Mục lục
Âm Hôn: Ngủ Cùng Quỷ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nhưng tôi mới tỉnh dậy cho nên bệnh viện nói tôi cần ở lại quan sát thêm, nói thế nào cũng không chịu cho tôi xuất viện, hết cách, chúng tôi đành chờ đến buổi tối để lén trốn ra ngoài.

Nụ cười trên mặt tôi cùng Tần Hải Yến liền cứng đờ lại, mà máu kia vừa bắn lên mặt vẫn còn có độ ấm.

"Áaaa….

Có người nhảy lầu!!"
Tôi vội vàng bịt miệng của Tần Hải Yến lại, "Đừng hoảng loạn, báo cảnh sát trước!"
Hiện tại đang là buổi tối, bên ngoài bệnh viện có chút tối tăm, phải nhìn kỹ mới thấy rõ cái bóng nhảy lầu vừa rồi thế mà là hai người, lúc rớt xuống đất hai cái thi thể vẫn ôm chặt lấy nhau.


Tồi tệ hơn là người ở phía trên là một thai phụ, làm người ta không nỡ nhìn mà, người đó chắc mang thai cũng được tám chín tháng rồi, trên chiếc váy màu trắng còn dính đầy vết máu, còn trên đất có một bãi nước, hình như là nước ối do bị vỡ.

"Cứu tôi với…"
"Cứu cứu con của tôi với…"
Tiếng kêu suy yếu truyền đến, tôi lớn gan đi qua chỗ thai phụ kia, nhưng tôi vừa đi được hai bước thì người dưới thai phụ đột nhiên quay đầu nhìn tôi làm tôi sợ mà lui về phía sau một bước và ngã ngồi trên mặt đất.

Đầu của người kia vì bị ngã nên đã dập nát, cô ta vừa quay đầu thì óc cũng chảy ra dính đầy mặt, mặt dù khuôn mặt của người đó bị máu che lấp nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ diện mạo của người đó.

"Chị dâu…"
Môi tôi run lên, phải qua rất lâu mới thốt ra được hai từ, tôi không ngừng lắc đầu, không thể tin được những gì mình đã thấy.

Tại sao chị dâu lại ở chỗ này nhảy lầu, còn nhảy cùng với một thai phụ?
Chị ấy chết không nhắm mắt, hai mắt trừng to, trong ánh mắt có sự uy hiếp, như thể bảo tôi không cần xen vào việc của người khác.

Tần Hải Yến nói xong điện thoại quay lại thấy tôi ngã ngồi trên mặt đất thì chạy nhanh qua đỡ tôi dậy, "Mộng Mộng cậu đừng sợ, cảnh sát sẽ đến ngay thôi, chúng ta về bệnh viện trước đi, lát nữa cảnh sát sẽ hỏi một số chuyện.

"
"Hải Yến, cậu nhìn thử xem, người đó có phải là chị dâu của mình không?"
"Không thể nào, công ty của bác cậu không phải do anh của cậu quản lý sao, chị ta là một bà chủ giàu có thì hà cớ gì đến đây nhảy lầu chứ?"

Tần Hải Yến vừa nói dứt lời, có một người đàn ông mang giày da mặc âu phục chạy từ trong bệnh viện ra, người đó… không phải là anh của tôi sao?
“Thanh Vân!!!”
Anh của tôi đau đớn tột độ kêu lên thảm thương, nhưng không phải gọi tên của chị dâu.

Anh ấy chạy nhanh như bay đến trước mặt hai người phụ nữ bị rơi xuống lầu kia, và muốn tách hai người họ ra, nhưng đôi tay của chị dâu vẫn ôm chặt lấy thai phụ nọ, bên mặt vốn đang nhìn tôi từ từ chuyển sang nhìn chằm chằm anh tôi với vẻ đe dọa như kiểu, mày muốn tìm đường chết à, làm cho anh tôi sợ đến mức chật vật ngã ngồi trên đất.

Tôi như hiểu ra điều gì đó, tôi e là thai phụ kia là người phụ nữ bên ngoài của anh tôi.

Tôi chợt nhớ đến một lời đồn mà tôi từng nghe qua rằng, lúc người ta chết nếu có thể tìm được thai phụ lót thi (là kéo người đó chết cùng) thì bảy ngày sau khi chết người đó sẽ hóa thành quỷ lệ đến đòi mạng.

Nếu quan hệ giữa họ là như thế thì chị dâu hoàn toàn có khả năng sẽ làm như vậy.

Khi tôi còn nhỏ bác tôi đã có mưu đồ chiếm đoạt lấy công ty của cha tôi, khi đó anh tôi còn nhỏ nên không liên quan đến anh ấy, kể từ nhỏ tôi đã trú tại trường và rời khỏi cái nhà kia, thời gian chúng tôi gặp nhau còn chưa đến một lần trên một năm, nhưng dù gì cũng là máu mủ tình thân cho nên tôi vẫn không khỏi lo cho anh ấy.


"Hải Yến, cậu nhanh chóng liên lạc với đạo sĩ kia đi, bây giờ chúng ta đi gặp người đó ngay.

"
"Cậu bị điên à, cảnh sát bắt chúng ta phải ở nơi này, lát nữa còn hỏi chuyện.

" Tần Hải Yến nhìn nhìn đường từ bệnh viện xuống núi, nhưng xe cảnh sát vẫn chưa đến.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK