Mục lục
Âm Hôn: Ngủ Cùng Quỷ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Được rồi, các người có thể rời đi rồi.

"
Ác quỷ nói xong định rời đi thì tôi vội vàng gọi anh ta lại, "Anh cứ như vậy mà rời đi sao,…" Còn chiếc máy bay chở người này thì tính làm sao?
Ánh mắt chạm vào ánh mắt nham hiểm của ác quỷ, nên tôi nuốt câu tiếp theo vào lại trong họng.

Lúc anh ta đánh nhau với Ngoan Mậu là tôi đã biết tên ác quỷ này có thân phận không tầm thường, nếu bị yêu cầu hết lần này đến lần khác thì anh ta sẽ mất kiên nhẫn.

"À, chẳng lẽ cô cho rằng tôi mở lòng từ bi cứu tất cả những người này sao? Với năng lực của tiểu quỷ kia, cũng đủ để các người sống sót.

"
Nói xong, anh ta xoay người rồi tạm dừng lại một chút, "Sau này gọi tôi là Thiên Ngạo, nhớ kỹ cho tôi!"
Thiên Ngạo?
Ôi, cái tên này vô cùng rất chuẩn xác với tính cách của tên ác quỷ này.


Bóng người của anh ra vừa rời đi, máy bay liền bị rơi vào biển, trong khi máy bay xóc nảy tôi nhanh chóng bảo vệ lấy Ngoan Mậu.

Đột nhiên, nó ở trong ngực của tôi mở to hai mắt lên, ngơ ngẩn nhìn tôi, trong đáy mắt vẫn là sự hung ác nhưng lúc này có chút gì đó phức tạp xen vào, loại cảm xúc đó là gì thì có lẽ Ngoan Mậu cũng không rõ.

Nước biển ào ạt tuồn vào máy bay, tôi thấy máy bay sắp chìm xuống đáy biển thì cũng mặt dày mở miệng dù đã thấy Ngoan Mậu đang bị thương nặng.

"Ngoan Mậu, cứu mọi người không thì…"
Tôi nói rất bé, ở trong lòng còn tự khinh thường bản thân, khi đối mặt với cái chết người ta có thể làm mọi thứ, chỉ có người từng trải qua cảm giác sắp chết mới hiểu được.

Ngoan Mậu nhìn vào đôi mắt của tôi, rồi nhất thời vùi đầu cắn lên cánh tay tôi, tôi có thể cảm giác nó đang hút và nuốt từng ngụm máu của tôi, và rồi ý thức của tôi từ từ mơ hồ đi, sau đó có chuyện gì xảy ra thì tôi cũng không rõ.

"Các người không được vào, nơi này là bệnh viện!!"
"Cút hết cho tôi, tôi đã trả lời xong phỏng vấn của các người rồi, các người còn muốn biết gì nữa hả?"
Đó là giọng của Tần Hải Yến, tôi chật vật ngồi dậy, mới phát hiện ở đây là bệnh viện, cửa phòng bị mở ra, Tần Hải Yến oán giận đi vào, "Đám phóng viên đáng chết, giống như ruồi bọ!!"

Cậu ấy thấy tôi đã tỉnh nên liền oà khóc ra tiếng, "Mộng Mộng, cuối cùng thì cậu cũng chịu tỉnh, cậu nằm đây cả nửa tháng rồi!"
"Tớ chưa chết hả?" Tôi đưa tay sờ sờ mặt bản thân, lại sờ sờ Tần Hải Yến, nhiệt độ của cơ thể vẫn ấm.

"Lãnh Triết Lăng đâu rồi? Còn người trên máy bay nữa?"
Nghe tôi nhắc đến tai nạn trên không, ánh mắt phấn khởi của Tần Hải Yến đột ngột ảm đạm xuống, "Chết hết rồi, chỉ có tớ và cậu cùng Lãnh Triết Lăng là còn sống, anh ta được người nhà chuyển đến bệnh viện Mary rồi, nghe nói tới bây giờ vẫn chưa tỉnh.

"
"Sao có thể chỉ có chúng ta sống sót…"
"Đương nhiên là vẫn có một số người bị mất tích, nhưng đến bây giờ vẫn chưa tìm được, chỉ có ba người chúng ta là được ngư dân đánh cá cứu thoát, tớ tỉnh từ ba ngày trước, còn đám phóng viên kia thấy chúng ta hai lần tìm đường sống trong chỗ chết nên cứ dây dưa muốn phỏng vấn, vừa rồi tớ đã đuổi đi một đám.

"
"Ừ, đến cả tớ còn không thể tin được.

" Tôi nhìn con rối gỗ nhỏ được treo ở trên túi của Tần Hải Yến, chúng ta nhất định là được Ngoan Mậu cứu.

"Đúng rồi, tớ cảm thấy vào dạo gần đây chúng ta gặp quá nhiều chuyện tà môn, nhưng cậu đừng sợ, vì tớ đã liên lạc với một vị đại sư, chờ cậu xuất viện, sau đó chúng ta cùng đi một chuyến đến đó xem thử đi.

"
Nghe Tần Hải Yến nói như vậy, làm tinh thần tôi tỉnh táo lại ngay, tôi kích động nắm lấy tay cậu ấy, run rẩy, "Đại sư đó ở chỗ nào, có linh nghiệm không, cậu nhanh làm thủ tục xuất viện cho tớ đi, trong đêm nay chúng ta phải đi đến nơi đó ngay!!".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK