Edit: Hinh
Beta: Mạn Mạn
Ngay khi đứng ở dưới sân và thấy cuộc gọi từ Xuân Tảo, tim Nguyên Dã chùng xuống, linh cảm có chuyện chẳng lành. Giọng cô gái run rẩy vang lên bên tai, hoảng loạn đến nói không rõ lời: “Cậu có thể lên được không… Tớ…”
Lời nói của cô bị cắt đứt tại đây. Nguyên Dã nắm chặt điện thoại, chạy thật nhanh lên tầng. Khi vào nhà, anh thở hổn hển, chậm bước lại.
Phòng khách như một tủ lạnh trống rỗng, không còn chút hơi ấm thường ngày, lạnh lẽo vô cùng tận. Anh cau chặt mày khi thấy Xuân Tảo lặng lẽ cúi gằm mặt và Xuân Sơ Trân ngồi bên bàn.
Xuân Sơ Trân nhìn anh với vẻ mặt lạnh tanh.
Người con trai né tránh ánh mắt bà, đưa mắt lướt qua mặt bàn bừa bộn. Khi dừng lại ở một vài món đồ, cảm xúc xót xa lẫn phẫn nộ dâng trào trong mắt anh. Anh hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay buông thõng bên người, đi đến bên cạnh Xuân Tảo. Cô gái không dám nhìn anh lấy một lần, hệt như con búp bê đứt khớp, đầu gục xuống vô hồn.
Người phụ nữ trung niên không nổi giận ngay lập tức mà giọng điệu thốt ra đầy bình thản như thể đang tâm sự chuyện nhà: “Tiểu Nguyên à, nếu dì không bảo Xuân Tảo gọi cháu, cháu định khi nào mới lên đây?”
Nguyên Dã không đáp.
“Năm phút? Tám phút? Hay cả tiếng?” Xuân Sơ Trân khẽ hừ: “Hai đứa cũng rảnh thật.”
Bà thở dài một tiếng: “Cũng lắm chiêu trò lắm… Giỏi thật, ngay dưới mũi tôi mà còn làm được nhiều trò vậy. Coi người khác là kẻ mù phải không?”
Cả hai đứng cạnh nhau trước mặt bà đều không lên tiếng.
Xuân Sơ Trân nổi cơn tam bành, đập tay xuống bàn khiến những món đồ rung lên theo: “Nói đi!”
“Coi tôi là đồ ngu đúng không?”
Đôi vai gầy của Xuân Tảo khẽ run vì giật mình. Nguyên Dã để ý thấy, hơi thở trở nên nặng nề, quai hàm bạnh ra.
“Không nói à? Được, vậy để tôi nói thay hai đứa,” Giọng bà dịu đi nhưng lạnh lẽo hơn: “Tôi đã phát hiện hai đứa có điều bất thường từ sớm.”
“Nhất là con.” Con nhà người ta bà tạm thời không muốn can thiệp, chỉ đau lòng và thất vọng vì con gái không phân biệt được nặng nhẹ. Bà chĩa mũi nhọn vào con gái: “Xuân Tảo.”
Bà vươn tay gạt một số đồ vật trên bàn: “Không phải mẹ không biết cái hộp này của con, trước đây mẹ đều mắt nhắm mắt mở cho qua là vì nghĩ con gái có chút bí mật cũng không sao, chị con ngày xưa cũng viết nhật ký. Nhưng con thì sao, con để những gì trong đó?”
Bà nhặt một phong bì thư rồi đặt xuống, cầm tấm thẻ cà phê lại đặt xuống, cả những nắp chai quen thuộc, như thể đang trưng bày và bán rẻ điểm yếu và lòng tự trọng của con gái vậy. Cuối cùng bà cầm nắp chai lên xem xét kĩ lưỡng: “Mấy thứ này cũng phải giữ lại, còn vẽ hình nữa, để làm gì,” Bà như bị chọc cười: “Có tâm trí làm mấy thứ này, sao không làm thêm vài bài tập đi?”
Hơi thở Xuân Tảo trở nên dồn dập, một cơn đau nhói dữ dội đến mức không thể chịu nổi nập đến não bộ, cuối cùng tụ lại thành nỗi đau buốt quanh mắt, như sắp rơi xuống.
Cô gần như không thở nổi, không đứng thẳng được người, ngón tay cũng bắt đầu run rẩy.
Thấy tai con gái đỏ au như máu, Xuân Sơ Trân ném nắp chai xuống. Nó lăn một vòng trên bàn, xoay vài vòng lách cách rồi từ từ dừng lại. Như một tín hiệu chuyển tiếp, Xuân Sơ Trân chính thức buông lời mỉa mai, bà hít sâu một hơi: “Xuân Tảo, mẹ chỉ hỏi con một câu, con như thế này có xứng đáng với mẹ không? Từ bé đến lớn, mẹ nuôi dạy, chăm sóc con như thế, vừa đỗ cấp ba đã thuê nhà cho con học ngay, vậy mà con xem mình đang làm gì, trong đầu toàn nghĩ những thứ gì thế hả?”
Những giọt nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống từ gương mặt Xuân Tảo. Cô nghẹn ngào, không dám cãi lời.
“Mẹ biết con muốn biện minh điều gì, con muốn nói học tập của con ổn định, thứ hạng không tụt. Đúng là không tụt nhưng từ khi lên cấp ba điểm Toán của con có bao giờ dưới 130 không? Môn này vốn là điểm yếu, điểm kỳ trước đã không nhìn nổi rồi. Con có biết tại sao hè này mẹ phải theo dõi con mỗi ngày không? Chính là vì sợ con đến thời điểm quan trọng này mà đầu óc vẫn không tỉnh táo, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện chạy ra ngoài. Hè này con đã nói gì với mẹ, có đồ để quên ở đây, muốn đến lấy, mẹ bảo đi lấy hộ con thì con đã trả lời sao? Con nói không cần.”
“Không cần…” Xuân Sơ Trân lặp lại, cười đến run người: “Mẹ thấy tâm trí còn đều để ở đây rồi.”
“Khoảng tháng Năm mẹ đã thấy con khác trước, trạng thái có thay đổi. Mẹ tính quan sát thêm. Hai đứa càng ngày càng quá đáng, vừa nãy ở dưới sân làm gì, trước kia cũng vậy. Mấy lần mẹ thấy hai đứa từ trên nhà, trông có giống học sinh tí nào không?”
“Đã lên lớp 12…”
“Đã lên lớp 12 rồi.”
Bà liếc nhìn Nguyên Dã, tiếp tục châm chọc con gái: “Người bên cạnh con học giỏi thật, lần nào cũng đứng nhất. Còn con thì sao, định vào trường nào? Đặt hết tâm trí vào mấy thứ đó, con có thể vào trường nào nói mẹ nghe thử? Lên lớp 12 rồi mà vẫn không biết tu tâm, suốt ngày chỉ biết yêu đương tình tứ, con có chút nào giống con gái không?!”
Lời trách mắng của Xuân Sơ Trân vừa dứt, Nguyên Dã không thể nhịn được nữa, môi tái nhợt khẽ mấp máy: “Dì ơi, xin đừng nói cô ấy như thế.”
Nghe vậy, Xuân Tảo nước mắt tuôn như mưa, cắn chặt răng không để lộ sự yếu đuối. Ánh mắt Xuân Sơ Trân chuyển sang gương mặt anh, đôi mắt cậu thanh niên sắc bén nhìn thẳng vào bà, ý bảo vệ rõ ràng đủ khiến lòng bà giật thót.
Người phụ nữ bị thái độ không sợ hãi của anh chọc giận, tức đến bật cười: “Đừng vội, tôi cũng muốn hỏi cháu đây.”
“Cháu thích nó à?” Giọng Xuân Sơ Trân bình thản.
Nguyên Dã chẳng do dự, đáp dõng dạc: “Cháu thích cậu ấy.”
Xuân Tảo nghẹn ngào trong cổ họng nhưng nhanh chóng tự kìm nén lại.
Xuân Sơ Trân lại hỏi: “Thích đến mức nào?”
Người con trai đứng im. Không cần nghi ngờ, anh rất thích Xuân Tảo, thấy cô đau khổ, nghe cô bị mắng tàn nhẫn như vậy, tim anh như bị xé nát không ngừng. Nhưng lúc này anh không thể tưởng tượng hay chứng minh được mình có thể làm được gì cho cô. Anh không thể lên tiếng phản bác mẹ cô, dù đã nhẫn nhịn đến mức máu dồn lên não ù tai, anh cũng không thể nắm tay cô vội vàng bỏ đi và trốn chạy, thoát khỏi hoàn toàn căn phòng ngột ngạt này, bởi vì cuối cùng cô vẫn phải quay về đây. Anh chỉ làm được mỗi việc là đứng bên cạnh cô, nói ra vài lời yếu ớt. Anh như một kẻ vô dụng bất tài vậy.
Xuân Sơ Trân như đã đoán trước được, quay sang lấy mảnh giấy trên bàn, ném nhẹ tênh trước mắt anh như một vật chứng quan trọng: “Cháu thích nó kiểu này à? Cho nó lên mạng, cho nó sim điện thoại, rồi sao nữa, để yêu đương với cháu? Thuận tiện cho hai đứa tình tứ, đó là cách cháu thích nó à?”
Nguyên Dã nghẹn ứ lại ở cổ.
Xuân Sơ Trân tiếp tục truy vấn: “Cháu chắc chắn đỗ được Thanh Bắc, còn nó thì sao? Nếu không thi đỗ cùng trường, cháu có sẵn sàng bỏ học Thanh Bắc vì nó không?”
“Thật buồn cười. Cháu thi đứng đầu là có thể chọn Thanh Bắc, còn nó thì sao.”
“Cháu có chịu trách nhiệm với nó không?”
“Nếu cháu là một chàng trai có trách nhiệm thì đã không hại nó như thế.”
“Cháu thích nó mà không đợi được đến khi thi đại học xong rồi mới thay đổi à? Một hai năm cũng không đợi nổi ư? Thích của cháu là như thế à?”
“Giả sử sau này hai đứa không thi đỗ cùng trường, học xa nhau, mấy năm không gặp nhau, cháu còn có đủ niềm tin và quyết tâm để yêu đương với nó không? Bây giờ hai đứa ngày nào cũng gặp nhau, đi học cùng nhau, cảm thấy tình cảm sâu đậm lắm, không thể thiếu nhau, sau này thì sao? Cháu dám cam đoan không có tí thay đổi nào không? Nó thi không tốt vì chuyện này thì ai chịu tránh nhiệm? Cháu chịu trách nhiệm à? Dì nói cho cháu biết ai chịu trách nhiệm, không phải dì cũng không phải cháu.”
Bà chỉ về phía con gái, giọng sắc lạnh: “Là chính nó. Nó tự chịu trách nhiệm.”
Sự thù địch và căm ghét của bà đối với Nguyên Dã lên đến đỉnh điểm: “Cháu không lo cho bản thân thì thôi, đừng đến làm hư con gái dì. Ba mẹ cháu không quản cháu, không dạy cháu lễ nghĩa liêm sỉ, không sao, nhưng đừng hại con bé Xuân Tảo nhà…”
Lời chưa dứt, cô gái từ đầu đến cuối không nói một lời bỗng ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào mẹ mình: “Mẹ ơi, mẹ đừng nói nữa.”
Mặt cô đẫm nước mắt nhưng giọng nói không hề có tí nghẹn ngào nào, ngược lại lạnh lùng và trầm trầm như những hạt bi đông cứng rơi trong phòng. Ánh mắt cũng vậy. Con ngươi đen láy chứa đựng sự quyết liệu của con thú bị dồn vào góc tường trước khi lao ra cắn xé.
Xuân Sơ Trân nhìn mà nổi da gà.
Xuân Tảo hỏi khẽ: “Mẹ bây giờ trông có giống người hiểu lễ nghĩa liêm sỉ không ạ?”
Xuân Sơ Trân nổi cơn tam bành: “Con nói gì đấy!”
“Con nói – mẹ không xứng. Mẹ không xứng làm mẹ, không xứng răn dạy. Những lời sáo rỗng vô nghĩa này, bao năm nay con đã nghe chán đến phát ngán cả tai rồi. Có phải mẹ vẫn nghĩ mình có lý lắm không? Mẹ tưởng con thật sự nghe vào đầu ạ?”
Cô bật cười lạnh nhạt: “Không hề.”
“Chưa lần nào cả. Từ khi sinh ra đến giờ, không có giây phút nào con không muốn thoát khỏi mẹ, rời xa mẹ. Mẹ còn nhớ kỳ nghỉ đông năm cuối đại học của chị không, có một tối mẹ cãi nhau với chị trong phòng khách. Chị đã nói về mẹ thế nào, chị nói chị không muốn trở thành một người phụ nữ như mẹ, lấy một người chồng không lo việc nhà, biến con cái thành nơi trút giận và lối thoát rồi sống nốt một đời tầm thường.”
Nguyên Dã kinh ngạc nhìn Xuân Tảo, định kéo tay cô để nhắc cô bình tĩnh, đừng nói thêm những lời cay nghiệt không đáng có. Xuân Tảo nhanh chóng giật tay ra, sức mạnh lớn đến lạ.
Vào giây phút này cô như một ống nghiệm thẳng trong suốt, hoàn toàn trống rỗng, không chất lỏng, không phản ứng, không ai có thể đổ thêm bất kỳ thứ gì vào trong nữa.
Không ai có thể chỉ trích tính cách và nhân cách của cô nữa.
Cô không quan tâm.
Cô cũng phải giống chị trong đêm lạnh đó, không do dự vung con dao ích kỷ về phía mẹ, dù có đẫm đìa máu.
Ngực đau như thối rữa, cô tiếp tục nói: “Có lẽ mẹ không biết đâu. Con, chị và cả bố, chẳng ai phục mẹ từ tận đáy lòng cả. Tất cả đều do mẹ ép buộc, giả vờ mà thôi. Người như mẹ sống như một trò cười mà cũng muốn răn dạy người khác ư? Nghe lời mẹ, cuộc đời mới thật sự tan hoang.”
Vẻ không thể tin nổi hiện lên trong mắt Xuân Sơ Trân. Bà nhìn chòng chọc đứa con gái hoàn toàn xa lạ này. Trong lúc hoảng hốt, bà cố gắng nặn một nụ cười khinh miệt cao ngạo: “Con đừng nói đùa. Nếu không có mẹ, trên đời này làm gì có Xuân Tảo con?”
Xuân Tảo mặt căng cứng: “Vậy con còn phải cảm ơn vì mẹ đã sinh ra con ạ?”
“Không chỉ là mẹ sinh ra con, mà mẹ còn cứu mạng con,” Xuân Sơ Trân đỏ hoe mắt: “Để sinh ra con, mẹ đã mất công việc mình yêu thích, mất đi cuộc sống đáng ra phải có. Phải rồi, mẹ trở thành một người phụ nữ chỉ biết nấu cơm dọn dẹp, một bà nội trợ bị các con coi thường. Mẹ chăm sóc con, nuôi dạy con hết lòng, từng li từng tí, con không biết ơn thì thôi, còn nói mẹ như vậy…” Người phụ nữ hít vào một tiếng nấc nhẹ, thất vọng tột cùng nhìn con gái: “Đứa bên cạnh con kia mới quen có một năm, sau này còn chưa biết thế nào, thế mà vì nó con liệt kê tội trạng của mẹ ở ngay tại đây?”
“Nếu không có mẹ, con còn không có cơ hội nhìn thấy thế giới này. Còn muốn quen nó yêu nó ư? Con mơ đi.” Bà nói với giọng đầy mỉa mai.
Xuân Tảo không thể nín nhịn nữa, phòng tuyến trong tim vỡ òa, nước mắt như chuỗi ngọc đứt lăn ra ngoài. Cổ họng cô phát ra tiếng khóc nghẹn ngào: “Mẹ à, nếu mẹ không muốn sinh con như vậy thì sao mẹ đừng sinh? Không sinh thì mẹ đã không bị con kéo lùi cuộc đời, mẹ cũng chẳng phải tìm mọi cách để khống chế con, kiểm soát con, tốn thời gian tốn công sức tốn tiền bạc chăm sóc con, rồi bây giờ còn phải vì con mà công kích một người vô tội.”
“Con thích cậu ấy thì sao? Có tội lỗi đến mức không thể thứ tha không? Mẹ có quyền gì mà cứ nhất quyết biến mỗi lần mỗi kiểu “thích” của con thành thấp hèn, nhút nhát, không thấy được ánh sáng, chỉ dám giấu trong cái hộp thiếc như quan tài kia? Dựa vào cái gì? Con chỉ muốn hỏi, mẹ dựa vào cái gì? Chỉ vì mẹ là mẹ con thôi ư?”
“Bao năm nay con gần như luôn chiều theo sở thích của mẹ, vì con nghĩ mình có thể hiểu được, đó có lẽ là tình yêu của mẹ dành cho con gái, dẫu có sai, dẫu có ngột ngạt hay đau đớn đến chết đi được nhưng con biết rồi mình sẽ lớn thôi, cố vượt qua là được, như vậy tình yêu của mẹ mới có thể thực hiện được, và cuộc đời con cũng có thể trở về tay mình.”
“Còn mẹ thì sao, mẹ có thật sự yêu con không? Mẹ có chắc những gì mẹ cho con là tình yêu không, mẹ đã từng tôn trọng những gì con “thích” chưa?”
Cảm xúc của cô như dầu sôi lửa bỏng, sau khi bùng nổ lập tức tắt ngấm: “Con đột nhiên hiểu ra. Mẹ không hề yêu con.”
“Mẹ ghét con.”
“Mẹ dùng tất cả nỗi đau đã trải qua, cảm nhận được từ mẹ để trừng phạt con, trừng phạt con vì đã phá hủy cuộc đời mẹ.”
“Đấy mới là mẹ, mẹ yêu quý của con.”
“Mẹ hoàn toàn không yêu con. Mẹ ghét con tận xương tủy.”
Lời vừa dứt, không khí như bị nhấn nút tạm dừng.
Sắc mặt Xuân Sơ Trân hoàn toàn hờ hững, ánh mắt cũng vậy, không còn tiêu cự, như hai cái giếng cạn khô: “Phải, lúc đó mẹ đã không nên sinh ra con.”
“Được, con sẽ biến khỏi mắt mẹ ngay bây giờ.”
Quăng câu đó xong, Xuân Tảo kéo Nguyên Dã bên cạnh chạy ra khỏi nhà tù ngột ngạt và đêm hoang đường tan vỡ này mà không ngoái đầu lại.