù mới hiểu được vì sao Miên Đường lúc đầu đến Bắc Hải nhìn trạch viện cũ kỹ lại có thể thản nhiên đối mặt.

Ở bên người mình thật sự yêu thương, có thể giúp đỡ nhau, cuộc sống đại khái cũng sẽ không trở nên quá khó khăn.

Nghĩ đến này, nàng lại thoáng yên tâm, cảm thấy trong viện đệ đệ cũng không thể náo loạn gì lớn.

Nói đến Miên Đường, nàng thật sự có chút nghi ngờ khí hậu Bắc hải có phải là nuôi dưỡng nam nhân không, sao phu quân của mình tinh khí ngày càng bừng bừng phấn chấn chứ?

Đêm này cuối cùng là thể lực nàng không chống đỡ được trước, kêu khóc nhân mình là tiểu cẩu tử, cầu xin vương gia tạm tha cho nàng.

Thôi Hành Chu mồ hôi nóng đầm đìa vuốt gò má nàng nói: "Lần này nếu như dễ dàng tha cho nàng, lần sau không chừng còn muốn mặc váy mỏng đi nhảy dụ địch! Trong ngày mai viết thư cầu tha thứ một ngàn chữ cho ta, tỉ mỉ ngẫm lại nên làm một vương phi hiền đức đoan trang tao nhã như thế nào!"

Miên Đường mệt đến hồn lìa khỏi xác, không đợi hắn nói hết lời, nghiêng đầu đã ngủ thiếp đi.

Đến ngày hôm sau, Thôi Hành Chu sắp ra cửa rồi mà Miên Đường vẫn chưa rời giường. Thôi Hành Chu lay Miên Đường nói: "Không phải nói mỗi ngày đều muốn búi tóc cho ta sao? Không dậy nổi?"

Miên Đường ở trong chăn lộ ra một đôi mắt u oán: "Hôm nay phải viết văn dài, cầm lược không nổi, chàng mau đi đi, đừng chọc ta..."

Thôi Hành Chu nhíu mày nhìn một ụ nhỏ oán khí trong chăn, thật sự cảm thấy bài tập một nghìn chữ mình giao dường như quá ít.

Lại nói Thôi Phù vẫn luôn nhắc đến Miên Đường, mãi đến sắp trưa mới thấy nàng mệt mỏi chống eo dẫn theo Tiểu Dập Nhi ở trong viện tử hái hoa chơi.

Thôi Phù vội vàng đi qua đỡ nàng hỏi: "Đây là làm sao? Sao không đứng dậy nổi nữa."

Miên Đường vội vàng cười nói: "Ván giường hơi cứng, ngủ hơi đau thắt lưng... Đúng rồi, lát nữa vừa hay đến chỗ Triệu Hầu gia lấy chút cao thuốc giảm đau."

Thôi Phù nghe thoáng yên tâm, nói: "Thư của mẫu thân gửi đến rồi, còn hỏi Tiểu Dập nhi bây giờ lớn thế nào đấy. Lát nữa ngươi đừng ra ngoài, ở trong nhà trả lời thư của mẫu thân cùng ta, buổi tối gọi Triệu Tuyền đến phủ dùng bữa nhân tiện bảo hắn kê đơn thuốc là được rồi."

Miên Đường nghe nói còn phải viết chữ thì thật sự cảm thấy gân tay lại như bị người vặn qua một bên vậy, không có nổi chút sức lực nào.

Nhớ đến Trấn Nam hầu nói không giữ lời, vong ân phụ nghĩa kia, khóe miệng Miên Đường hơi cong lên.

Khi nói xong lời này, Thôi Phù phát hiện đệ muội mình hình như miệng cười nhưng trong không cười, nhìn qua làm người ta trong lòng run rẩy.

Có điều Miên Đường ngoài miệng lại là nhu hòa: "Chỉ sợ hầu gia khách khí với chúng ta không đến, ta vẫn là tự mình đi mời mới tốt..."

Nói đến Triệu Tuyền, cảm giác nhớ nhà một khi dâng lên là không thể kìm nén được, đang để thị nữ và đám sai vặt mới thuê chuẩn bị chút hành trang thì nhìn thấy Liễu Miên Đường một thân y phục thợ săn, cầm theo roi da tiến đến.

Triệu Tuyền bây giờ nhìn thấy Liễu Miên Đường là không tự chủ cứng đờ người, nhỏ giọng hỏi vương phi đã dùng bữa chưa.

Liễu Miên Đường nhìn rương hành lý đầy đất một chút, hỏi: "Triệu hầu gia sao vừa tới đã muốn đi rồi? Người bệnh trong y tạp kia đều chẩn trị xong rồi sao?"

Triệu Tuyền núp ở bên khung cửa nói: "Mẫu thân thân thể không khỏe, hơn nữa gần đây định thân cho ta, ta cũng phải về sớm một chút thành thân xung hỉ mới tốt."

Miên Đường khẽ gật đầu, nhận chén trà nha hoàn đưa tới nói: "Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Triệu hầu gia nếu thật lòng tích đức vì lão hầu phu nhân, xung hỉ sợ là không đủ, chữa trị cho dân chúng Bắc Hải mới xem như là tích đức tạo phục cho lão hầu phu nhân đó!"

Triệu Tuyền mỗi ngày đều ở trong y tạp, mặt trời chưa lặn chưa được về, thật sự là quá đủ rồi! Nghe Miên Đường nói như vậy, y vội vàng xua tay nói: "Trong quân doanh của vương gia cũng có mấy vị lương y, ta thấy cũng không thiếu một người ta đâu..."

Miên Đường cố ý ngó người về phía trước, nói: "Ta gần đây nghiên cứu quẻ tượng, biết được chút da lông, theo ta thấy hầu gia vẫn nên ở lại đây đi. Nếu không đường về chuyến này lại có tặc tử ghi hận ngươi trong lòng mai phục. Nếu như ngươi lại bị bắt cóc, không có người cứu, chẳng phải là phải rơi vào tình cảnh đầu treo đỉnh núi sao?"

Triệu Tuyền khô khốc nói: "Ta lần này tự nhiên sẽ đi đường lớn, lại nói... Ta... Ta là một người nhàn rỗi có kẻ thù gì chứ?"

Bích Thảo ở một bên nói tiếp: "Hầu gia ngài bình thường nói nhiều như vậy, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, rượu vào lời ra là nói hết rồi, chỉ sợ đắc tội người mà không tự biết, ngài xem có lý không?"

Triệu Tuyền biết mình đang bị dư nghiệt Ngưỡng Sơn đe dọa. Không biết tại sao Hoài Dương vương diệt phỉ trước kia bây giờ cũng bị nữ tặc ngủ cho ngoan ngoãn luôn, thật sự là không thể dựa dẫm được rồi.

Thế là hắn rưng rưng nói: "Cái kia... Ta ở lại xem bệnh đến khi nào?"

Miên Đường thấy hắn đã ngoan ngoãn, chống eo chậm rãi đứng lên nói: "Đợi đến khi người mà ngươi đắc tội hết giận mới thôi!"

Triệu Tuyền rốt cuộc phải khổ sở ở lại làm công.

Trên Khấu đảo ở Đông Hải mười mấy ngày sau lại nổi lên sóng lớn mênh mông.

Lúc trước đám người Oa trên Khấu đảo ra khơi lên đất liền nhiều nhất là ba ngày sẽ trở về. Dù sao bọn chúng làm chủ yếu đánh tập kích, không thể tham chiến lâu dài.

Nhưng đây là lần đầu tiên tiểu thủ lĩnh Tảo Hoa Thọ dẫn người ra biển nhiều ngày mà chưa thấy trở về, lại là không có tin tức.

Khi người bên dưới trình báo cho Taka Ouji, hắn nhướng mày, trực giác cảm thấy không ổn.

Cho dù Tảo Hoa Thọ không cướp được tài vật gì thì chí ít cũng sẽ phái người trở về truyền chút tin tức, miễn xảy ra chuyện gì bất ngờ, lại không người tiếp ứng. Thế là hắn phái mấy người Oa đắc lực vượt biển đi tìm Tảo Hoa Thọ.

Mấy người Oa này lên bờ, một đường trèo đèo lội suối đến đỉnh núi Tảo Hoa Thọ đặt chân, nhưng sau khi lên đến nơi, lại thấy là đầu lâu người Oa khắp núi bị treo cao trên sào tre, còn vì thời tiết khô nóng đã sinh giòi, vô cùng kinh khủng.

Mấy người Oa chỉ là lướt nhìn qua đã nhìn thấy đầu lâu của Tảo Hoa Thọ và mấy tên người Oa quan trọng, bọn họ không dám nhìn kỹ, nhưng nhìn sào dài treo chi chít khắp núi là biết được thủ hạ Tảo Hoa Thọ sợ là đã toàn quân bị diệt.

Bọn họ lại sơ Bắc Hải để lại quân đội ở nơi này, vội vội vàng vàng quay người chạy ngược về. Đi chưa xa, đã nghe thấy có người Oa hô hào: "Đại nhân, đại nhân, tạ ơn trời đất, các ngươi là đến cứu ta sao?" Bọn họ ngừng lại nhìn theo hướng âm thanh, nhìn phía xa một mảnh bụi cỏ rậm rạp có một người Oa chui ra, đang chạy về phía bọn họ.

Đợi người Oa kia đến, bọn họ vội vàng hỏi đã xảy ra chuyện gì, có bao nhiêu người vây bắt tiến công mà Tảo Hoa Thọ cùng với người Oa khác đều không thể thoát thân.

Người Oa kia trong lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Đại nhân, mới ban đầu rất thuận lợi, thủ lĩnh Tảo Hoa Thọ dẫn chúng ta liên tiếp cướp bóc mấy làng, bắt được không ít nữ tử mỹ mạo, còn bắt được một con dê béo bở. Đêm hôm đó thủ lĩnh Tảo Hoa Thọ rất vui vẻ, bày tiệc rượu để ho những nữ tử kia rót rượu trợ hứng. Trên tiệc rượu chúng ta vô tình phát hiện một nữ tử vô cùng xinh đẹp..."

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, tựa như đang nhớ lại khuôn mặt nữ tử kia, vốn là nữ tử xinh đẹp như thế, bây giờ nhớ lại lại giống như là ác ma la sát gì đó vậy.

"Chúng ta đưa nữ tử kia đến lều vải của thủ lĩnh Tảo Hoa Thọ. Lại sau đó ta có hơi say, trong lúc đi tiểu trong rừng cây mơ mơ màng màng ngủ mất. Về sau ta bị tiếng kêu thảm thiết của thủ lĩnh Tảo Hoa Thọ làm bừng tỉnh, khi ra vừa hay nhìn thấy nữ tử xinh đẹp kia chặt đầu thủ lĩnh Tảo Hoa Thọ. Người của chúng ta phần lớn say mê bất tỉnh, bên ngoài lại xông đến mười mấy người, cứ như vậy... chặt đầu mọi người, sau đó treo trên sào dài, sau đó chúng mang nữ tử và tiền của đi. Mấy ngày qua dưới núi vẫn luôn có người đi đi về về tuần tra, mãi đến gần đây mới ít người đi. Ta không dám rời đi xa, mỗi ngày chỉ có thể ăn chút rau dại sống qua ngày, cứ ở đây đợi chư vị đại nhân."

Mấy người Oa hai mặt nhìn nhau. Bọn họ vốn cho là Bắc Hải phái đến đại đội nhân mã, sau một trận đại chiến Tảo Hoa Thọ mới toàn quân bị diệt, không nghĩ đến địch nhân chỉ có một nữ tử xinh đẹp và mười mấy người, còn là bị giết trong mơ hồ.

Thế là bọn họ dẫn theo người Oa duy nhất sống sót này một đường đi nhanh đến bờ biển, ngồi thuyền nhỏ quay về đảo phục mệnh Taka Ouji.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK