Mục lục
Dò Hư Lăng (Hiện Đại Thiên)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bất quá nếu đối phương nhìn thấu thật giả, nhưng không trở mặt nói rõ ra, còn cho mình một lối thoát, mình cũng không thể không biết điều. Trần Cảnh Phát là một người hiểu chuyện, bà chủ Sở này trước đây chưa từng lộ diện, hôm nay đột nhiên tự mình đến đây lấy hàng, nhất định là cô ta phát hiện ra nghiên mực cổ trong đám hàng lúc trước có vấn đề, nay đến đây để nhắc nhở Trần Cảnh Phát.

Cửa hiệu Vô Sắc không thể để mất khách lớn như Mặc Nghiễn Trai, để bảo toàn buôn bán sau này, Trần Cảnh Phát chỉ có thể cười giả lả mà nói: "Nếu bà chủ Sở không thích lọ thuốc hít này, không lấy cũng không sao, lấy bốn cái còn lại là tốt rồi. Tôi cùng với lão Dương là người quen cũ, tuy mới gặp mặt bà chủ Sở lần đầu, sau này cơ hội hợp tác vẫn còn rất nhiều, hy vọng được bà chủ Sở chiếu cố nhiều hơn. Nhân lần đầu gặp mặt, hôm nay tôi tặng cho bà chủ Sở một món đồ chơi nhỏ, chọn bốn tặng một, xem như là lấy chút cảm tình đi. Trong ngăn kệ phía bên phải của cửa tiệm, bà chủ Sở nếu để ý, thì hãy chọn một cái ưa thích mang về."

Lần trước, nghiên mực cổ được làm giả kia khiến Trần Cảnh Phát lời ra một số, hôm nay có vẻ số tiền kia vô luận như thế nào cũng phải nhả ra. May mắn là đám đồ trêи ngăn kệ phía bên phải kia đều rẻ hơn so với nghiên mực cổ, Trần Cảnh Phát sẽ không thiệt thòi, lại xem như lấy được chút cảm tình, coi như lưỡng toàn đi.

Sở Thanh Y đứng lên, đi đến bên cạnh giá gỗ: "Ông chủ Trần, ông thật sự là khách sáo."

Trần Cảnh Phát ở trong lòng chảy nước mắt, tôi khách sáo, tiểu yêu tinh nhà cô cũng không phải khách sáo sao, tôi kêu cô chọn, cô cũng chẳng do dự chối từ gì cả.

Sở Thanh Y đưa tay lên, lấy chiếc vòng tay màu đỏ ở ô thứ hai hàng thứ ba xuống, để lên cổ tay ngắm nghía: "Vậy chọn nó đi, tôi mới vừa vào đã nhìn thấy, thực yêu thích. Ông chủ Trần, cám ơn ý tốt của ông."

Trần Cảnh Phát thấy Sở Thanh Y cầm vòng đeo tay hồng ngọc đó lên, trong lòng lập tức vui vẻ ngay. Vòng đeo tay màu đỏ này vốn là do một người nông dân dáng vẻ hiền lành mang tới từ tuần trước, bảo là từ trong đất đào ra, nghe nói trong đường hẻm Phù Dung của Trường Sa thu những thứ này, nên lén lút đem đến, đưa cho Trần Cảnh Phát xem một chút để định giá cả.

Lúc ấy Trần Cảnh Phát thật nhìn không ra vòng tay này rốt cuộc là từ loại ngọc nào tạo thành, chỉ biết là thật hiếm thấy. Bất quá vòng tay này rõ ràng bị chôn trong lòng đất đã lâu, bị oxi hóa, bề ngoài không còn quá sáng bóng, giá trị cũng giảm rất nhiều. Nếu như không phải nó có tạo hình thập phần độc đáo, Trần Cảnh Phát đã chẳng nguyện ý thu mua.

Cuối cùng Trần Cảnh Phát mới ra giá một ngàn khối, mua lại vòng tay này từ người kia, mà tên nông dân đó cầm một ngàn đồng tiền, vui vẻ hớn hở đi về nhà.

Vòng tay một ngàn khối so với nghiên mực cổ bốn vạn, nặng nhẹ ra sao, ngốc tử cũng biết rõ. Trần Cảnh Phát hiểu mình lại một lần nữa buôn bán có lời. Bất quá điều kỳ quái chính là, Sở lão bản này mắt nhìn rõ ràng thực chuẩn, sao bây giờ lại chọn lấy một món hàng bở như vậy đây.

Sở Thanh Y thấy Trần Cảnh Phát không giấu được vui vẻ, cũng cười: "Ồ, ông chủ Trần, tôi có được lễ vật trông có vẻ còn không vui bằng ông."

Trần Cảnh Phát vội vàng xua tay: "Không có, bà chủ Sở cao hứng, tôi mới dám vui vẻ. Thứ này tôi mới mua không bao lâu, đào ra từ trong đất, là đồ cổ hàng thật giá thật, bà chủ Sở quả nhiên có cặp mắt tinh tường."

"Từ trong đất đào ra, thật không sai." Sở Thanh Y chạm vào vòng đeo tay hồng ngọc đó, sau cất vào túi quần. Nhắc tới đồ cổ, cô nói hời hợt: "Trước đã thanh toán năm vạn tiền đặt cọc, khoản tiền còn lại, ngày mai chú Dương sẽ gửi vào thẻ của ông."

Trần Cảnh Phát bước lên trước, chà xát xong lại vươn tay ra: "Được. Sau này chúng ta cũng hãy hợp tác vui vẻ, hợp tác vui vẻ a."

Sở Thanh Y bắt tay hắn: "Kỳ thật hợp tác vui vẻ hay không, chủ yếu là phải xem ông chủ Trần ông. Tôi luôn luôn rất vui vẻ."

Nói xong, cô xoay người, nhanh nhẹn bước ra cửa. Hơi nóng ngày hè thổi qua, phong linh bằng đồng thau treo trêи cửa lại rung lên lần nữa.

Trần Cảnh Phát nhìn thấy bóng lưng yểu điệu của cô ta biến mất ở bên ngoài giữa ánh mặt trời chói chang, thầm nghĩ: tiểu hồ ly này, thật rất khó làm ăn.

Sở Thanh Y đi ra khỏi đường hẻm Phù Dung, lập tức gọi một cú điện thoại cho lão Dương: "À, chú Dương, tôi đã lấy được hàng rồi. Ông kêu Trần Đống cho lái xe lại nhận hàng đi. Được rồi, ngay trước con phố hẻm Phù Dung ấy. Tối nay tôi sẽ tiếp tục về cửa tiệm tra chút sổ sách."

Trong điện thoại truyền đến thanh âm trầm thấp khàn khàn của nam nhân: "Được rồi, chú đi gọi A Đống đến ngay. Sở Sở, đám hàng kia thế nào, lão tiểu tử Trần Cảnh Phát kia, không dám đùa giỡn xảo quyệt trước mặt cô chứ đi?

Sở Thanh Y cười khẽ: "Xảo quyệt cũng có, bất quá không thành mà thôi. Ông ta cho tôi một lọ thuốc hít giả hiệu cao cấp, lại nói bậy thổi phồng, tôi cũng chẳng để ý. Bất quá ông ta cũng là người thông minh, hiểu rõ chuyện nghiên mực lần trước đã bị bại lộ, liền mượn danh nghĩa tặng quà bồi thường cho tôi, tôi liền thuận theo ý ông ta chọn một món, rất ưng ý vừa lòng."

Lão Dương tại đầu kia điện thoại cười ha ha: "Lão tiểu tử đó, dám ở tại trước mặt cô làm giả thật sự là dại dột. Ông ta không biết, chú Dương thì biết, cặp mắt sắc bén của cô còn lợi hại hơn máy phát hiện điện tử kia. Không có gì có thể giấu diếm được cô. Bất quá nói đi thì cũng phải nói lại, lão Trần Cảnh Phát đó tuy rằng là một kẻ dối trá, nhưng hàng hóa của ông ta vẫn là đồ tốt, khách hàng rất ưa chuộng. Chỉ cần đề phòng ông ta động tay động chân thì vẫn có thể tiếp tục cùng ông ta hợp tác. Chú già rồi, A Đống kinh nghiệm lại không đủ, chú đang phải chậm rãi dạy cậu ta. Thế cho nên lần này phải dựa vào côcoi chừng dùm một chút. Chú hiểu rõ cô rất bận rộn, nên vốn trước đây chuyện trong cửa hiệu cũng không dám để cô bận tâm nhiều lắm. Nhưng bây giờ là thời kỳ khó khăn, cô tạm thời vất vả một chút, dù sao bà chủ của Mặc Nghiễn Trai này cuối cùng cũng vẫn là cô mà."

Sở Thanh Y trả lời: "Tôi hiểu. Giờ đang nghỉ hè, giáo sư giao chuyện cho tôi cũng không phải là quá nhiều, nên tôi mới rảnh tay một chút để chú ý chuyện cửa hàng, chú Dương chú cứ yên tâm đi."

Bên kia yên lặng chốc lát, sau mới nghe tiếng lão Dương nuốt nước miếng rồi thở ra: "Sở Sở, ngày hôm qua Sở tổng gọi điện thoại cho chú, hàn huyên vài câu, sau lại hỏi đến cô, cô ấy nói khi nào cô có thời gian thì gọi điện thoại về cho cô ấy."

Sở Thanh Y sắc mặt trầm xuống.

Trầm mặc mấy chục giây, thanh âm nàng lạnh đi một chút: "Tôi bề bộn nhiều việc, không có thời gian."

Đối thoại đầu kia thở dài một tiếng: "Sở Sở, cô nghe chú Dương nói đi, thúc cũng là vì tốt cho cô thôi. Trêи đời này có nhiều thứ, đã lâu như vậy, cũng nên để nó trôi qua. Khúc mắc không giải được ở trong lòng khiến cô chịu khổ sở, Sở tổng cô ấy cũng không chịu nổi."

"Chị ta khổ sở sao?" Sở Thanh Y lấy ra mấy tờ khăn giấy, đặt lên mép bồn hoa rồi ngồi xuống, "Chú Dương, tôi giờ không nghe chú nói nữa, chú kêu Trần Đống lại đây nhanh lên, tôi ở tại cửa hẻm Phù Dung chờ cậu ta."

Nói xong, nàng tắt điện thoại.

Thời tiết vô cùng nóng bức, nắng hè gắt gao nướng cháy mặt đất, Sở Thanh Y yên lặng ngồi ở mép bồn hoa dưới ánh mặt trời, chờ Trần Đống lại đón hàng. Tâm tình nàng không được tốt. Từ khi tắt điện thoại xong, biểu cảm luôn lãnh đạm, cứ ngồi mãi ở dưới ánh mặt trời như thế, cũng không lại chỗ mát mẻ.

Cứ ngồi lâu như vậy, nàng nóng đến mức cả người toàn mồ hôi, vài sợi tóc rối dính lại trêи cần cổ trắng như bạch sứ, áo cũng bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, dán lên da thịt, buộc vòng quanh sợi thắt lưng linh lung mềm mại.

Sở Thanh Y thở dài, lau mồ hôi trêи trán, rồi nàng lấy vòng đeo màu đỏ trong túi quần ra ngắm nghía. Vòng tay gồm mười tám viên hồng ngọc xuyên lại mà thành, linh lung mượt mà, tuy rằng ngọc bị oxi hóa, màu sắc mất đi chút độ bóng, nhưng nàng lại thực yêu thích.

Nàng đã thích nó từ cái nhìn đầu tiên trong tiệm Vô Sắc rồi.

Để lên bàn tay quan sát hồi lâu, Sở Thanh Y lại đem nó so ở cổ tay, rốt cuộc cũng đeo vào tay trái.

Da thịt của nàng trắng nõn, giống như là bạch ngọc nhẵn mịn, mà hồng ngọc có màu như máu, vô cùng thích hợp, càng tăng thêm nét quyến rũ phong tình.

Chính là một lúc sau, Sở Thanh Y cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo dâng lên tự đáy lòng, khiến nàng bỗng có chút lạc lõng.

Nàng nâng tay trái lên, híp mắt suy nghĩ, đánh giá lại chuỗi vòng tay này. Ánh sáng mặt trời chói chang chiếu xuống, khiến những ngón tay nhỏ dài tuyệt đẹp của nàng như được khảm lên một lớp ánh sáng ʍôиɠ lung, mà mười tám viên hồng ngọc kia như cũng càng trở nên huyền ảo thông thấu.

Càng xem càng cảm thấy ưa chuộng, vì thế, nàng cũng không có ý định để nó làm hàng hóa ở Mặc Nghiễn Trai, mà để lại cho bản thân đeo vào.

Nửa giờ sau, Trần Đống lái xe lại đó, đem hộp hàng hóa mang về Mặc Nghiễn Trai. Sở Thanh Y một mình lưu lại, nóng không thể chịu nổi, phải đến tiệm McDonald gần đó mua một ly nước trái cây lạnh, vừa uống vừa bước nhanh sang bãi đậu xe ở phố bên cạnh.

Trời nóng vô cùng, đi trêи con đường ít người qua lại, tới bãi gửi xe thì ly nước vừa cạn đến đáy. Một tay cầm ly nước không, tay còn lại đang chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa xe thì nàng cảm thấy một cái gì đó vừa lạnh vừa cứng đột nhiên đặt ngay sau lưng.

Trong nháy mắt, hơi thở nàng cũng tựa hồ ngừng lại theo thứ đồ vật trêи lưng.

Thứ đó, là một khẩu súng lục.

Không thể cảm thấy chính xác đường kính nòng súng, Sở Thanh Y đoán kẻ phía sau hẳn là giấu súng trong túi áo rồi mới áp sát nàng. Thấy cảnh như thế thì những người đi đường cũng chỉ nghĩ rằng hai người họ đang đứng ở một chỗ nói chuyện thôi.

Đại não trống rỗng vài giây, Sở Thanh Y nhẹ giọng nói: "Tôi là công dân lương thiện."

Đằng sau vang lên một thanh âm của nữ nhân, nghe thập phần lão luyện và lãnh khốc: "Công dân tốt cái gì, TV cũng coi nhiều."

Sở Thanh Y đứng thẳng lên, vẫn không nhúc nhích: "Tôi ít coi tivi, bình thường đối với thời gian đụng máy vi tính khá nhiều."

Nữ nhân nói: "Khỏi ở đây nói nhảm."

Sở Thanh Y đem thanh âm hạ tới rất thấp: "Đoạn đường này có camera theo dõi, cô đừng có làm ẩu làm càn."

Đối phương lại cười lạnh: "Tôi mang khẩu trang, không sợ camera theo dõi."

Sở Thanh Y đã từng nghe đến cướp giật, nhưng từ trước tới giờ nàng chưa thấy qua tên cướp nào lại cầm một khẩu súng ở giữa ban ngày ban mặt mà cướp cả. Kẻ như thế hoặc là côn đồ liều mạng, hoặc là bị bệnh thần kinh. Vô luận là loại nào, nàng đều không muốn đụng tới.

Nàng tận lực giữ vững thanh âm của mình thật bình tĩnh, không quá run rẩy: "Trêи người tôi không có nhiều tiền mặt, giữ lại cũng không thể dùng. Cô nếu muốn xe, cái chìa khóa xe cho cô. Cô cứ lái xe đi, xin đừng thương tổn đến tôi."

Nữ nhân kia tuy rằng mang theo khẩu trang, bất quá trong ánh mắt lại mang theo ánh cười: "Tôi không cần tiền mặt, không cần giữ cô lại, cũng không cần xe của cô. Tôi muốn sợi dây trêи tay cô, vòng tay hồng ngọc đấy."

"Tôi lập tức đem vòng tay cởi ra cho cô." Sở Thanh Y không do dự chút nào, giơ tay trái lên.

Nữ nhân phía sau ép nòng súng lại gần hơn: "Đừng có lộn xộn. Cô không lấy nó xuống được đâu."

"Cái gì?" Sở Thanh Y chần chừ một lát, đặt tay phải trêи vòng tay, muốn cởi nó ra. Lôi kéo cũng cỡ nửa ngày, giống y như đang đeo còng tay, không thể gỡ ra nổi, trêи cổ tay trắng nõn đọng lại những đạo hồng sắc.

Nữ nhân kia lãnh khốc nói: "Tôi vừa nói cho cô biết rồi đấy, cô không thể gỡ nó ra. Muốn thế, trừ phi cô biến thành một người chết, hoặc đem tay trái của cô chặt xuống."

Sở Thanh Y mấp máy môi: "Nói như vậy là cô muốn giết tôi, hay là muốn chặt tay của tôi?"

Nữ nhân trả lời: "Đều sai hết. Vòng tay hồng ngọc không thể thấy máu, nên bây giờ tôi muốn cô đi theo tôi một chuyến."

Lời nói cử chỉ của đối phương thực quái dị, nghe cũng không giống lũ cướp bóc bình thường, rõ ràng có mục đích riêng. Sở Thanh Y biết mình tạm thời không nguy hiểm tính mạng, nên cũng không khẩn trương như ban đầu lúc bị súng chĩa vào nữa.

Nhất định là bởi vì mình đang mang vòng đeo hồng ngọc đó, tức là nếu như không có vòng tay, đối phương cũng sẽ không để mắt đến mình. Vừa rồi lúc nàng mang vòng tay này để dưới ánh mặt trời thưởng thức thì nữ nhân kia liền nhìn thấy. Vòng tay này, có điều gì đặc biệt sao?

Sở Thanh Y suy nghĩ một lát, giọng nói trở nên mềm mỏng: "Tôi có thể đi theo cô, chỉ cần cô không tổn thương tôi. Nhưng liệu tôi có thể hỏi cô vài việc được không? Tất cả những gì cô làm trước mắt tôi, tôi thật đều không thể hiểu nổi."

"Biết càng nhiều, chết càng sớm."

Sở Thanh Y lập tức thức thời mà ngậm miệng.

Nàng tuy không hiểu được ý đồ thực sự của nữ nhân này, những lời nói kia cũng rất kỳ quái, nàng chẳng hiểu lắm, nhưng là nàng biết được việc trọng yếu nhất hiện nay, là chỉ có ngoan ngoãn nghe lời thì mới có đường sống.

Dù sao thì cây súng lục kia, cũng không phải là đồ chơi.

Nữ nhân ở đằng sau thúc giục Sở Thanh Y tiến lên phía trước. Nàng vừa chầm chậm mà thay đổi vị trí bước chân, vừa dặn lòng phải thật bình tĩnh. Đi đến gần bánh trước, Sở Thanh Y mới rút hai tay từ túi quần ra, giơ ra thủ thế: "Tôi có thể cột dây giày được không, nó hơi lỏng."

Ngày hôm nay, nàng ăn mặc khá đơn giản, một đôi giày vải bạt màu trắng, một cái áo tao nhã cùng với cái quần dài, mái tóc đen nhánh buộc thành đuôi ngựa, nhìn vào cách ăn mặc cảm thấy thật tươi mới và mềm mại.

Nữ nhân ấy đồng ý: "Nhanh lên."

Sở Thanh Y ngồi xổm xuống đất, nhanh nhẹn buộc lại dây giày, đồng thời nhanh tay nhét một vật hình tròn nhỏ xuống dưới đế giày của mình, đạp chồng lên không lộ chút dấu vết.

"Xong rồi, cám ơn." Sở Thanh Y đứng lên, trấn tĩnh lại mà đi tiếp.

Một chiếc Land Rover SUV màu đen được lái tới rất nhanh, dừng ngay bên cạnh bọn họ. Từ cửa sau, một nam nhân trẻ tuổi kéo Sở Thanh Y vào trong, nữ nhân kia thì mở cửa trước, ngồi xuống chỗ tay lái phụ. Thời tiết rất nóng, nhưng nữ nhân ấy lại mặc thêm áo khoác. Sau khi lên xe, nàng lập tức cởi áo khoác ra, mở khẩu trang, lấy cái súng lục từ trong túi áo ra giắt lại bên hông.

Chiếc Land Rover nhanh chóng chuyển động, vọt đi đi một con báo. Sở Thanh Y vì quán tính mà bị đẩy ngược về đằng sau, hai tay chộp lấy cái nệm màu nhạt ở chỗ ngồi phía sau.

Nam nhân mang kính mát kia bộ dạng rất đẹp trai, ngồi hai chân bắt chéo, miệng nhai sing gum, nhìn chằm chằm vào Sở Thanh Y không chớp mắt, trêи môi hiện ra một nụ cười hài hước. Ánh mắt kia, thật hận không thể ăn sạch nàng.

Sở Thanh Y ngồi thẳng người, mỉm cười: "Kính mát, anh rất tuấn tú."

Kẻ mang kính mát cũng nhếch môi cười, đẩy kính xuống nhìn nàng một cái, nói với nữ nhân phía trước: "Trữ tỷ, cô gái này thật hay, có ý tứ a."

Nữ nhân bị gọi là Trữ tỷ kia đang ngồi ở tay lái phụ lành lạnh nói: "Người hay, cũng không phải của anh."

Kính mát nhún nhún vai, nhún vai bất đắc dĩ, chỉ vào chiếc vòng đeo hồng ngọc trêи cổ tay của Sở Thanh Y, nói với nàng: "Cô không gặp may mới đeo trêи người thứ quỷ liên này. Quỷ liên nhận chủ, đời này đừng nghĩ tới chuyện gỡ ra, trừ phi cô chết, hoặc là không sợ đau đem tay chặt xuống. Ngày hôm nay lão đại của chúng tôi cần dùng đến quỷ liên này. Trước đây đã tìm rất lâu, rốt cục nghe nói nó bị bán trong đường hẻm Phù Dung cho một người tên là Trần Cảnh Phát hôm nay đang muốn đi tiệm Vô Sắc của Trần Cảnh Phát lấy hàng, nhưng không khéo lại bị cô giành trước. Đây là thiên ý, là mệnh. Bất quá cô cứ yên tâm, quỷ liên này kỵ máu, chúng tôi sẽ không chặt tay cô để tránh việc nó bị nhiễm phải máu đen. Cô ngoan ngoãn đi theo chúng tôi là được."

"Tôi sẽ chết sao?" Sở Thanh Y dịu dàng hỏi. Ánh mắt nàng rất nhẹ nhàng, bên trong như bị phủ lên một tầng sương mù trong những ngày xuân sáng sớm.

Như lời tên nam nhân trẻ tuổi đã nói, đây là thiên ý. Là mệnh. Vừa rồi nàng ở cửa tiệm của Trần Cảnh Phát đã coi trọng vòng tay hồng ngọc này ngay ánh nhìn đầu tiên, thập phần yêu chuộng. Kết quả, vòng tay này lại mang đến cho nàng những tai họa không sao hiểu nổi.

Tên nam nhân mang kính mát bị cặp mắt màu hổ phách của nàng quyến rũ, ánh mắt hơi nhíu lại, có chút ngượng ngùng, sờ sờ cái ót mà nói: "Tiểu thư, cô hỏi tôi vấn đề chuyên nghiệp như vậy, tôi trả lời cô thế nào được."

Sở Thanh Y nhìn xuống chỗ dây nịt màu đen, ánh mắt có ý bảo: "Cô  không phải là người chuyên nghiệp ở phương diện này sao, súng với mã tấu ngắn giắt trêи dây lưng, đâu phải là bài trí a."

Tên nam nhân sửng sốt một chút, lập tức cười sang sảng: "Tiểu thư, cô tên là gì? Lá gan cực kỳ lớn, tôi thực thích cô. Mà nói cho cô biết, tôi dù là chuyên nghiệp, nhưng từ trước tới nay chưa bao giờ giết nữ nhân."

"Sở Thanh Y." Sở Thanh Y nhẹ nhàng gật đầu, "Nói như vậy tôi còn may mắn, anh không giết qua nữ nhân."

Nam nhân kính mát nhai sing gum nói: "Tôi là Diệp Trăn, ở chỗ ngồi bên phải, chỗ tay lái phụ ấy, chính là Trữ Ngưng, chúng tôi đều gọi chị ấy là Trữ tỷ, lái xe là Đại Phong. Chúng tôi bây giờ đi đến nơi của Lão đại, cùng anh ta hội họp, chỗ của anh ta còn có một đám huynh đệ nữa."

Trữ Ngưng đang ở phía trước quay đầu lại: "Họ Diệp, anh mỗi lần gặp nữ nhân tuyệt đẹp, bớt nói vài lời thì chết à? Đừng quên cậu làm nghề gì, cùng cô ta nói nhảm làm gì? Nhanh dùng băng dán miệng vị nữ nhân của anh lại đi, rồi im miệng luôn cho tôi."

Diệp Trăn quay kính xe xuống, phun kẹo cao su ngoài, quệt miệng rồi nói: "Trữ tỷ, giờ im lặng, sẽ thanh tĩnh a."

Trữ Ngưng nhìn qua kính xe phía trước, sau khi rõ tình hình, hừ một tiếng, rồi không mở miệng nữa.

Sở Thanh Y nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn ra ngoài cửa sổ, an tĩnh mà cười, đồng thời ghi nhớ tất cả lộ tuyến cùng cảnh trí đang vụt qua ngoài cửa, từng cái từng cái đều nhớ trong đầu. Trí nhớ của nàng rất tốt, bản đồ chỉ đường tầm thường, nhìn qua một lần sẽ không quên.

Khi lấy cớ buộc dây giày, nàng đã lưu lại manh mối ngay gần bánh trước của mình. Điện thoại di động bị Trữ Ngưng tịch thu, đang tắt máy, lão Dương biết buổi chiều nàng sẽ quay lại Mặc Nghiễn Trai một chuyến vì đang có chút thương lượng trọng yếu đang được sửa sang, lại còn cần kiểm kê kiểm tra hàng hóa nữa. Nếu như nàng chậm chạp mãi không về, lão Dương trong quán sốt ruột sẽ gọi điện thoại kiếm nàng, tuyệt đối là không thể tiếp thông.

Khi trời tối, phát hiện nàng không có đi Mặc Nghiễn Trai để ý kiểm tra hàng, cũng không về nhà, lão Dương biết rõ tính cách của nàng: không mất lòng tin, càng không tắt máy chơi đùa mất tích lâu như vậy khiến người khác lo lắng, nhất định sẽ nghi ngờ mà ra ngoài tìm kiếm.

Đến lúc lão Dương tìm được xe của mình sẽ nhìn thấy cái ám hiệu mình lưu lại. Lão Dương vốn khôn khéo lại nhiều năm kinh nghiệm, nhất định sẽ nghĩ tới chuyện đi đến Cục công an điều tra camera trêи con đường này. Máy theo dõi video chụp đuợc biển số xe của chiếc Land Rover, từ đó sẽ không quá khó khăn mà truy tìm tung tích.

Kế hoạch thì là thế, nhưng làm sao cản được biến hóa bên trong. Có thể sẽ xuất hiện các loại biến cố, một bước sai lầm, nàng sẽ mất đi tất cả.

Trung Quốc quản chế súng ống cùng dụng cụ cắt gọt vô cùng nghiêm khắc. Nhóm người này mang nhiều vũ khí vi phạm lệnh cấm như vậy, tuyệt đối không phải đám đầu đường xó chợ. Quãng đường phía trước phỏng chừng còn xa vời. Biết đâu khi lão Dương tìm thấy xe của nàng, nàng đã chỉ còn là một khối thi thể lạnh băng? Những điều này, ai đoán biết được chứ.

Sở Thanh Y như một con mèo nhu thuận, đầu nghiêng nghiêng, áp đầu gối lại nệm ở phía sau, rốt cuộc cũng không giấu được nét ảm đạm trêи mặt.

May mắn là Diệp Trăn kia thấy nàng thú vị, thực chăm sóc nàng; tên Đại Phong đang lái xe thì không mở miệng dù chỉ một lời; còn nữ nhân tên Trữ Ngưng kia, tính tình tuy độc đoán, nhưng dù tốt hay xấu thì tới tận giờ phút này cũng chưa có ý gì bất lợi với nàng.

Ba người ngồi trong chiếc Land Rover, may mắn không có gì uy hϊế͙p͙ mình, có sợ là sợ Lão đại cùng với một đám huynh đệ khác mà Diệp Trăn nói tới, không biết bọn họ rốt cuộc là hạng người gì.

Mà chiếc Land Rover, lại sắp sửa mang nàng đi đến nơi nào nữa.

Khoảng hơn một giờ trôi qua, chiếc Land Rover rời khỏi thành phố Trường Sa, đến vùng ngoại thành hẻo lánh. Đường càng ngày càng khó đi, cây cối hai bên đường đều mọc thành bụi. Sau đó, chiếc Land Rover lại bắt đầu leo lên đường núi, chạy dọc theo địa bàn sơn đạo uốn lượn thật lâu. Mặt trời đã sắp xuống núi, cuối cùng chiếc xe mới ngừng lại.

Sở Thanh Y bị Diệp Trăn kéo xuống xe, anh ta lại tiến đến bên lỗ tai cô mà thì thầm: "Gặp mặt lão đại của chúng tôi, cô tốt nhất không nên nói lung tung. Tính tình của lão đại cực kỳ không tốt. Nếu không cẩn thận mà đắc tội với anh ta, Sở tiểu thư, cô biết rồi đó."

Diệp Trăn khẽ cười, lau cổ mình một chút.

Sở Thanh Y vuốt vuốt sợi tóc, cũng mỉm cười nhàn nhạt: "Cám ơn anh quan tâm."

Diệp Trăn vươn tay ra: "Vậy có thể cho tôi số điện thoại không?"

Sở Thanh Y nói: "Nếu lát sau tôi chết đi, giờ có cho anh số điện thoại, sau này gọi cho tôi cũng chẳng có người tiếp."

Diệp Trăn đem kính mát lấy xuống: "Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ cô."

Sở Thanh Y mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Ân, vậy chờ tôi sống sót, có thể an toàn đi về nhà, đến lúc đó tôi sẽ đem dãy số điện thoại cho anh."

Diệp Trăn vỗ vỗ ngực: "Vì số điện thoại của Sở tiểu thư, tôi nhất định sẽ cố gắng bảo hộ cô chu đáo."

Trữ Ngưng đi tới, liếc Diệp Trăn một cái: "Cút đi, họ Diệp, số điện thoại của tôi để sẵn, sao anh lại không xin." Nói xong, nữ nhân vỗ vai Sở Thanh Y một cái, Tôi xem cô là một nữ nhân thông minh, nên chắc biết càng ít nói, nghe nhiều thì càng được sống lâu thật sự là đạo lý tốt."

Sở Thanh Y gật đầu: "Tôi hiểu."

Trữ Ngưng đem súng giặt lại bên hông, thủ thế rồi nói: "Đi theo tôi."

Bốn người đi vào trong rừng rậm trêи núi, sơn dã u tĩnh, cây cối cùng với bùn đất đặc biệt có mùi thơm ngát, gió núi lại hiu hiu thổi đến, nhẹ nhàng mềm mại, so với chỗ chân núi nóng bức thật mát mẻ khoan kɧօáϊ hơn rất nhiều.

Diệp Trăn ở phía trước lấy mã tấu ngắn chặt hết bụi cây chặn đường, đi thật lâu, Sở Thanh Y bỗng nghe được phía trước mơ hồ truyền lại tiếng nam nhân xôn xao, trong lòng lập tức cảnh giác.

Lòng bàn tay nàng toát đầy mồ hôi lạnh, chỗ cổ tay có vòng đeo hồng ngọc đó như bàn ủi nóng đỏ. Nóng đến mức làm nàng đau.

Bụi cây bị đẩy ra hai bên, trước mắt trở nên trống trải, đấy rõ ràng là một mảnh đất trống có người dọn dẹp qua. Một đám nam nhân ngồi quay lưng bên cạnh một cái cửa động hút thuốc, xem dáng điệu chắc đang đợi người, khói nhẹ lượn lờ, trong miệng thỉnh thoảng phun ra lời nói thô tục khó nghe. Bên cạnh chân của bọn hắn đặt những bao leo núi kϊƈɦ thước cực lớn, phỏng chừng dài cỡ nửa người, căng phồng, miệng bao lộ ra vài thứ, trông như công cụ kim loại, dính đầy bùn đất.

Sở Thanh Y đứng xa hơn một chút, nhìn hình dáng cửa động, cùng hàng đống đất đá chất lên gần đấy, đáy lòng lạnh lẽo.

Lại là trộm động.

Nguyên lai Trữ Ngưng, Diệp Trăn cùng đám người này, là đạo mộ.

Trêи ngọn núi này, còn có cổ mộ tồn tại sao?

Cổ mộ này ở niên đại nào? Bên trong có những thứ trân quý bồi táng gì? Chủ nhân ngôi mộ này có thân phận ra sao? Trong đầu Sở Thanh Y lập tức phản xạ có điều kiện, liên tiếp đặt ra những vấn đề đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK