• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hàn Vận nước mắt tuôn ra trong khi Hiên Viên Hủ ở trên người mình làm xằng làm bậy, mà không hề phản kích được. Chỉ đến khi miệng vết thương được băng bó hoàn tất, Hiên Viên Hủ mới giải huyệt đạo cho Hàn Vận.

Thân thể vừa được tự do, Hàn Vận liền tung một quả đấm. Đương nhiên là không thể thành công đánh trúng Hiên Viên Hủ thành gấu trúc, mà nắm tay đưa ra bị người bắt lấy.

Hiên Viên Hủ tiến tới bên miệng Hàn Vận ái muội đặt lên một nụ hôn.

“Đại thúc vẫn là có sức như vậy.”

Đây không phải lần đầu tiên Hiên Viên Hủ xưng hô Hàn Vận là đại thúc, Hàn Vận khóe miệng run rẩy.

Tuổi Hiên Viên Hủ cũng không phải bí mật, thậm chí toàn bộ Hiên Viên quốc không người nào không biết. Hắn hai mươi tuổi đã nắm giữ toàn bộ mệnh mạch Hiên Viên quốc, dùng bốn chữ ‘Tuổi trẻ tài cao’ rất thích hợp. Hơn nữa hắn bề ngoài tuấn lãng, thân phận hiển hách.

Hàn Vận trong lòng thầm mắng Hiên Viên Hủ này biến thái, chỉ là hiện tại không sức lực cùng tên hỗn đản này so đo, thầm nghĩ muốn ngủ một giấc.

“Ta muốn đi ngủ, ngài đi ra ngoài đi.”

Hiên Viên Hủ lại cười nhạo ra tiếng.

“Đại thúc tựa hồ đã quên, nơi này là phòng của ta hay là ngươi muốn lại về địa lao ngủ, như vậy cũng có thể.”

Ý tứ Hiên Viên Hủ là Hàn Vận nếu muốn ở trong này ngủ, sẽ không thể đuổi hắn đi, nếu không trở về đại lao đi. Hàn Vận đã biết Hiên Viên Hủ không có dễ dàng buông tha như vậy, hơn nữa bản thân hiện tại quả thật cần nghỉ ngơi.

“Tùy ngài.”

Tuy là nói như vậy, Hàn Vận không có ý tứ rời giường mà xê dịch thân mình hướng vào trong chừa một khoảng trống bên ngoài.

Hiên Viên Hủ cong khóe miệng cười, xem ra Hàn đại thúc cũng không phải loại ra vẻ thanh cao, rất thức thời khiến hắn thực thích.

Cởi áo khoác, Hiên Viên Hủ nằm bên cạnh Hàn Vận.

“Này, lấy móng vuốt ra!”

Hàn Vận vừa mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, liền cảm giác được ngực nặng nề, thì ra là Hiên Viên Hủ khoát tay lên trên.

“Ngươi nói tay ai là móng vuốt?”

Hiên Viên Hủ nguy hiểm hỏi. Quả nhiên không thể dung túng đại thúc, hiện tại lại bắt đầu chẳng phân biệt được tôn ti.

Hàn Vận rõ ràng cảm giác được phía sau bắt đầu có gió lạnh, nhưng không nhịn. Hàn Vận ta đường đường là nam tử, dựa vào cái gì để tùy ý Hiên Viên Hủ ngươi chà đạp ở trong tay!

“Nơi này còn có người khác sao?”

Hàn Vận kiên cường nói.

“A, xem ra đại thúc còn chưa có làm rõ tình thế hiện tại, vậy để Bổn Vương chỉ giáo đại thúc đi.”

Hiên Viên Hủ nguy hiểm nheo mắt.

Đây là lần đầu tiên Hiên Viên Hủ ở trước mặt Hàn Vận tự xưng Bổn Vương, làm Hàn Vận có chút khiếp đảm. Dù sao nơi này là Đế Vương thống trị, Vương gia tay cầm binh quyền, mà mình còn là một tiểu tặc không có tiếng tăm. Cái gọi là dân không cùng quan đấu, mình vậy không phải tự chuốc lấy cực khổ sao!

“Ôi.”

Hiên Viên Hủ cầm áo Hàn Vận đưa người đặt ở dưới thân hắn. Lúc này Hàn Vận chỉ mặc độc nhất một lớp áo nội y, áo bị nhấc lên, phần da thịt như ẩn như hiện.

Hiên Viên Hủ tất nhiên là không có bỏ qua cảnh xuân. Không nghĩ tới đại thúc tuổi không nhỏ, làn da lại trắng nõn như thế, cũng không biết sờ lên cảm giác thế nào.

Tâm động không bằng hành động, Hiên Viên Hủ một tay ngăn chặn hành động của Hàn Vận, một tay xoa vòng eo mềm dẻo kia.

Cảm giác nhẵn mịn khiến Hiên Viên Hủ tâm sinh mê luyến, hơn nữa trên người Hàn Vận có một mùi hương, khi xử lý miệng vết thương hắn đã ngửi thấy chỉ là hiện tại càng thêm rõ ràng.

“Đại thúc người thật thơm thật mịn.”

Hiên Viên Hủ cúi đầu, dán vào lỗ tai Hàn Vận thủ thỉ.

“Đứng lên!”

Hàn Vận vặn vẹo thân mình tránh né, Hiên Viên Hủ càng di động bàn tay hướng lên trên. Hiên Viên Hủ đem thân thể càng thêm áp sát.

“Đại thúc là đang câu dẫn ta sao?”

Hiên Viên Hủ đột nhiên ngậm vành tai Hàn Vận, miệng nhẹ nhàng cắn cắn lên.

Hàn Vận vốn định phản bác, vào lúc này cảm giác được ở trên bụng có vật cứng cọ cọ, nhất thời miệng mở lớn kinh ngạc nói không nên lời.

Hiên Viên Hủ tự nhiên biết thân thể mình có biến hóa, ở trên người Hàn Vận chiếm đủ tiện nghi mới rời đi, tuy rằng không thể hành động thật, nhưng thu chút lợi tức vẫn là tất yếu.

“Ngủ.”

Hiên Viên Hủ giọng khàn khàn trầm thấp nói, tin tưởng lúc này Hàn Vận tuyệt không dám phát hỏa với hắn.

Lần này Hàn Vận không có so đo đặt tay ở trên ngực ngoan ngoãn không nhúc nhích tùy ý để Hiên Viên Hủ ôm mình, cho đến khi người bên cạnh hô hấp vững vàng, mới ngáp một cái mơ mơ màng màng ngủ.

Thẳng đến ngày hôm sau Hàn Vận mới tỉnh, quay đầu nhìn sườn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Hủ bên cạnh. Mày kiếm anh tuấn, mũi cao thẳng, khóe môi nhếch lên. Nếu người này tính cách không phải ác liệt, tuyệt đối sẽ trở thành mục tiêu săn lùng của Hàn Vận, đáng tiếc tình thế hiện tại Hunter rõ ràng sẽ không là Hàn đại thúc.

Nhất định phải nghĩ biện pháp chạy trốn. Đây là ý niệm duy nhất trong đầu Hàn Vận lúc này. Tuyệt đối không thể bị hỗn tiểu tử ăn không còn xương!

Đừng tưởng rằng đại thúc không biết tâm tư xấu xa của Hiên Viên Hủ, chỉ là Hàn Vận cho tới bây giờ không là hạng người chịu yếu thế. Nghĩ mình dưới thân người khác liền nổi da gà.

Người bên cạnh giật giật, Hàn Vận lập tức đem mắt nhắm lại, tiếp tục giả bộ ngủ.

Hiên Viên Hủ ôm thân mình Hàn Vận xoa xoa, mở mắt nhìn người trước mặt có chút mê mang, lúc này ánh mắt không có sắc bén như ngày xưa mà giống một đứa bé đơn thuần trong suốt.

Chỉ là sắc thái này cũng không có kéo dài, rất nhanh Hiên Viên Hủ liền lại biến trở về bộ dạng Vương gia cao cao tại thượng. Mà giây phút ngắn ngủi kia không có bị Hàn Vận nhìn thấy.

Nhẹ nhàng hôn môi Hàn Vận một chút, Hiên Viên Hủ đứng dậy, lập tức gọi người vào rửa mặt chải đầu.

Cho đến khi trong phòng im lặng hoàn toàn, Hàn Vận mới lại mở mắt nhìn căn phòng trống rỗng. Nhanh chóng đứng dậy đơn giản rửa mặt chải đầu xong, Hàn Vận lặng lẽ đi đến bên cửa sổ quan sát tình huống bên ngoài.

Cửa có hai thị vệ trông coi, xem ra muốn đi ra ngoài chỉ có thể theo cửa sổ. Nhưng hiện tại Hàn Vận bị nội thương mà cổ chân còn đau, tuy rằng miệng vết thương không lớn nhưng cũng sẽ ảnh hưởng cử động, lúc này rời đi tuyệt đối không phải hành động sáng suốt.

Trong khi Hàn Vận đang suy nghĩ rối rắm từ xa xa đi tới hai người. Không muốn hai người phát hiện dị thường, Hàn Vận trở lại trên giường ngồi vào chỗ của mình.

“Hai vị đại ca, Vương gia phái chúng ta vào hầu hạ Hàn công tử.”

“Vào đi.”

Tiếng mở cửa vang lên, lập tức hai người nhẹ nhàng bước vào. Phấn Mai nói với Lục Ngạc:

“Ta đi vào thỉnh công tử.”

Lục Ngạc gật đầu, đem đồ ăn bày lên trên bàn. Khi Phấn Mai tiến vào trong phát hiện Hàn Vận đã dậy, liền lễ phép mời Hàn Vận đi ra ngoài dùng cơm. Hàn Vận gật đầu, biểu hiện ra bộ dáng vừa mới tỉnh ngủ.

Dùng bữa xong, Hàn Vận xoa xoa miệng thản nhiên hỏi:

“Ta có thể đi ra ngoài một chút không?”

“Có thể, nhưng là phải để chúng ta cùng đi.”

Lục Ngạc giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.

Cứ như vậy, Hàn Vận cùng Phấn Mai và Lục Ngạc đi dạo Vương phủ. Đi đến hoa viên, Hàn Vận không khỏi hỏi:

“Vương gia các ngươi đâu?”

“Vương gia ở thư phòng nghị sự, công tử muốn đi tìm Vương gia sao?”

Phấn Mai dò hỏi.

Hàn Vận liên tục xua tay, đại thúc chỉ muốn biết Hiên Viên Hủ có ở Vương phủ hay không mà thôi, nếu không ở Vương phủ sẽ tìm kiếm thời cơ chạy trốn.

“Vương phủ có chỗ nào chơi vui không ?”

“Có thì có, chỉ là không biết công tử có thể thích nơi đó hay không thôi.”

“Phấn Mai.”

Lục Ngạc không đồng ý nhìn về phía Phấn Mai. Thấy Lục Ngạc như thế, Hàn Vận đúng là sinh ra chút hứng thú đối với nơi đó.

“Thì đi chỗ ngươi nói.”

Hàn Vận quyết định nói. Phấn Mai hưng phấn cười còn vui vẻ hơn so với Hàn Vận.

Ba người đổi phương hướng, hướng phía trước viện đi đến.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK