Mục lục
[Hệ Thống Xuyên Thư] Sau Khi Xuyên Qua Nam Chính Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Tôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi bị Tiểu Thất đả kích cho một trận, Thu Trì sau đó không bằng cách nào lại có thể lết thân xác lên tầng cao nhất.

Hiện tại cậu đang đứng trước cửa phòng, đưa mắt nhìn vào cánh cửa hồi lâu, nghĩ đi nghĩ mãi vẫn là không hạ đủ quyết tâm gõ cửa.

Tiểu Thất nhìn thời gian đếm ngược mà xót ruột thay cho Thu Trì, nó kích động nói: "Thân ái, thời gian đã bắt đầu đếm ngược rồi đó, bây giờ mỗi phút giây đều vô cùng quý giá, cậu đừng lãng phí."

"Tao thấy..." Thu Trì chết lặng nói: "Hay là mày cho tao bị điện giật luôn đi, tao không cần phần thưởng đâu."

Tiểu Thất hận rèn thép không thành sắt, nói: "Thân ái, cậu đừng bi quan vậy mà."

"Vậy mày thử tự mình nâng độ hảo cảm của nam chính cho tao xem?"

"Tiểu Thất mà làm được thì còn cần thân ái để làm gì?"

Thu Trì: "..."

"Tao phát hiện dạo gần đây mày cãi rất giỏi đấy!!!" Thu Trì nghiến răng nói, bàn tay nắm lại nấm đấm, ngón tay bấu vào da thịt cơ hồ muốn bật máu.

Nhưng Tiểu Thất lại hồn nhiên ngây thơ, cho rằng Thu Trì khen mình thật, liền hì hì nói: "Thân ái quá khen."

Thu Trì: "..." Đây không biết là lần thứ N bao nhiêu cậu có xung đột muốn report nó với hệ thống chủ thần.

Nhìn đồng hồ đếm ngược trước mặt, thời gian đã trôi qua hai mươi phút, không nên kéo dài thêm nữa.

Thu Trì nhắm lại hai mắt, hít một hơi thật sâu rồi thả ra, đến khi mở mắt ra, ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều. Thu Trì đưa cả hai bàn tay vỗ mạnh lên má mình sau đó đưa tay lên gõ cửa phòng.

Đứng đây hết buổi cũng chẳng được gì, cứ thử một lần xem sao.

Dù sao thất bại cũng chỉ bị điện giật cấp ba, cố gắng nhịn đau một chút, tê liệt một hồi là xong.

Thu Trì vừa gõ cửa xong, gần như ngay lập tức đã nghe thấy giọng Cố Triều phát ra: "Vào đi."

Giọng Cố Triều trầm hơn cả thường ngày, từ giọng điệu nghe ra hình như Cố Triều đang không được vui.

Cậu nuốt nước bọt một cái sau đó đẩy cửa đi vào.

Vừa mở cửa mùi hương của rượu ngay lập tức xộc thẳng vào múi khiến Thu Trì nhíu mày, vất vả lắm mới không đưa tay lên che mũi.

Thu Trì ngước mắt nhìn về phía trước, Cố Triều rồi bắt chéo chân trên ghế lớn, một tay dựa vào tay ghế chống cầm, tay còn lại cầm một ly rượu lắc nhẹ theo chiều kim đồng hồ, nước rượu màu đỏ theo động tác của Cố Triều mà lắc qua lắc lại, trong như sóng nước đẹp mắt vô cùng.

Ngoài Cố Triều, trong phòng không hề có thêm bất kỳ ai, ngay khi Thu Trì mở cửa, ánh mắt Cố Triều đã liếc lên, nhìn thẳng vào cậu.

Thu Trì gặp Cố Triều chỉ được vài lần, tính luôn hôm qua thì là bốn, trong đó có một lần không trực tiếp đối mặt, nhưng đây là lần đầu cậu thấy ánh mắt Cố Triều đáng sợ như vậy.

Nhìn vào nó, Thu Trì bất tri bất giác nhớ lại mấy đoạn tình tiết miêu tả sự tàn nhẫn của nam chính, hắn ta cũng dùng đôi mắt này để nhìn người khác?

Đối diện với ánh mắt của Cố Triều, Thu Trì cảm thấy thật sự rất áp lực, đây không chỉ là sợ, mà nó gần như là bản năng trốn tránh của động vật ăn cỏ khi nhìn thấy động vật ăn thịt.

Thu Trì vừa toát mồ hôi vừa đóng cửa lại, khóe môi gắng gượng cong lên nói: "Cố tổng... lâu rồi không gặp."

"Lại đây."

Chất giọng khàn đục gợi cảm, âm thanh từ cuống họng Cố Triều phát ra mang theo từ tính khiến người nghe không thể từ chối, giống như mật ngọt, nhưng ẩn dấu bên trong mật ngọt lại là độc dược chết người.

Thu Trì vốn không muốn nhưng bàn chân lại chẳng tự chủ mà nghe theo, đến khi cậu nhận ra thì bản thân đã đứng trước mặt hắn rồi.

Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Thu Trì rời đi trước, cố gắng đè nén sự sợ hãi trong lòng, hỏi: "Là Cố tổng cho gọi tôi?"

Cố Triều nhìn Thu Trì sau đó nhíu mày, hắn cuối cùng nhấp ly rượu trên tay nói: "Tôi không thể gọi cậu?"

"Dĩ nhiên không phải." Thu Trì cảm thấy bản thân sắp chết ngạt bởi không khí trong căn phòng này rồi, mặc kệ là cái gì thì cứ nịnh bợ cái đã: "Chỉ cần là Cố tổng cần bất kỳ lúc nào tôi cũng sẽ có mặt."

"Thật không?"

Thu Trì làm vẻ mặt chân thành gật đầu.

"Nhớ lời nói này của cậu."

Sau đó...

.... Chẳng còn sau đó nữa.

Sau khi nói xong Cố Triều không nói thêm bất kỳ câu nào nữa, cũng không hướng Thu Trì yêu cầu cái gì, khiến cậu trong lòng cảm thấy kỳ quái.

Mãi một lúc sau Thu Trì mới hỏi: "Cố tổng, ngài có chuyện gì cần tôi làm hay không?"

"Không..." Cố Triều tính nói "không cần, cậu đứng đó là được" nhưng chẳng hiểu sao lại ngừng lại, hắn nhìn chai rượu trên bàn một chốc rồi uống cạn rượu trong ly, nói: "Rót rượu cho tôi."

Thu Trì nhận lệnh, cầm lấy chai rượu trên bàn rót cho Cố Triều.

Cậu vừa rót xong Cố Triều lại một hơi uống hết, Thu Trì chỉ có thể rót liên tục cho hắn, thầm nghĩ kêu cậu lên đây chỉ bảo cậu rót rượu thế này thôi à?

Cái con người này... sao mà khó hiểu thế?

Nhìn thời gian đã trôi qua gần cả tiếng mà nhiệm vụ lại chẳng tới đâu, Thu Trì chẳng biết làm cách nào để giúp Lâm Đặng tăng độ hảo cảm với Cố Triều, cứ cái đà này cậu thật sự chỉ có nước ăn một đòn điện cao áp thôi.

Còn Cố Triều, chỉ trong chốc lát, hắn đã uống hết cả chai rượu vang đỏ, sau đó lại lệnh cho Thu Trì đi lấy thêm một chai.

Loại rượu vang này có nồng độ cồn trung bình, Cố Triều ấy vậy mà uống hết cả chai mà gương mặt không một tia ửng hồng, tửu lượng thật ghê gớm.

Thu Trì rót liên tục cho Cố Triều thêm nửa chai, lúc này trong lòng Thu Trì đã xuất hiện một tia lo lắng, uống rượu như kiểu đòi mạng thế này, dù cho có tửu lượng tốt thì cũng thể cứ uống liên tục như thế này.

Nhìn ly rượu trống không trên tay Cố Triều, Thu Trì có chút do dự không muốn rót tiếp: "Cố tổng..."

"Hửm?" Âm thanh trầm thấp mang theo mùi hương rượu, Cố Triều hơi ngẩn đầu lên, ánh mắt có hơi mất tiêu cự mà ngẩn lên, mắt đối mắt với Thu Trì.

Thu Trì bị dáng vẻ này của Cố Triều làm cho mê mẩn, thầm nói đàn ông khi uống rượu thật có sức hút chết người.

"Cố tổng, tôi thấy anh uống nhiều quá rồi, hay là đừng uống nữa, có được không?"

Cố Triều im lặng nhìn cậu một lúc, sau đó hỏi: "Cô gái hôm qua... là bạn gái cậu?"

Thu Trì vì câu hỏi bất thình lình này của hắn mà đứng hình hết năm giây, may là cậu kịp phản ứng lại, nói: "Không phải."

Ai dám cướp vợ của anh hả đại ca? Tôi không chê bản thân mình sống lâu đâu.

Cố Triều: "Vậy là mối quan hệ khác?"

Bị đôi mắt này của Cố Triều nhìn chòng chọc, Thu Trì có chút ngại ngùng rời tầm mắt, nói: "Cô ấy là bạn học cùng trường của tôi, sau khi xin việc vào đây, mới phát hiện cô ấy cũng làm ở đây, thi thoảng chỉ nói chuyện vài ba câu, không đến mức thân thiết."

"Cậu giải cặn kẽ như thế để làm gì?"

"Tôi, tôi là sợ anh hiểu lầm."

Vậy nên anh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm nha.

"À." Cố Triều không nhanh không chậm mà kêu một tiếng, nói: "Vậy là cậu không xăm hình nữa."

"Không xăm nữa, dù sao cũng không phải sở thích của tôi." Thu Trì nói xong lại nhớ ra nhiệm vụ đầu tiên liền vội vàng bổ sung: "Nhưng mà Cố tổng yên tâm, hình xăm của ngài, tôi vẫn làm tròn trách nhiệm đến cùng."

Hầu kết Cố Triều nhấp nhô lên xuống, cuối cùng hỏi lại: "Cậu và cô gái đó thật sự không có quan hệ gì?"

Thu Trì chắc nịch đáp: "Thật sự không có."

Cậu vừa dứt câu thì Tiểu Thất lại kêu lên một tiếng vừa vui mừng vừa kinh ngạc: "Thân ái, độ hảo cảm của nam chính tăng lên rồi."

Thu Trì nghe vậy thì háo hức, sau đó lại bị cậu tiếp theo của Tiểu Thất làm cho chết tâm: "Thân ái, tăng đến năm độ hảo cảm nha. Còn âm hai mươi năm, thân ái cố lên."

Nãy giờ nói đến mỏi quai hàm thế mà chỉ tăng có năm?

Nhìn đồng hồ đếm ngược, thời gian đã trôi qua một tiếng rưỡi, vậy mà độ hảo cảm chỉ tăng có năm. Trong khoảng thời gian còn lại thật sự khó mà hoàn thành nhiệm vụ được.

Cố Triều thấy cậu đứng yên liền dùng tay búng nhẹ lên miệng ly, nói: "Đơ người ở đó làm gì? Mau rót rượu tiếp đi."

Thu Trì im lặng rót rượu cho hắn, thì lại nghe Cố Triều nói: "Ngồi xuống đi."

Được cho ngồi, Thu Trì lập tức không nói hai lời liền lập tức ngồi xuống, nói thật đứng nãy giờ cũng mỏi chân lắm.

Thu Trì vừa tiếp rượu Cố Triều vừa nghĩ, nên làm cách nào để giúp nữ chính tăng độ hảo cảm, ban nãy cậu phủ định mối quan hệ của mình với cô, Cố Triều lập tức tăng độ hảo cảm. Hay bản thân thử trước mặt hắn khen ngợi nữ chính?

Nghĩ là làm, Thu Trì muốn theo thói quen căn môi dưới nhưng lại nhớ lần trước bị Cố Triều đánh một cái liền chuyển qua liếm môi, đôi môi hồng hồng tự nhiên, sau nhiều lần bị cậu liếm qua liếm lại liền trở nên căn mọng.

Cố Triều đưa mắt nhìn qua liền nhìn đến ngẩn người.

Nhưng Thu Trì lại không để ý đến ánh mắt này của hắn, nói: "Cố tổng, thật ra Lâm Đặng là cô gái rất tốt."

Cố Triều nhíu mày hỏi: "Ý cậu muốn nói là gì?"

Thu Trì căng thẳng liếm môi liên tục nói: "Lâm Đặng là một cô gái rất tốt, dịu dàng lại xinh đẹp, cười lên rất có sức sống, một người như vậy rất thích hợp để yêu..."

Chữ "đương" còn chưa kịp nói ra thì đã bị Cố Triều cắt ngang, giọng hắn âm trầm lạnh lẽo, gương mặt cũng đằng đằng sát khí: "Vậy ra cậu Thu đây là muốn cùng cô ta yêu đương."

Cùng lúc này bên tai lại vang lên tiếng của Tiểu Thất: "Thân ái!! Độ hảo cảm lại giảm rồi!!!"

Thu Trì: "..."

Thu Trì chẳng hiểu ra làm sao, rõ ràng là cậu khen rất tốt cơ mà? Sao nam chính lại có thể tự suy ra cậu muốn cùng nữ chính yêu đương?

Nói chuyện với người không cùng sóng não thật sự rất mệt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK