• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xuân Tảo không tài nào hiểu nổi, tại sao lại có người thích hôn đến vậy.

Nguyên Dã là thủ khoa cấp tỉnh, nhưng nếu có giải vô địch thế giới về niềm đam mê với nụ hôn, anh chắc chắn sẽ đoạt giải quán quân.

Á quân, có lẽ chính là cô.

Mỗi khi ở bên nhau, dù có lý do hay không, hai người cũng sẽ hôn chụt một cái. Có những lúc hôn xong lại càng mê mẩn, cứ thế quấn lấy nhau thật lâu.

Nguyên Dã còn quá đáng hơn cô. Rõ ràng rõ cao to thế mà cứ làm bộ như không xương, lúc thì ôm eo từ phía sau, lúc lại nhào thẳng tới trước mặt cô. Mỗi lần cô cố tình nhún vai để đẩy đầu anh ra thì anh lại càng bám chặt hơn, dính sát không rời khiến cô chẳng thể tập trung làm gì được.

Vì có thành tích làm bảo chứng, Xuân Tảo nhanh chóng nhận được vô số lời mời dạy kèm 1-1, từ tiểu học đến cấp ba, tiền lương thì ngày càng hậu hĩnh.

Người cần tìm việc là cô. Nhưng người đang ngồi trước MacBook, kén cá chọn canh lại là Nguyên Dã.

“Lớp 11, nam? Không được.”

“Lớp 9 cũng không được.”

“Sao toàn con trai thế này? Đám con trai này không thể tự học à? Như anh đây này, chẳng làm ai phải bận tâm.”

“Lớp 8, nữ, môn Tiếng Anh, anh thấy cái này ổn.”

Xuân Tảo ngồi khoanh chân bên cạnh anh, cô hút một ngụm trà trái cây có đá rồi kéo laptop về phía mình: “Là em tìm việc hay anh tìm việc thế hả?”

Nguyên Dã đặt ngón tay thon dài lên mép màn hình, kéo nó về lại: “Là máy của em hay máy của anh?”

Xuân Tảo cạn lời, cũng thôi không tranh giành “quyền sử dụng máy tính” như con nít nữa.

“Anh giỏi lắm, ba mẹ em bảo hôm sau sẽ dẫn em đi mua laptop mới, ai thèm mượn máy anh nữa chứ.” Xuân Tảo hừ một tiếng, “Hết thời rồi Nguyên địa chủ ạ, nông nô sắp lật mình ca vang rồi đây này.”

Nói rồi cô ngân nga một bài hát tiếng Anh giai điệu tươi vui nhẹ nhàng.

Nguyên Dã khẽ cau mày: “Ai mới là địa chủ? Nghỉ hè đến giờ, tổng thời gian anh chạm vào máy tính có nổi một tiếng không? Toàn là ai đó xem hướng dẫn với cày phim. À còn tập nhảy nữa.”

Xuân Tảo: “…”

Cô nhanh trí cãi cùn: “Thế anh cũng có thể làm việc của mình mà, đâu ai ép anh quan tâm em đâu.”

Nguyên Dã im lặng hai giây, gật gù rồi thấp giọng nói: “Được thôi, bây giờ anh làm việc của anh đây.”

Anh nghiêng người qua, tìm đến môi cô, nhẹ nhàng hôn một cái.

Bị đánh úp bất ngờ, trái tim Xuân Tảo phút chốc mềm nhũn, mặt cũng nóng lên. Nhưng cô vẫn cố cứng miệng: “Việc của anh lặp đi lặp lại hoài vậy không chán à?”

Nguyên Dã không đáp, cũng không phản bác, chỉ nghiêng đầu hôn thêm cái nữa.

“Ê!” Xuân Tảo cuối cùng giả vờ giận, đẩy anh ra.

Nguyên Dã thản nhiên cầm ly trà trái cây trên bàn lên, liếc nhìn nhãn hiệu bên trên, anh nhướng mày: “Ồ, thì ra là vị này.”

Xuân Tảo lập tức giật lại, cắn ống hút để ngăn anh tiếp tục “đánh lén”.

Nguyên Dã cười khẽ, đẩy laptop về phía cô, gõ gõ lên một dòng trong danh sách: “Chọn cái này, lớp 8, nữ. Những cái khác đừng xem nữa.”

Công việc dạy kèm của Xuân Tảo tiến hành rất suôn sẻ, mỗi tuần hai buổi. Cô bé học sinh lớp 8 kia sống ở khu biệt thự gần đó, chỉ cách nhà Xuân Tảo hai trạm tàu điện ngầm.

Mà sau khi nắm rõ giờ giấc đi làm của bạn gái, Nguyên Dã luôn là người đầu tiên xuất hiện ở cổng nhà cô.

Đôi khi họ tản bộ về nhà, đi qua con đường rợp bóng cây dưới ánh đèn; đôi khi lại lang thang nơi những quán ăn ven đường náo nhiệt, cùng nhau thưởng thức hương vị phố phường.

Trên đường về, Xuân Tảo xoa xoa bụng sau khi đã chén no nê thịt xiên nướng, cô lên mặt: “Còn không mau cảm ơn em vì đã giúp anh có được bài tập vận động công suất lớn nhất mùa hè này.”

Nguyên Dã liếc cô: “Anh cũng biết tập thể dục đấy nhé.”

Xuân Tảo lườm: “Tập cái gì? Chạy trong game hả?”

Nguyên Dã vươn tay kẹp lấy cô, nhấc bổng lên một cách dễ dàng: “Tập cái này nè.”

“Bỏ xuống!”

“Nope.”

“Em vừa ăn xong đấy, anh đang ép vào bụng em đó!”

“Thế thì sao?”

Xuân Tảo hết cách, bèn cù lét anh.

Chàng trai sợ nhột cuối cùng cũng chịu thả người, né tránh qua lại giữa các cột đèn đường.

Cơn gió mùa hè thổi qua, hòa cùng tiếng cười đùa không dứt của họ.

Sau khi xác nhận Xuân Tảo đã đăng ký nguyện vọng vào khoa Luật của Đại học Bắc Kinh, Nguyên Dã cũng quyết định xong. Anh chẳng mấy hứng thú với tài chính nên loại ngay Viện Quang Hoa ra khỏi danh sách. Cuộc đời hiện tại, ngoài Xuân Tảo ra, hình như cũng chẳng còn sở thích gì khác, thế là anh chọn Viện Nguyên Bồi, nơi có hệ học linh hoạt, sau này hẵng tính tiếp.

Hơn nữa năm nhất vẫn có thể danh chính ngôn thuận đến dự thính lớp của Xuân Tảo, vừa được gặp cô nhiều hơn vừa tiện thể công khai “chủ quyền”, đúng là một công đôi việc.

Tất nhiên Xuân Tảo không biết những suy tính này của anh. Nhưng khi tìm hiểu về Viện Nguyên Bồi của Bắc Đại, cô không khỏi ghen tị: “Ôi, tụi anh còn có ký túc xá riêng, tầng hầm thì có thư viện, phòng tự học, phòng gym, rạp chiếu phim nữa chứ. Đây chính là đỉnh cao chuỗi thức ăn à?”

Nguyên Dã chỉ cười không nói.

Mùa hè này trôi qua rất suôn sẻ, song cũng không hoàn toàn yên bình…

Trước đây Nguyên Ngật luôn nuôi dạy con trai theo phong cách nuôi thả, nhưng dạo gần đây lại trở nên nhiệt tình khác thường, cứ cách vài hôm lại nhắn tin, gọi điện cho Nguyên Dã, hỏi han tình hình và định hướng nguyện vọng, hết lời khuyên anh về nhà ở một thời gian, đừng cố chấp nữa.

Nguyên Dã chỉ đáp qua loa, nói rằng mình sẽ tự lo liệu ổn thỏa.

Thấy cách này không hiệu quả, ông lại để vợ mình là Trình Vân ra tay khuyên nhủ mềm mỏng hơn.

Vào một ngày giữa tháng Bảy, Nguyên Dã không chịu nổi nữa, bèn hỏi thẳng ba qua điện thoại: “Có chuyện gì quan trọng đến mức con nhất định phải về không?”

Nguyên Ngật cười cười: “Chỉ là tụ họp gia đình thôi, còn chưa kịp ăn mừng con đỗ thủ khoa nữa. Dì Trình rất quan tâm con, Tiểu Xuyên cũng bảo nhớ con. Sắp tới con chuyển ra Bắc Kinh rồi, sau này hai cha con mình càng khó gặp, hè này về nhà thêm mấy ngày cũng được mà?”

Nguyên Dã đáp: “Vì sắp đi xa nên con muốn làm quen với cuộc sống độc lập trước cũng tốt.”

“Con còn chưa đủ độc lập à?” Nguyên Ngật hừ một tiếng. “Ba thấy con độc lập quá mức thì có! Đến ba muốn gặp con cũng khó như lên trời. Với lại có nhiều thầy cô ở Minh Tư muốn gặp con lắm. Con là thủ khoa, ai cũng muốn xin tí vía may mắn, nghe con chia sẻ kinh nghiệm học tập.”

Cuối cùng con cáo già cũng lộ đuôi. Nguyên Dã nhếch môi: “Ba còn thiếu mấy cái bằng khen và huy chương của con à?”

Giọng Nguyên Ngật lạnh xuống: “Ý ba không phải vậy! Chỉ là muốn con về nhà thôi, tiện thể tranh thủ nghỉ hè đăng ký học lái xe, lấy bằng xong ba mua cho con một chiếc xe thể thao, như thế tuyệt quá còn gì?”

Nguyên Dã cười khẩy, không muốn vòng vo thêm nữa: “Nói đi, lần này ba lại muốn con làm gì?”

Nguyên Ngật cũng chẳng buồn quanh co: “Chỗ ba định tổ chức một buổi livestream bán khóa học, không công khai, chỉ trên kênh video chính thức của trung tâm thôi. Chủ đề xoay quanh con, lấy thành tích thủ khoa làm điểm nhấn. Ba chỉ cần con đến xuất hiện một chút, có người dẫn chương trình và tư vấn viên chuyên nghiệp hỗ trợ, con chỉ cần chia sẻ vài câu về kinh nghiệm học tập, cuối cùng đọc kết luận là được.”

Ông bổ sung: “Kịch bản kết luận bên ba sẽ chuẩn bị sẵn, con không cần lo gì cả, chỉ cần có mặt thôi.”

Nguyên Dã siết chặt nắm tay: “Xong chuyện này là con được nghỉ hè yên ổn rồi đúng không?”

Nghe vậy, Nguyên Ngật cũng phát cáu: “Con nói vậy là có ý gì? Ba là ba con, muốn con về nhà thì có gì sai? Ba thấy con đúng là di truyền tính cách của mẹ con, chẳng biết thế nào là gia đình nào, ích kỷ lạnh lùng vô cùng!”

Nguyên Dã im lặng vài giây, cuối cùng nhếch môi cười nhạt: “Được, cứ theo ý ba đi. Đừng lôi người khác vào chuyện này.”

“À, còn nữa,” dường như đạt được mục đích, giọng điệu Nguyên Ngật cũng trở nên thoải mái hơn, ông nhàn nhạt thông báo: “Ba đã cho người gom hết sổ tay ghi chép suốt ba năm cấp ba của con lại nén thành file tài liệu, định dùng làm quà tặng kèm trong buổi livestream. Chỉ báo trước cho con một tiếng thôi.”

Báo trước một tiếng.

Từ nhỏ đến lớn, Nguyên Dã đã quá quen với những màn “tiền trảm hậu tấu” như vậy, cũng không ít lần bị biến thành chiêu trò thu hút tài nguyên cho sự nghiệp riêng của Nguyên Ngật, dù anh chưa từng theo học ở trung tâm của ông ta một ngày nào.

Sau vài giây im lặng, anh vẫn như trước kia, dửng dưng đáp: “Được, không vấn đề gì. Ba cứ dùng đi.”

***

Buổi tối hai ngày sau, Xuân Tảo vẫn đang làm quen với chiếc laptop mới thì bất ngờ thấy thông báo tin nhắn WeChat ở góc màn hình.

Cô mở ra, thấy tin nhắn từ người được ghim đầu danh sách – “Bé Cún Ngốc Bự” gửi đến: Tối nay anh có chút việc, khoảng một tiếng nữa có thể sẽ không trả lời tin nhắn kịp.

Cô gõ nhanh vài chữ: Việc gì thế?

Nguyên Dã gửi một đường link, tiêu đề là: 【Mười tám năm – Tôi và Minh Tư cùng chinh phục giấc mơ thủ khoa】

Xuân Tảo nhấn vào, lập tức được dẫn đến một phòng livestream. Màn hình hiển thị thời gian đếm ngược chỉ còn hơn mười phút nữa, bên dưới là số lượng người đang chờ xem, nhanh chóng tăng lên hơn bốn nghìn. Một số người có ID trẻ trung còn liên tục spam bình luận: Xin vía!

Cô tròn mắt, kinh ngạc gõ tin nhắn: Anh sắp livestream à?

Nguyên Dã: Ừ, đang ngồi ở hậu trường rồi.

Xuân Tảo mất vài giây mới tiêu hóa được tin tức này, sau đó xác nhận lại tên phòng livestream: “Giáo Dục Minh Tư”. Đây là một trong những tập đoàn giáo dục hàng đầu trong thành phố, cô đã từng nghe qua và cũng không ít lần thấy quảng cáo tuyển dụng của họ trên các trang web việc làm.

Cô lập tức chụp màn hình gửi sang: Trời ơi, chẳng lẽ họ bỏ ra cả đống tiền mời anh làm đại diện để tăng nhiệt độ phòng livestream sao?

Nhưng câu trả lời của Nguyên Dã lại khiến cô sốc đến rớt cằm: Đây là trung tâm giáo dục của nhà anh.

Xuân Tảo: ? 

Nguyên Dã: ??

Xuân Tảo: ???

Nguyên Dã: Em còn định spam bao nhiêu dấu chấm hỏi nữa?

Xuân Tảo bĩu môi: Thế mà bây giờ em mới biết, thì ra trung tâm giáo dục này là của nhà anh.

Nguyên Dã: Ừ.

Xuân Tảo: Anh giấu kỹ ghê.

Nguyên Dã: Chẳng liên quan gì đến anh, có gì đáng để nói đâu.

Xuân Tảo trích dẫn đường link đó: Bảo là không liên quan mà vẫn lên sóng đây á?

Nguyên Dã: Người trong giang hồ, thân bất do kỷ.

Xuân Tảo gửi một sticker hoa bay đầy màn hình: Vậy thì chúc buổi livestream của anh suôn sẻ nha~

Nguyên Dã: Cảm ơn em. Nhớ xem từ đầu đến cuối đừng chớp mắt, hôm nay anh đẹp trai lắm đấy.

Xuân Tảo nhăn mũi: Tự luyến vừa thôi chứ.

Nguyên Dã không trả lời nữa.

Khoảng 15 phút sau, Xuân Tảo dán mắt vào màn hình, sắp rơi vào trạng thái ngẩn ngơ thì cuối cùng livestream cũng bắt đầu.

Hai ngày trước Nguyên Ngật đã dốc toàn lực quảng bá nên bây giờ số người xem vì danh hiệu “thủ khoa” mà đổ về đã vượt qua tám nghìn. Trong đó có không ít phụ huynh quan t@m đến khóa học, nhưng cũng có cả những “người qua đường hóng hớt” muốn xem mặt nhân vật chính.

Đến lúc này cô mới hiểu ý của câu “hôm nay anh rất đẹp trai” mà Nguyên Dã nói ban nãy.

Đẹp trai thật.

Đẹp đến mức dù trời có sập xuống cũng không thể không công nhận.

Đây là lần đầu tiên Xuân Tảo thấy Nguyên Dã mặc đồ trang trọng như vậy. Chiếc sơ mi trắng tinh tươm cài kín đến tận cổ, bờ vai rộng thẳng tắp, có vẻ còn vuốt tóc gọn gàng, thậm chí còn trang điểm nhẹ. Nguyên Dã của lúc này với đôi mày rậm và ánh mắt sắc nét toát lên nét trưởng thành pha trộn giữa thiếu niên và đàn ông.

Khi anh vừa ngồi xuống, hai nữ MC trang điểm kỹ lưỡng bên cạnh bỗng trở nên vô hình. Trong mắt cô chỉ có anh mà thôi.

Mà không chỉ mỗi cô có cảm giác này.

Bằng chứng là trong phần bình luận, vô số người đang spam:

Ối trời ơi, sao mà đẹp trai dữ vậy???? Không phải mời diễn viên đóng giả đấy chứ???

Xuân Tảo cũng bắt chước spam một câu y hệt.

Có người nhanh chóng lên tiếng đính chính:

Tôi học chung trường với cậu ấy, đúng là đẹp trai thế đấy! Bên ngoài còn đẹp hơn!!

MC nhìn lướt qua bình luận rồi khen lấy khen để nhan sắc của Nguyên Dã, sau đó khéo léo dẫn dắt câu chuyện về thành tích học tập và gia thế của anh: Con trai cả của người sáng lập Giáo Dục Minh Tư.

Thiếu niên ngồi chính giữa bàn, khẽ mím môi cười nhã nhặn.

Từ đó trở đi, phần lớn thời gian của buổi livestream do MC và cố vấn giáo dục phụ trách. Nguyên Dã không nói nhiều, chỉ đơn giản chia sẻ vài câu về phương pháp học tập khi được hỏi. Hai người phụ nữ bên cạnh phối hợp ăn ý, nói năng trôi chảy, quảng bá đến mức hoa mỹ lộng lẫy, sau cùng giới thiệu quyền lợi đặc biệt: “Tặng miễn phí tài liệu học tập độc quyền của thủ khoa” cho những ai đăng ký khóa học trong buổi phát sóng.

MC giơ cao một tấm thẻ xanh đậm, ra hiệu cho camera quay cận cảnh:

“Đây chính là đặc quyền dành cho những bạn đăng ký ngay hôm nay! Bên trong là toàn bộ ghi chép học tập của bạn học Nguyên Dã trong suốt ba năm cấp ba! Những học viên đăng ký khóa học sẽ nhận được tấm thẻ này vào ngày khai giảng. Mặt trước in logo Minh Tư, còn mặt sau là mã QR để tải tài liệu về, vô cùng tiện lợi…”

Một cú nổ lớn!

Sự kiện phát hành tài liệu của thủ khoa khiến số lượng đăng ký tăng vọt. Chỉ trong chớp mắt, số đơn hàng ở góc dưới màn hình đã vượt quá sáu trăm.

Bị bầu không khí trong phòng livestream cuốn theo, Xuân Tảo cũng kích động mở đường link khóa học hè của Minh Tư, suýt nữa thì ấn “thêm vào giỏ hàng” để đăng ký cho cậu em họ sắp lên cấp ba.

Nhưng ngay khi nhìn thấy giá tiền, ngón tay cô khựng lại, sau đó lặng lẽ đóng trang web.

Một môn: 2800 tệ. Hai môn: 5400 tệ.

Mà đó còn là giá ưu đãi.

May mà khả năng tự học của cô cũng không tệ, không thì chẳng biết ba mẹ có chịu bỏ ra số tiền này không.

Nhưng…

Cô đưa mắt nhìn thiếu niên trên màn hình – người vẫn giữ dáng vẻ điềm nhiên, thoải mái.

Nguyên Dã thật sự thích những thứ này sao?

Dù sao cũng là chuyện nhà người ta, cô không tiện xen vào.

Cứ thế, một tiếng đồng hồ trôi qua mà chẳng hề hay biết.

Đến phần cuối của buổi phát sóng, nữ MC quay sang Nguyên Dã, mỉm cười hỏi:

“Trước khi kết thúc, bạn Nguyên Dã có lời nào muốn nhắn gửi đến mọi người trong livestream không?”

Camera lập tức chuyển đổi góc quay, đưa hình ảnh về phía anh.

Nguyên Dã nhướng mày, nở nụ cười rạng rỡ rồi bắt đầu đọc lời tổng kết được chuẩn bị sẵn:

“Là con trai của người sáng lập Giáo Dục Minh Tư, cha tôi luôn tận tâm chia sẻ phương pháp giáo dục với cộng đồng, nhờ vậy mới có Minh Tư như ngày nay. Trong suốt những năm qua, tôi đã cùng Minh Tư trưởng thành và hoàn thiện bản thân, đạt được thành tích tốt, phát triển nhân cách toàn diện. Tất cả những điều này đều không thể tách rời khỏi môi trường giáo dục của Minh Tư, đặc biệt là sự dạy dỗ tận tình suốt mười tám năm qua của cha tôi. Có thể nói, nếu không có cha tôi, không có Minh Tư, thì cũng sẽ không có tôi của ngày hôm nay.”

Anh hơi ngẩng cằm, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào ống kính, giọng điệu thản nhiên mà sắc bén:

“Cuối cùng, với tư cách là học sinh đại diện cho Minh Tư, tôi có một sự thật cần phải nói rõ với mọi người ——”

“Tất cả điểm số, thành tích thi cử và giải thưởng của tôi.”

“Không hề liên quan đến Giáo Dục Minh Tư.”

Một câu chấn động, cả livestream bùng nổ.

Chàng trai đứng dậy, thản nhiên rời khỏi ghế.

Để lại hai nữ MC sững sờ, á khẩu không nói nên lời.


Tác giả có lời muốn nói:

Nguyên Ngật: “Nó hiếu thảo quá, tôi chết mất.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK