• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Con người một ngày có thể cười tối đa bao nhiêu lần nhỉ? Xuân Tảo cảm thấy hôm nay mình có thể phá kỷ lục Guinness luôn rồi, đánh răng cũng cười, vốc nước rửa mặt cũng cười, nhìn vào gương… vẫn đang cười.

Cô vỗ vỗ hai má cố gắng điều chỉnh nét mặt, giả vờ bình tĩnh quay về phòng.

Nhưng vừa ngồi xuống và mở sách ra, khóe môi lại không kiềm được mà cong lên lần nữa.

Tập trung! Tập trung nào! Xuân Tảo tự nhắc nhở mình, mở sang trang mới của cuốn sổ ghi chép và bắt đầu chép lại bài mà ngày mai giáo viên sẽ kiểm tra. May mà vẫn nhớ hết, não chưa bị “ngâm” trong bể đường đến mức tê liệt.

Nhưng mà… hình như tối nay cũng không còn chuyện gì nữa nhỉ…

Cô liếc nhìn cánh cửa phòng đang khép hờ, bên ngoài vẫn văng vẳng tiếng Xuân Sơ Trân giặt đồ. Xuân Tảo bước tới, thò đầu ra gọi mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay con hơi đau đầu, con đi ngủ trước nhé.”

Người phụ nữ đang ngồi trên ghế thấp ngẩng đầu lên, xoa xoa đôi tay đầy bọt xà phòng rồi lo lắng hỏi: “Sao lại đau đầu? Hay là trời lạnh nên bị cảm rồi?”

Xuân Tảo thuận theo lời mẹ đưa tay sờ trán: “Không ạ, chắc chỉ hơi mệt thôi.”

“Mệt thì nghỉ ngơi sớm đi.”

“Dạ.” Xuân Tảo đáp, sau đó đóng cửa phòng lại.

Sau khi cởi áo len, cô nhanh chóng chui tọt vào chăn, mở điện thoại rồi lập tức vào QQ. Không nghe nhạc, không đeo tai nghe, phòng trường hợp mẹ đột nhiên kiểm tra.

Như có thần giao cách cảm, tin nhắn quan tâm của ai đó đúng lúc hiện lên trên màn hình.

Nguyên Dã: Cậu không khỏe hả?

Xuân Tảo: Cậu nghe lén người ta nói chuyện đấy à?

Nguyên Dã: ? Cái nhà này cách âm tệ lắm, cậu không biết sao?

Xuân Tảo thành thật thú nhận: Không sao, tớ chỉ lừa mẹ thôi.

Nguyên Dã: Ồ.

Nguyên Dã: Tại sao vậy?

Cố tình đây mà!

Xuân Tảo nhất quyết không để anh dẫn dắt câu chuyện: Không có gì, chỉ là muốn đi ngủ sớm thôi.

Nguyên Dã: Được, vậy hôm nay tớ cũng ngủ sớm.

Xuân Tảo: Bình thường cậu mấy giờ ngủ?

Nguyên Dã: Tầm 12 giờ, 12 giờ rưỡi.

Xuân Tảo: Muộn vậy, cậu bận làm gì à?

Nguyên Dã: Nếu cậu nhắn tin cho tớ thì tớ sẽ tập trung nhắn, còn không thì chơi hai ván game.

Xuân Tảo: Cuộc sống về đêm của con trai chỉ có vậy thôi sao?

Nguyên Dã: Ừ, cũng gần như vậy.

Xuân Tảo cắn môi một lúc rồi gõ: Vậy bây giờ cậu định chơi game à?

Nguyên Dã: Không.

Xuân Tảo lại hỏi: Hay bận chơi game?

Xuân Tảo khẽ cong mắt: Cũng không luôn.

Nguyên Dã: [Hình ảnh]

Nguyên Dã: 23:20 rồi, sắp đến giờ ngủ của cậu chưa?

Xuân Tảo mở ảnh chụp màn hình anh gửi, là hình nền điện thoại. Cô để ý thấy mấy dòng chữ nhỏ xếp dọc nên xoay điện thoại lại để nhìn rõ hơn, suýt nữa thì bật thốt lên: Cái này cậu lấy đâu ra thế?

Cô thậm chí còn chẳng nhớ nổi, thế mà anh lại thấy, còn giữ gìn như báu vật nữa.

Nguyên Dã: Cậu đoán xem.

Nguyên Dã: Giúp cậu kiếm tiền, thu chút phí này không quá đáng chứ?

Xuân Tảo giả vờ hào phóng: Cứ chụp bao nhiêu tùy thích.

Nguyên Dã: Chỉ cần đoạn này là đủ rồi, tớ mãn nguyện lắm.

Nguyên Dã: Nhưng mà hỏi thật, cậu có muốn đi ngủ sớm không?

Xuân Tảo: Cậu sốt ruột đi chơi game à?

Nguyên Dã: ?

Nguyên Dã: Chỉ là không muốn chuyện này ảnh hưởng đến giờ giấc của cậu thôi.

Chuyện này là chuyện gì, Xuân Tảo không hỏi kỹ. Dù sao thì… hai người đang trò chuyện đều tự hiểu rõ trong lòng.

Cô nghĩ một lúc rồi hỏi: Nếu tớ đi ngủ ngay bây giờ thì cậu cũng sẽ đi ngủ sao?

Nguyên Dã: Tất nhiên.

Xuân Tảo: Vậy chẳng phải tớ mới là người làm ảnh hưởng đến giờ giấc của cậu sao?

Nguyên Dã: Đúng thật, từ tối qua đến giờ tớ chỉ ngủ được có nửa tiếng.

Xuân Tảo kinh ngạc: Thật á?!

Nguyên Dã cũng rất ngạc nhiên: Lạ thật, thế mà không thấy buồn ngủ chút nào.

Xuân Tảo: Cậu ngủ sớm đi, đừng để thủ khoa của khối lăn ra ngất xỉu ngay tại trường đấy.

Nguyên Dã: Làm gì có chuyện đó được, tớ yếu ớt đến thế ư?

Không suy nghĩ gì, Xuân Tảo thuận miệng đáp: Ai mà biết được.

Tin nhắn dừng lại.

Xuân Tảo chợt nhận ra câu phản bác vừa rồi của mình… có gì đó sai sai, lại còn mang hàm ý sâu xa nữa.

Đặc biệt là đối phương cũng đột nhiên im lặng, như thể cũng bị cứng họng không biết đáp lại thế nào cho đúng.

Vô tình nhanh miệng đẩy chính mình vào tình huống khó xử, Xuân Tảo đỏ mặt, vội vàng rút lui: Tớ đi ngủ đây.

Nguyên Dã không truy hỏi nữa: Được, ngủ ngon.

Lần đầu tiên, anh còn nhắn thêm: Đắp chăn kỹ vào, mơ đẹp nhé.

Xuân Tảo nhìn chằm chằm mấy chữ cuối cùng anh gửi, có khi nào cô đang mơ thật không? Nếu không thì tại sao cả người cô lại mềm nhũn như viên kẹo soda, nhẹ bẫng đến nỗi như sắp tan ra thế này? Tấm chăn bông dày nặng trên người cũng như biến thành lụa tơ tằm hay lông ngỗng êm ái. Cô thò đầu ra hít thở chút không khí rồi lại nhanh chóng rụt vào trong. Nhớ lại đoạn tin nhắn vừa rồi, cô phải dùng hết sức kìm nén mới không phát ra tiếng reo như bé hamster vừa gặm được chiếc bánh quy mật ong yêu thích.

Cô thích Nguyên Dã lắm lắm.

Thích người ấy vô cùng, thích đến không chịu nổi. Thì ra thích một người là một chuyện hạnh phúc và rõ ràng đến vậy, đêm tối cũng trở nên rực rỡ như được mặt trời chiếu sáng. Thật biết ơn vì người ấy đã trao cho cô cảm xúc này và cũng đã đáp lại cô.

***

Xuân Tảo có một giấc ngủ cực kỳ ngon, bước xuống cầu thang mà cả người cứ nhẹ bẫng. Khi ra khỏi chung cư, vừa nhìn thấy chàng trai đang đứng dưới tán cây đợi mình, cô khựng lại.

Cô nhanh chân bước tới: “Cậu chưa đi học à?”

Nguyên Dã thản nhiên đáp: “Đợi cậu mà.”

Xuân Tảo ngạc nhiên: “Sáng đâu có hẹn đi cùng nhau.” Chuyện này không nằm trong thỏa thuận nhưng lại vui mừng ngoài dự kiến.

Nguyên Dã lấy điện thoại ra, làm bộ bấm vào màn hình: “Ồ, chỉ là tiện đứng đây order bữa sáng thôi.”

Một ký ức từng bị bỏ quên bỗng trồi lên trong tâm trí, cảm giác quen thuộc đến lạ. Xuân Tảo mở to mắt: “Đừng bảo là… trước đây cậu cũng…”

Nguyên Dã phán một câu gọn lỏn kèm theo tiếng cười khẽ: “Tớ thật là khổ.”

Xuân Tảo lẩm bẩm: “Cậu tưởng tớ không khổ chắc?”

Nguyên Dã liếc cô một cái đầy trêu chọc nhưng ánh mắt lại sáng trong như pha lê: “Khổ thế nào, nói tớ nghe xem?”

Xuân Tảo tránh ánh mắt anh, bước nhanh hơn: “Không có gì để nói cả.”

Nguyên Dã lặng lẽ đi theo, ánh mắt lướt qua sau đầu cô, kiềm chế ý muốn nghịch ngợm đuôi ngựa của cô, chỉ hỏi: “Cái dây buộc tóc của cậu đâu rồi?”

Bước chân Xuân Tảo khựng lại, mặt đỏ đến tận cổ, may mà có khăn quàng che bớt. Cô suýt chút nữa đẩy anh ra, giả vờ không hiểu: “Dây buộc tóc nào? Không biết nữa, chắc làm mất rồi.”

“Có được rồi nên không biết trân trọng.” Giọng điệu của Nguyên Dã nghe rõ là ám chỉ, “Tớ biết ngay mà.”

“Biết cái đầu cậu ấy!”

***

Hôm nay đến trường, cảm giác không quen và không thích ứng được lại một lần nữa lan rộng xung quanh cô. Sau tiết học đầu tiên, trên đường đi vệ sinh cùng Đồng Việt, khi đi ngang qua lớp A, bên trong đột nhiên vang lên những tiếng hú hét inh ỏi, không ngừng gọi tên Nguyên Dã, âm thanh càng lúc càng lớn.

Xuân Tảo: “…”

Đồng Việt dở khóc dở cười: “Cái đám dở hơi này bị làm sao thế không biết.”

Xuân Tảo chỉ có thể cúi đầu thấp hơn, nhanh chân chạy qua. Trên đường về, cô không dám đi ngang qua lớp Nguyên Dã nữa mà chọn đường vòng để tránh xa khu vực nguy hiểm này. Cũng may lớp bọn họ nằm ở tầng một, phía trước còn có một khoảng sân rộng đủ để cô lách đi một cách an toàn.

Trong lớp, Nguyên Dã cũng tỏ ra không mấy hài lòng với những kẻ thích làm loạn này. Anh quét mắt lạnh lùng nhìn quanh: “Đứa nào hô lên đầu tiên?”

Mấy tên hò hét hăng nhất lập tức chối bay chối biến.

Nguyên Dã túm kẻ đang cười khoái chí là Đồ Văn Vĩ ra: “Là mày phải không?”

Bị lôi ra làm bia đỡ đạn dù không phải người khởi xướng, Đồ Văn Vĩ ấm ức vô cùng: “Không phải tao, thật mà!”

“Nhưng mày cũng sủa theo mà.” Nguyên Dã lườm cậu ta: “Đúng không?”

Đồ Văn Vĩ á khẩu, không phản bác nổi.

“Không ai được hét nữa. Đứa nào bị tao phát hiện, lần sau đừng mong chép bài của tao.”

“Ôi chao, còn biết bênh vực nữa cơ đấy~” Đồ Văn Vĩ vẫn không bỏ qua cơ hội trêu chọc.

Nguyên Dã cười nhạt, ấn cậu ta ngồi xuống ghế: “Bắt đầu từ mày trước.” Anh lấy điện thoại ra, liếc sang Hứa Thụ Châu: “Đá nó ra khỏi nhóm chia sẻ đáp án đi.”

Lớp trưởng Hứa Thụ Châu nhận lệnh: “Tuân lệnh!”

“Ế? Đừng mà người anh em! Anh Nguyên ——” Đồ Văn Vĩ hốt hoảng nhào tới giật lấy điện thoại của Nguyên Dã.

Nguyên Dã giơ tay né: “Còn thích hét nữa không?”

Đồ Văn Vĩ lập tức thay đổi thái độ, quỳ gối xin tha chỉ trong một giây: “Không hét nữa, câm mồm ngay, không nói một chữ nào, làm người ngay thẳng sống đời lương thiện.” Cậu ta nhập vai cực nhanh, còn quay sang chỉ trích những người xung quanh: “Mấy đứa bây cũng thế! Từ nay tao sẽ là giám sát viên đặc biệt của anh Nguyên!”

Nguyên Dã bất đắc dĩ ngồi trở lại chỗ.

Nhưng dù đã bịt miệng cả lớp, chuyện của hai người vẫn bị lan truyền như vết dầu loang, trở thành tin đồn sốt dẻo khắp khối.

Ví dụ như Xuân Tảo, lúc ra sân tập thể dục giữa giờ, cô đột nhiên bị hai bạn nữ lạ mặt đuổi theo chặn lại.

Họ nhìn cô chằm chằm: “Cậu là Xuân Tảo đúng không?”

Xuân Tảo ngơ ngác, khẽ gật đầu.

Đồng Việt lập tức xua đuổi như đuổi ong: “Làm cái gì đấy? Các cậu không thấy nhàm chán à?”

Hai cô gái cười khúc khích rồi chạy biến.

Đồng Việt ngửa mặt than trời.

Xuân Tảo vẫn chưa hoàn hồn: “Bọn họ là…?”

Đồng Việt chỉ thiếu nước đấm ngực dậm chân: “Đến chiêm ngưỡng cậu đấy, chị em à!”

Xuân Tảo chợt hiểu ra: “Vì… Nguyên Dã sao?”

Đồng Việt gật đầu chắc nịch: “Chứ còn gì nữa? Có chồng là nam thần trường học đúng là phiền thật đấy.”

“…” Xuân Tảo đỏ mặt vì cái danh xưng tr@n trụi kia. Chồng ư? Cái quái gì vậy…

***

Đứng trên sân cỏ, khóe mắt cô liếc thấy lớp A cũng đang không nhanh không chậm tập hợp xong. Hôm nay bọn họ lại yên tĩnh đến lạ, khiến cảm giác hoang mang căng thẳng của cô giảm đi đôi chút.

Chỉ là cô vẫn không dám nhìn thẳng vào Nguyên Dã.

Mặc dù vị trí di chuyển và chỗ đứng của anh đã khắc sâu trong tâm trí cô từ lâu.

Nghĩ đến chuyện sáng nay, khi anh lơ đãng nhắc đến chiếc dây buộc tóc, Xuân Tảo bất giác nở nụ cười, song cũng không dám cười quá lâu, một… hai… ba… dừng.

Tối hôm đó trôi qua, những thay đổi xung quanh cô ngày càng rõ rệt. Không hẳn là nguy cơ bủa vây tứ phía vì cô không quá hoảng loạn, chỉ là do chưa kịp lường trước, cần thời gian thích ứng và tìm cách đối phó.

Nguyên Dã…

Từ trước đến giờ, anh vẫn luôn sống dưới ánh nhìn soi xét từ khắp nơi như vậy sao? Lúc nào cũng phải làm một “nhà vua” hoàn mỹ không chút tì vết ư?

Một cảm giác chua xót mơ hồ lan ra từ lồ ng ngực, như thể bị một chất lỏng có tính axit nhẹ ăn mòn. Xuân Tảo khẽ cụp mắt, siết chặt môi.

Hai ngày nay anh ấy thế nào rồi?

Chắc hẳn còn hỗn loạn hơn cô gấp trăm lần.

Đợi lát nữa, đợi đến khi tiếng nhạc và nhịp tập vang lên, cô sẽ nhân lúc xoay người mà lén nhìn anh một chút, giống như trước đây vậy.

Sau khi hạ quyết tâm, lần đầu tiên trong đời Xuân Tảo tập thể dục với sự tập trung tuyệt đối. Trong đầu cô chỉ nghĩ đến một chuyện, một người, động tác chính xác đến mức có thể dự thi đấu.

Chờ đợi đến động tác thứ tám, cô nín thở quay đầu.

Đôi mắt cô gái lập tức mở to.

Ở vị trí mà cô đã lén nhìn vô số lần, nhiều đến mức chẳng thể đếm xuể, chàng trai cao lớn ấy vẫn thảnh thơi đứng đó. Gió khẽ lướt qua làm tóc anh lay động.

Anh chẳng làm gì cả.

Chỉ là, lặng lẽ nhìn về phía cô từ xa.

Giữa đám đông, dường như tất cả chỉ để chờ giây phút này.

Anh khẽ cong khoé môi, bắt được ánh mắt cô, hoặc cũng có thể là đang chờ đợi —— ánh nhìn thoáng qua trong chớp mắt của cô.

Bốn mắt giao nhau.

Thời gian như bị kéo dài vô tận, vạn vật chìm vào tĩnh lặng.

Xuân Tảo giật mình, xoay người lại theo nhịp điệu. Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồ ng ngực. Tiếng tim đập vang dồn dập như có thể át đi mọi âm thanh trên sân trường.

Kết thúc bài tập, cô lập tức kéo Đồng Việt rời đi. Đồng Việt ngạc nhiên nhìn cô: “Sao mặt cậu đỏ vậy?”

Xuân Tảo lập tức phản bác: “Đâu có!”

“Cậu hung dữ với tớ làm gì?”

“… Tớ xin lỗi.”

***

Dõi theo bóng lưng Xuân Tảo khuất vào đám đông, Nguyên Dã chậm rãi theo chân bạn cùng bàn bước ra sân chạy, đi được nửa đường thì bị giáo viên chủ nhiệm gọi lại.

Nguyên Dã khẽ nhíu mày, dừng bước.

Đồ Văn Vĩ trợn mắt như chuông đồng, bắt đầu cảm thấy bất an nhưng vẫn lảng vảng ở gần chưa dám đi xa.

May mà giáo viên chỉ hỏi: “Nguyên Dã, em có chỗ nào không khỏe à?”

“Dạ?”

“Sao lại đứng im giữa chừng không tập nữa?”

Sắc mặt Nguyên Dã không hề biến đổi: “À, sáng em chưa ăn gì nên bị hạ đường huyết, có hơi chóng mặt.”

“Sao lại không ăn sáng? Học tập có vất vả thế nào cũng phải ăn đúng bữa, sức khỏe là quan trọng nhất.” Giáo viên nghiêm túc căn dặn rồi giục: “Mau đi mua gì ăn đi!”

“Vâng, cảm ơn thầy ạ. Em đi ngay đây.”

Nguyên Dã xoay người rời đi, Đồ Văn Vĩ vội chạy tới đỡ lấy anh: “Đệt, mày thật sự bị hạ đường huyết hả?”

Nguyên Dã khẽ cười, không đáp.

Anh mà bị hạ đường huyết ư? Ba phút trước vừa mới nạp nhiều đường quá thì có.


Tác giả có lời muốn nói:

Vẫn còn ổn, không quá liều đâu.

Một chút ngọt ngào thôi mà (cười).

Thông báo đã chạm tới văn án.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK