• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thực ra không phải Nguyên Dã chưa bao giờ thấy biển.

Mà ngược lại, hồi còn nhỏ bà Hướng Mẫn Thận mẹ anh đã tìm đủ cách để dẫn anh đi rất nhiều nơi. Từ khu vườn xanh mướt ngay trước cửa nhà đến tận những dãy núi xanh rì ở New Zealand – nơi từng là bối cảnh quay bộ phim The Hobbit. Anh từng bị cháy nắng ở hòn đảo nào đó, cũng từng ngồi co ro suốt đêm trong căn nhà kính trong suốt giữa trời tuyết ở Phần Lan chỉ để chờ cực quang như tấm màn lụa nhẹ nhàng hạ xuống bốn phương. Bà khuyến khích anh đọc nhiều sách để hiểu rõ chính mình và bà cũng từng nói, thứ đáng để con người tôn trọng nhất chính là bản tâm của mình.

Nhưng hôn nhân của bà không hề hạnh phúc. Bà quá mạnh mẽ, quá chói lọi và quá sòng phẳng, giống như một đóa thược dược kiêu sa cắm giữa những bình hoa tầm thường được sản xuất hàng loạt.

Nhất là sau khi có con, bà và Nguyên Ngật cãi nhau liên miên, từ cách xử lý công việc đến quan điểm giáo dục con cái, thậm chí một món ăn không hợp khẩu vị cũng có thể trở thành mồi lửa khiến cuộc cãi vã bùng nổ.

Câu bà nói với Nguyên Ngật nhiều nhất là: “Trước kia anh đâu có như vậy.”

Còn ba anh thì chỉ cười lạnh, đáp lại như thể vừa nghe câu chuyện nực cười nhất trên đời: “Còn em nghĩ mình vẫn giống như trước sao?”

Cứ thế lặp đi lặp lại chẳng có hồi kết.

Cho đến một ngày, tình yêu của bà dành cho người đàn ông này và cho gia đình này bị hiện thực mài mòn đến cạn kiệt.

Bà đệ đơn ly hôn.

Không chần chừ và cũng chẳng lưu luyến, bà dứt khoát rời đi.

Bà thanh toán toàn bộ phí nuôi nấng trong một lần duy nhất rồi rời khỏi ngôi nhà này, thành phố này, đất nước này. Từ đó không để lại chút tin tức nào.

Màu sắc trong cuộc sống của Nguyên Dã cũng đột ngột dừng lại tại đây. Suốt một khoảng thời gian rất dài, ký ức của anh giống như chiếc máy chiếu bị lỗi, liên tục tua đi tua lại hai hình ảnh: Một là đêm anh phát hiện mẹ đã rời đi hoàn toàn, và một là bóng lưng ba anh ngồi sau quầy bar trong bếp, lặng lẽ hút từng điếu thuốc. Dưới ánh chiều tà ảm đạm, khói thuốc trắng bốc lên cuồn cuộn, còn khuôn mặt người đàn ông ấy chìm trong bóng tối khi ẩn khi hiện.

Cuối cùng tất cả đều nhòe đi thành từng bông tuyết tuyệt vọng.

Kể từ đó thế giới của anh chỉ còn hai màu đen trắng, mà anh cũng trở thành kẻ đứng bên ngoài màn ảnh, bị nhốt trong rạp chiếu bóng chỉ có bản thân mình, lặng lẽ quan sát cuộc đời.

Nhưng tiếc rằng cuộc sống chẳng vì sự thoát ly của anh mà dừng lại.

Sau một thời gian ngắn suy sụp, Nguyên Ngật nhanh chóng thay đổi suy nghĩ, tận hưởng sự tự do đích thực mà vợ cũ để lại.

Trung tâm giáo dục mà họ từng sáng lập cũng chính thức chuyển đổi dưới sự dẫn dắt của ông. Từ mô hình phát triển năng lực toàn diện trở thành trung tâm đào tạo học thuật và luyện thi cấp tốc. Cũng từ lúc ấy, Nguyên Dã con trai ông – cậu bé thừa hưởng trọn vẹn bộ gen trác việt của cha mẹ, từ nhỏ đã bộc lộ năng lực vượt trội – bắt đầu bước vào chương trình huấn luyện khắc nghiệt. Nguyên Ngật bỏ ra một khoản tiền lớn để mời riêng huấn luyện viên Olympic Toán dạy kèm 1-1 cho Nguyên Dã.

Rồi sau đó, từ Cúp Tài năng Mỹ, Cúp Hi Vọng, Cúp Hoa Học, AIMO, Olympic Toán học Quốc tế đến vô số giải thưởng khác, thành tích vượt trội giúp anh liên tục được tuyển thẳng vào những trường trọng điểm, tất cả dần trở nên bình thường như cơm bữa.

Bằng khen và cúp của anh được đặt ở vị trí cao nhất trang trọng nhất trong tủ trưng bày của tổng viện Minh Tư.

Hoàn toàn xứng danh là gương mặt đại diện giúp trung tâm lôi kéo các vị phụ huynh và học sinh đến đăng ký, suýt nữa giẫm đổ cả cánh cửa.

Mà Nguyên Dã cũng chẳng có ý kiến gì nhiều về chuyện này.

Kể từ khi mẹ rời đi, ở độ tuổi bắt đầu mò mẫm tìm đường, anh đã đánh mất phương hướng, đánh mất động lực, trở thành một kẻ hoang mang.

Anh nghĩ nếu như có một vỏ bọc hoàn hảo, một cuộc đời chỉnh chu lộng lẫy thay anh sống tiếp thì đó cũng chẳng phải chuyện gì tồi tệ.

Chỉ là ngày ngày nhìn trăng tròn rồi lại khuyết, bốn mùa xoay vần, thỉnh thoảng trong lòng anh cũng dâng lên một nỗi bi thương và phẫn uất không nói thành lời, giống như đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn mộng ảo để rồi lập tức bị sự căm ghét bản thân nuốt chửng.

Anh chán ghét tất cả mọi thứ mình có, nhưng cũng vừa đau đớn vừa thống khổ nhớ về người mẹ có trái tim sắt đá của mình. Dù vậy thì đến ngày hôm sau, anh vẫn xuất hiện trong khuôn viên trường như thường lệ, như ánh mặt trời sớm mai rạng rỡ và tỏa sáng khắp nơi.

Mùa đông năm lớp 10 trôi qua, khi quay lại trường học sau kỳ nghỉ Tết, anh kinh ngạc phát hiện ra trong bức màn đen trắng mà mình dần quen thuộc, đột nhiên xuất hiện một người có sắc màu khác.

Không rõ là màu gì, có lẽ là sắc xanh lam nhạt giống như tên của cô ấy, giống như bầu trời đầu xuân, những chồi non mới nhú, ánh mắt anh dừng ở đâu cũng dễ dàng nhận ra sự tồn tại của cô.

Anh đoán có lẽ là cuộc gặp gỡ bất ngờ vào dịp Tết đã tạo ra một phản ứng hóa học nào đó.

Hôm ấy anh không quen với khí hậu, bị sốt cao nên đã thất bại trong cuộc thi trại Đông, bị loại khỏi kỳ thi tuyển quốc gia.

Ba anh tiếc nuối còn anh thì bị ép phải chuẩn bị cho lần tranh tài tiếp theo, chỉ vì một suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.

Anh lao đầu vào ôn luyện, không còn tâm trí chú ý đến bất kỳ thứ gì khác.

Nhưng thật bất ngờ, đến mùa hè năm lớp 10 anh lại gặp lại cô một lần nữa ở ngoài trường.

Hôm đó là tháng Bảy giữa mùa hè inh ỏi tiếng ve, anh đi xuyên qua bóng cây, đẩy cửa bước vào một quán cà phê định giết thời gian cả chiều hôm ấy.

Lúc đứng trước quầy chờ đồ uống, Nguyên Dã lấy điện thoại ra, tiện tay lướt tin tức thể thao được đẩy lên màn hình.

Vừa định tháo mũ lưỡi trai xuống quạt cho mát, một giọng nói trong trẻo và ngọt lành như nước dừa tươi mát chợt kéo ánh nhìn của anh về phía đó.

Anh ngước lên, hơi sững sờ: Lại là cô ấy ư?

Nguyên Dã hạ thấp vành mũ xuống một chút, lặng lẽ quan sát.

Cô gái đứng trước quầy thu ngân, nhân viên hỏi cô muốn gọi gì.

“Em không mua gì đâu, chỉ muốn hỏi một chút thôi ạ.” Hình như cô gái vừa chạy đến đây, tóc mái lưa thưa trước trán ướt mồ hôi, hai má cũng hơi ửng đỏ vì nắng hè, nhưng cô chẳng hề tỏ ra ngại ngùng hay bối rối vì không gọi món: “Cho em hỏi chỗ mình có tuyển nhân viên làm thêm hè không ạ?”

Nhân viên nhìn cô một lượt: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”

Cô trả lời: “Sắp lên lớp 11 ạ.”

Nhân viên bật cười: “Phải đủ 18 tuổi mới được em ơi, thi xong đại học rồi hãy đến nhé.”

“Vâng, thực ra em cũng định hè năm lớp 12 mới đi làm.” Có vẻ như cô ấy đã nhận được câu trả lời như mong đợi, đôi mắt cong cong, lễ phép cảm ơn rồi rời quầy.

Nhưng không rời khỏi quán.

Cô đeo chiếc túi vải rộng, chầm chậm lướt qua khu trưng bày cốc đ ĩa và cà phê hạt, cuối cùng dừng lại trước một bức tường dán đầy bưu thiếp. Đó là nơi khách ghé qua tiệm để lại những câu thơ hoặc lời chúc của mình.

Nguyên Dã nhận khay cà phê Americano đá và bánh sừng bò gà rồi chọn một góc có tầm nhìn tốt. Hôm nay anh không mở điện thoại xem livestream hay video như mọi khi mà coi đây là một cách khác để “dùng bữa.”

Cô gái đứng yên trước bức tường, tỉ mỉ lật từng tấm bưu thiếp, hình như định đọc hết tất cả.

Những vị khách khác ra vào quán đôi khi cũng liếc nhìn cô với ánh mắt tò mò, song cô vẫn chăm chú đọc, trầm lặng như cây lau sậy bên hồ chẳng hề bận t@m đến đàn nhạn ghé qua uống nước mà cũng chẳng màng trời đất đổi thay.

Mỗi lần gặp cô ấy, anh đều có cảm giác như đang nhìn thấy nữ chính bước ra từ những bộ phim hoạt hình Ghibli vậy — cô dũng cảm, trong trẻo và có sức mạnh chữa lành tâm hồn một cách thần kỳ.

Mãi lâu sau cô gái mới cử động.

Cô quay lại giá trưng bày, chậm rãi chọn lấy một tấm bưu thiếp rồi mang ra quầy thanh toán.

Sau đó cô tìm một chỗ trống để ngồi xuống, lấy một chiếc bút mực nước từ trong túi ra rồi cẩn thận viết lên mặt sau của tấm thiệp.

Bàn tay cầm bút di chuyển rất chậm, từng nét chữ chỉn chu ngay ngắn.

Viết xong, cô liếc nhìn đồng hồ, có lẽ cảm thấy thời gian không còn nhiều để chờ nét mực khô cho nên cô giơ cao tấm bưu thiếp màu xanh lam, phẩy phẩy vài cái cho khô hẳn rồi đi đến bức tường bưu thiếp, dùng một chiếc kẹp gỗ trống treo nó lên vị trí cao.

Dõi theo cô gái rời khỏi quán, lúc này Nguyên Dã mới nhớ đến chiếc bánh mình còn chưa ăn hết.

Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương hắt qua khung cửa kính. Anh khoác ba lô lên vai chuẩn bị rời đi. Trước khi ra khỏi cửa, anh dừng lại trước bức tường đó.

Tấm bưu thiếp cô gái vừa treo không khó để nhận ra, nó vẫn nằm ở vị trí dễ thấy, chưa bị những tấm khác che lấp. Màu xanh lam cũng đặc biệt nổi bật giữa một rừng thiệp. Chỉ khi lại gần, anh mới nhìn rõ — đó là cả một vùng biển xanh thẳm, mặt nước tĩnh lặng và trong veo như lụa, cảm giác mát lành lan ra tận đáy mắt.

Nguyên Dã khẽ lật mặt sau của tấm bưu thiếp, trên đó là một hàng chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát:

“Mình sẽ bơi mãi cho đến khi nước biển hóa xanh lam.”

Không có chữ ký, chỉ có một hình vẽ ký hiệu đơn giản, đó là một chú chim nhỏ đang dang cánh như sắp sửa bay lên.

***

Nguyên Dã đã kể cho cô về lần đầu tiên hai người tình cờ gặp gỡ.

Nhưng lần thứ hai này anh giữ riêng trong lòng.

Đêm hôm đó, câu chữ trên tấm bưu thiếp như một câu thần chú, một sợi dây cảm ứng vô hình chạm thẳng vào tâm hồn anh.

Anh không ăn tối, cũng không bật đèn.

Cứ thế nằm dài trong căn phòng tối đen, lần đầu tiên nghiêm túc xem xét lại bản thân — những năm tháng mông lung xám xịt, trôi qua vô định mà anh chỉ biết mơ hồ đi theo dòng chảy.

Anh mở to mắt, nhìn thấy chính mình đã đánh mất bản tâm trong vũng nước đục ngầu, trong vùng hoang vu rộng lớn, cứ thế lún sâu vào và héo mòn dần.

Đêm đó anh đưa ra một quyết định.

Tại sao phải để người khác quyết định cuộc đời mình?

Anh đổi biệt danh trống trơn bấy lâu nay trên mạng thành “X.”

Đó là chữ cái đầu tiên trong tên mẹ anh, cũng là chữ cái mà bà từng rất thích dùng.

Bà từng nói với anh rằng “X” là ẩn số, là khả năng vô hạn.

Thi đấu là thứ gì, thoả thuận là cái chi, cứ mặc kệ hết đi. Anh muốn phá vỡ vòng lặp này, dồn mình vào đường cùng, không chút do dự nhảy ra khỏi nó.

Anh viện lý do ký túc xá quá ồn ảnh hưởng đến việc học để xin chuyển ra ngoài ở, đó là bước đầu tiên anh tự đặt ra cho hành trình riêng của bản thân.

Là một người cha vốn mang chút áy náy vì đã bắt con mình phải đi theo con đường này, hiển nhiên Nguyên Ngật không nỡ từ chối. Thậm chí ông còn vội vàng bỏ thêm tiền để tìm cho anh một nơi ở tốt hơn.

Vốn đã quen một mình, anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cần một người bạn đồng hành trên con đường phía trước.

Nhưng vào đêm hôm đó, khi vừa bước vào căn hộ mới, anh quay người lại, nhìn thấy cô gái đứng sau cánh cửa.

Và suy nghĩ của anh bỗng thay đổi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK