Khi Đồng Việt vừa rời đi, căn phòng từ ồn ào như rừng chim bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như đồi vắng. Xuân Tảo trở lại chỗ ngồi nhưng lòng khó giữ được bình tĩnh. Sự hiện diện của chàng trai bên cạnh quá đỗi mạnh mẽ, như một tòa tháp trắng đè nặng lên tâm trí khiến cô không dám viết quá nhanh. Tiếng sột soạt từ ngòi bút trên tay anh không giống như đang viết trên giấy mà như đang cào vào da đầu cô.
Ban đầu khi Đồng Việt còn ở đây, anh chỉ có thể tìm một chỗ ngồi xen vào giữa. Nhưng giờ Đồng Việt đã đi, cả bàn học trống trải hơn nhiều, thế mà anh không hề nhích ra để kéo dãn khoảng cách giữa hai người chút nào.
Xuân Tảo để ý đến điều này, khóe miệng khẽ nhếch lên. Để ngăn bản thân cười, cô lại cắn vào đầu bút, không dám nhìn anh thêm lần nào nữa.
Cô cũng không nói chuyện, sợ làm ảnh hưởng đến tư duy giải bài của anh.
Khi viết đến câu hỏi cuối cùng, Nguyên Dã liếc nhìn Xuân Tảo. Cô gái đã dừng bút, đang chăm chú đọc một cuốn sách tư liệu văn học dày cộm.
Nhưng… hai phút trôi qua, cô vẫn chưa lật trang.
Khóe miệng anh khẽ cong lên, cố tình viết sai một chữ cái rồi hỏi: “Cậu có bút xoá băng không?”
Cô gái dừng tay lật trang, mắt ló ra từ sau cuốn sách: “Bút xoá trong suốt được không?”
Mặc dù cả hai đều là thứ bị giáo viên cấm nhưng so với bút xoá băng trắng xóa như tuyết, cô vẫn thích dùng sản phẩm truyền thống này hơn.
Nguyên Dã đáp: “Cũng được.”
Xuân Tảo đặt sách xuống, lấy ra một cây bút xoá trong suốt từ hộp bút rồi đẩy về phía anh.
Nhận ra dường như anh chỉ mang theo một cây bút, cô không khỏi cảm thán về sự đơn giản xuề xoà của tụi con trai, bèn nói: “Tạm thời tôi chưa cần dùng tới, cậu dùng trước đi rồi trả sau cũng được.”
Nguyên Dã đáp “Ừ”, tay cầm lấy, kéo một đoạn dài.
Sau khi dán xong, anh không đặt xuống mà nghịch nó bằng tay trái. Những ngón tay thon dài, mảnh khảnh của anh lướt nhẹ trên đó như đang chơi đùa với một chiếc nhẫn quá cỡ.
Xuân Tảo liếc nhìn mà lòng dậy sóng.
Những câu chuyện tình ngọt ngào mà Đồng Việt kể lại hiện lên trong đầu cô.
Nắm lấy đôi bàn tay này hoặc được đôi tay như thế này nắm lấy sẽ là cảm giác gì nhỉ?
…
Ôi, đầu óc lại bắt đầu nóng lên.
Khi Nguyên Dã cất tờ bài thi đầy công thức kia đi, điện thoại đặt trên bàn của Xuân Tảo khẽ rung lên.
Cô gái hoảng hốt, vội quay lưng lại nghe điện thoại.
Chỉ đến lúc này, anh mới có thể thoải mái ngẩng đầu nhìn cô. Làm hai việc cùng lúc không khó, điều khó khăn nhất là ở bước chứng minh dù trong lòng đã có kết quả cuối cùng.
Khi Xuân Tảo quay lại, anh đưa cuộn bút xoá băng về phía cô.
Xuân Tảo vẫn đang bận t@m đến cuộc gọi, cô thuận tay nhận lấy rồi nhét lại vào hộp bút.
Cô bật loa ngoài, đứng dậy tìm kiếm thứ gì đó trên bàn.
Nguyên Dã hỏi: “Sao thế?”
Xuân Tảo đáp: “Đồng Việt bảo cậu ấy không tìm thấy bài tập tiếng Anh, hỏi xem có để quên ở đây không.”
“Quả nhiên ——” Cô rút một tờ giấy khác lạ ra khỏi xấp tài liệu của mình, rồi giơ điện thoại lên: “Ở đây này.”
Đồng Việt ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm: “May quá, mất là tớ chết chắc, tối nay lại là Cao Tử Phi trực lớp.”
—— Cao Tử Phi chính là “sếp” trực tiếp của Xuân Tảo, giáo viên tiếng Anh lớp C.
“Nhưng tớ còn chưa viết bài luận.” Đồng Việt lại dùng chiêu khóc lóc ỉ ôi.
Xuân Tảo ngồi xuống, lật tờ giấy tiếng Anh ra mặt sau: “Không sao, tớ viết giúp cậu, chữ cậu cũng dễ bắt chước.”
Đồng Việt cảm kích một hồi, Xuân Tảo vừa cười vừa cúp máy.
Ngẩng đầu lên, chàng trai bên cạnh đang chống cằm nhìn cô, nụ cười vẫn treo trên môi.
Xuân Tảo nhìn anh một cái rồi lảng đi, khi quay lại, ánh mắt anh vẫn dừng ở chỗ cô đầy ẩn ý.
Cô bị anh nhìn mà lòng nôn nao: “Có chuyện gì sao?”
Chàng trai cất lời: “Cậu thật sự rất giỏi chuyện này nhỉ?”
Xuân Tảo không hiểu: “Chuyện gì cơ?”
Nguyên Dã đáp: “Giúp người khác làm bài tập.”
“Đâu có?” Xuân Tảo phủ nhận ngay: “Tại cậu ấy để quên bài ở đây trước, tối nay lại là tiết tự học tiếng Anh, cậu ấy về nhà mất rồi, ngoài cách này ra tôi còn biết làm sao?”
Nguyên Dã có vẻ hoài nghi: “Vậy sao?”
“Ừ.”
“Thế còn kỳ nghỉ đông năm ngoái thì sao?”
Kỳ nghỉ đông năm ngoái?
Xuân Tảo đứng hình, đồng tử dần mở to. Cô chợt nhận ra điều gì đó, kinh ngạc nhìn Nguyên Dã, không thể nào —— không thể, cô gắng kìm nén trái tim sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực, nhưng đôi tai đỏ như lửa đã tố cáo cô. Cô cố gắng giả vờ ngây thơ: “Kỳ nghỉ đông năm ngoái á? Làm sao cơ?”
Nguyên Dã không vội vạch trần, tiếp tục chơi chữ với cô: “Nhắc cậu thêm chút nhé? Quán net Thịnh Hâm ở thành Khang Môn.”
“Hả? Chỗ nào cơ?” Xuân Tảo nghiêng đầu, bắt đầu diễn xuất vụng về của mình.
Chàng trai bật cười tươi hơn vì dáng vẻ “mèo con nghiêng đầu” ngây ngô của cô: “Tôi vẫn còn nhớ, khi mới chuyển đến đây, có một buổi tối tình cờ gặp cậu.”
“Về quán net ở thành Khang Môn, cậu bảo chưa từng đến đó.”
“Nhưng vì sao năm ngoái tôi lại thấy cậu ở đó nhỉ…”
—— Nói đúng ra thì đó không phải lần đầu tiên Nguyên Dã gặp Xuân Tảo, từ lâu trước đó trên bảng vàng danh dự, anh đã có ấn tượng mơ hồ về cô.
Nhớ mặt người khác là thói quen của anh, để tránh một số “tai nạn xã giao” và duy trì những mối quan hệ không cần dùng tâm nhưng bề ngoài thì cần thiết.
Chớ kể đến những khuôn mặt thường xuyên xuất hiện trên cùng một tấm bảng màu đỏ tươi.
Là người từ nhỏ đã luôn đứng đầu và liên tục đoạt giải, Nguyên Dã sớm không còn hứng thú với sự tuyên dương mang tính hình thức này cho nên cũng hiếm khi xem. Hôm đó là do bạn cùng phòng hồi lớp 10 kéo anh dừng lại trước bảng xếp hạng vì cậu ấy quan t@m đến thứ hạng của mình, Nguyên Dã liền liếc nhìn, ánh mắt lướt xuống, dừng lại ở tên một cô gái. Lần đầu tiên trong đời anh thấy họ “Xuân”, tên chỉ một chữ “Tảo”, rất độc đáo, tràn đầy sức sống, không hiểu sao lại khiến người ta nghĩ đến tiết đầu xuân, cỏ non xanh mướt cùng bầu trời rộng lớn màu xanh lam.
Anh nhìn ảnh của cô, trên bảng ít có bạn nào nào không đeo kính, cô gái này là một trong số đó, nét mặt có thể nhìn rõ ngay, ánh mắt hơi lạnh lùng nhưng vô cùng thẳng thắn, như có thể xuyên thấu tủ kính, tóc mái mưa rủ trên trán, đường môi khẽ mím, hầu như không thấy nụ cười.
Ngược lại có chút… bướng bỉnh? Sắc bén? Không phận sự miễn hỏi?
Dù sao cũng có vẻ không dễ gần cho lắm, lúc đó anh không để tâm nhiều, chỉ lười nhác thúc giục cậu bạn: “Tìm thấy chưa, khó vậy sao?”
“Cậu tưởng ai cũng dễ tìm như cậu sao.” Đối phương suýt đấm anh.
Sau đó là Tết Âm lịch.
Sau khi mẹ rời đi, những ngày sum họp gia đình với anh chỉ là cực hình, căn nhà không còn bóng dáng mẹ như một tòa thành hoang phế. Sau khi Nguyên Ngật tái hôn, trong nhà có thêm chút hơi thở của phụ nữ và trẻ con, nhưng Nguyên Dã chỉ cảm thấy nơi này càng thêm tiêu điều và lạnh lẽo, cho nên sau mỗi dịp Tết, anh lại tự cách ly mình trong quán net, chơi game trong bóng tối.
Quán net chính quy không chào đón vị thành niên, nhưng cũng không hoàn toàn không có chỗ dung thân.
Dù sao những năm qua, anh đã thăm dò rõ những tháp chuông và đầm lầy có thể chứa chấp con quái vật tuổi dậy thì này.
Hôm đó là mùng ba Tết, Nguyên Dã gửi cặp sách ở thư viện thành phố, một mình đến quán net ở khu chợ nhỏ thành Khang Môn. Đây là nơi được học sinh thành phố Nghi gọi đùa là “thiên đường vị thành niên”, nhiều học sinh từng mua thuốc lá và lên mạng ở đây.
Đang kỳ nghỉ đông, phòng VIP quán net đã kín chỗ. Nguyên Dã đành phải lui về tầng hai, mở máy, sau khi chơi hai ván CSGO đầy đao kiếm, anh bị choáng váng bởi mùi thuốc lá đặc quánh trong phòng, bèn tháo tai nghe ra cửa sổ hít thở.
Cửa sổ tầng hai mở, đối diện với một con hẻm nhỏ.
Các cửa hàng xây dưới lòng đất, trên đầu không có ánh sáng lọt vào, quy mô cũng hạn chế nên dù đứng ở tầng hai vẫn cảm thấy ẩm thấp và ngột ngạt.
Cảnh trong hẻm, tất nhiên cũng thấy rõ.
Không ngờ bên ngoài vẫn có người hút thuốc.
Một nam một nữ, có lẽ là cặp đôi, họ mặc áo khoác lông vũ đen cùng kiểu, chàng trai lặng lẽ kẹp điếu thuốc; cô gái mặc váy ngắn, tóc vàng nhuộm một lọn đỏ.
Cô ta đang gọi điện, giọng trong trẻo: “Cậu đến chưa?”
“Ok, được rồi, tôi đứng cạnh thùng rác của quán net Thịnh Hâm đợi cậu nhé.” Nói xong thì tắt máy, nhìn bạn trai: “Cô ấy bảo sắp đến rồi.”
Chàng trai gật đầu nhả khói, mùi thuốc lá đậm đặc theo luồng khí bốc lên, không thể tránh khỏi.
Nguyên Dã nhíu mày, quyết định quay lại chỗ ngồi.
Ngay lập tức, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng gọi đầy vui mừng của cô gái: “Xuân Tảo —— bên này nè ——”
Ký ức được mở khóa bởi cái tên độc đáo và quen thuộc này, có thứ gì đó sắp trồi lên, Nguyên Dã quay đầu nhìn lại, dưới hẻm mới xuất hiện thêm một cô gái đang chạy nhanh về phía này.
Khí chất của cô hoàn toàn khác biệt với hai người kia, gần giống với những người cùng tuổi anh thường gặp ở trường.
Ba lô trên lưng cô hơi rung rinh, cô mặc áo phao trắng, chỉ buộc một bím tóc, khăn len màu lam quấn thành nhiều vòng, thắt nút, ôm lấy khuôn mặt trắng ngần của cô.
Cô trông như chuột chũi, cảnh giác ngẩng cao đầu nhìn ngang nhìn dọc, cánh tay Nguyên Dã cũng hứng thú đặt lên bệ cửa sổ.
Nhờ đó mà anh xác nhận được khuôn mặt cô, chính là cô gái cùng khóa tên “Xuân Tảo” mà anh từng thấy trên bảng xếp hạng cuối kỳ.
Trời lạnh, cô nói khá nhanh, làn khói trắng mỏng không ngừng phả ra từ miệng: “Xin lỗi xin lỗi, tôi đến muộn.”
“Không sao đâu.” Cô gái tóc vàng cười với cô: “Bọn tôi cũng không đợi lâu.”
Cô gái vừa thở vừa tháo ba lô, lấy ra một xấp tài liệu dày: “Các cậu kiểm tra đi.”
Cô gái tóc vàng lật vài trang lấy lệ chứ không xem kỹ, chỉ nói: “Cậu viết thì cần gì kiểm tra.”
Cô gái nhỏ đối diện mỉm cười ngại ngùng, khoe công: “Phía dưới còn có của bạn trai cậu nữa, tôi đổi kiểu chữ khác, giáo viên của các cậu có mười mắt cũng không nhận ra.”
Cặp đôi cúi xuống nhìn rồi thốt lên: “Thật đấy hả Xuân Tảo, cậu chu đáo quá.”
Lời khen của họ khiến cô gái hơi kiêu ngạo vén tóc mái.
Cô gái tóc vàng đẩy tay bạn trai: “Anh đứng đơ ra đấy làm gì, đưa tiền đi.”
“À ừ,” chàng trai mới sực nhớ, lấy từ túi ra một phong bao lì xì đỏ gấp lại: “Đây.”
“Cậu đếm đi.”
Cô gái mở phong bao liếc nhìn: “Hình như trong này hơn 500 thì phải?”
“Cho cậu thêm 300,” cô gái tóc vàng đáp, ngăn cô định lấy tiền thừa trả lại: “Không được trả lại cho tôi và Tiểu Lâm đâu nhé, cậu đã giúp bọn tôi một chuyện quan trọng đó.”
“Đâu có, không phải không lấy tiền của các cậu.”
“Nhưng cậu cũng bỏ ra rất nhiều công sức mà. Dù sao cũng là Tết, đều là bạn cũ, cậu đừng từ chối nữa.”
Cô gái im lặng vài giây rồi đáp, giọng như muốn khóc vì cảm kích: “Các cậu tốt quá.”
“Thôi đi ——” Cô gái tóc vàng không hề để ý, véo má cô: “Muốn cảm ơn thì cảm ơn Tết có tiền lì xì đi.” Rồi nhiệt tình mời: “Tảo à, lát nữa đi ăn tối với bọn này nhé.”
Cô gái từ chối khéo: “Không được rồi, tôi phải về nhà ngay. Hôm nay mẹ tôi đi thăm họ hàng, về không thấy ở nhà chắc chắn lại hỏi cho xem.”
“Vậy thôi,” cô gái tóc vàng tiếc nuối, lại hỏi: “Lên lớp 12 cậu còn giúp bọn tôi làm bài nữa không?”
Cô gái do dự: “Chắc là không…”
“Không phải chứ, thế tôi với Tiểu Lâm phải làm sao đây!”
Cô gái nhìn thẳng hai người, nghiêm túc đáp: “Thế các cậu cứ làm đôi uyên ương số khổ đi.”
Hai người bật cười.
Nguyên Dã sau cửa sổ cũng khẽ cười.
Trông cô hoàn toàn không giống người sẽ nói đùa kiểu này cho nên rất thú vị, còn có chút hài hước và… đáng yêu nữa.
Ba người lại tán gẫu vài câu trong hẻm, rồi cô gái tên Xuân Tảo chào tạm biệt ra về.
Cô đến vội vàng, đi thì bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn, như chú cừu non vừa ăn no cỏ tươi sắp kêu be be.
Nhìn bóng cô khuất dạng ở đầu hẻm, Nguyên Dã mới đứng thẳng người khỏi cửa sổ rồi quay lại chỗ ngồi.
Sau kỳ nghỉ đông, khai giảng rồi phân lớp, chia khối, tập huấn, tiến trình như bánh xe lăn, từ trạm này đến trạm khác hầu như không có lúc nào nghỉ ngơi. Do lớp gần nhau, Nguyên Dã lại tình cờ gặp cô vài lần ở trường, bên cạnh cô có bạn thân nhưng phần lớn thời gian đều là bạn cô nói không ngừng, còn cô lặng lẽ lắng nghe, dáng vẻ thường mím môi giống hệt tấm ảnh anh từng thấy. Kỳ thi giữa kỳ lớp 10 diễn ra vào tháng 5, không khí cuối xuân ngập tràn hương thơm của cây long não, lại đến lúc những thiên tài trong tủ kính được thay thế, Nguyên Dã lần đầu tiên dừng lại trước bảng xếp hạng, lại là khu vực khối Xã hội chẳng liên quan gì đến mình.
Anh tìm thấy khuôn mặt đó, rồi bước đi.
Lần này anh nhớ thứ hạng của cô, đứng thứ 5.
Tác giả có lời muốn nói:
Đây là “đôi tai lừa” của Xuân Tảo.
Chương 4 đã có manh mối, nam chính từng nhử lời qua rồi.