Mục lục
Tóc Mây Thêm Hương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Hồ thị gả tới, liền nói tiểu nhị trong cửa hàng tay nghề còn kém, lúc đó bà đã dạy mọi người từng chút một, người bà hài lòng nhất chính là Lý sư phó.

Không ngờ nữ tử phá gia này lại khiến sư phó lành nghề tức giận bỏ đi, còn không biết xấu hổ sai người gọi ông ta về, thu dọn cục diện rối ren.

Đinh thị lại khóc chít chít, nhưng không đề cập tới chuyện mình cay nghiệt Lý sư phó, chỉ nói là Lạc Vân miệng lưỡi dẻo quẹo, mua chuộc người làm.

Chưa từng thấy nhà nào nuôi ra một nữ nhi như vậy, đào cả góc tường nhà mình lên, giống như một con chuột lớn trộm gạo.

Tô Hồng Mông cảm thấy có chút đạo lý, lập tức sai người gọi nữ nhi tới tra hỏi.

Thế nhưng tạp dịch truyền lời lại đi không một chuyến, sau khi trở về nói đại tiểu thư thân thể không lanh lẹ, mấy ngày nữa mới ra ngoài.


Tô Hồng Mông nào có thể đợi? Thấy nữ nhi tự cao tự đại không thèm tới gặp ông ta, lập tức hầm hừ đến.

Lúc vào viện tử ngõ Điềm Thủy định hô lên, Tô Hồng Mông trông thấy Tô Lạc Vân đang ngồi dưới chân tường ở thư phòng, vừa lăn quả hạch trong tay, vừa nghiêng tai nghe tiên sinh đang giảng bài cho đệ đệ trong thư phòng.

Tô Hồng Mông mặc dù tức giận, nhưng không thể tự bôi nhọ danh dự, thế là nén lại cơn tức đứng ở một bên nghe ngóng.

Vừa nghe, ông ta lấy làm kinh hãi.

Thiếu niên lúc trước đọc "Xuất sư biểu" còn vấp váp bây giờ đối đáp trôi chảy, thơ văn ứng đối cũng có lý có cứ, nhìn loại trình độ kia, so với Cẩm Quan còn cao minh hơn rất nhiều.

Đợi lúc tiên sinh cho Quy Nhạn nghỉ ngơi, Tô Hồng Mông mới liên tục hắng vài cái.

Tô Lạc Vân giả vờ vừa mới phát hiện, nhanh chóng đứng dậy vấn an phụ thân, đồng thời giới thiệu tiên sinh do mình mời tới cho phụ thân.


Tô Quy Nhạn dù sao cũng là trưởng tử của Tô gia, vị tiên sinh này đã đến giảng bài mấy lần, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phụ thân của học trò, trong lòng cũng âm thầm phê bình.

Lão tiên sinh nói chuyện miệng có chút xảo quyệt, ý vị thâm trường nói: "Xưa này thương nhân đều chạy theo trục lợi, hy vọng Tô lão gia sau khi tài nguyên rộng tiến, có thể quan tâm đại công tử nhiều hơn, đừng để đến lúc công tử tương lai đề tên bảng vàng, người ta chỉ biết gia tỷ của Trạng nguyên, nhưng lại không biết gia phụ là ai."

Tô Hông Mông có chút ngượng ngùng, không tiện nói hôm nay ông ta tới là để trục lợi, lấy vàng bạc từ nữ nhi.

Thế là ông ta đành khoác lên tư thế gia trưởng, sau khi khách khí dâng trà cho lão tiên sinh, cung thỉnh tiên sinh về nghỉ ngơi.

Sau khi lão tiên sinh trở về, Tô Hồng Mông lúc này mới hỏi Lạc Vân, làm sao Quy Nhạn tiến bộ thần tốc được như vậy?


Lạc Vân đang chờ phụ thân hỏi như vậy, chỉ cười nói: "Nhạn nhi không phải là hài tử mà phụ thân ôm trở về từ bên ngoài, nó từ nhỏ đã thông minh như vậy rồi! Chỉ là sau khi đại phu nhân vào cửa, kế mẫu sợ cản trở con trai trưởng, cho nên đã dâng trà nói với tiên sinh trong phủ, cần dạy dỗ Quy Nhạn thật nghiêm khắc. Thời gian lâu dài, có lẽ tiên sinh đã hiểu sai ý, mỗi lần có chút sai sót, đều nghiêm khắc trách cứ, khiến cho đứa nhỏ này nản lòng thoái chí, cho rằng mình không có thuốc nào cứu được. Bây giờ ra ngoài, bên cạnh không có hai đứa Cẩm Quan Cẩm Thành lanh lợi, ngược lại được học thoải mái hơn, tự nhiên cũng tiến bộ nhiều hơn."

Loại lời nói âm dương này, là nàng học được từ tuyệt kỹ của kế mẫu. Chỉ dăm ba câu đã đem chuyện Quy Nhạn giấu tài quy cho kế mẫu đã tận lực chèn ép.
Nếu là trước đây, Tô Hồng Mông dĩ nhiên không muốn nghe nữ nhi phàn nàn về Đinh thị.

Nhưng bây giờ ông ta khá chỉ trích Đinh thị, lại tận mắt thấy nhi tử tiến bộ thần tốc. Vậy nên khi nghe Lạc Vân nói vậy, liền nghe lọt được bảy phần.

Vô tri xuẩn phụ, lại làm ra những chuyện này!

Chẳng lẽ bà ta không biết, tiền đồ của bất cứ hài tử nào của Tô gia, đều là huy hoàng của Tô gia hay sao?

Tô Lạc Vân biết, trong mắt của phụ thân, một nhi tử biết đọc sách sẽ mang lại giá trị cho cửa hàng, bắt buộc phải coi trọng!

Cho đến lúc này, Lạc Vân mới chậm rãi hỏi vì sao phụ thân lại đột nhiên tới đây?

Tô Hồng Mông lúc này mới nhớ tới chuyện chính, trầm mặt hỏi chuyện về Lý sư phó.

Tô Lạc Vân cố ý kinh ngạc trợn to mắt: "Cái gì? Con còn tưởng rằng phụ thân biết chuyện này rồi! Ai, Lý sư phó là người có chút thật thà, không biết nói chuyện, khiến đại phu nhân ghét bỏ, trong lòng không thoải mái nên rời đến chỗ con. Con vốn dĩ có cũng được mà không có cũng không sao, ai ngờ đại phu nhân nghe nói ông ấy muốn rời đi, liền mắng đuổi, cắt nửa năm tiền công của ông ấy, đuổi ông ấy giống như đuổi một tên ăn mày. Hiện tại ông ấy ở chỗ con làm việc rất tốt, người lại muốn đòi người về, e rằng không phải?"
Tô Hồng Mông bây giờ coi như đã bị đại nữ nhi chọc tức, khi nghe thấy nữ nhi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ như thế, ông ta cũng chỉ liên tục gõ ống thuốc lào lên bàn đá: "Khỏi phải nói với ta những điều vô nghĩa đó, gọi Lý sư phó tới, ta xem ông ta có chừa mặt mũi cho ta hay không!"

Tô Lạc Vân mỉm cười, gọi Hương Thảo đến cửa hàng mời Lý sư phó đến.

Tô Hồng Mông vốn cho rằng mặt mũi của mình đáng tiền, nói vài lời liền có thể mời lão sư phó trở về.

Ai ngờ Lý sư phó ở Sấu Hương Trai được hài lòng sướng ý!

Tô đại tiểu thư rất có phong thái của vong mẫu Hồ thị, đối đãi với bọn tiểu nhị có lý có cứ, ngôn từ khách khí chu đáo.

Làm việc cho một người chủ như vậy, khổ cực thế nào cũng nguyện ý. Hơn nữa, đơn xếp đầy trong cửa hàng, kinh doanh ngày càng náo nhiệt, ông ta còn có hai phần lợi nhuận, hai mươi mẫu đất cằn làm cơ sở, cho nên lúc nói chuyện rất cứng rắn, không còn vẻ khúm núm trước kia.
Lúc tới gặp Tô Hồng Mông, một người phúc hậu như Lý sư phó, nhớ lại những lời nói cay nghiệt tổn thương người khác của Đinh Bội, môi run lên vì tức giận, nói: "Lão sư, ngài đối đã ta không tệ. Nhưng ta bán tay nghề, không phải bán mình làm nô! Phàm nếu Đinh phu nhân kia khoan hậu nhân từ một chút, ta cũng sẽ không có ý định trốn đi. Bây giờ bà ta mắng cũng đã mắng, ta đi cũng đã đi, số tiền công kia xem như ta đền bù cho ngài vì đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Về phần trở về mà nói, xin ngài không cần nhắc lại, chỉ cần có Đinh phu nhân ở đó, ta thà trở về trồng trọt, cũng không vào đại môn của Thủ Vị Trai!"

Đến đây thì không cần nói gì thêm nữa.

Lý sư phó lời nói cứng rắn, lấy cớ trên cửa hàng còn nhiều việc, xoay người rời đi.

Tô Hồng Mông sao chịu nổi cơn tức giận này, vừa định phát tiết về phía Tô Lạc Vân, Tô Lạc Vân lại nhanh chóng đổi lời, nói rằng Ngư Dương Công chúa muốn điều chế đàn hương nhiều một chút để cầu phúc, nhưng đơn ở Sấu Hương Trai nhiều quá, chỉ sợ không hết bận, không biết Thủ Vị Trai có thời gian nhận đơn không.
Việc kinh doanh cửa hàng của Tô Hồng Mông gần đây rất tệ, mắt thấy nữ nhi nguyện ý nhổ ra chút thịt, dĩ nhiên đồng ý.

Lúc này nếu như mắng nữ nhi đào chân tường, có lẽ sẽ gây tổn thương, đành nhẫn nại trước như vậy, đợi đơn từ Sấu Hương Trai rồi hẵng nói.

Hôm đó Tô Hồng Mông nhịn rồi nhẫn, lúc từ ngõ Điềm Thủy đi ra, đỉnh đầu bốc lên một cơn lửa giận vô hình.

Đinh thị sớm nghĩ tới Tô Hồng Mông đến đòi người về, có lẽ sẽ không đòi được. Bà ta nghĩ kỹ, kể từ đó, oán khí của ông ta sẽ hướng về Tô Lạc Vân.

Đợi Tô đại gia trở về, Đinh thị từ sáng sớm đã đứng cạnh cửa, giả vờ ân cần hỏi: "Thế nào, Vân nhi có chịu thả người không?"

Thấy Tô Hồng Mông không nói gì, bà ta lại từ từ quạt gió: "Với phong độ tốt như vậy, mỗi ngày đều có thể kiếm tiền, nó có lẽ không nguyện ý buông tay, còn không nghĩ tới cửa hàng cũ của phụ thân đang khó khăn... Ai, nếu thực sự không thể, chúng ta hãy cho thêm Lý sư phó kia bạc... Ai u!"
Không đợi Đinh Bội nói xong, Tô Hồng Mông đã đạp một cái, giẫm lên eo của Đinh Bội: "Bạc! Bạc! Ngươi cho rằng ai cũng tham lam như ngươi sao? Người ta còn nói, chỉ cần ngươi ở đây một ngày, tuyệt đối sẽ không vào cửa Thủ Vị Trai!"

Tô Hồng Mông bây giờ mới nhận ra bản thân đã cưới một loại đàn bà ngu ngốc như thế nào vào cửa.

Hài tử của vong thê không được giáo dưỡng tốt: Một đứa bị mù, một đứa còn lại suýt chút nữa bị nuôi phế đi.

Về phần cửa hàng kia, cũng bị bà ta quản cho rối loạn lên, quen trọng dụng loại sư phó gian xảo.

Còn chưa kể đến xuất thân mờ ám, có thể làm mất sạch danh dự của Tô gia bất cứ lúc nào, không thể ngóc đầu lên được.

Nghĩ đến điều này, Tô Hồng Mông thật sự càng ngày càng buồn bực, càng nhớ đến hiền thê Hồ thị đã mất sớm.
Thời điểm Hồ thị còn sống, trong nhà ngoài nhà đều được giải quyết xong xuôi, việc kinh doanh của cửa hàng cũng phát triển không ngừng, cuộc sống của ông ta thư thái cực kỳ. Chưa từng giống như bây giờ, sao lại gà bay chó chạy như vậy?

Đinh Bội vào cửa mấy chục năm, luôn luôn được đại gia yêu sủng, nào từng bị ông ta nói một câu nặng lời?

Hiện tại trước mặt hạ nhân, bà ta phải chịu một cái đạp chân, nhất thời thẹn quá hóa giận, lười giả vờ cái gì mà hiền lành, nhảy cẫng lên, nhíu mày nổi giận mắng: "Hay lắm! Tô gia đại gia đây là chán ghét vợ cũ, muốn ta đây noi gương Hồ gia tỷ tỷ chết sớm luôn phải không? Nói cho ngài biết, ta không phải Hồ thị, hiền lành đến nỗi như con chim rụt cổ! Nếu ta không tốt, đừng ai mong mình được an ổn, ngài cho rằng ta không biết chuyện ngài đưa cho viện Sử đại nhân một trăm lượng bạc, đầu cơ trục lợi... Ô ô..."
Không đợi Đinh Bội mắng xong, Tô Hồng Mông cuống quýt bụm miệng bà ta lại, nhanh chóng kéo bà ta vào phòng.

Độc phụ chết người! Lại dám ở trong sân hét toáng chuyện bí mật như thế! Thân làm ở kho Các Dịch viện, dĩ nhiên thật sự có nhiều lợi ích không nói ra được.

Ông ta biết làm người, lần trước lúc nhận được chức vụ, liền đưa bạc cho viện Sử đại nhân, làm một số giao dịch riêng tư.

Khi đó ông ta và Đinh Bội vẫn còn cầm sắt hòa minh*, dĩ nhiên không giấu giếm bà ta. Không ngờ, phụ nhân này lại làm ầm ĩ muốn tiết lộ chuyện bí mật đó ra.

*Cầm sắt hòa minh: hòa hợp, hòa thuận.

Tô Hồng Mông tuy sợ, nhưng lại không có can đảm gϊếŧ người diệt khẩu, cuối cùng nhỏ giọng với phu nhân nói rằng mình không phải, vì tức giận nên đầu óc có chút mất bình tĩnh.
Trong chốc lát, lão phu lão thê tốt đẹp trở lại.

Tuy nhiên Tô lão gia lấy cớ Lục gia biết nội tình của Đinh Bội, mắt thấy Cẩm Quan Cẩm Thành cũng sắp đi thi, để không phải phức tạp, Đinh Bội cần phải hạ mình một chút, về sau chuyện ở cửa hàng không cần bà ta quản, tự ông ta sẽ xử lý.

Đinh Bội mặc dù nắm được điểm yếu của Tô Hồng Mông, nhưng cũng biết rõ mình đã bị Tô Hồng Mông chê, cộng thêm hiện giờ cửa hàng kinh doanh rối ren, đợi Tô đại gia giải quyết xong, lại nghĩ một cách khác lần nữa chưởng quản cửa hàng cũng không muộn.

Nhưng bà ta đã trôi chảy nhiều năm, bỗng nhiên bị người ta đánh chửi, trong lòng cũng thấy ấm ức, ngọn lửa ác độc tính hết lên đầu Tô Lạc Vân.

Thật sự cho rằng bà ta không biết gì sao? Bà ta đã nghe ngóng được Hồ Tuyết Tùng đang ở tại đất Thục ngay những ngày bà mụ ở đó đồng ý giúp đỡ. Có thể, cuộc hối hôn của Lục gia này là do người của Hồ gia cùng với tiểu tiện nhân kia giở trò quỷ!
Không báo được thù này, bà ta sẽ cùng họ với tiểu tiện nhân kia!

Lại nói cửa hàng của Lạc Vân hiện tại vừa mới khai trương, hình ảnh rất tốt, cho nên ngoài hương phẩm đặc biệt cung cấp cho phủ Công chúa, cửa hàng còn có Vĩnh Hinh hương bán rất chạy.

Loại hương này lấy đinh hương làm chủ vị, nghiền thành những mẩu nhỏ, lúc sử dụng không cần lư hương, tiện tay đốt là có thể dùng được. Ngay cả khi dã ngoại dạo chơi ngoài thành cũng có thể mang nó theo bên mình, rất thuận tiện.

Một trăm túi đinh hương khi tinh luyện chỉ có thể chia ra không quá ba lộ dầu hoa nhỏ, nhưng lại là nguyên liệu không thể thiếu để điều chế huân hương.

Lý sư phó thạo nghề, đợi sau khi Lạc Vân điều phối xong hương, lập tức chỉ huy mấy tiểu nhị trật tự làm việc.

Có sư phó vừa thạo nghề lại nghiêm túc, Lạc Vân cảm thấy nhẹ nhõm không ít. Rất nhiều chuyện không đợi nàng bàn giao, Lý sư phó đã nghĩ đến là làm.
Kết quả chất lượng của mẻ hương phẩm đầu tiên hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của Lạc Vân, rất tốt!

Khi đợt huân hương đầu tiên được đưa lên kệ, dù có đi khỏi cửa hàng thật xa, vẫn có thể ngửi thấy mùi đinh hương ngào ngạt.

Tuy là Vĩnh Hinh hương thường thấy trên thị trường, nhưng lại có mùi hương hoa quế bên trong, phảng phất còn có vị ngọt của táo xanh, dù cho có đi thật xa, cái mũi vẫn còn đọng lại dư vị.

Nhất thời, mùi thơm này trở thành chiêu bài dẫn khách, kéo tới không ít người qua đường bước vào cửa hàng, mua một túi về để hun.

Lạc Vân không định giá cao loại hương này, không giống với Đạm Lê hương cao trước đó, đắt tiền. Cứ như vậy, độc đáo mà bình dị gần gũi, tự nhiên sẽ dẫn tới mọi người tranh nhau mua lấy.

Một người luôn mang phong cách tao nhã như Ngư Dương Công chúa cũng sai người mua chút về - gần đây nàng ta đã chán ngấy Đạm Lê hương ban đầu, và cảm thấy nồng nặc ở khắp kinh thành.
Nhưng hương của Sấu Hương Trai lại không giống. Ví dụ Vĩnh Hinh hương đưa đến phủ Công chúa là Lạc Vân đặc biệt điều phối, mặc dù cũng lấy đinh hương làm chủ vị, mùi trái cây làm phụ, song lại có cho thêm một mùi hương tiêu đặc biệt.

Ngay cả Phò mã gia cũng tán dương, hương nàng ta dùng không còn gay mũi nữa.

Ngư Dương Công chúa cảm thấy cô nương kia tuy mù như lòng lại minh bạch, hương đưa cho phủ Công chúa cũng rất dụng tâm, thế là gặp ai cũng tán dương Sấu Hương Trai là một cửa hàng hương tao nhã khác thường.

Các quý nhân, phú quý có thừa, dĩ nhên theo đuổi cái khác biệt, hơn nữa nghe thấy Công chúa nói quá quá trình làm việc phức tạp của Sấu Hương Trai, các quý nhân khắp nơi liền nhao nhao đến Sấu Hương Trai đặt hương.

Cửa hàng hương liệu này nhất thời không còn lo về nguồn khách, nguồn sống được hồi sinh.
Lạc Vân sau khi gảy bàn tính đếm lại số bạc vào viện tử nghỉ ngơi, càng không quên cảm tạ quý nhân lân cận.

Thế là nàng tự mình dùng khuôn ép phấn, thêm dầu hoa vào, ép thành bánh phấn hình đinh hương, bỏ vào hộp gầm, bảo Hương Thảo đưa đến phủ Thế tử sát vách.

Dù sao cũng là hàng xóm, Thế tử gia lại giúp đỡ mình không ít.

Nàng không thể báo đáp, chỉ có thể dựa vào ý mình, tự tay làm ra một hộp phấn, cho Thế tử gia soi gương trang điểm, tô son điểm phấn.

Ít ra mùi hương này ngửi thấy mát lạnh thanh nhã, không quá ám mũi.

Lại nói trong ngõ Thanh Ngư, lúc Hàn Lâm Phong nhìn thấy trên bàn sách của mình nhiều thêm mấy hộp son phấn lớn, không khỏi nhíu mày.

Khánh Dương nói: "Đây là Tô phủ ngõ Điềm Thủy đưa tới, nói cửa hàng nhà nàng ta khai trương, hương phẩm tự làm đều được tặng cho hàng xóm, mong láng giềng nếm thử..."
Hàn Lâm Phong nghe xong, lại đặt hộp phấn xuống bàn, thản nhiên nói: "Ra là đều có phần..."

Khánh Dương không biết tiểu chủ công nói lời này có dụng ý gì, nhưng những chuyện nhỏ nhặt này cũng không quan trọng.

Trước mắt chuyện quan trọng nhất là hôn sự của tiểu chủ công.

Lúc Hàn Lâm Phong còn ở Lương châu, Bắc Trấn Vương gia đã chỉ định ngoại tôn nữ của An Khánh Hầu gia, Vương Hi, làm thê.

Vốn đã sớm nên thành hôn, nhưng Vương gia một mực nói Vương Hi thân thể không tốt, cứ trì hoãn hết lần này đến lần khác, đến mức khi Hàn Lâm Phong vào kinh vẫn chưa thể thành hôn.

----------------HẾT CHƯƠNG 26----------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK