• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cánh cửa sắt trước mặt từ từ mở ra, khi hệ thống nhắc nhở đã thông qua, tim Xuân Tảo vẫn đập loạn không ngừng. Lòng bàn tay cô ướt mồ hôi, bàn tay đang đan vào tay anh cũng vậy, nóng bỏng quấn chặt lấy nhau. Trong không gian tối tăm, chỉ vỏn vẹn 5 phút ngắn ngủi mà trong đầu cô như đã chứng kiến cả một màn pháo hoa rực rỡ.

Ánh mắt Xuân Tảo khựng lại.

Bên ngoài cửa, mấy NPC với đôi mắt xanh lè phát sáng và gương mặt kinh dị đang chen chúc chờ sẵn. Vừa chạm mắt nhau, bọn họ lập tức lao vào, tranh nhau tràn vào trong.

Nguyên Dã phản ứng cực nhanh, xoay người kéo cô nép sát vào tường.

Cánh tay anh chống lên bức tường ngay bên má cô, mặc kệ đám “xác sống” sau lưng có gào thét và xô đẩy thế nào, anh vẫn giữ nguyên tư thế, không để bản thân đổ về phía cô.

Ngay khoảnh khắc gần trong gang tấc ấy, ánh mắt chàng trai trước mặt lại sáng rực và kiên định đến lạ, khiến tim Xuân Tảo nhói lên âm ỉ.

Và cả nụ cười hơi chật vật thoáng qua môi anh nữa.

Trong nháy mắt đó, cô không kiềm được mà hơi nâng tay lên muốn ôm lấy anh, muốn nói với anh rằng: Cậu có thể dựa vào tớ, tớ cũng có thể bảo vệ cậu. Dù bị tổn thương hay phải đối mặt với diệt vong thì tớ cũng sẽ không lùi bước hay sợ hãi.

Nhưng rồi cô vẫn kiềm chế được.

***

Sau khi được nhân viên kéo ra khỏi phòng mật thất, thế giới bên ngoài dần trở lại bình thường, Xuân Tảo nghĩ lại vẫn còn thấy sợ, cô trách móc: “Hai đứa bọn cậu đúng là đồng đội heo!”

Vất vả suốt một tiếng đồng hồ mà cuối cùng lại “quay về điểm xuất phát” bởi vì Đồng Lục và Lục Cảnh Hằng không kịp mở khóa cửa thang máy trong thời gian quy định nên thử thách trong phòng mật thất đã kết thúc trong thất bại.

Kết quả chính là màn “dịch bệnh xác sống bùng nổ” vừa nãy.

Đồng Việt ngoáy ngoáy lỗ tai tỏ vẻ buông xuôi: “Thì sao, IQ hai đứa bọn tớ cộng lại chắc chỉ bằng một nửa hai bọn cậu thôi ý, đây chẳng phải kết quả đương nhiên à? Theo tớ thấy lẽ ra nên chia nhóm nam nữ riêng biệt, Xuân Tảo đi với tớ, Nguyên Dã đi với Lục Cảnh Hằng thì may ra mới qua cửa.”

“Cơ mà ——” Cô nàng nhướn mày, hào hứng hỏi: “Hai người chịu không? Tớ đây không muốn đóng vai ác đâu.”

Xuân Tảo á khẩu, cảnh tượng trong phòng mật thất vẫn còn in sâu trong đầu khiến đầu ngón tay cô khẽ run.

Lúc này Nguyên Dã vừa đi nhận phiếu giảm giá từ nhân viên quay lại, tay anh đút túi quần, giọng điệu bình thản: “Lát nữa ăn gì?”

Xuân Tảo liếc anh một cái. Người này sao có thể bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra nhanh vậy nhỉ? Mà cô thì vẫn chưa hoàn hồn nổi, trong lòng bàn tay vẫn còn cảm giác ẩm ướt, cô lặng lẽ siết chặt tay.

Đồng Việt hớn hở reo lên: “Anh rể lại mời à?”

Nguyên Dã cười khẽ: “Cũng được.”

Thân là “người nhà” còn lại, dĩ nhiên Lục Cảnh Hằng không muốn để bản thân biến thành kẻ ăn chực, cậu nói: “Trưa nay để tôi mời.” Cậu nhìn về phía hai cô gái: “Mọi người muốn ăn gì?”

Cuối cùng cả nhóm chọn một quán đồ Thái có đánh giá rất tốt.

Xuân Tảo lật xem thực đơn, khá lưỡng lự vì giá cả: “Hơi đắt thì phải…”

Đồng Việt chống cằm, vừa nói vừa liên tục xúc bánh pudding sago dừa vào miệng: “Có gì đâu, tiền mừng tuổi của Lục Cảnh Hằng đến tận năm con số lận, với lại chơi mật thất cũng đâu có rẻ.”

Xuân Tảo giật mình suýt thì rớt cả cằm, cô quay sang hỏi Nguyên Dã: “Mật thất hết bao nhiêu?”

Đồng Việt đáp thay: “258 tệ/người, mà đó là giá mua theo nhóm rồi đấy.”

Xuân Tảo ngỡ ngàng: “Đắt vậy mà cậu cũng không nói với tớ một tiếng?”

Nguyên Dã vẫn điềm nhiên như thường: “Có đáng bao nhiêu đâu.” Anh nhướn mày, giọng điệu mang theo ý cười: “Sao, cậu muốn quản lý tài sản của tớ à?”

Xuân Tảo im lặng, hai tay bưng cốc lên uống một ngụm nước.

“Eo ui ——” Đồng Việt giả bộ giật mình, mặt mũi méo xệch rồi bắt đầu điên cuồng xoa xoa hai cánh tay vốn chẳng hề nổi da gà. Đến lúc Lục Cảnh Hằng thanh toán hóa đơn, cô ấy bèn dùng chiêu “gậy ông đập lưng ông”, bắt chước giọng điệu ngạc nhiên trách móc của Xuân Tảo lúc nãy nhưng còn dẹo hơn gấp mười lần: “Đắt thế này~ sao anh không nói với em~”

Nghe thấy vậy, hai chàng trai bật cười thành tiếng.

Mà Xuân Tảo chỉ có thể mang khuôn mặt đỏ bừng như táo chín mà đuổi đánh Đồng Việt.

***

Vì hai giờ chiều Xuân Tảo còn một cuộc giao dịch vô cùng quan trọng nên nhóm bốn người quyết định giải tán sớm. Nguyên Dã gọi một chiếc taxi đang bật thông báo “xe trống” để tới điểm hẹn tiếp theo.

Cả hai lần lượt chui vào ghế sau.

Nguyên Dã hỏi: “Bọn cậu hẹn ở đâu, vẫn ở cổng Thành Khang à?”

Xuân Tảo lắc đầu: “Không phải, ở tiệm Pizza Hut đường Thanh Bình.”

Sau khi báo địa điểm cho tài xế, Nguyên Dã đánh giá thêm câu: “Lần này chọn chỗ công khai đàng hoàng ghê.”

Xuân Tảo cứng họng một giây, sau đó khẽ cười: “Đúng vậy, đâu như ai đó cứ dăm ba bữa lại lén la lén lút đến quán net chui.”

Nguyên Dã nhíu mày rồi nhanh chóng giãn ra: “Tớ… lâu lắm rồi chưa đi mà.”

Xuân Tảo nghịch nghịch dây kéo cặp sách trước mặt: “Nghỉ Tết đến giờ chưa gặp, ai biết cậu có đi không.”

“Trời đất chứng giám,” Nguyên Dã ngả người dựa vào ghế, đường nét cằm rõ là sắc sảo: “Có lần nào cậu nhắn mà tớ không trả lời ngay đâu?”

Cũng đúng, Xuân Tảo khẽ cong môi.

Nguyên Dã liếc nhìn cô từ khóe mắt, ánh mắt đọng lại trên đôi má lúm khi cô cười. Anh giơ tay kéo chiếc cặp cô đang ôm vào lòng.

Hai tay đột nhiên trống rỗng bất ngờ khiến Xuân Tảo quay lại nhìn.

Nguyên Dã móc hai ngón tay vào quai cặp, nhấc lên đong đưa hai cái rồi đặt lên đùi mình.

“Nặng thế?” Anh ngạc nhiên: “Rốt cuộc cậu viết hộ bọn họ bao nhiêu bài tập nghỉ lễ vậy?”

Xuân Tảo mím môi: “Cũng bình thường, vẫn ít hơn năm ngoái.”

Nguyên Dã trầm ngâm vài giây rồi hỏi: “Này, cái quỹ đó của cậu ấy, cần bao nhiêu tiền mới đủ?”

Xuân Tảo cũng chẳng có khái niệm cụ thể, vì giấc mơ thì làm gì có giới hạn. Cô chỉ có thể mơ hồ đáp: “Đương nhiên là càng nhiều càng tốt.”

Rồi còn nghiêm túc chỉnh lại lời anh vừa nói: “Nó không phải ‘cái quỹ đó’, mà là ‘Quỹ ngắm biển’.”

“Được rồi.” Nguyên Dã lặp lại câu trả lời của cô, cảm thán: “Càng nhiều càng tốt… Con gái các cậu đúng là tham lam.”

“Này ——” Sao lại nói cô tham lam!

Cô giả vờ giận dỗi, định giật lại chiếc cặp trong tay anh nhưng đối phương chỉ dùng một tay đã có thể giữ chặt, cô kéo mãi mà chẳng nhúc nhích tẹo nào.

Thử thêm hai lần vẫn vô ích mà trông Nguyên Dã lại càng thảnh thơi hơn. Đáng ghét, thích làm khuân vác thế thì cho anh làm luôn đi. Xuân Tảo nhận thua trong cuộc đấu sức vô cùng chênh lệch này, cô rút tay về sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ quan sát các biển hiệu và tòa nhà.

Sau khi đến nơi, hai người băng qua đường. Chiếc cặp của Xuân Tảo vẫn được Nguyên Dã cầm giúp, mãi đến khi gặp An Dịch và một anh bạn xa lạ trong Pizza Hut anh mới trả lại.

An Dịch đã gọi sẵn mấy suất combo, bàn đầy ắp đồ ăn trông rất có thành ý.

“Đây là ai vậy?” Xuân Tảo kéo ghế ngồi xuống đối diện, bắt đầu bữa ăn thịnh soạn thứ hai trong ngày.

An Dịch hào phóng giới thiệu: “Bạn trai tôi, Tiểu Tiết.”

Xuân Tảo khựng lại, xem ra “Tiểu Lâm” từng gặp vào kỳ nghỉ đông năm ngoái giờ đã trở thành quá khứ.

Vấn đề là cô hoàn toàn không ngờ đến chuyện này, trong đống bài tập cô viết giúp vẫn còn một phần sử dụng kiểu chữ mà “Tiểu Lâm” hay dùng…

An Dịch tò mò nhìn chàng trai bước vào cùng Xuân Tảo, cười hỏi: “Cậu ấy là bạn trai cậu à?”

Mặt Xuân Tảo nóng bừng: “Không, cậu đừng nói lung tung.” Cô và An Dịch không quá thân để giải thích tường tận.

“Vậy là…?”

Nguyên Dã bình thản thay cô trả lời: “Vệ sĩ.”

An Dịch đang uống nước ngọt, nghe thấy thế thì cười sặc sụa rồi trêu đùa người bạn học xưa nay luôn điềm tĩnh: “Không ngờ nha Xuân Tảo, cậu mà cũng biết chơi mấy trò tình thú này cơ á.”

Xuân Tảo: “…”

Xuân Tảo hết đường chối cãi, chỉ đành quay lại chủ đề chính. Cô lấy một xấp tài liệu dày cộp từ trong cặp ra rồi nói: “Cậu kiểm tra lại đi.”

Cô nàng nhuộm tóc hồng này xưa nay vẫn thế, bày vẻ “cậu làm thì tôi yên tâm tuyệt đối”, chẳng thèm xem qua mà đã nhét hết vào túi mình, đồng thời đưa tiền mặt luôn: “Vẫn như năm ngoái nhé.”

Xuân Tảo đếm tiền, sau đó rút lại ba tờ đưa trả lại: “Cậu lại đưa thừa rồi, lần trước đã ngại lắm rồi ấy.”

Bạn trai mới của An Dịch lên tiếng: “Ấy cậu cứ cầm đi ——”

An Dịch bĩu môi phụ hoạ: “Đúng đấy, truyền thống cũ thôi mà, cậu còn khách sáo gì nữa. Sang năm không còn cơ hội nữa đâu, có lẽ đây là lần hợp tác cuối cùng của bọn mình đấy, tôi sẽ nhớ cậu lắm.”

Nói xong còn giả bộ cảm động lau nước mắt.

“Chủ yếu là…” Xuân Tảo vừa cảm kích vừa băn khoăn, cô liếc nhìn chàng trai xa lạ ngồi bên cạnh An Dịch, khó xử nói: “Năm nay tôi không đổi kiểu chữ cho bạn nam. Cứ tưởng…”

An Dịch lập tức hiểu ra, cô nàng phá lên cười: “Cái này thì có gì quan trọng, cậu thật là tận tâm dễ thương hết sức!”

Nghe vậy, khóe môi Nguyên Dã nhếch lên. Những gì cô lo nghĩ giống hệt những gì anh tưởng tượng.

Xuân Tảo “ừm” một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Sau khi chia tay An Dịch, Xuân Tảo mở Map ra tìm đường đến ngân hàng gần nhất, cô định gửi ngay khoản tiền vừa kiếm được vào chiếc thẻ ngân hàng lén mở hồi trước.

Cô bấm chuông rồi bước vào cửa kính. Nguyên Dã cũng vào theo nhưng không đến gần.

Xuân Tảo đứng trước quầy giao dịch, quay lại nhìn anh đầy thắc mắc: “Cậu đứng xa thế làm gì?”

Nguyên Dã khẽ nhấc chân, ám chỉ chỗ vạch vàng “cách xa 1 mét” nằm dưới sàn.

Xuân Tảo bật cười: “Có cần thiết đến vậy không?”

Nguyên Dã lười biếng đáp: “Làm vệ sĩ thì phải có đạo đức của vệ sĩ chứ.”

Xuân Tảo: “…”

Cô lườm anh một cái rồi quay lại tiếp tục giao dịch. Nguyên Dã nhìn cô một lúc rồi đi đến một cây ATM khác.

Gửi xong, Xuân Tảo hài lòng rút thẻ ra, đúng lúc nghe thấy tiếng máy đếm tiền liên tục phát ra từ chỗ Nguyên Dã, kéo dài không dứt…

Cô lùi lại một bước nhìn sang, liền thấy Nguyên Dã đang rũ mắt chăm chú nhìn vào ô nhả tiền.

Xuân Tảo thắc mắc: “Cậu rút tiền à?”

Nguyên Dã liếc sang: “Ừm.”

“Cần mua gì sao?”

Nguyên Dã không trả lời.

Anh lấy xấp tiền màu hồng bên trong ra, cất thẻ vào túi rồi bước đến chỗ cô, đi thẳng vào vấn đề: “Từ hôm nay tớ muốn đầu tư vào Quỹ Ngắm Biển của cậu.”

Hình thức dò hỏi chỉ tổ thừa thãi, vì anh biết chắc chắn cô sẽ không đồng ý.

Quả nhiên Xuân Tảo giật mình vì hành động bất ngờ cùng số tiền dày cộp này, cô cuống quýt xua tay: “Không được, thế này nhiều quá —— Không đúng, một xu tớ cũng không nhận đâu, đây là quỹ riêng của tớ mà ——” Trước đó anh đề nghị giúp cô bán vở ghi chép cô đã cảm kích lắm rồi.

Nguyên Dã bâng quơ nói: “Đâu có cho cậu, gửi đâu chẳng là gửi, cậu cứ coi như đang giữ tiền để sau này đi du lịch hộ tớ đi.”

Xuân Tảo ngẩn ra: “Tiền du lịch gì cơ?”

Anh nắm lấy một tay cô, gấp đôi xấp tiền lại rồi nhét vào lòng bàn tay cô, thậm chí còn siết tay cô lại, không để cô có cơ hội từ chối hay giãy giụa.

Đây là quyết định bộc phát của anh nhưng cũng là điều anh đã hạ quyết tâm.

Giọng chàng trai trịnh trọng đến lạ, tựa như một lời hứa, lại như một lời thề:

“Mùa hè sau kỳ thi đại học, tớ cũng muốn đi ngắm biển.”

“Cùng cậu.”


Tác giả có lời muốn nói:

Chuẩn bị tới bước ngoặt đầu tiên của cốt truyện rồi nha, các đồng chí thắt dây an toàn vào nhé =))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK