• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Hikari2088

(Thường bình thương: chính phủ Trung Quốc cổ đại vì để điều tiết giá cả lương thực và trữ lương đề phòng mất mùa nên dựa theo nhu cầu ăn uống của dân chúng mà xây dựng kho lúa. Có thể dùng để điều tiết thị trường lương thực, có thể phòng ngừa “Ngũ cốc mất mùa làm nông dân thiệt hại”, cũng phòng ngừa “Ngũ cốc đắt làm dân thiệt hại”)

Hứa Tắc liếc bàn tay của Vương Phu Nam, nói:“Thật sự không rõ tay hạ quan lạnh hay không thì liên quan gì đến việc đại soái muốn nắm tay nhỉ. Xin hỏi đại soái là muốn nắm tay lạnh hay là tay không lạnh?”

Vương Phu Nam diễn đạt không rõ ý lại khiến nàng bắt được sơ hở.

Thế nên một câu nói vốn là thỉnh cầu, cuối cùng lại trở nên lạnh nhạt xa cách.

Trong lúc hắn đang hết sức rối rắm thì Hứa Tắc lại đưa tay qua:“Nếu muốn nắm tay người ta thì không phải nên nói thẳng sao? Tại sao lại còn hỏi ta có lạnh hay không?”

Bỗng nhiên nàng bắt lấy tay hắn, thẳng thừng đánh giá:“Xem ra đại soái là muốn nắm tay lạnh bởi vì bàn tay của đại soái rất ấm.”

Bàn tay Vương Phu Nam bị nàng nắm chặt bỗng trở nên cứng đờ, một hồi lâu hắn mới lấy lại tinh thần, cũng chỉ mặc cho nàng nắm. Hắn sợ nếu hắn cầm ngược lại thì nàng sẽ rút tay.

Hứa Tắc nắm bàn tay kia như là gắng sức mượn sự ấm áp nhưng cũng không lấp đây được khoảng trống trong lòng, ngược lại nàng càng cảm thấy lạnh hơn.

Đúng lúc này, cửa đột nhiên bị đẩy ra. lại tá Chúc Ký vừa mới từ bên ngoài trở về đang đỉnh đạc tiến vào, vừa muốn mở miệng lại bị cái nắm tay tình cảm kỳ quái của hai người làm hoảng sợ.“A!” Hắn hoảng hốt muốn chạy ra ngoài, nhưng rốt cuộc vẫn quay lại, nhìn thẳng hai người:“Có phải hạ quan đến nhầm lúc không?”

Hứa Tắc thu tay lại, bình tĩnh hỏi:“Có chuyện gì?”

Chúc Ký đáp:“À, là cái này!” Hắn nói xong liền bước đến phía trước, đặt một con côn trùng lên bàn.

Hứa Tắc cầm lên nhìn thoáng qua:“Phát hiện ở đâu? Có nhiều không?”

Vương Phu Nam nhận ra đó là châu chấu.

“Hơi nhiều.” Chúc Ký ăn ngay nói thật,“Theo tin báo từ thôn Nam thì đã phát hiện có không ít. Trước mắt vẫn là mùa xuân nên phần lớn chỉ là nhộng. Qua thêm mười hay hai mươi ngày nữa, trời nóng thêm chút là chúng sẽ phát triển nhanh, chỉ sợ châu chấu quá nhiều sẽ phiền phức lắm!”

Hứa Tắc bất chấp sắc trời sắp tối, vội đứng dậy đi về hướng thôn Nam. Vương Phu Nam còn có việc khác phải làm, lại không chung đường, nhưng hắn không quên đến nhà bếp lấy hai cái bánh, bỏ vào túi giấy đưa cho Hứa Tắc, dặn dò:“Ta sẽ nhắn với Thiên Anh giùm đệ, nhưng đệ nên sớm trở về mới tốt.”

Hứa Tắc nhận bao giấy nhét vào trong lòng, xoay người lên ngựa cùng với vài lại tá tiến thẳng hướng Nam.

Mùa đông năm ngoái mưa không nhiều lắm, ruộng đất hạn hán chiếm đa số, đối với châu chấu thì đó là cơ hội tốt để sinh sôi. Đầu xuân năm nay Hứa Tắc đã phổ biến đến các làng xã, chỉ cần phát hiện có ụ đất nhô lên liền lập tức báo quan để kịp thời tiêu diệt hoàn toàn mầm mống châu chấu. Về phương diện khác, việc khai thông thuỷ lợi cũng không dám buông lỏng, chỉ sợ tới mùa hè khô hạn, thời tiết thay đổi dẫn tới nạn châu chấu bùng nổ.

Hà Nam và Hà Bắc là hai khu vực có tỷ lệ nạn châu chấu cao nhất, nhưng bị thiệt hại nhiều lần như vậy vẫn không tiến bộ trong việc tiêu diệt châu chấu. Hậu quả là dân chúng mất mùa, quốc khố cạn kiệt dẫn tới bạo động liên tiếp.

Nhóm người Hứa Tắc đến thôn Nam, tụ tập các lý chính bàn bạc phương pháp giải quyết nạn châu chấu suốt đêm.

Phương pháp diệt châu châu của Hứa Tắc rất rõ ràng, bắt được liền diệt, cho dù có diệt không hết cũng tốt hơn là ủ thành tai họa.

Nhưng có một lý chính lớn tuổi phản đối:“Châu chấu chính là ‘Tai tiên’! Sao có thể diệt chứ? Có Miếu hoàng trùng để làm gì? Là dùng để cúng bái! Chỉ cần quan trên cúng bái nhiều, chờ gom đủ thành ý thì tai tiên cũng sẽ rời đi! Nếu theo như lời Minh phủ tùy tiện tiêu diệt như thế, chọc giận tai tiên thì nạn châu chấu thật có thể tới! Cao Mật bao nhiêu năm nay không có nạn châu chấu, đều là nhờ công lao của Miếu hoàng trùng!”

(Tai tiên: “tai” trong tai họa, tai nạn; “Tiên” trong thần tiên)

(Hoàng trùng: châu chấu)

“Minh phủ còn quá trẻ, vẫn là tâm tính trẻ con! Hoàn toàn không để thần tiên vào mắt!” Có hương dân ra vẻ người lớn chỉ Hứa Tắc nói,“Vốn nạn châu chấu không có mà Minh phủ cứ muốn diệt, thì sớm muộn cũng sẽ xảy ra thôi!”

“Đúng thế!”,“Có thời gian còn không bằng đi cúng bái Miếu hoàng trùng!”, “Minh phủ mang theo huyện quan đi cúng thì nạn châu chấu sẽ không đến nữa!”,“Có lý có lý!”

Hứa Tắc không nói gì, Chúc Ký liếc nàng một cái, lạnh lùng nói:“Minh phủ là lo nghĩ cho Cao Mật! Các người đừng ồn ào!”

“Đây không phải là ồn ào. Là Minh phủ rảnh rỗi đi gây chuyện!”

Hứa Tắc vẫn không nói lời nào.

Lúc này nhiều lý chính trẻ tuổi nhịn không nổi nữa, giúp Hứa Tắc phản bác:“Hàng năm đều cúng bái Miếu hoàng trùng, nhưng bảy năm trước đã xảy ra nạn châu chấu thì giải thích làm sao? Chẳng lẽ năm ấy không bái à? Miếu hoàng trùng có tác dụng hay không còn chưa biết! Các người đừng nói bừa!”

“Đúng vậy, một đám lão già chỉ biết nói bừa.” Những người khác phụ họa theo.

“Thằng nhóc này!” một lý chính lớn tuổi cầm gậy gõ mạnh xuống đất,“Miệng còn hôi sữa! Biết gì mà nói!”

Trông thấy hai bên muốn đánh nhau, Hứa Tắc bèn vỗ bàn ý bảo mọi người im lặng.

“Hứa mỗ sẽ không đi bái Miếu hoàng trùng, diệt châu chấu là việc bắt buộc phải làm.” Nàng nói tiếp,“Vì để diệt châu chấu,Thường bình thương và kho lương sẽ mở rộng. Về những yếu tố tiêu cực khác, lúc mở kho Hứa mỗ sẽ suy nghĩ. Mong mọi người hãy suy nghĩ.”

(Kho lương: là lương thực dự trữ của chính phủ, chủ yếu dùng để cứu tế thiên tai.)

Dứt lời, nàng đứng lên rời đi, Chúc Ký nói với các lý chính:”Mời mọi người về đi, bây giờ không còn sớm nữa, hãy nhanh về ngủ một giấc để sáng mai còn phải cùng hương dân diệt châu chấu nữa.”

Nói xong hắn chạy đuổi theo Hứa Tắc, đi một đoạn nhịn không được hỏi:“Minh phủ, nhiều năm nay Miếu hoàng trùng Cao Mật đã được cúng tế rất nhiề, ngài kiên quyết không cúng như vậy khiến hương dân vẫn chưa chấp nhận ngay được. Tại sao không quanh co một chút chứ?”

“Quanh co? Một bên đi cúng, một bên diệt trùng sao? Thế thì hương dân sẽ nghĩ rằng huyện quan không có lập trường, cuối cùng nên tin hay là không nên tin.” Nàng thở dài một hơi,“Dựa vào ruộng đất mà sống thì con người phải nương nhờ thiên địa thần linh là chuyện hợp tình hợp lý. Nhưng không thể nhân nhượng việc cúng báo Miếu hoàng trùng, đó là mượn cớ thuận theo tự nhiên, phong tục này không thể kéo dài được.”

Lập trường của nàng rất kiên định nên Chúc Ký không biết nên phản bác thế nào. Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, lại hỏi:“Nhưng nếu diệt châu chấu vô dụng, lỡ như nạn châu chấu bùng phát thì….. cuối cùng tội danh này sẽ rơi lên đầu Minh phủ đó.”

“Nếu như không may……” Nàng trông theo bờ ruộng dọc ngang phía xa trong bóng đêm, thản nhiên nói:“Vậy thì chịu thôi.”

Bởi vì không yên tâm công tác tiêu diệt châu chấu của hương dân thôn Nam nên Hứa Tắc quyết định tự mình giám sát, đồng thời toàn quyền ủy thác việc trưng thu mùa xuân và công việc ở huyện giải cho Trần Hướng.

Nàng còn thức đêm viết thư, sai lại tá giao cho Vương Phu Nam.

Vương Phu Nam nhận được thư đã là giữa trưa ngày hôm sau. Lúc đó hắn đang ở Dịch Sở viết tấu chương phản đối tăng trừu quán, chợt nghe có người gõ cửa mang tin tức tới, mở ra thì thấy chữ viết của Hứa Tắc.

Trong thư Hứa Tắc thuật lại mấy việc. Một là bốn châu Thái Ninh đều là khu vực có tỷ lệ phát sinh nạn châu chấu cao, nơi nào bùng phát cũng sẽ liên luỵ đến hắn, cho nên khẩn cầu hắn cần phải xử lý tốt công tác chống nạn châu chấu ở trấn Thái Ninh; Hai là nếu triều đình muốn tranh đoạt quyền sở hữu tài sản với địa phương, không bằng khẩn cầu triều đình khôi phục Thường bình thương và kho lương đã bỏ bê nhiều năm. Điều này sẽ giúp địa phương bị tai hoạ có chỗ dựa, mà quyền sở hữu thuộc về trung ương nên trung ương sẽ được tăng thêm lợi ích.

Cuối cùng là một câu lời ít ý nhiều — mong huynh bảo trọng, người huynh quen biết

Việc công chỉ nói đến đó, nhu tình lại vừa đủ.

Nàng thật là cao thủ.

Vương Phu Nam than thở, viết xong tấu chương liền lên đường đến Thái Ninh Nghi châu.

–*–*–*–*–

Đa số Tiết độ sứ đều phản đối việc tăng trừu quán nhưng cuối cùng thất bại.

Tổng ngạch trưng thu thuế mùa xuân đều theo thông lệ chia làm ba phần. Một phần dâng lễ cho trung ương, một phần tặng cho Tiết độ sứ địa phương, phần còn lại mới giữ lại cho châu huyện.

Ba phần này đều được phân chia theo định mức, bề ngoài ba mức này không ai nhường ai, tuyệt không bên nào chịu cắt bỏ một phần. Nếu trung ương muốn lấy tiền từ phương trấn hoặc châu huyện thì sẽ phải hao hết tâm tư nghĩ biện pháp.

Hứa Tắc đề xuất khôi phục Thường bình thương và kho lương, lại giúp trung ương tranh được lợi ích.

Hơn nữa kho lương chỉ dùng để cứu tế thiên tai. Lẽ ra cứu trợ thiên tai phải lấy lương thực từ trung ương, nhưng trung ương lại yêu cầu khấu trừ lương thực từ tổng ngạch trưng thu thuế đất. Như vậy, đó là biến tướng làm cho địa phương phải gánh số lương thực này, mà quyền sở hữu kho lương lại thuộc về trung ương.

Ngay lúc thu thuế mùa xuân vừa kết thúc, trung ương quả thực hạ lệnh khôi phục Thường bình thương và kho lương.

Mặc dù địa phương lên tiếng bất mãn, nhưng trung ương lại giở chiêu bài “Tích trữ lương thực phòng khi thiên tai cho bách tính”, thật sự khiến người ta không có lý do phản bác nên đành nghiên chỉnh chấp hành.

Cao Mật chịu ảnh hưởng không lớn. Từ năm ngoái, Hứa Tắc đã bắt đầu dự toán và quay vòng tiền vốn, tiến hành tích trữ lương thực nhằm đề phòng bất cứ tình huống nào xảy ra, lúc này kho lương Cao Mật đã đầy ắp.

Thấm thoắt đã gần tháng sáu, thời tiết ngày càng nóng. Mỗi đêm Thiên Anh đều than nóng nực, nửa đêm phải ăn dưa ướp lạnh mới có thể ngủ tiếp.

“Tam lang, trời không mưa gần một tháng rồi phải không? Có điều dưa ngọt lắm.” Thiên Anh vừa ăn dưa vừa ngoái đầu nhìn Hứa Tắc đang cúi đầu làm việc phía bên kia.

“Ừ.” Hứa Tắc đáp lời, tiếp tục viết công văn.

Thiên Anh ăn xong liền đi rửa tay, nhìn Hứa Tắc còn đang bận bịu công việc, lại thấy nàng nhíu mày, Thiên Anh muốn hỏi lại không biết hỏi thế nào.

Loại áp lực của tầm nhìn và sự từng trải này, cũng khiến Thiên Anh cảm thấy không thoải mái.

Nếu bảo nàng đọc sách chẳng khác gì muốn lấy mạng nàng, mà nếu muốn Hứa Tắc đảm đương việc nhà chỉ sợ cũng là muốn lấy mạng Hứa Tắc.

Mặc dù mỗi người đều có phận sự riêng nhưng sự việc vẫn có giới hạn của nó, nàng không thể để phát sinh quá nhiều tình cảm cũng với Hứa Tắc, huống chi Hứa Tắc còn thường xuyên chiều theo nàng, khiến nàng cảm thấy tiếc nuối và mất mát một chút.

Suy nghĩ quá nhiều lại không ngủ được. Thiên Anh ngồi cạnh bàn, chống cằm xem Hứa Tắc làm việc. Hứa Tắc chợt ngẩng đầu ngó Thiên Anh:“Tỷ không đi ngủ à?”

Thiên Anh không trả lời, chỉ nhìn Hứa Tắc.

“Nhìn muội làm gì?”

“Muội đẹp thật đấy!” Thiên Anh không vui, nhíu mày:“Nếu dáng vẻ của muội không đẹp như thế, nói không chừng Thập thất lang sẽ không thích muội đâu.” Nói xong lại phủ định lời nói của mình:“Cũng không nhất định là hắn nhìn trúng vẻ bên ngoài. Ôi, dù sao cũng đáng ghét, hắn rất xấu xa.”

Hứa Tắc không biết nên nói gì.

Thiên Anh đứng lên:“Nếu ngày nào đó hắn cướp muội đi, tỷ phải đánh hắn một trận. Không, tỷ sẽ thả mười con rắn để cắn hắn.” Nàng căm giận nắm chặt tay, bên ngoài lại vang lên tiếng đập cửa.

Hứa Tắc ngẩng đầu, Thiên Anh cũng xoay người.

Người hầu vội vàng đi mở cửa thì thấy Chúc Ký.

Chúc Ký không nói một lời đi thẳng đến nhà chính, Hứa Tắc đứng dậy bước ra bên ngoài, kêu hắn:“Chúc Ký, có chuyện gì gấp sao?”

“Minh phủ! Có chuyện lớn rồi!”

–*–*–*–*–*–*–

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Cái nắm tay kia, ta cảm thấy rất thích nhưng không dám nói ra, không biết mọi người nghĩ thế nào.╮[╯▽╰]╭

Vương Phu Nam: Ý của công công là tiểu Tắc cũng thích sao!!

P/s: Tui hết hàng dự trữ r, kkk

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK