• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Hikari2088

Màn đêm dần buông xuống, vì chưa đốt đèn nên trong phòng tối đen như mực, không nghe được tiếng người nói chuyện, chỉ có tiếng hít thở đan quyện vào nhau.

Từ xa có tiếng bước chân nhẹ nhàng lại gần cửa, người nọ nghịch ngợm nhấc chân đẩy cửa phòng, đưa tay đóng cửa lại, lần mò trong bóng tối rồi đặt cái mâm thức ăn lên bàn, cẩn thận thắp đèn lên.

Trong phòng sáng lên, Thiên Anh bưng mâm thức ăn, quay đầu nhìn về phía chiếc giường, thì đột nhiên trợn to mắt, kinh hãi nói:“Chuyện gì thế này!” Nàng vội đặt mâm xuống bàn, bước đến nắm lấy xiêm y của người nọ rồi kéo hắn dậy.

Gương mặt của Vương Phu Nam lắc lư trước mắt nàng, mắt vẫn đang nhắm, dường như còn đang mơ hồ. Thiên Anh nắm áo hắn, tay kia nhéo tai hắn:“Huynh đang làm gì đó! Sao lại đè lên Tam lang nhà ta?!”

Nàng nhéo thật mạnh, Vương Phu Nam đau đến cắn răng nhíu mày, mở một mắt nhìn nàng, lẩm bẩm:“Không biết tại sao lại ngủ quên mất.”

“Không biết!?” Thiên Anh cắn răng xiết chặt tai hắn,“Chân của huynh dài hơn não hả? Huynh có biết huynh đang ở đâu không?” Nàng kéo tai hắn xoay đến hướng chiếc giường:“Huynh đè muội ấy đến không thở nổi kìa! Còn ra thể thống gì chứ!”

Nàng tức giận nói xong thì bên kia Hứa Tắc mở mắt ra, hỏi:“Sao thế?”

“Tam lang tỉnh rồi hả?” Thiên Anh bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, buông tai Vương Phu Nam ra, bước đến bàn bê mâm tới:“Ta vừa nấu một ít cháo cho muội, muội ăn xong rồi ngủ tiếp nhé.”

Nói xong đẩy Vương Phu Nam, còn mình ngồi bên giường, một tay cầm chén, một tay cầm muỗng định đút cho Hứa Tắc ăn.

Hứa Tắc không muốn làm phiền Thiên Anh, nhưng lại sợ nàng ấy không có việc gì làm lại cấu véo Vương Phu Nam nữa, nên chiều theo ý Thiên Anh, chống tay ngồi dậy chờ đút cháo.

Thiên Anh chu đáo đút Hứa Tắc ăn xong, lại tri kỷ hỏi:“Còn đau nhiều không? Có đỡ hơn chút nào không?”

“Tốt hơn nhiều rồi.” Hứa Tắc nói xong ho khan.

Thiên Anh nhíu mày:“Muội không phải bị phong hàn chứ?” Nàng nói xong quay đầu, nhìn thẳng Vương Phu Nam, ánh mắt tràn đầy sát khí, tựa như quở trách “Bị phong hàn không phải nên tránh người sao? Xem huynh làm chuyện tốt gì kìa!”

Vương Phu Nam xem nhẹ vẻ mặt của Thiên Anh, ngược lại nhìn về cái chén không trong tay nàng, hỏi:“Không có phần của ta sao?”

“Có quỷ mới chừa phần cho huynh!” Thiên Anh trừng mắt, đặt chén qua bên cạnh, đứng dậy đỡ Hứa Tắc nằm xuống rồi đẩy Vương Phu Nam:“Huynh ra ngoài đi!”

Vương Phu Nam đứng không vững bị Thiên Anh đẩy ra ngoài. Sau đó Thiên Anh khóa cửa phòng, lườm hắn rồi đi thẳng đến nhà bếp.

Mùa đông ở thành Cao Mật rất lạnh, ban ngày âm u không chút ánh nắng, ban đêm thì gió lạnh buốt. Vương Phu Nam bị gió lạnh thổi nên tỉnh táo một chút, nâng tay sờ sờ cái trán, cảm thấy trán nóng như lửa. Hắn thong thả đi dạo quanh ngôi nhà một lát, cuối cùng mở cửa một gian phòng khách, bước vào liền nằm xuống ngủ.

Người hầu từ bên ngoài đi ngang qua, có chút thương hại hắn.

Thiên Anh trở lại nhà bếp qua loa ăn cơm tối, buồn chán gẩy gẩy ngọn đèn. Người hầu đứng bên vô tình nói:“ Dáng vẻ của Minh phủ và phu nhân tối hôm qua thật là dọa chết người. Còn có Vương lang quân, toàn thân nhìn rất lạnh. May mà không xảy ra chuyện lớn.”

“Ờ.” Thiên Anh thờ ơ lên tiếng. Nàng không phải không biết mình và Hứa Tắc là nhờ Thập thất lang cứu, nhưng nàng và Vương Phu Nam có thù lâu năm nên dĩ nhiên không dễ dàng chịu cúi đầu nói lời cám ơn.

Từ đầu đến cuối mâu thuẫn trong lòng không có cách nào hóa giải, Thiên Anh nhíu mày ngẩn người nhìn ngọn đèn.

Tiếng báo canh vang lên bên ngoài, thê tử của gã nô bộc sắp rời khỏi thì Thiên Anh đang do dự rất lâu chợt gọi nàng ta, đứng dậy đi đến trước bếp, đổ cháo trong nồi vào chén, đặt nó lên khay rồi đưa cho nàng ta:“Mang đến cho Vương lang quân, nếu hắn có hỏi thì cô nói là không ai muốn ăn nữa, bỏ đi thì lãng phí.”

Cô ta nhìn ra chút manh mối, liên tục gật đầu, vừa muốn đi tiếp thì Thiên Anh lại lấy toàn bộ thịt trong chén đưa vào miệng, tức tối nhai nhai.

Cô ta cảm thấy thú vị, híp mắt mỉm cười, nhận lấy chén cháo rồi nói:“Như vậy lại giống ăn thừa rồi.” Cô ta cũng sinh ra trong gia đình có nhiều con, mối quan hệ giữa các huynh đệ tỷ muội có khi kỳ quái như thế, đôi lúc chán ghét đến mức muốn bóp chết đối phương, nhưng đều không làm được. Mặc dù mềm lòng nhưng luôn muốn giữ một phần sĩ diện, nên thường không dễ dàng nhượng bộ nhau.

Cô ta bưng cháo ra khỏi nhà bếp, Thiên Anh nuốt thịt vào bụng, rồi ngẩng đầu nhìn tuyết rơi.

Tuyết ở đây khác Trường An rất nhiều.


Một năm sắp trôi qua rồi.

Vương Phu Nam tỉnh giấc vì lạnh, đứng lên tìm chăn thì nghe được tiếng gõ cửa của thê tử gã nô bộc. Hắn mở cửa, cô ta mang cháo vào, đồng thời thuật lại lời nói của Thiên Anh, cuối cùng ngẩng đầu thật nhanh liếc nhìn vẻ mặt của vị công tử này, rồi mỉm cười lui ra ngoài.

Đều tự coi bản thân là tuyệt tình lạnh lùng, nhưng thật ra lại nhiệt tình như thế. Người như vậy, hai bên sao có thể hận nhau được chứ?

Cô ta tính đóng cửa phòng giúp thì đối phương lại nói:“Không cần đóng.”

Đầu óc Vương Phu Nam choáng váng, ngắm nhìn cảnh tuyết đông buổi đêm như mộng như ảo, đến khi lấy lại tinh thần thì cháo đã nguội lạnh.

Một năm qua thật nhanh, ngoại trừ trên người có thêm hai ba vết sẹo và trong lòng bàn tay thêm vài nốt chai. Dường như không có nhiều thay đổi lắm, nhưng rõ ràng lại rất khác.

Hắn ăn cháo xong, tuyết đã phủ một lớp mỏng ngoài hành lang.

Tuyết không rơi lâu lắm, ngày Thần Sách quân vào thành thì tuyết đã tan bớt. Mặc dù Hứa Tắc đang bệnh nhẹ nhưng cũng tự mình đi đón Thần Sách quân.

Hôm đó mọi người đều chờ nàng ngoài cửa, Trần Hướng mang theo xe lăn được thợ mộc chế tạo gấp rút đứng ở trong viện chờ nàng đi ra, nhưng rất lâu vẫn chưa có động tĩnh.

Bởi vì hai huynh muội họ Vương cứ tranh chấp vấn đề “Ai ôm Hứa Tắc ra ngoài”. Cuối cùng Thiên Anh liếc Vương Phu Nam, chợt ôm lấy Hứa Tắc đi ra. Kết quả mọi người trong viện đều giương mắt đờ đẫn nhìn cảnh đó, càng tin vào lời đồn trên phố rằng “Hứa Minh phủ sợ vợ”.

“À thì ra là như vậy, phu nhân Minh phủ nhìn có vẻ yếu đuối nhưng thật ra khỏe lắm. Ngày thường Minh phủ trong khuê phòng có lẽ thường xuyên bị hành hung nhỉ!”,“Hèn gì, thật sự là thảm quá đi!”,“Thảm cái rắm, đây rõ ràng là biểu lộ yêu thương nên mới ôm phu quân của mình!

Nhà các ngươi làm được không?”,“Chẳng qua dáng dấp Minh phủ nhỏ gầy thôi, nếu đổi sang người khác to hơn thì sao? Xem phu nhân còn ôm được không!”

Tóm lại, Minh phủ ở nhà nhất định là ở thế yếu, mặc kệ bị ép buộc hay là tự nguyện.

Sáu đạo đại quân tiếp cận Tri Thanh, cũng không hề động chạm dân chúng chút nào, lại đặc biệt ưu đãi tù binh, cho nên các Châu đều hạ cờ đầu hàng. Vận châu vừa đổ, sứ phủ Thanh châu trở thành thịt cá, chỉ có thể để người chém giết.

Cuối cùng Lý Tư Đạo chưa sống qua hết năm đã mất đầu.

Tri Thanh phản bội triều đình hơn 50 năm, rốt cục đã sụp đổ.

Triều đình phái hộ bộ Thị Lang làm Tuyên phủ sứ, chia trấn Tri Thanh làm ba phần—Thiên Bình, Tri Thanh Bình Lô, Thái Ninh.

(Thiên Bình, Tri Thanh Bình Lô, Thái Ninh: 3 châu Vận, Tào, Bộc thuộc trấn Thiên Bình; 5 châu Tri, Thanh, Tề, Đăng, Lai thuộc trấn Tri Thanh Bình Lô; 4 châu Nghi, Hải, Duyện, Mật  thuộc trấn Thái Ninh.)

Mà Mật châu là thuộc trấn Thái Ninh. Ngoại trừ Mật châu còn có ba châu Nghi – Hải – Duyện thuộc Thái Ninh quản lý.

Vì Tri Thanh bị chia ra nên mệnh lệnh điều động quan viên dồn dập kéo đến, các Tiết độ sứ phải thuyên chuyển nên những tướng tá liên quan cũng biến động theo. Cũng có người được triều đình ủy nhiệm làm Quan sát sứ, ví dụ như người lập được chiến công Tây chinh là Vương Phu Nam.

Thiên Bình, trấn Tri Thanh Bình Lô đều đã có Tiết Độ Sứ, riêng Thái Ninh chỉ có một Quan sát sứ..

Quan sát sứ là quân chức, phụ trách quản lý địa phương. Bởi vì không có tinh tiết, nên vị trí tướng tá cũng thấp hơn một chút so với Tiết độ sứ.

(Tinh tiết: Trong chế độ thời Đường, Tiết Độ Sứ ban thưởng song tinh song tiết. Tinh chuyên về thưởng, Tiết chuyên về giết.)

Vương Phu Nam nhận chức Quan sát sứ đồng thời kiêm chức Phòng ngự sứ và Đoàn luyện sứ Thái Ninh, vì không đủ phẩm cấp nên phải theo lệ mượn phục, sau đó mặc áo bào tím thay cho áo bào đỏ.

(Đoàn luyện: một tổ chức vũ trang thời xưa)

(Mượn phục: Cho phép quan viên phẩm cấp thấp trong điều kiện nhất định có thể mượn phục sức phẩm cấp cao, xong việc thì trả lại. Ví dụ như quan viên chưa tới tam phẩm nhưng mặc áo bào tím tam phẩm, chưa tới ngũ phẩm lại mặc áo bào đỏ ngũ phẩm. Được phép mượn phục trong các tình huống sau: Một là tướng quân lập công trên chiến trường nên được ban cho; hai là khi điều động đến ngoại bang vì muốn đề cao địa vị của bọn họ;ba là đô đốc hoặc Thứ sử, cho phép bọn họ mặc áo đỏ hoặc tím.)

Lúc này đã sang tháng đầu xuân.

Trong thành trăm hoa nở, dân chúng bận bịu nông canh.

Các thương gia vẫn đều đặn buôn bán hàng hóa mới lạ của phiên bang hoặc các Châu kế bên, trong chợ vẫn ồn ào tiếng cãi nhau hay cò kè mặc cả; Nhóm trí thức hô hào dẫn bạn dạo chơi ngoại thành, một vò rượu đổ vào bụng, hóa thành ngàn vạn bài thơ; Đào kép ở giáo phường học thuộc bài ca mới, diễn tấu nhạc mới, quay cuồng múa hát trong xa hoa.

Hứa Tắc đang dán mắt vào bến sông phía bắc thành Cao Mật, suy nghĩ phương pháp xử lý xây thành mới.

Chân của nàng đã thành bệnh căn rồi, mỗi khi trời mưa gió lại đau âm ỉ. Mỗi tháng lại thêm chuyện phiền lòng nữa — kinh nguyệt thật là đáng ghét.

Hôm ấy rốt cuộc nguyệt tín của Hứa Tắc kết thúc, nàng đang muốn đến thành Bắc thì không ngờ sáng sớm nhận được tin tức rằng Quan sát sứ Thái Ninh sắp tới.

Kế hoạch đến thành Bắc gặp trở ngại, Hứa Tắc đành phải ở huyện giải chờ Dịch Sở truyền tin tức.

Chờ đến khi chạng vạng thì lại tốt thông báo Quan sát sứ Thái Ninh đang tới, mời các huyện quan Cao Mật nhanh chóng đến cổng thành nghênh đón.

Mọi người ào ào rời khỏi công giải, chạy vội tới cửa thành, xếp thành hàng để nghênh đón xa giá của quan sát sứ Thái Ninh.

Chủ bộ Cao Mật chỉnh đốn công phục trên người, liếc Trần Hướng bên cạnh, nói: “Đai lưng của Thiếu phủ bị lệch kìa.”

Trần Hướng từ tốn sửa lại đai lưng, hỏi hắn:“Còn khẩn trương hả?”

“Sao có thể không khẩn trương chứ, tôi sợ nhất người cầm binh đó.” Chủ bộ vừa nói vừa hít sâu một hơi.

Trần Hướng cười nhạt:“ Mùa đông năm trước không phải chủ bộ đã từng gặp vị quan sát sứ này sao? Cũng không đáng sợ đâu, chủ bộ quá lo lắng rồi.”

“Không không không, cái này không giống nhau. Khi đó hắn chỉ là tướng quân Thần Sách, địa vị khác nhau, không thể xem thường. Hơn nữa lần này hắn tới Cao Mật là vì chuyện gì?”

Trần Hướng nhìn Hứa Tắc đang đứng ở bên kia, nói:“Có lẽ là vì trao chế thư mà đến. Vì trao chế thư mà phải chạy đến bốn châu, quả thật không dễ dàng chút nào, hẳn đây là trạm cuối cùng rồi.”

“Chế thư gì? Chẳng lẽ muốn trả lại binh quyền cho Minh phủ?”

Trần Hướng mỉm cười, không chờ bao lâu liền nghe tiếng vó ngựa của xa giá từ phía xa, phút chốc đã đến trước mặt.

Xa giá dừng ở cổng thành, Vương Phu Nam xuống xe, Hứa Tắc dẫn các huyện quan bước ra, dẫn đầu khom người hành lễ.

Vương Phu Nam cầm chế thư trong tay đi tới trước mặt nàng, kiềm chế nội tâm phập phồng, bình tĩnh mở miệng:“Mật châu huyện Cao Mật Huyện lệnh Hứa Tắc.”

“Có hạ quan.”

“Tiếp chế thư.”

Hứa Tắc vén áo bào quỳ xuống.

Gió đông phần phật thổi bay áo bào của Vương Phu Nam. Áo bào tím thêu hoa văn phấp phới trước mắt nàng.

—*—*—*—

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hứa Tắc: Đây là quỳ vua, không phải quỳ Vương Phu Nam.

Vương Phu Nam: Cảm giác làm thượng cấp thiệt là sướng quá đi!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK