• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: MinnieKemi

Vương Phu Nam cúi đầu liếc thấy cánh tay nàng đưa tới, hai mắt tức thì sáng lên, vội quay ngoắt lại, làm bộ làm tịch hỏi: "Chuyện gì?"

"Bảo trọng." Hứa Tắc ngẩng đầu nghiêm túc nói với hắn.

Dù sao cũng là ly biệt, mà ly biệt thì cần phải trịnh trọng.

Vì không biết sau khi chia tay thì còn có thể gặp lại hay không, cũng không biết mỗi người đi một con đường khác nhau rồi sẽ gặp những chuyện gì, cho nên, nàng cẩn thận cất cành liễu dưới ánh mắt chăm chú của Vương Phu Nam, sau đó khom người chắp tay thi lễ, giống như cấp dưới đối với cấp trên, nàng nói: "Vương Đô úy, nếu có một ngày dẫn quân đánh tới Cao Mật, Hứa mỗ nhất định xin hàng."

"Đến lúc đó hãy thay ta chuẩn bị rượu ngon." Vương Phu Nam nói rồi hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua chiếc xe ngựa đậu bên kia, trông thấy kẻ nghịch ngợm nào đó đang thò đầu ra khỏi cửa sổ xe chăm chú quan sát bên này, hắn quay lại vỗ lên vai Hứa Tắc, dặn dò qua loa: "Chăm sóc tốt cho Thiên Anh."

Hắn nói xong vội xoay người đi, bởi vì sợ đứng lâu thêm chút nữa sẽ làm gì đó thất lễ. Xưa nay hắn không sợ biệt ly, trước kia đều là người khác theo tiễn hắn, hôm nay đã thay đổi, hắn trở thành người ngắt liễu tiễn người ta, ý nghĩa đã khác nhau hoàn toàn.

Hắn hi vọng Vệ Gia có thể bình bình an an mà sống chứ không vắn số như cha nàng.

Ý muốn ban đầu của hắn là giữ nàng ở bên cạnh mà bảo vệ chở che, nhưng bình sinh nàng là người có chủ kiến, hắn không có khả năng ngăn cản nàng.

Dọc đường có muôn loài cây, duy chỉ có thùy dương thấu nỗi ly biệt.

Lấy ý từ bài Dương liễu chi cửu thủ kỳ 8 của Lưu Vũ Tích

Trường An mạch thượng vô cùng thụ,

Duy hữu thùy dương quản biệt ly.

Dịch thơ:

Trường An trên lộ muôn loài mọc,

Chỉ mỗi thùy dương dự biệt ly.


Chỉ hy vọng cành liễu đang đâm chồi này, mang đến vận may cùng nàng lên đường!

Hứa Tắc lần nữa trèo lên xe ngựa, trên cầu Bá có người ngâm lên một bài Chiết dương liễu.

"Thùy dương phất lục thủy, dao diễm đông phong niên.." Hòa cùng tiếng sáo làm tăng thêm mấy phần u sầu.

Nàng ấn lên cành liễu trong tay áo, nghe tiếng Thiên Anh cằn nhằn không dứt: "Ta cảm thấy Thập thất lang kỳ lạ lắm, người kiêu căng ngạo mạn như anh ta tại sao lại cố tình chạy tới đây đưa tiễn? Còn ngắt liễu đưa cho cô nữa, liệu có ý đồ gì không? Thiên Anh nhíu mày, chợt nhìn thẳng vào Hứa Tắc:" Chắc không phải có ý đồ với cô đấy chứ? "

Hứa Tắc bình thản nhìn nàng một cái.

" Từ lâu ta đã nghi ngờ anh ta. Cô coi, tới tuổi này rồi mà anh ta còn chưa chịu lập gia đình, nhất định là thích đàn ông! Thôi xong, nhất định anh ta thích cô rồi, mới bám theo đến suối nước nóng, còn cả chuyện ngủ chung gì gì đó nữa.. Tam lang, làm sao bây giờ? "

" Không phải cô nói anh ta thích đàn ông à? Nhưng ta có phải là đàn ông đâu. Cô yên tâm đi. "

" Nói cũng đúng. "Đầu óc Thiên Anh trước giờ không thể qua nổi Hứa Tắc, nhanh chóng bị nàng dẫn đi lòng vòng, nhất thời vẫn không nhận ra. Nhưng Thiên Anh vẫn canh cánh trong lòng chuyện hai người từng ngủ chung:" Cô từng ngủ chung với anh ta thật hả? "

Hứa Tắc thành thật báo cáo:" Có ngủ hai lần. "

" Không phát hiện ra cô là nữ à? "

" Cô thấy ta giống không? "Hứa Tắc khéo léo tránh câu trả lời.

Thiên Anh quét mắt ngang ngực nàng, lập tức lắc đầu. Nhưng sắc mặt vẫn còn rầu rĩ:" Mười hai mười ba tuổi ta bắt đầu cao lên, mười sáu tuổi thì có kinh nguyệt, sao cô đến tuổi này rồi mà vẫn chưa có động tĩnh nào hết, liệu có.. khiếm khuyết gì đó không? "

" Có lẽ là vậy! "Hứa Tắc lại nâng sách lên, thẳng thắn đáp:" Mẹ ta không có sữa, cho nên từ nhỏ ta đã thiếu thốn rồi. "

Thiên Anh nhìn nàng chằm chằm thật lâu, chợt đưa tay lên chọc chọc má lúm đồng tiền của nàng:" Mẹ cô sinh cô ra xinh đẹp là thế này mà. "

Hứa Tắc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không còn nghe thấy khúc ngâm chiết liễu nữa, xe ngựa cũng cách xa khỏi cầu Bá, đi tiếp về hướng đông sẽ rời khỏi quan nội, đường tắt qua Lạc Dương, sau đó tiếp tục đi về hướng đông bắc, vượt qua gần hết Hà Nam đạo thì có thể tới Mật châu, sở hạt của Tri Thanh.

Hán thư có nói, Hải Đại duy Thanh châu.. duy tai kỳ đạo, quyết thổ bạch phần, Hải tần quảng tích. Điền thượng hạ, phú trung thượng. Cống diêm, si, hải vật duy sai.. [1]

[1] Hán Thư – Địa lý chí thượng, đại ý là Thanh châu ở giữa núi và biển. Đất đai màu mỡ, có một vùng đất rộng gần bờ biển bị nhiễm phèn. Ruộng đồng ở đây đều xếp vào loại thứ ba, nộp tô thuế hàng thứ tư, phải tiến cống triều đình các loại như muối, tơ lụa và hải sản..

Từ những điều trên đủ thấy Tri Thanh là vùng trồng trọt quan trọng, điều kiện thủy lợi cực tốt, sản vật phì nhiêu, chính là vùng đất trù phú.

Là nơi màu mỡ cho tướng trấn thủ tự tung tự tác, hùng cứ một phương, tiếm quyền Huyện lệnh, coi mệnh lệnh của triều đình như tờ giấy lộn, kháng cự triều đình hơn năm mươi năm.

Quốc gia cần thống nhất, dẹp yên loạn các phiên, nhưng những tổn thất trong việc này, đáng sợ vô cùng.

Thuế má nặng nề, kết quả bách tính sẽ chính là người khổ nhất. Mà nếu bách tính bị ép đến đường cùng, hậu quả lại càng khôn lường.

Từ Trường Anh đến Mật châu, ở tạm dịch trạm trên đường, Hứa Tắc mới nhận thức chuyện này một cách rõ ràng và chân thực. Lúc trước nàng chỉ nhìn thấy trên sổ sách, mọi chuyện đều còn mơ hồ. Nhưng khi thật sự rời xa Trường An, dọc đường đi nàng mới phát hiện ra nhiều vấn đề phiền phức hơn trên sổ sách, cũng hiểu được những gì bản thân thao thao bất tuyệt ở chế khoa chỉ là mớ lý luận suông, thiếu thực tế mà thôi.

Người ngôi cao không có cách nào tự tìm hiểu tình hình trong dân, họ chỉ có thể thông qua các báo cáo trình lên để nắm được tin tức thiên hạ, nhưng mấy tin tức này khi chuyển tới tay họ thì còn lại mấy phần chân thật, và thêm mấy phần gian dối đây?

–*–*–*–*–

Sáng sớm tinh mơ, Hứa Tắc đi ra từ một dịch trạm giữa hai châu Nghi – Mật, đang định hỏi đường, lính lại đúng bên cạnh nói:" Quan nhân muốn đi Mật châu phải không? Bên đó bây giờ không yên ổn, ngài phải cẩn thận một chút! "

" Không yên ổn là như thế nào? "

" Không phải Mật châu ở ngay sát Thanh châu sao ạ? Lúc trước Thanh châu vừa nổi lên binh biến, làm cho lòng quân Mật châu cũng dao dộng, nghe nói mới mười ngày trước vừa náo loạn một trận, mọi người đều đóng cửa không ra ngoài, chỉ sợ vô tội bị chết oan. "

" Thanh châu có binh biến? "Thanh châu là trị sở (nơi đặt cơ quan hành chính) của Tri Thanh, lẽ nào nội bộ Tri Thanh xảy ra vấn đề ư?

" Quan nhân không biết gì sao? Binh biến lần này ở Thanh châu là do chia rẽ nội bộ, một phía thì có ý thuần phục triều đình, một phía thì chống cự không tán thành chuyện gửi con trai trưởng của tướng soái Lý Tiết đi làm con tin, lại càng không muốn nhường lại ba châu Nghi, Mật, Hải! "

" Kết quả ra sao? "

" Ngưng lại rồi, nhưng tin tức vẫn lọt ra ngoài, cho nên Mật châu cũng.. "

Hứa Tắc không hề cảm thấy quá bất ngờ, nhưng câu nhắc nhở của lính lại đã khiến nàng phải suy nghĩ lại. Ăn sáng xong, nàng bảo Thiên Anh thu dọn đồ đạc, lập tức lên đường đi Mật châu.

Trên đường nàng mở bản đồ ra xem, nhìn thấy Mật châu nằm ngay sát Thanh châu.

Thanh châu là nơi đặt cơ quan hành chính và tập hợp lực lượng nòng cốt của Tri Thanh, còn Mật châu là láng giềng lân cận, tất nhiên cũng có quan hệ mật thiết. Dù trước mắt Tri Thanh đã nhường Mật châu cho triều đình, nhưng trong thành Mật châu tàn dư thế lực Tri Thanh còn rất nhiều, huyện Cao Mật chắc chắn không ngoại lệ.

Hứa Tắc đã có thể đoán biết được hoàn cảnh khó khăn khi tới nàng Cao Mật, đó chính là ngoại trừ nàng, trong ngoài huyện đường e rằng đều người của Tri Thanh khống chế.

Nàng là Huyện lệnh triều đình đưa xuống, đúng là cành khô trụi lá, đơn độc lẻ loi.

Thảo nào Vương Phu Nam dặn nếu thế lực Tri Thanh quá mạnh, nàng cứ trở giáo theo giặc, nghe giống như anh ta đang nói bậy, nhưng hình như thật sự không còn cách nào tốt hơn.

Nàng chỉ có thể làm như vậy ư? Người trong huyện giải Cao Mật đều một lòng hướng về Tri Thanh?

Nàng vẫn giữa nguyên ý kiến của mình.

Rời khỏi Trường An gần một tháng, cây cối bên đường đã đâm chồi nảy lộc, một màu xanh biếc bừng sức sống, mùa xuân cuối cùng cũng tới rồi.

Thiên Anh ngáp một cái rồi ngồi dậy, trông thấy Hứa Tắc còn đang coi bản đồ, cũng bước tới xem chung. Tay nàng di chuyển từ Mật châu xuôi xuống phía đông, bên kia là biển, xa hơn nữa là gì? Trên bản đồ không vẽ tiếp.

" Tam lang, từ chỗ này nếu đi tiếp về hướng đông là tới đâu? Toàn bộ đều là biển cả sao? "

" Là Bách Tế (tên 1 trong 3 vương quốc của Triều Tiên ngày xưa) . "

" Xa hơn về phía đông? "

" Tân La (tên của 1 quốc gia nằm trên bán đảo Triều Tiên) . "

" Thiên hạ lớn thật đấy, Trường An trông nhỏ xíu. "Nàng nhìn Trường An ở trong vùng nội địa Trung Nguyên, cúi đầu cảm thán quê hương mình nhỏ bé. Trước khi rời khỏi Trường An, nàng hoàn toàn không biết bên ngoài lại rộng lớn như vậy. Ngoài nơi này ra là đâu nữa? Là thế giới khác ư?

Suốt cả một quãng đường dài chòng chành, lúc sắp tới dịch sở huyện Cao Mật, thì trời đã tối mịch. Hứa Tắc cầm áo khoác khoác thêm cho Thiên Anh:" Đầu xuân tiết trời vẫn còn rất lạnh, đừng để bị cảm. "

Thiên Anh sụt sịt mũi nhìn phía trước:" Còn bao lâu nữa vậy? "

Phu xe nói:" Sắp rồi, chừng một khắc (15 phút) nữa thôi. "

Thiên Anh đói đến mức chỉ mong mau mau có được một bát canh nóng đặt trước mặt, nàng nghĩ tới đồ ăn thì nuốt nuốt nước bọt, lại hỏi:" Tam lang, tại sao ở đây không có người ở vậy? "

" Vì còn chưa vào thành mà. "

" Đáng sợ quá. "Thiên Anh khép kín áo khoác trên người, nhìn ra bốn phía xung quanh, Hứa Tắc bỗng nắm chặt tay nàng.

" Sao vậy? "

Hứa Tắc liếc nhìn nàng, nhíu mày cảnh giác:" Có tiếng vó ngựa. "

Thiên Anh trợn mắt, im lặng lắng tai nghe, quả đúng là có tiếng vó ngựa rầm rập rầm rập tới gần, vả lại khí thế vô cùng mạnh mẽ, chẳng mấy chốc sẽ đuổi kịp mất. Nếu đối phương có ác ý, chỉ sợ họ chạy cũng không thoát được rồi.

Hứa Tắc nhíu chặt mày, vội vàng lệnh cho phu xe dừng lại. Nàng nhảy xuống xe, rồi đỡ Thiên Anh xuống theo. Thiên Anh ôm bọc quần áo không biết làm sao, Hứa Tắc lệnh cho phu xe tìm chỗ trốn kĩ, còn mình kéo Thiên Anh đi vào khu rừng rậm.

Thiên Anh sợ tới mức tay mướt mồ hôi, giọng cũng khẽ run:" Không có, không có sao chứ.. Nói không chừng chỉ là người qua đường, Tam lang, đừng làm ta sợ. "

" Đưa bọc quần áo cho ta. "Hứa Tắc đưa tay về phía nàng.

Thiên Anh vội vàng đưa cho nàng bọc quần áo, Hứa Tắc nhanh chóng tìm một hốc cây đem cáo thân (văn bản quyết định bổ nhiệm) và bọc công phục mới chôn vào đó, rồi vội vàng đứng lên quan sát chung quanh, sau khi xác định phương hướng mới kéo Thiên Anh chạy sâu hơn vào rừng.

Trời thì tối mà đường lại hẹp, xa xa có thể nghe thấy tiếng vó ngựa đã dừng lại.

Hai người đã nấp vào một chỗ trong rừng.

Đầu xuân, gió đêm vẫn còn lạnh, nhưng Thiên Anh lại đổ mồ hôi đầm đìa.

Hứa Tắc cũng không khá hơn bao nhiêu, nhưng dù sao nàng cũng bình tĩnh hơn, liền nắm chặt tay Thiên Anh, để cho nàng ấy bình tĩnh lại.

Từ xa có thể thấy được ánh lửa trên quan đạo (đường), những người đó cưỡi ngựa cầm đuốc, ngựa di chuyển đến đâu thì ánh lửa cũng di chuyển theo đến đó. Tim Thiên Anh đã nhảy lên tới cổ rồi, nàng nghiêng đầu liếc nhìn Hứa Tắc, chỉ về phía đường cái phía xa:" Quả nhiên không phải người tốt lành gì, ngựa đen áo đen, hình như còn che mặt.. Làm sao cô biết.. "

Lúc nàng nói chuyện khuôn mặt vì sợ nên cứng đờ, Hứa Tắc xoa bàn tay đang run lên của nàng, khẽ nói:" Nghe tiếng vó ngựa thấy không giống bình dân qua đường bình thường. "

Thiên Anh lại hỏi:" Quân đội hả? "Nàng vừa dứt lời, thì thấy những người đó đang lục soát xe ngựa của họ, nhưng có lẽ không phát hiện được gì. Vì vậy chỉ để lại một nhóm người canh chừng, còn một nhóm khác tản ra chung quanh tìm kiếm.

Thiên Anh càng lúc càng sốt ruột, nàng chỉ muốn vùi đầu vào trong bụi cây rậm rạp, lòng bàn tay ướt nhẹp:" Tam lang, ta sợ lắm.. Chúng ta sẽ không chết ở chỗ này đúng không.. "Giọng nàng run run:" Sao họ lại muốn ra tay với chúng ta chứ.. "

" Đừng nói chuyện. "

Thiên Anh nhắm chặt mắt, Hứa Tắc vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.

Trên quan đạo người ngựa bỗng nhiên ai đi đường nấy, tiếng vó ngựa leng keng za dần, Thiên Anh nghe thấy vậy, chợt thở phào một hơi, nhịn không được hỏi Hứa Tắc:" Họ đi rồi hả?"

Hứa Tắc vẫn luôn nín thở, lúc này chợt giơ tay bịt miệng Thiên Anh.

Thiên Anh giật mình, có một vật bén nhọn đang chĩa vào sau lưng họ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK