• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hôm nay là ngày cuối cùng cô ở lại Quân khu Hạo đô, ở đây nửa năm cô cũng đã quen với sự nhiệt huyết trong từng người lính. Ngày cuối trước khi cô đi, cô và mọi người quây quần bên lửa trại nói chuyện, hát hò, ngay cả doanh trại quân y cũng đến. Chẳng ai muốn cô đi cả, vì cô đã mang làn gió đến cái nơi khô khan, căng thẳng này. Hạ Mạn Thư cũng không muốn rời xa, nhất là các bác ở nhà ăn tập thể.

Bác Chu ngồi cạnh vỗ vỗ vào mu bàn tay cô nói:

- Mạn Thư, cám ơn con nhé! Thật sự mọi người không muốn xa con chút nào.

Hạ Mạn Thư cười nói:

- Cháu trở về Thành phố Y, một thời gian nữa sẽ quay lại thăm mọi người.

Hoắc Cố Lăng Thành ngồi cách đó vài người quay lại nói:

- Đến thì đến được, nhưng mà tên phúc hắc kia có cho hay không mới là quan trọng.

Dương Lâm Bảo, cô lại nhớ đến rằng hơn hai tháng rồi anh vẫn chưa về, một cuộc điện thoại cũng không thấy đâu cả.

Hạ Mạn Thư đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình. Bác Thương đi lại hỏi:

- Mạn Thư, Tiểu Nguyên đâu?



Nhắc đến mới nhớ, từ chiều đến giờ cô chưa thất bóng dáng thằng nhóc này, mình thường nó dính cô lắm, nhưng hôm nay lại biến đâu mất dạng. Cô đứng dậy:

- Mọi người chơi rồi về ngủ sớm nhé! Đã quá giờ đi nghỉ ngơi rồi đó. Em trở về thu giọn một chút.

Nói xong cô đi trở về con đường dẫn vào kí túc xá sĩ quan. Đến cầu thang bỗng thấy Hạ Nguyên mặt mày cúi gằm ngồi ở đó, cô lo lắng hỏi:

- Hạ Nguyên, em sao không ra ngoài chơi mà đến đây?

Hạ Nguyên ngước mặt lên, đôi mắt đỏ au ngập nước nhìn Hạ Mạn Thư, cậu mếu máo:

- Chị Hạ, chị đi thật hay sao? Chị không ở lại với em, chị bỏ rơi em huhu!

Nước mắt trực trào ra, bao nhiêu uỷ khuất cậu bật khóc lên. Hạ Mạn Thư luống cuống, ngồi xuống trước mặt, đưa tay xoa đầu an ủi:

- Này! Em bị ngốc à? Đâu phải là chị bỏ rơi em, chị phải trở về. Khi nào em huấn luyện xong có thể về với chị mà.

Hạ Nguyên vẫn khóc huhu, nhào đến ôm cô như một đứa con nít:

- Nhưng mà.. nhưng mà Thượng tướng không cho em đến thành phố Y đâu. Ngài ấy nghiêm khắc lắm huhu! Chị mà đi thì không ai trồng hoa với em, đám gà đám vịt sẽ bị bỏ bê mà ăn hết rau. Em sẽ bị Giáo quan Quách phạt mà không có ai để chống lưng. Huhu..

Hạ Mạn Thư bị ôm bất ngờ, như muốn ngã nhào ra phía sau, nhưng cũng may thăng bằng tốt, cô vỗ vỗ lưng Hạ Nguyên:

- Hạ Nguyên ngoan, 17 tuổi rồi, không còn nhỏ. Chị kể cho em nghe một câu chuyện.

Hạ Nguyên bị gọi sang đề tài khác, sụt sịt mũi thả tay ra, ngồi lên cầu thang. Hạ Mạn Thư rút tờ khăn giấy trong túi ra đưa cho cậu lau nước mắt nước mũi rồi ngồi cạnh.

- Lúc trước chị cũng biết một người tên Hạ Nguyên. Là một người rất thương yêu chiều chuộng chị. Dạy cho chị rất nhiều thứ hay, cùng chị tắm mưa, cùng nhau trùm chăn bậy đèn pin đọc truyện tranh đến khuya.

Hạ Nguyên "ồ" một tiếng rồi nhìn cô một cách hóng chuyện. Hạ Mạn Thư lại kể tiếp:

- Anh ấy rất tốt, thứ bảy tuần nào cũng đưa chị đến công viên, mua kem bạc hà mà chị thích ăn nhất. Cùng chơi ngựa gỗ, lúc nào cũng bế chị trên tay, chị cảm thấy rất là hạnh phúc.



Hạ Nguyên thấy chóp mũi cô bất giác đỏ lên, hai hàng lông mày và đôi mắt cũng đỏ. Cậu hỏi:

- Cái anh Hạ Nguyên đó là gì của chị thế?

Hạ Mạn Thư chun mũi, ép nước mắt không chảy ra, mỉm cười:

- Là anh chị. Hạ Nguyên là anh trai chị, anh ấy rất giỏi, rất là dũng cảm.

Hạ Nguyên nhỏ cảm thấy thích thú, vội hỏi:

- Em và anh ấy trùng tên, chắc chắn em sẽ giỏi như anh Hạ Nguyên của chị. Sau này em về thành phố Y, em sẽ đến tìm chị và anh ấy nhé!

Hạ Mạn Thư quay lại gượng cười thật tươi với cậu:

- Được, nên em phải tập luyện cho đàng hoàng, để sau này về thành phố y tìm.. chị.

Hạ Nguyên thấy thiếu thiếu, bổ sung thêm:

- Và anh Nguyên nữa.

Nụ cười của cô dần biến mất, cô nhìn ra sân rộng phía ngoài:

- Không, em sẽ không thấy anh ấy đâu.

Hạ Nguyên giương đôi mắt lên nhìn cô chớp chớp khó hiểu:

- Tại sao chứ?

Hạ Mạn Thư lén lau một giọt nước mắt chảy xuống má:

- Anh ấy hi sinh rồi, một cách oanh liệt. Hi sinh vì cứu đồng đội.

Bầu không khí trùng xuống, hai người im lặng theo đuổi suy nghĩ riêng của mình. Một lúc sau cô đứng dậy phủi mông:

- Được rồi, gần 11h rồi, em mau về đi ngủ đi. Nhanh lên.

Hạ Nguyên đứng dậy:

- Vậy em về nhé! Sáng mai em đến phụ chị giọn đồ.

Hạ Mạn Thư xua tay:

- Không cần đâu, em cứ đi tập luyện đi, chị rời đi sớm lắm, còn đến Thành đô tập hợp nữa. Nên không cần đâu.

Hạ Nguyên đứng im một chút rồi mới mở miệng:

- Thế thì chị đi cẩn thận nhé!

Hạ Mạn Thư gật đầu, cậu quay trở về, lâu lâu còn ngoái lại nhìn người chị đáng yêu sắp phải đi thì trong lòng hơi tủi thân mất mát.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK