• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Lâm Bảo nghe tiếng gọi thì lập tức ôm lấy eo nhấc bổng cô lên định bế ra ngoài. Hạ Mạn Thư đánh đánh vai anh từ chối:

- Em không muốn ra ngoài, nhỡ đâu người ta thấy.

Dương Lâm Bảo mỉm cười, ôm chặt đùi để cô ngồi trên cánh tay mình:

- Mẹ tôi.

Hạ Mạn Thư hốt hoảng, tựa người lên vai anh, cô lắp bắp:

- Mẹ.. mẹ chú? Sao bà ấy.. đến.. đến đây?

Dương Lâm Bảo không trả lời, chỉ bế cô ra, thấy mẹ kế Du của mình đang ngồi trên chiếc sô pha đơn thì lên tiếng:

- Mẹ! Sao lại vào đây? Không tiếp khách à?

Du Vũ Kỳ thấy anh đang hiên ngang bế Hạ Mạn Thư đi ra, bà nhíu mày:

- Cái thằng nhóc này, con đang làm gì thế? Nhìn Thư Thư xem, con bế con bé bằng một tay làm nó sợ kìa.

Dương Lâm Bảo đặt cô ngồi lên chiếc sô pha dài, vừa lấy chiếc áo vest đưa cho cô mặc vào vừa nói:

- Mẹ đừng trưng bộ mặt muốn ăn tươi nuốt sống người ta ra nữa, vợ con là sợ mẹ đó.

Hạ Mạn Thư giật giật tay áo anh, lúng túng cúi đầu:

- Con chào dì, con là Hạ Mạn Thư.

Du Vũ Kỳ nhăn mặt:

- Ấy, sao lại gọi là dì?



Hạ Mạn Thư não chậm tiêu hóa, không hiểu nhìn qua người ngồi kế bên. Dương Lâm Bảo đưa tay lên búng nhẹ vào má cô một cái, yêu chiều:

- Phải gọi là mẹ.

Hạ Mạn Thư "a" lên một tiếng thẹn thùng, ngón tay trỏ cạy cạy móng tay cái:

- Mẹ ạ.

Du Vũ Kỳ vui vẻ:

- Đúng rồi. Phải gọi là mẹ.

Dương Lâm Bảo thấy cô căng thẳng cạy móng tay thì liền cầm lấy tay cô ngăn lại, nhìn mẹ Du hỏi:

- Mẹ! Sao không tiếp khách ở ngoài?

Du Vũ Kỳ vắt chéo chân, bà mặc một chiếc váy dân quốc kín đáo màu xanh lục thêu hoa trắng, toát lên vẻ đẹp quý phái sang trọng, bà khoát tay:

- Con xuất hiện cũng ít quá đi. Làm cho mọi người còn chưa thấy rõ mặt con nữa.

Dương Lâm Bảo cảm nhận cái thứ nhỏ mình nắm trong tay liên tục ngọ nguậy, không được cạy móng cô liền cào cào vào lòng bàn tay của anh. Anh khẽ mỉm cười rồi nói:

- Nên mẹ bảo con ra ngoài sao?

Du Vũ Kỳ thở dài:

- Mẹ cũng không muốn cản trở hai đứa mặn nồng, nhưng mà mẹ cũng chỉ bị bắt buộc.

Hạ Mạn Thư thấy anh không chuyển ý thì dè dặt lên tiếng:

- Chú ra ngoài đi, em không còn đau nữa. Chú ở trong này không được hay cho lắm, dì.. à không, mẹ cũng khó xử.

Du Vũ Kỳ như bị chọc vào huyệt cười, bỗng bật cười lớn, Hạ Mạn Thư giật mình nhìn bà ngơ ngác. Lo sợ mình nói gì sai.

Sau vài tiếng cười bà liền nói:

- Không ngờ con trai ta bị ngay vợ mình gọi là chú. Dương Lâm Bảo à, con đã nhận ra con già chưa?

Hạ Mạn Thư cũng phì cười, liếc thấy gương mặt cứng ngắc đầy sát khí của Dương Lâm Bảo thì cố kìm nén lại, nhưng vẫn cười tủm tỉm.

Dương Lâm Bảo tối mặt lại, nhìn Du Vũ Kỳ mà nói, giọng rất không vui:

- Mẹ kế Du, con nhớ không lầm mẹ cách bố con hẳn tám tuổi, năm sau là mẹ tròn năm mươi tuổi rồi đấy.

Du Vũ Kỳ đứng dậy bước lại vỗ vai Dương Lâm Bảo, lắc đầu trêu chọc:



- Ai da, bố con lớn hơn mẹ tám tuổi, nhưng con cách con dâu nhỏ của mẹ bao nhiêu? Mười sáu tuổi đấy, gấp đôi tuổi bố con hơn ta. Không phải hay sao?

Nói xong bà đi lại ngồi cạnh Hạ Mạn Thư, rút tay cô từ tay Dương Lâm Bảo ra rồi đẩy anh ra chỗ khác, ngồi bên cạnh cô bảo:

- Ngày mai sinh nhật 18 tuổi của con đúng không? Lễ trưởng thành phải làm thật lớn, con dâu nhỏ của Du Vũ Kỳ này không được thua thiệt, ngày mai mẹ sẽ làm cho con.

Hạ Mạn Thư khó xử nhìn Dương Lâm Bảo đang ôm một bụng ấm ức bị đẩy ra kia rồi nhìn Du Vũ Kỳ cười cười:

- Dạ không cần đâu ạ. Dù gì cũng là thêm một tuổi mới, đặc biệt chút là đủ tuổi đi tù thôi ạ.

Cô chỉ nói đùa, vì cô biết thường đủ 18 tuổi đồng nghĩa đủ tuổi lãnh án pháp luật hình sự, phạm tội sẽ đi tù. Chứ đầu óc cô đơn giản lắm.

Mà cái tên đang ngồi đối diện mới cầm ly nước lên uống một ngụm, nghe cô nói thế bỗng sặc.

Hẳn là chột dạ.

Em đang nói tôi sao? Ý em bảo là tôi đáng đi tù mười lăm năm hay sao?

Hạ Mạn Thư thấy anh sặc vội đi lại rút khăn giấy trên bàn đưa anh, rồi vuốt vuốt lưng lo lắng:

- Có sao không? Chú cẩn thận chứ.

Dương Lâm Bảo xua tay:

- Không sao, uống hơi nhanh một chút.

Du Vũ Kỳ nhìn anh chép miệng tỏ ra bất lực:

- Con đang làm gì thế? Uống nước thôi mà còn sặc.

Dương Lâm Bảo vứt tờ giấy vào sọt rác phía xa, anh nói:

- Mẹ vào đây hơn hai mươi phút rồi. Nếu không ra ngoài thì khách sẽ về mất đấy.

Du Vũ Kỳ đứng dậy, chỉnh lại y phục:

- Con có ra hay không?

Dương Lâm Bảo dựa người ra phía sau ghế:

- Không đi.

Du Vũ Kỳ xoay người bước đi:

- Không ép con.

Hạ Mạn Thư vội chân trần chạy theo:

- Con tiễn mẹ ạ.

Ra đến cửa Du Vũ Kỳ quay lại nói với cô:

- Đến đây thôi, xem con kìa, còn không mang dép, vào trong đi. Xong buổi tiệc này mẹ cũng về nhà, phòng này dành cho hai đứa.

Khi đi bà không quên nháy mắt cho cô một cái. Hạ Mạn Thư xấu hổ đóng cửa đi vào trong thì thấy Dương Lâm Bảo đang gác chân trên bàn, hai tay buông thõng qua hai bên sô pha, tư thế lười biếng nhắm nghiền mắt. Cô bối rối đi lại gần, chọc chọc vào cánh tay anh:

- Anh ngủ rồi sao?

Dương Lâm Bảo từ từ mở mắt ra, ngiêng đầu lại nhìn cô, không nói gì cầm tay kéo cả cơ thể cô vào lòng. Hạ Mạn Thư hơi ngạc nhiên, nhưng được sà vào vòng ngực ấm áp của anh thì vui vẻ, cô cũng luồn tay qua ôm lấy lưng, áp tai vào ngực anh nghe nhịp tim từng hồi thịch thịch nhanh nhanh.

Anh im lặng, cô cũng im lặng, dường như bao nhiêu mệt nhọc chỉ cần một cái ôm là có thể sạc pin cho cả một ngày.

Thật lâu sau cô mới khe khẽ lên tiếng:

- Đã gần 11 giờ rồi đó. Em cần phải về nhà nữa.

Dương Lâm Bảo hôn nhẹ lên trán cô, nhỏ giọng:

- Về nhà? Em về đâu?

Hạ Mạn Thư ngóc đầu dậy, chớp đôi mắt đẹp:

- Tất nhiên là nhà em rồi.

Dương Lâm Bảo xoa xoa cái đầu nhỏ kia, nuông chiều:

- Nhà anh là của chúng ta, nhà em cũng là của chúng ta. Nên là chúng ta về nhà.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK