• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Câu hỏi của anh khiến Xuân Tảo nghẹn họng.

Khuôn mặt cô lập tức nóng bừng.

Xuân Tảo thừa nhận dưới tầm mắt của mẹ, cô tuyệt đối không dám và cũng không có ý định đến gõ cửa phòng Nguyên Dã để xin ké wifi.

Nhưng tình huống giống như tối hôm qua không phải lần đầu tiên xảy ra, nhu cầu vẫn còn đó mà giờ đây lại có người sẵn lòng giúp đỡ, thật khó để không nảy sinh một chút hy vọng nhỏ nhoi.

Trước khi tạm biệt nhau, Xuân Tảo không còn do dự nữa mà đồng ý với lời đề nghị của Nguyên Dã.

Chàng trai không tỏ hề tỏ vẻ đã đạt được mục đích gì đó hay trêu chọc cô mà chỉ nói một câu “Cuối tuần sẽ tìm cơ hội đưa cho cậu”, rồi phóng xe đạp đi mất.

Đến trường, chỉ cần nghĩ đến việc này là nhịp tim của Xuân Tảo lại tăng nhanh như vừa chạy đua một trăm mét xong. Bí mật đầy hưng phấn và hồi hộp bao trùm lấy cô, chỉ có thể nhờ vào việc gãi tai, nói chuyện với bạn cùng bàn hoặc cố tình đọc sách để chuyển dời cảm xúc.

Có lẽ đây là tâm lý của kẻ đồng phạm chăng?

Sau tiết lịch sử, đại diện môn thể dục gọi các lớp xếp hàng ra sân, đám học sinh như những viên kẹo thả vào chai pepsi, ồ ạt tràn ra từ cửa lớp.

Chỉ trong chốc lát, hành lang đã chật cứng người, tiếng cười đùa của các cô gái lập tức im bặt cùng với sự xuất hiện của giáo viên chủ nhiệm.

Cô giáo chủ nhiệm Trần Ngọc Như khoanh tay đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng, “áp giải” hai hàng người ra sân.

Hôm nay trời vẫn rất nắng.

Bầu trời trong xanh không một gợn mây, chỉ khi đi ngang qua vườn hoa mới có thể tận hưởng bóng râm chợt loáng qua.

Những đốm sáng lập lờ di chuyển trên đồng phục và mái đầu của các cô cậu học sinh.

Hàng của lớp C dừng lại, xoay người rồi đứng thẳng, Xuân Tảo đứng ở giữa hàng.

Dưới cái nắng gay gắt, cô nhíu mày gạt những lọn tóc phiền phức ra sau tai rồi dùng tay che trán để chống chọi với tia tử ngoại quá mạnh lúc này.

Đồng Việt có chiều cao xêm xêm cô nên được xếp ở cùng hàng. Cô nàng rất giữ gìn làn da, đầu tiên quan sát chủ nhiệm trước, sau đó rút chai xịt chống nắng cỡ nhỏ trong túi ra rồi nghiêng đầu phun mạnh vào mặt và cánh tay.

Các bạn nữ xung quanh thấy vậy thì né tránh, Xuân Tảo cũng không ngoại lệ.

Đồng Việt bực bội nói: “Các cậu né cái gì, SPF 50+ đó, xịt trúng là hời rồi.”

(*) Kem chống nắng có chỉ số SPF 50 có nghĩa là khi sử dụng trên da có thể bảo vệ da chống lại tác hại của tia UVB trong vòng khoảng 500 phút và có khả năng chống lại sự xâm nhập của tia UVB vào cơ thể lên đến 98%

Có bạn nữ ở đằng sau che miệng cười trộm; cũng có người lại gần để cô nàng xịt thêm cho.

Đồng Việt tuân lệnh, tiếp tục xịt kem chống nắng cho mọi người như xịt nước.

Cô chủ nhiệm đứng ở đầu hàng ném một cái nhìn sắc lẹm tới, mấy cô gái lập tức im thin thít, nhưng không yên tĩnh nổi hai giây thì lại bắt đầu náo nhiệt lên. Trong tiếng xì xào loáng thoáng lẫn hai chữ “Nguyên Dã”.

Đồng Việt nghé con không sợ cọp, lập tức nhón chân vươn cổ tìm kiếm mục tiêu.

Có người dẫn đầu, cả đội lập tức đồng loạt nhìn theo. Xuân Tảo cũng ngước mắt lên.

Hàng của lớp A đang đi ngang qua bọn họ từ phía bên trái.

Do khá cao nên Nguyên Dã đứng ở gần cuối hàng, nhưng người khác luôn có thể nhận ra anh từ cái nhìn đầu tiên. Chàng trai nổi bật giữa đám đông, trắng đến loá mắt dưới ánh nắng.

Không biết vô tình hay cố ý, khi hai hàng giao nhau, anh liếc sang phía Xuân Tảo.

Bốn mắt chạm nhau, Xuân Tảo lập tức quay mặt đi giả vờ như không thấy.

Tim cô bắt đầu loạn nhịp.

Sao lại hoảng hốt vậy trời?

Xuân Tảo không hiểu nổi bản thân, có khi nào là do ánh mắt ấy giống như kiểu gián điệp gặp nhau cho nên cô mới vô thức che giấu như vậy hay không?

Mắt thì không nhìn nữa nhưng tai lại tập trung hơn cả lúc làm bài nghe môn tiếng Anh.

Mười giây sau, Xuân Tảo quyết định từ bỏ. Có tiếng trò chuyện về trò chơi xa lạ nào đó, nào là “đao hồ điệp”, “sơn xịt” gì gì đó. Xuân Tảo mơ màng gãi trán.

Sau lễ chào cờ, nhạc thể dục buổi sáng vang lên. Những con rối mặc đồng phục màu xanh trắng trên sân bắt đầu hoạt động, có con rối chất lượng tốt, có con rõ ràng cần phải rèn luyện thêm.

Xuân Tảo thuộc nhóm trung bình, không mắc lỗi nhưng cũng có phần qua loa. Cô không có hứng thú với các hoạt động thể chất, thường xuyên để tay chân hoạt động còn đầu óc thì bay xa, trong lúc tập cô hay học thuộc lòng chức năng của các cơ quan chính phủ hay giai đoạn các sự kiện lịch sử.

Khi thực hiện động tác vặn mình, Xuân Tảo thoáng liếc thấy chiếc gáy nổi bật ở hàng phía sau ấy.

Nguyên Dã có mái tóc đen dày, xương sọ cực kỳ đẹp, nếu trường họ cũng có tiết giải phẫu cơ thể người thì có lẽ ảnh chụp X-quang xương sọ của anh sẽ được treo lên bảng trắng làm ví dụ tiêu biểu nhất cho kiểu “sọ tròn”.

Khung xương tròn, mặt nhỏ, tay chân dài, lại còn thông minh và độc lập.

Quả là sinh ra từ vạch đích, là kiệt tác của Nữ Oa.

Xuân Tảo dời mắt sang hướng khác.

——

Một tuần sau đó, Xuân Tảo cảm thấy Nguyên Dã trong mắt mình trở nên hơi khác biệt.

Mặc dù cuộc sống hàng ngày của cả hai vẫn không có gì thay đổi, mức độ tiếp xúc của hai người cũng chỉ có thể gọi là “xã giao” nhưng sự căng thẳng vô hình trong không khí cứ như tơ nhện quấn quanh, thỉnh thoảng chạm mắt hoặc va chạm nhẹ là sẽ nhanh chóng kết thành lưới, chưa chắc mắt thường có thể thấy nhưng lòng biết rõ nó đang không ngừng lan rộng.

Thật sự xác nhận điều đó là vào tối thứ Tư trước khi đi ngủ, khi Xuân Tảo cất tai nghe chuẩn bị tắt điện thoại, không hiểu sao cô lại nhấn vào mục kết nối Wifi.

Xuân Tảo nín thở.

Điểm truy cập dữ liệu di động tên “〇” đó vẫn đang mở.

Một vòng tròn bất động, bỗng chốc như biến thành con mắt của loài mèo tinh ranh, chăm chú nhìn chằm chằm vào cô.

Một cảm giác như bị săn đuổi lan tràn, Xuân Tảo nhanh chóng thoát khỏi giao diện mạng Wifi.

Cô nhét điện thoại dưới gối, nằm nghiêng đè lên.

Má cô nóng bừng bừng, tim đập thình thịch.

Nguyên Dã quên tắt sao?

Không đúng, rõ ràng lần trước thấy anh tắt rồi mà.

Hay anh là Bồ Tát? Luôn thích giúp đỡ bạn bè? Chẳng phải bảo rất tốn pin hay sao… Nói một đằng làm một nẻo dữ vậy?

Đương nhiên Xuân Tảo không dám dùng ké mạng nữa, cô đang nghĩ xem có nên nhắc anh tắt đi để tiết kiệm pin hay không.

Nhưng sau khi nghĩ kỹ, cô kết luận rằng Nguyên Dã không phải là Bồ Tát mà là Satan, nguồn gốc của mọi tội ác, anh dùng điểm truy cập dữ liệu cá nhân và chiếc sim đó để dụ dỗ cô bước vào con đường tội lỗi.

Xuân Tảo tự nhắc nhở bản thân.

Một chiếc sim là đủ rồi.

Khi vật chứng đến tay, cô sẽ lập tức trả tiền cho Nguyên Dã rồi kết thúc phi vụ mờ ám này.

Nghĩ đến đó, những ngày chờ đợi đến cuối tuần bỗng trở nên dài và khó chịu hơn thường lệ.

——

Học sinh lớp 11 sẽ được nghỉ hai ngày cuối tuần, buổi sáng Nguyên Dã ngủ đến khi tự tỉnh, buổi chiều lên thư viện thành phố ôn bài. Đến 4 rưỡi chiều, anh rời khỏi thư viện, đi đến trạm tàu điện ngầm gần nhất.

Trong đám đông nhốn nháo, cậu thiếu niên cao gầy đứng vững vàng, khuôn mặt không biểu cảm.

Hai mươi phút, năm trạm dừng, đi qua những biển quảng cáo và cầu thang đầy màu sắc, Nguyên Dã rời khỏi ga tàu điện ngầm, đi về khu chung cư.

Dừng lại dưới tòa nhà cao tầng ở giữa, anh bật điện thoại lên xem thời gian, mới 5 giờ, trong nhà chắc không có ai, anh yên tâm bước vào thang máy.

Bíp bíp —— mới nhập mật khẩu được hai chữ số, cửa đã bị người bên trong mở ra.

Cánh tay trái của anh thả xuống bên người.

Người phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa có vẻ ngạc nhiên, bà quay đầu lớn tiếng gọi vào trong nhà: “Nguyên Ngật —— Nguyên Dã về rồi này anh.”

Ông Nguyên đang xem tin tức thể thao, nghe thấy vậy bèn chạy ra, tay vẫn còn cầm điều khiển từ xa, trên mặt là vẻ vui mừng vì bất ngờ: “Về nhà sao không báo cho ba một tiếng?” Vừa nói vừa thắt lại dây lưng mới tháo ra.

Nguyên Dã không nói một lời, chỉ cúi người cởi giày thể thao, anh mím chặt môi, sau đó mới ngẩng đầu chào: “Ba, dì Trình.”

“Con về lấy đồ.” Anh xỏ dép lê vào.

Nguyên Ngật quan sát con trai từ đầu đến chân: “Để ba xem nào, sống ở bên ngoài có gầy hơn chút nào không?”

Nguyên Dã trả lời: “Cũng ổn ạ, không khác mấy với ký túc xá trong trường.”

Trình Vân nhìn hai cha con, sau đó nhẹ giọng đề nghị: “Ba Xuyên Xuyên ơi, hiếm khi Nguyên Dã về nhà, anh lại có thời gian, hay lát nữa đón Xuyên Xuyên rồi chúng ta cùng đi ăn nhé.”

Nguyên Ngật liên tục nói “Được, được, ý kiến hay”, rồi hỏi ý Nguyên Dã.

Chàng trai không phản đối, khẽ ừ một tiếng rồi đi vào phòng ngủ.

Anh kéo ngăn bên trái bàn học ra, gạt đống dây sạc sang một bên, tìm thấy chiếc sim điện thoại mới tinh ở dưới cùng.

Sau đó anh lấy một chiếc điện thoại Android khác ở ngăn giữa ra, cắm điện vào rồi gõ bàn chờ trong giây lát, điện thoại tự động mở nguồn, anh thành thạo lắp sim rồi gọi vào số của mình.

Sim vẫn hoạt động.

Sau khi xác nhận vẫn sử dụng được internet, anh dùng điện thoại của mình nạp 200 tệ vào sim mới rồi tháo sim ra, đặt lại vào trong hộp, ép chặt rồi đút vào túi quần.

Cuối cùng thu dọn lại rồi mở cửa ra ngoài.

Nguyên Ngật đã tắt TV, áo sơ mi được sơ vin ngay ngắn vào quần tây; Trình Vân cũng đã đeo túi xách, chỉ chờ Nguyên Dã xong việc là cùng ra ngoài.

Lớp học vẽ của Nguyên Du Xuyên nằm trong khu trung tâm thương mại gần nhà. Vừa đến cửa lớp, cậu bé sốt ruột vì chờ đợi lâu lập tức thoát khỏi tay giáo viên, hớn hở chạy đến chỗ mẹ.

Trình Vân bế cậu lên; Nguyên Ngật tỏ vẻ không vui: “Sao không chào ba?”

Nguyên Du Xuyên gọi lớn: “Ba!”

Nguyên Ngật cười đáp, dang tay ôm con trai nhỏ vào lòng.

Nguyên Dã đứng bên cạnh chỉ cảm thấy nhàm chán, ánh mắt vô định nhìn về hướng vòng hoa khổng lồ treo giữa trung tâm thương mại.

Họ ăn tối tại một quán lẩu ngay trong đó luôn.

Bàn bốn người.

Trình Vân muốn ngồi cùng Nguyên Du Xuyên để tiện cho cậu ăn, nhưng không hiểu sao cậu nhóc cứ đòi ngồi cạnh anh trai, dụ cách nào cũng không được nên đành phải chiều theo ý cậu.

Trình Vân ngồi xuống, lườm con trai: “Con không được làm phiền anh ăn cơm đâu đấy.”

Nguyên Du Xuyên gật đầu lia lịa.

Nhìn hai đứa con đẹp trai sáng sủa phía đối diện, Nguyên Ngật nhấp một ngụm trà rồi cười nói: “Chắc lâu không gặp anh nên nhớ đây mà.”

Nguyên Dã cụp mắt yên lặng tráng qua bát đũa cho mình và Nguyên Du Xuyên, xong xuôi mới nói: “Con đi lấy nước chấm, ai muốn lấy hộ không ạ?”

Trình Vân đáp: “Không cần đâu, con cứ chọn đi, nếu cần thì dì và ba con sẽ tự đi lấy.”

Nguyên Dã đứng lên.

Nhìn bóng lưng cao gầy của anh, Trình Vân thì thầm với chồng: “Không biết sau này Xuyên Xuyên nhà mình có hiểu chuyện được như thằng bé Nguyên Dã không anh nhỉ?”

Nguyên Ngật hừ một tiếng, liếc vợ rồi lắc đầu: “Có một người mẹ như em… khó nói lắm.”

“Gì vậy anh.” Trình Vân cười trêu, khẽ đẩy tay chồng.

Nguyên Ngật cười ha hả.

Lúc quay lại chỗ ngồi, Nguyên Dã không lấy nước chấm mà cầm theo đầy một đ ĩa trái cây thập cẩm và đồ ăn vặt.

Vừa đặt xuống bàn, Nguyên Du Xuyên đã kéo cả đ ĩa về phía mình, hào hứng ăn luôn.

Nguyên Dã hơi nhướng mày, không nói gì mà ngồi vào chỗ.

Anh dùng một tay mở nắp bốn lon Sprite sau đó chia cho mọi người.

Nước lẩu sôi ùng ục, dưới ánh đèn, hơi nước lượn lờ bao quanh.

Ban đầu Nguyên Du Xuyên còn ngoan ngoãn ngồi ăn cái này uống cái kia. Nhưng sau khi lửng bụng, cậu nhóc hết hứng ăn bắt đầu dở trò, khi thì nhắm vào bát nước chấm trên bàn, lúc thì xin cái này của mẹ rồi lại lấy cái kia của cha trộn vào đ ĩa trước mặt mình, hai tay nghịch ngợm sờ mó làm bừa bộn hết lên.

Nguyên Ngật khuyên ngăn không được, thấy con trai vui vẻ “pha chế” thì không quản nữa.

Nguyên Dã cầm lon Sprite, định uống một ngụm.

“Ha!”

Hai bàn tay mũm mĩm đột nhiên đập vào tay áo anh.

Nguyên Dã ngạc nhiên, nhìn xuống dấu tay rõ ràng trên cánh tay áo. Anh khẽ nhíu mày, vươn tay lấy hộp giấy ăn trên bàn rút hai tờ ra.

“Ô?” Nguyên Ngật đang mải ăn mì lúc này mới để ý, ông ta dừng đũa hỏi: “Du Xuyên, con làm gì đấy?”

“Hi hi ha ha! Oa ——” Thấy phản ứng của cha, Nguyên Du Xuyên càng hăng hơn, nhanh chóng bôi hết lên tay áo Nguyên Dã. Anh vội rụt tay tránh nhưng cậu nhóc lại tìm chỗ khác, bôi đầy nước chấm nhầy nhụa lên áo anh.

Chỉ trong giây lát, chiếc áo trắng trở thành bức tranh nguệch ngoạc xấu xí.

Nguyên Du Xuyên vỗ tay, tự hào ngắm nhìn tác phẩm của mình: “Oa, đẹp quá!”

Nguyên Dã lặng lẽ cắn răng, nhưng vẫn không phát hoả.

Nguyên Ngật khẽ mắng: “Nguyên Du Xuyên, sao con lại bôi nước chấm lên áo anh?”

Trình Vân vẫn luôn im lặng quan sát nãy giờ lúc này mới lên tiếng: “Ba Xuyên Xuyên à, con nó còn nhỏ đâu có biết gì.” Rồi dịu dàng nhìn con: “Du Xuyên, con nói ba nghe xem có phải vừa học mỹ thuật xong nên mới muốn vẽ lên áo anh không? Nhanh hỏi ba xem con vẽ đẹp không để ba không giận nữa.”

“Đúng ạ!” Cậu bé lớn tiếng đáp: “Ba ơi, con vẽ có đẹp không?” Nói xong tay lại lén chùi lên vai Nguyên Dã, mặt mày đắc ý.

Nguyên Ngật không nhịn được cười, vẻ nghiêm nghị tan biến, không biết nói gì tiếp.

Nụ cười của cha như kim bài miễn tử, Nguyên Du Xuyên thấy thế liền cầm cả đ ĩa nước chấm lên, mỉm cười xấu xa định bôi thêm lên áo anh.

Tiếng cười lớn của cậu nhóc thu hút mấy cô gái ngồi bàn sau quay lại nhìn, thấy chiếc áo  lấm lem của Nguyên Dã thì ngạc nhiên che miệng gọi người bên cạnh cùng nhìn theo.

Thấy vậy, Nguyên Ngật thu lại nụ cười, lấy bát nước chấm khỏi tay đứa con nhỏ sau đó đưa khăn ướt cho Nguyên Dã: “Nguyên Dã, con lau đi.”

Chàng trai đang dùng giấy ăn lau, nhưng lau được vài cái thì phát hiện vết dầu mỡ càng thẩm thấu nhanh hơn, thật sự hết cách xử lý. Anh vứt bỏ giấy ăn, cũng không nhận khăn ướt: “Không cần đâu.”

“Con đi WC thử giặt qua xem sao.” Anh mỉm cười tỏ vẻ ngại ngùng, sau đó nhìn sang Nguyên Du Xuyên vẫn đang nghịch ngợm đồ ăn bên cạnh: “Tiện thể dẫn Xuyên Xuyên đi rửa tay luôn.”

Nguyên Ngật nhíu mày một lúc rồi lại giãn ra: “Được rồi, giặt không sạch cũng không sao, ăn xong chúng ta lên tầng 2 mua cái áo mới. Ba nhớ ở đây có rất nhiều cửa hàng người trẻ bọn con thích.”

Nguyên Dã đáp lời, đưa tay xách nách Nguyên Du Xuyên lên rồi đặt cậu nhóc xuống đất, dắt tay cậu đi về hướng WC.

Trai đẹp đi cùng một đứa con nít, quần áo thì lấm lem nên cực kỳ thu hút ánh nhìn của người khác. Nhưng khuôn mặt anh hoàn toàn vô cảm, chỉ có ánh mắt khẽ lướt qua những vị khách đang dùng bữa hai bên lối đi.

Mới vừa “giở trò” thành công nên giờ Nguyên Du Xuyên hãy còn hào hứng lắm, cậu bé đang ê a nói gì đó, giọng cực kỳ chói tai.

Đi được khoảng chục mét, Nguyên Dã dừng lại, cúi người chỉ vào một người ở cách đó không xa rồi thấp giọng nói với Nguyên Du Xuyên: “Xuyên Xuyên, em nhìn chú kia đi.”

Cậu nhóc mở to mắt nhìn về phía anh trai chỉ.

Có một người đàn ông khá to cao đang ngồi ở đó, anh ta mặc áo phông trắng cộc tay để lộ hình xăm phức tạp trên cánh tay.

Nguyên Du Xuyên chớp chớp mắt, cậu bé nhìn cánh tay trắng trơn của mình rồi lại nhìn người nọ, cảm thấy mới lạ.

Giọng Nguyên Dã vô cùng dịu dàng: “Em thấy hình vẽ trên tay chú ấy có đẹp không?”

Nguyên Du Xuyên bĩu môi, hiên ngang tỏ vẻ em mới là đỉnh nhất: “Không đẹp! Em vẽ mới đẹp!”

Nguyên Dã dẫn dắt: “Thế em có muốn giúp chú ấy trở nên đẹp hơn không?”

Cánh tay thả lỏng, cậu nhóc lập tức chạy đi.

Nguyên Dã từ từ đứng thẳng người, nhìn theo con khỉ con đang chạy vào hang hổ, khoé môi cong lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK