• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Uống xong trà Thanh Bích châm, trà xanh nâng cao tinh thần, hai người bất tri bất giác đã hàn huyên một canh giờ, cũng có một loại cảm giác hận không gặp nhau sớm.

“Hàn đại ca, huynh thực sự hai mươi tám tuổi, chớ không phải là gạt ta đó chứ?”

Thanh Bích vẻ mặt không tin, sẽ không là vì mình nói hai mươi bốn tuổi, Hàn Vận muốn làm đại ca cố ý thay đổi tuổi đó chứ. Nhìn vẻ ngoài này như thế nào để người ta tin được.

Hàn Vận đã biết Thanh Bích sẽ không tin, dù sao trừ sư phụ, không ai tin. Giống như lúc trước giả thân phận này cùng lắm chỉ quá hai mươi hai tuổi.

“Ta lừa ngươi làm cái gì, ai không muốn mình trẻ một chút.”

Thanh Bích ngẫm lại cũng đúng, giống như các tiểu quan, dù mười sáu cũng nói thành mười bốn tuổi.

“Vậy Hàn đại ca thành gia chưa?”

“Ngươi xem ta giống có gia đình sao?”

“Không giống.”

“Thì đúng vậy.”

“Huynh không suy nghĩ tới sao, đã hai mươi tám tuổi. Với tuổi đó chúng ta ở nơi này, tiểu quan thì đều hoàn lương, nam nhân bình thường thì đã có vài đứa con.”

Hàn Vận lắc đầu, trên mặt mang theo sự thản nhiên.

“Ở quê của ta, nam nhân hai mươi tám tuổi vừa mới khởi nghiệp mà thôi, thành gia càng là số ít.”

“Quê của huynh? nơi nào?”

“Trung Quốc.”

Nói tới quê mình Hàn Vận vẫn cảm thấy tự hào.

“Không có nghe nói qua.”

Thanh Bích lắc đầu nhíu mày, đừng nói Hiên Viên quốc không có này địa phương này, ngay cả quốc gia khác cũng không có nghe nói có địa danh như thế.

“Ha ha, vậy đúng rồi.”

Hàn Vận tự rót cho mình một chén trà, mặc kệ Thanh Bích rối rắm. Dù cho hắn đoán thế nào vĩnh viễn cũng tìm không thấy.

“Đúng rồi, chỗ này làm ăn có tốt không?”

“Được, cũng tạm, dù sao trên đường này kĩ quán vô số, khách nhân cũng không cố định.”

“À.”

Hàn Vận gật gật đầu, nếu mở một quán mới nhất định khó khăn không nhỏ.

Thanh Bích mềm mại không xương ngả trên bàn,

“Hàn đại ca sao hỏi cái này? Có hứng thú tìm hiểu sao?”

Hàn Vận nhướng nhướng mắt,

“Có chút hứng thú đi, nếu ta mở một kĩ quán, ngươi muốn cùng làm ăn hay không?”

Thanh Bích đột nhiên cười ha hả.

Hàn Vận vẻ mặt khó hiểu nhìn Thanh Bích. Ta có nói cái gì buồn cười sao?

“Xem ra Hàn đại ca còn không biết chủ Bích Nguyệt Các là ai.”

“Chẳng lẽ không phải vị đại nương trang diễm diêm dúa kia ?”

Hàn Vận lúc này mới nghĩ đến, tú bà là tú bà, cũng không nhất định chính là chủ.

“Huynh xem cái bộ dáng như thế có thể khởi động toàn bộ Bích Nguyệt Các sao?”

Thanh Bích lắc đầu nói, nếu chẳng phải vì Trần ma ma Bích Nguyệt Các cũng sẽ không là cái dạng này.

“Hay ngươi mới là chủ Bích Nguyệt Các?”

Thanh Bích mỉm cười nói:

“Là người đứng phía sau màn.”

“A! vậy ngươi còn tiếp khách, không đúng, ngươi là đi lừa tiền!”

Hàn Vận nghĩ đến tú bà cầm ngân phiếu của mình, đột nhiên cao giọng nói:

“Trả tiền!”

Thanh Bích hoảng sợ, không biết vì sao đề tài đột nhiên chuyển tới tiền, hơn nữa “Còn trả tiền gì?”. Mình có thiếu hắn tiền sao?

“Hừ, Trần ma ma ở dưới lầu thu ta hai tờ ngân phiếu năm mươi lượng, nhanh lên trả tiền.”

Hàn Vận đưa tay đến trước mặt Thanh Bích, không ngừng run run ngón tay, ý bảo hắn chạy nhanh lấy tiền.

Thanh Bích tỏ vẻ mặt kinh ngạc, thật vất vả mới phản ứng lại ý tứ của Hàn Vận, bật cười nói:

“Ngươi nếu lên đây, cũng thấy ta ngân lượng này hẳn là thực phải trả, muốn biết có bao nhiêu người đưa tiền cũng chưa có thể nhìn thấy ta một lần.”

“Gặp ngươi một lần sẽ là trăm lượng! ngươi so với ta còn xấu xa hơn, đại gia đây đi lên là tìm vui cần gì biết đụng phải người nào, không trả tiền thì hầu hạ ta ngủ.”

Hàn Vận bắt đầu giở trò vô lại. Hắc hắc, ta nhìn ra được Thanh Bích ngươi cũng không phải là người tùy ý, chắc chắn lựa chọn trả tiền.

Quả nhiên Thanh Bích mặt từ trắng thành xanh, xanh rồi lại đen.

“Quên đi, chốc nữa ta nói Trần ma ma đem tiền trả lại cho huynh. Lần đầu tiên gặp người như huynh vậy, đi kĩ quán còn đòi tiền.”

Hàn Vận mới không để ý tới hắn khích tướng,

“Vậy ngươi là tiểu quan sao?”

Thanh Bích khoát tay. Cùng người này nói chuyện, mình khó có thể chiếm được ưu thế.

“Đúng rồi, nếu Hàn đại ca muốn mở kỹ viện, không bằng cùng Thanh Bích hợp tác kinh doanh, kiếm tiền sau đó huynh ba ta bảy.”

“Ngươi sao không đi cướp!”

Hàn Vận đột nhiên đứng dậy. Dù có chia thì ngươi ba ta bảy mới được.

“Ha ha, cướp không phải phạm pháp sao, ta là người làm ăn đứng đắn, việc phạm pháp không làm.”

Thanh Bích dáng vẻ thản nhiên nói, giọng ngọt như nước đường. Hàn Vận lại nổi trận lôi đình.

“Chúng ta năm năm, ngươi yên tâm, dựa theo phương pháp kinh doanh của ta, dù lấy năm phần cũng nhiều hơn tổng thu hiện tại của ngươi nhiều.”

Kinh doanh chỉ là bình phong dù sao tiền đen luôn phải có một chỗ tẩy trắng không phải sao? Thanh Bích vỗ bàn xác định chuyện này thành giao.

“Hàn đại ca hiện tại đang ở nơi nào, không bằng dọn đến Bích Nguyệt Các cũng tốt lắm.”

“Ngươi sẽ không muốn để ta cũng tiếp khách chứ, quên đi, ta cũng không có muốn bị chú ý, vẫn là trọ khách điếm đi.”

Hàn Vận run lên, đến loại địa phương này tìm vui còn có thể, nếu ở nơi này cả người sẽ không thoải mái.

“Ha ha, tùy huynh.”

Thanh Bích cười tít mắt, cảm giác Hàn Vận này thật sự là thú vị, cũng không biết hắn như thế nào đến kinh thành và có mục đích gì. Nếu như vô hại thật hy vọng có thể cùng người này trở thành bằng hữu chân chính.

Sau khi Hàn Vận rời đi, Thanh Bích cũng rời Bích Nguyệt Các, có việc vui tất nhiên muốn tìm người chia sẻ một chút.

Lúc này Hàn Vận còn không biết đã bước vào cạm bẫy, vừa cầm ngân phiếu tú bà trả lại trong tay chuẩn bị đi đến đổ phường gần đó chơi.

Vào tối hôm đó, trở lại khách điếm Hàn Vận thay một thân y phục dạ hành, quyết định tối nay đi phố Đông "thăm" Lưu viên ngoại.

Một thân ảnh linh hoạt từ cửa sổ khách điếm bay ra ngoài, nhúng vài cái lên xuống đã hòa vào trong bóng đêm.

Qua giờ Dần ( 3 đến 5 giờ sáng) thân ảnh màu đen lại thần không biết quỷ không hay trở lại khách điếm, chỉ là phía sau lưng mang theo một bao to. Mở ra xem thu hoạch tối nay Hàn Vận đắc ý cong lên khóe môi.

Đồ cổ tranh chữ, vàng bạc ngọc bội, còn có một chồng thật dày ngân phiếu đập vào mắt Hàn Vận. Khi trộm không có nhìn kỹ, hiện tại nhìn lại tâm tình miễn bàn thật đẹp. Lưu viên ngoại quả nhiên là đại phú, đáng tiếc từ hôm nay trở đi sẽ phải thắt lưng quần mà sống.

Đem này nọ cất giấu, Hàn Vận nghĩ đến cũng không thể sống mãi ở tại khách điếm, không nói người ở đây phức tạp dễ dàng gặp chuyện không may, lui tới Bích Nguyệt Các cũng không tiện, nghĩ đến đây, Hàn Vận quyết định ngày mai đi xem nhà ở, trước mua một tiểu viện ở tạm.

Ngày hôm sau, Hàn Vận đi tìm nhà ở. Vừa đúng lúc gần phố Tây có một nhà rao bán, địa điểm kín đáo, khoảng cách cũng không phải rất xa, hoàn toàn phù hợp yêu cầu của Hàn Vận. Chủ nhân nơi này bị thua cờ bạc hiện tại chỉ có thể dựa vào tiền bán phòng ở để trả nợ nần. Nếu không Hàn Vận sẽ không thu được món hời dễ dàng như vậy.

Giao dịch xong, người chủ rưng rưng rời đi, Hàn Vận tìm đến một ít thợ trang hoàng bố trí lại nơi này. Nơi này dù sao cũng là nhà để ở, tất nhiên phải phù hợp yêu cầu của chủ, bố trí lấy tao nhã thoải mái đơn giản làm chủ đạo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK