• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Lâm Bảo bế xốc cô lên. Hạ Mạn Thư đột nhiên bị bế liền sợ hãi la toáng lên liền bị anh hôn cho một cái chặn miệng. Hai tay Mạn Thư đấm liên tục vào bờ vai rắn chắc của Dương Lâm Bảo, dãy dụa không ngừng. Anh đưa cô thẳng đến phòng ngủ, vứt cô lên giường một cách thô lỗ. Hạ Mạn Thư bị vứt xuống thì ong ong đầu óc, một lúc sau hiểu ra vấn đề thì đã bị một lực người đè nặng xuống. Cô cố gắng đẩy hắn ta ra, miệng liên tục xin tha:

- Dương Lâm Bảo, xin lỗi, thật sự xin lỗi anh. Đừng làm vậy!

Dương Lâm Bảo nheo mắt nhìn con nhím đang co người dưới thân mình, cô nhỏ nhắn đáng yêu đến thế. Anh chỉ định dọa cô một chút mà thôi, nào ngờ cô sợ hãi muốn ngất đi, nở nụ cười nhẹ anh hỏi:

- Không phải cô kêu tôi chịu trách nhiệm hay sao?

- Nhưng không phải thế này, làm ơn, đừng!

Hạ Mạn Thư bị Dương Lâm Bảo dọa cho phát khóc, nước mắt rưng rưng chảy xuống khoé mắt, đấm liên tục vào người anh mà nói. Một lúc sau liền khóc to hơn, như một đứa trẻ. Dương Lâm Bảo thấy cô khóc cũng hơi hoảng hồn một chút, liền ngồi dậy bên cạnh, đỡ cô ngồi dậy đối diện mình, vuốt tóc cô rồi nói:

- Tôi đã làm gì em đâu? Nín đi, ngoan. Tôi chưa làm gì cả.

Hạ Mạn Thư vẫn tu tu khóc, mở miệng chất vấn:

- Anh nói anh không làm gì tôi ư? Anh đã cởi đồ của tôi? Anh đã ép tôi lên giường với anh, anh đã phá hoại tôi thành phụ nữ rồi huhu.

Dương Lâm Bảo nghệt mặt ra nghe Hạ Mạn Thư nói, anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, thủ thỉ:

- Biết rồi, là tôi sai, tôi chịu trách nhiệm với em, tôi sẽ chịu trách nhiệm của cuộc đời em.

- Nhưng anh không đụng vào tôi nữa, tôi ghét anh.

Dương Lâm Bảo thờ dài, dỗ dành con nít thật là khó, thật là khổ. Hạ Mạn Thư nhích lại ngồi cạnh anh, thiếu chút nữa thôi là muốn ngồi lên hạ thể anh, hai tay vòng qua eo tựa người vào anh mà khóc tiếp. Ai ngờ đâu chú cảnh sát này đang độ tuổi dồi dào mùa xuân, chỉ một chút hành động thôi đã cảm thấy rục rịch trong người, đã cảm thấy khó chịu rồi.

Dương Lâm Bảo chịu khó nén cái thứ cảm xúc đó vào trong mà vuốt ve con nhím nhỏ mới xù lông kia. Một lúc sau Hạ Mạn Thư khóc mệt quá thiếp đi trong lòng anh. Dương Lâm Bảo đặt nhẹ cô xuống giường, đắp chăn kĩ càng rồi chạy vôin vào phòng tắm.. xả nước lạnh. Chết tiệt! Khoảng lâu sau anh bước ra, anh chỉ mặc một chiếc quần tây quân phục màu xanh, để lộ thân hình đặc trưng của người quân nhân, làn da màu vàng ngăm. Có thể anh đầy những vết sẹp lớn nhỏ cho thấy rằng anh chinh chiến rất những lầm nguy hiểm. Đôi vai trần rộng cùng những cơ bắp luyện tập, cơ thể hoàn chỉnh không lệch tỉ lệ. Anh đi ra nhìn xung quanh, lần này mới thực sự thấy căn nhà nhỏ của cô. Phòng ngủ của cô nhỏ nhắn đáng yêu với bức tường màu trắng sữa, bàn học để ngay cửa sổ, trên bàn đầy ắp những sách vở giấy tờ. Phía ngoài cửa sổ có mấy chậu xương rồing nhỏ xinh xinh đang tắm mình dưới ánh trăng mờ mờ. Căn phòng nhỏ nên chỉ có thêm một cái tủ đồ và cái giường đơn nhỏ nữa là gần hết phòng. Dương Lâm Bảo bước nhẹ ra ngoài, bên ngoài cũng chỉ mờ mờ đèn đường hắt vào nơi cửa sổ, anh lần mò chỗ mở đèn, đèn được mở lên thì một không gian đậm chất thiếu nữ, tuy nhà cô khá nhỏ nhưng cách bài trí rất đẹp, từ phòng khách đến phòng bếp, mọi thứ gọn gàng ngăn nắp đến lạ. Dương Lâm Bảo tiến đến cánh cửa, đưa tay kéo vào, anh khẽ nheo đôi lông mày một chút, gương mặt xám xịt tỏ vẻ là không vui, anh tự nhầm:

- Cửa tại sao lại khóa kiểu này? Con gái một mình không biết tự vảo vệ mình ư?

Anh hơi giận một chút, đóng cánh cửa lại rồi đi vào phòng của Hạ Mạn Thư. Anh muốn mắng cô một trận, vì sao cửa lại sử dụng ổ khóa chuyên dụng, mà còn là loại dễ cạy nhất, chỉ cần vài mẹo nhỏ của những tên trộm là có thể mở dễ dàng, không phải nguy giểm hay sao? Bừng bừng lửa giận đi vào, nhưng khi thấy cô ngoan ngoãn co người lại mà ngủ thì gương mặt Dương Lâm Bảo có chút giãn ra, lửa giận cũng nguôi xuống. Đứng bên giường anh khẽ cúi xuống, vén vài cọng tóc vướng trên mặt Hạ Mạn Thư qua một bên, cong miệng cười. Dương Lâm Bảo nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Hạ Mạn Thư, gối đầu lên tay nghiêng người nhìn cô. Cô gái này thật là đáng yêu, gương mặt không đẹp tựa nữ thần nhưng mà rất dễ nhìn, mũi cũng không cao, nhỏ nhỏ xinh xinh, đôi mắt to tròn hai mí ngây ngô nhưng cũng lưu chút chững chạc trong đáy mắt. Gương mặt hài hòa đúng thật là bông hoa nhỏ khiến người khác phải nâng niu. Dương Lâm Bảo đưa nhẹ bàn tay to thô ráp của mình áp lên má của Hạ Mạn Thư. Ừm, da thật mềm, thật mịn. Hạ Mạn Thư như cảm giác được cái gì đó ấm nóng chạm vào mặt mình thì khẽ "ưm" lên một tiếng không đồng tình, xoay người đổi tư thế ngủ đối diện mặt với Dương Lâm Bảo. Tay cô sẵn tiện luồn qua thắt lưng anh mà xích lại rồi ôm lấy, cái chân nhỏ cũng không để yên mà gác lên người anh, coi như đã tìm được tư thế thoải mái thì lại chìm vào giấc ngủ. Dương Lâm Bảo đờ người ra một lúc mới nhìn lại con sâu nhỏ đang cuốn lấy mình, cô rúc rúc đầu vào ngực anh ngủ ngon lành. Dương Lâm Bảo cũng khẽ khàng mà ôm lấy cô như thể mạnh tay một chút cô sẽ tan biến mất, hôn nhẹ lên mái tóc dài của Hạ Mạn Thư rồi nhắm mắt. Thật thơm, mùi thơm này thật đặc biệt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK