Mục lục
Âm Hôn: Ngủ Cùng Quỷ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Các người nói, bệnh của Triết Lăng đã không còn cách nào chữa trị?" Lãnh Thiên Dực ngẩng đầu, trong đôi mắt già nua bịt kín một tầng hơi nước, làm cho khí phách hăng hái của ông ta giảm xuống, thoạt nhìn lại có chút đáng thương.

Lúc trước thật sự là không nên nhắc đến Lãnh Triết Lăng với Liễu Sương Sương, điều này làm cho một người cha làm sao tiếp nhận được sự thật là con mình sắp chết?
"Cô nói Sương Sương muốn biến Triết Lăng thành thi quỷ?"
"Đúng vậy.

" Nghe giọng điệu của Liễu Sương Sương như thế, hình như là đã tính toán làm như vậy.

"Sau khi biến thành thi quỷ, Triết Lăng sẽ như thế nào?"
"Uống máu để sống, nghe mệnh lệnh sai khiến của ông quái vật đầu lâu đứng phía sau, rất có thể sẽ làm một ít chuyện thương thiên hại lý.

" Tôi thành thật nói, hy vọng sau khi ông ta nghe xong có thể giúp tôi, cùng tôi ngăn cản Liễu Sương Sương.

"Vậy, chẳng phải là giống như Sương Sương sao?" Ánh mắt của cha Lãnh Triết Lăng hơi nheo lại, tôi không thấy rõ sự thâm trầm dưới đáy mắt ông ta, chỉ có thể gật gật đầu.

Lãnh Thiên Dực nghe xong dần dần nhắm mắt lại, mất hết sức lực ngồi trên sô pha, thẳng cho đến khi bọn người sư phụ trở về, ông ta dù một câu cũng không nói nữa.

Thấy sư phụ trở lại, tôi vội vàng nghênh đón, "Thế nào rồi sư phụ? ”
"Không có phát hiện bóng dáng của ác quỷ, chỉ có có mấy cô hồn hoang dã trong vụ tai nạn xe, đã xử lý sạch sẽ rồi.


"
Sư phụ nói xong, nhận lấy từ trong tay Lỗ Gia Minh một tờ bùa đã gấp đưa cho Lãnh Thiên Dực, "Để cái này ở trên người, chỉ cần không dính nước bị ướt, thì bất luận là quỷ nào cũng không thể chạm vào ông.


"Cám ơn đại sư.

"
Lãnh Thiên Dực nhận lấy bùa, cẩn thận bỏ vào trong áo, sau đó nhấn điện thoại bảo thư ký mang chi phiếu vào, lúc giao chi phiếu cho sư phụ, tầm mắt của ông ta vẫn rơi vào trên người tôi.

"Lưu Mộng Mộng không cần đi theo các người trở về, tôi sẽ để cho người giúp việc chuẩn bị một gian phòng ở nhà tôi cho cô ta, trong khoảng thời gian này liền làm phiền cô ta bảo vệ tôi.

"
"Như vậy cũng tốt.

"
Sư phụ tiếp nhận chi phiếu giao cho Lỗ Gia Minh, sau đó lại quay sang tôi dặn dò vài câu rồi mới rời đi.

Chuyện này tiến triển quá thuận lợi, nhưng tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng có nghĩ cũng không nghĩ ra là chỗ nào.

Cho đến sau khi tan tầm, tôi theo Lãnh Thiên Dực trở về biệt thự của họ.

Lãnh Thiên Dực chỉ có một đứa con trai là Lãnh Triết Lăng, hiện tại Lãnh Triết Lăng còn ở trong bệnh viện, bạn già của ông ta đã qua đời từ nhiều năm, nên trong nhà ngoại trừ một đám vệ sĩ cùng mấy người giúp việc, cũng sẽ không nhìn thấy những người khác.

Phòng của tôi được ông ta sắp xếp ở trên lầu, trang trí trong phòng rất là xa hoa, sau khi dàn xếp xong, ông ta quăng cho tôi một chùm chìa khóa lớn, bảo tôi kiểm tra toàn bộ biệt thự trước bữa tối.

Tôi đi ra ngoài cửa lớn, ngửa đầu nhìn căn biệt thự bàng bạc trước mắt này, trong lòng đã lạnh đi một nửa, sớm biết thế đã để Lỗ Gia Minh đến đây ở cùng tôi thì tốt rồi.

Chùm chìa khóa trên tay cũng hơn trăm cái, chẳng lẽ biệt thự này có hơn một trăm gian phòng?♠ Truyện độc quyền tại Thiê n Sách ♠
Sau đó mở từng gian từng gian phòng một ra kiểm tra, trong lòng tôi vừa khẩn trương vừa sợ hãi, còn có chút chờ mong.

Không biết vì sao, tôi luôn muốn gặp lại Lãnh Thiên Ngạo một lần, tôi luôn có cảm giác là chỉ cần anh ta chịu nói ra hết tất cả cho tôi biết thì tôi sẽ không bị động như bây giờ.

Đến một căn phòng ở cuối hành lang trên lầu ba, tôi vừa mở cửa phòng đã bị bụi bặm ập đến làm sặc, tôi vội vàng đi qua mở cửa sổ ra hít thở không khí, nhưng cửa phòng phía sau đột nhiên bị đóng sầm lại, trong lòng tôi liền căng thẳng.


Tôi còn tưởng rằng là Lãnh Thiên Ngạo tới, nhưng không ngờ là ở ngoài cửa nhanh chóng vang lên thanh âm khóa cửa, có người ở bên ngoài.

"Làm gì mà khóa cửa phòng lại hả, tôi còn ở bên trong này!"
"Này, mau mở cửa ra, tôi còn ở bên trong, tôi còn chưa ăn cơm đó!"
Tôi không ngừng vỗ cánh cửa, lúc này ngoài cửa truyền đến giọng của Lãnh Thiên Dực, "Lưu Mộng Mộng, ấm ức cho cô rồi phiền cô ở bên trong mấy ngày, tôi rất cảm ơn vì cô đã nghĩ cho Triết Lăng, nhưng tôi không muốn làm kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cho dù nó có biến thành thi quỷ, tôi cũng bằng lòng chỉ cần Triết Lăng vẫn sống trên đời này là được.


"Ông đang nói gì vậy? Ông hồ đồ rồi à, Triết Lăng sẽ bị người ta lợi dụng đó!!" Tôi quả thực không thể tin vào tai mình, trách không được lúc trước tôi luôn cảm thấy có chỗ nào không thích hợp.

"Cô không hiểu nỗi khổ tâm của người làm cha làm mẹ, cứ cho là bị người ta lợi dụng, nhưng chỉ cần nó còn sống còn có thể nói chuyện, còn ở bên cạnh tôi là tốt rồi!"
Lãnh Thiên Dực nói xong nói với vệ sĩ bên cạnh một câu chúng ta đi, ngay sau đó là thanh âm bước chân rời đi.

Tôi xúc động suýt nữa là đập cửa, nhưng thân phận thi quỷ của tôi hiện tại vẫn không nên bị bại lộ, không thì làm sao có thể thuyết phục bọn họ?
Nên tôi chỉ có thể liên tục đập cửa phòng, "Lãnh tổng, Lãnh Thiên Dực ông quay trở lại đây cho tôi, ông đã từng nghĩ qua cảm xúc của Triết Lăng chưa, việc ông phải làm là dứt khoát trưng cầu ý kiến của Triết Lăng đấy!!"
Mặc cho tôi đập cửa như thế nào, bên ngoài vẫn thủy chung không có ai trả lời tôi, tôi cũng không biết mình gọi qua bao lâu, sau đó vừa đói vừa mệt nên tôi đành từ bỏ.

Tôi mà muốn rời đi, thì căn phòng này cũng chẳng thể giam giữ nổi tôi.

Tôi bật đèn phòng lên, mới phát hiện đồ đạc gì đó ở trong phòng này đều bị che đậy bởi tấm vải trắng, nhìn bụi bặm bám trên vải trắng, tôi đoán rằng nơi này ít nhất đã bỏ hoang qua mười năm, không có ai vào quét dọn, chỗ bụi bị chân giẫm lên có thể tạo thành cái hố bụi luôn.

????гu????ện chính ở [ ???????? uM????????????????????????﹒Vn ]
Tôi đi tới trước bàn trang điểm, vừa định đưa tay ra vén vải trắng lên, không ngờ là chỗ cánh cửa vang lên một tiếng lạch cạch, tôi quay đầu lại nhìn, thấy bên cạnh cửa lớn có một cửa nhỏ bí mật, vừa rồi có người đã đem hộp cơm nhét vào từ chỗ đó.

"Căn phòng này được thiết kế thật cao cấp, giống với ngục giam.



Tôi vén tấm vải trắng trên bàn trang điểm lên, quét bụi bặm ở trên đó xuống rồi cầm cơm ngồi xuống cạnh bàn trang điểm.

Cũng may tôi có một nửa là người, tuy nói ăn thức ăn không cảm thấy ngon như trước, nhưng vẫn có thể lấp đầy bụng, ăn no mới có sức lực để làm chuyện khác, thế là tôi ăn như hổ đói.

Đợi đến khi ăn đủ no, tôi mới phát hiện, trên bàn trang điểm có một cái khung ảnh bị úp xuống, nên tôi lật khung ảnh lên, nhìn khuôn mặt bên trong tấm hình có bảy tám phần giống mình, làm tôi suýt nữa là bị nghẹn.

"Người phụ nữ này là ai?"
Bây giờ tôi đâu còn nuốt trôi cơm nữa, vội vàng kéo tấm vải trắng trên tường xuống, tất cả đều là ảnh chụp của người phụ nữ này, hơn nữa, càng nhìn càng thấy giống tôi.

Lãnh Thiên Ngạo, Lãnh Thiên Dực, còn Lam Nhi này?
Sau khi liên kết tất cả lại với nhau, trong đầu tôi đột nhiên có một phỏng đoán lớn mật, ba người bọn họ ở thời trẻ lẽ nào từng có một đoạn tình cảm máu chó?
Cho nên Lãnh Thiên Dực mới để Lãnh Thiên Ngạo ra nước ngoài, chính là muốn tách bọn họ ra, không ngờ tới là Lãnh Thiên Ngạo lại chết ở nước ngoài, sau này anh ta biến thành quỷ lệ muốn trở về báo thù?
"Cô đang nhìn cái gì vậy?"
Đột nhiên, có một giọng nói trầm thấp truyền đến, khiến tôi sợ hãi đến nỗi run tay, vội vàng đặt ảnh chụp trong tay xuống.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK