Mục lục
Tóc Mây Thêm Hương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong lòng thiếu niên xuất hiện một cán cân, nhìn Hàn Lâm Phong đối đã với tỷ tỷ coi như ôn hòa, mà tỷ tỷ cũng không lo lắng khuất nhục, sống trong buồn bực, trái tim hắn ta dường như cũng được thoải mái hơn một nửa.

Cho nên thời điểm Hàn Lâm Phong nói chuyện với hắn ta, ngữ khí của hắn ta cũng bình thản hơn xưa mấy phần.

Thế là, tỷ phu cùng tiểu cữu tửu rốt cục có thể bình tâm tĩnh khí ở một chỗ uống rượu.

Lạc Vân trong lòng cũng thở phào một hơi, đợi đến buổi tối lại cùng Thế tử ngâm chân, đã thành tâm cảm tạ hắn đã chỉ dẫn đệ đệ của mình.

Như vậy, nụ hôn xấu hổ trong khách điếm không nhắc lại nữa.

Thế nhưng đến tối khi nghỉ ngơi, Hàn Lâm Phong vừa lên giường đã rất tự nhiên kéo nàng lại.

Lạc Vân thực sự không nhớ nổi, nàng và nam nhân này từ lúc nào mà đã trở nên thân mật như vậy.


Còn nhớ lần trước sau khi cãi nhau, Thế tử gia còn ngủ trên cái giường nhỏ mới dọn vào phòng.

Thế nhưng có mấy lần lại bị nha hoàn vào đêm vào trong châm trà nóng bắt gặp. Đến ngày hôm sau, Ký Thu, Hoài Hạ, thậm chí Hương Thảo đều hỏi nàng có phải lại cãi nhau với Thế tử hay không, Lạc Vân cũng mệt mỏi trả lời.

Vậy nên phân giường chưa được mấy ngày, Thế tử liền trở lại trên giường lớn để ngủ. Bởi vì Lạc Vân kiên quyết phản đối, hương an thần kia không đốt nữa.

Mặc dù hai người ai nấy tự đắp kín chăn riêng mình, nhưng lúc bắt đầu, bên người có thêm một nam nhân, Lạc Vân bị mất ngủ mấy ngày.

Không hiểu sao người bên gối lại rất có tâm thế mà ngủ, mỗi lần ngửi thấy mùi đàn hương trên người hắn, nghe thấy hơi thở trầm ổn của hắn, Lạc Vân cũng sẽ an ổn không ít, từ từ chìm vào giấc ngủ.


Gần đây trời càng lạnh. Mỗi sáng sớm, lúc nàng bắt đầu tỉnh dậy, luôn phát hiện mình chui vào khăn của hắn, tỉnh lại vòng tay rộng lớn của hắn.

Lạc Vân cảm thấy tư thế ngủ của mình có thể chấp nhận được, lòng nghi ngờ Hàn Lâm Phong đã giở trò quỷ.

Nhưng Hàn Lâm Phong lại bình tĩnh nói: "Khi nàng ngủ lúc nào cũng sợ lạnh cuộn lại thành một quả bóng, tự tìm chỗ ấm áp. Thấy nàng chui vào sưởi ấm, ta cũng không nỡ đẩy ra, cùng lắm thì sưởi ấm cho nàng thôi."

Hắn nói có vẻ có lý, gần đây trời lạnh, mặc dù trong chăn có túi sưởi, nhưng sau nửa đêm cũng lạnh đi.

Tay chân của nàng lại luôn sợ lạnh, bên cạnh bỗng nhiên có thêm một cái lò sưởi, tay chân Lạc Vân tự có ý nghĩ của mình, một khi ngủ, không chừng thật sự lại bất giác cuộn lại.

Cho nên sau mấy lần biểu đạt áy náy, Lạc Vân trước khi ngủ cố ý đặt cái chăn ở dưới thân, quấn mình lại thành một cái kén, tuyệt đối không có khả năng quấy rầy quý nhân bên cạnh.


Nhưng bất luận cái kén có chắc đến thế nào, ngày hôm sau khi mở mắt ra, nàng lại "phá kén" chui vào ổ chăn của Thế tử.

May mắn bản thân lúc ngủ ăn mặc đủ dày, nếu không ngủ sát như vậy thật khiến cho người ta xấu hổ.

Thói quen đúng là thứ đáng sợ, một hai ngày, nàng vậy mà cũng đã quen. Khi tỉnh dậy, phát hiện mình đang cùng hắn nằm trong một cái ổ chăn, vậy mà mặt không đỏ tim không đập.

Gần đây, nàng lại ngủ rất ngon, còn nam nhân dạo này hình như đặc biệt ham ngủ, mỗi lần hừng đông, đều là nàng gọi hắn mới chịu tỉnh. Mà nghe Hương Thảo nói, đáy mắt Thế tử ẩn ẩn màu xanh đen, dường như mỗi ngày đều ngủ không được ngon giấc.

Chỉ là hôm nay lúc ở khách điếm chờ Quy Nhạn, bởi vì sự cố mà nàng không cẩn thận hôn lên môi nam nhân này một cái, cho nên lúc này nằm cùng nhau lại có chút khó chịu.
Hàn Lâm Phong dường như không thèm để ý, sau khi nằm xuống, liền đem bàn tay lạnh lẽo của Lạc Vân nhét vào trong ngực của mình.

"Tay vẫn lạnh như vậy, chẳng lẽ canh làm ấm người phòng bếp làm cho nàng không có tác dụng sao?"

Lạc Vân muốn thu tay lại, nhưng bị hắn ôm lấy, không thể chui ra được, mà ở trong lòng hắn thật sự rất ấm, nếu là một cái túi, Lạc Vân thậm chí còn muốn bỏ cái chân lạnh buốt vào trong.

Vẻ mặt chật vật của nàng kia thật sự buồn cười, Hàn Lâm Phong ngậm miệng cười nhìn lão bà đang giả vờ khó chịu, nhịn không được cúi đầu hôn lấy đôi môi thơm nức mềm mại của nàng...

Lúc hắn vẫn chưa thỏa mãn nghiêng đầu sang một bên, không khỏi ngắm nhìn tiểu nương tử bị hắn hôn đến hai má ửng hồng, vẻ mặt lúc này của Lạc Vân rất xoắn xuýt, nổi giận cũng không thích hơn, mà xem như không có chuyện gì lại càng không thích hợp.
Nàng nhịn lại, mở miệng nói: "Lần này không phải là thϊếp trước..."

Hàn Lâm Phong nở nụ cười, giọng buồn bực: "A Vân là cô nương tốt, đều là do ta trước, được chưa?"

Loại giọng điệu cưng chiều này, thật giống như đang dỗ dành một đứa trẻ tinh nghịch. Lần này Lạc Vân thật sự tức giận, nàng nhịn một chút, cuối cùng hỏi: "Thế tử... Ngài có thấy... nhàm chán không?"

Kỳ thật Lạc Vân muốn hỏi là: "Ngài cảm thấy thϊếp dễ bắt nạt thế sao?"

Cho nên hắn mới khinh bạc, đùa giỡn với nàng đủ kiểu như vậy. Thế nhưng lời đến khóe miệng, nàng lại nuốt xuống. Dù sao bây giờ nàng là thê tử của hắn, hắn muốn khi dễ thì khi dễ, có thể làm gì được?

Thế là nàng sửa lại câu hỏi. Nếu hắn ở trong phủ đã nhàm chán rồi, nàng dĩ nhiên sẽ gánh vác trách nhiệm của một hiền thê, đi tìm vài mỹ tỳ thị thϊếp cho Thế tử.
Hàn Lâm Phong tựa hồ nhìn ra tâm tư của nàng, ý cười trở nên nhạt dần, nhưng ngữ khí vẫn rất ôn hòa nói: "Ta và nàng vừa mới tân hôn, ta vẫn còn rất nhiều chuyện muốn cùng A Vân làm, sao lại nhàm chán?"

Lạc Vân thử thăm dò nói: "Thế tử bây giờ hoạn lộ chính thuận, luôn cần đến thăm các phủ huyện, mắt thϊếp bị mù, không thể trông non cuộc sống thường ngày của Thế tử. Không bằng Thế tử chọn thêm vài người mỹ mạo lanh lợi trong phủ ở bên cạnh, lúc nào cũng có thể được chăm sóc chu đáo... Nếu ở trong phủ không có ai phù hợp, thϊếp có thể nhờ người tìm vài người vừa ý, chăm sóc ngài thỏa đáng hơn..."

Lần này, dù Lạc Vân có không nhìn thấy, cũng biết hình như Thế tử đang giận, hắn đột nhiên kéo tay Lạc Vân từ bên trong ra, cứng nhắc hỏi: "Chẳng lẽ A Vân cũng giống với thế nhân, cảm thấy ta là hạng người ham mê sắc đẹp?"
Lạc Vân cảm thấy không nên nghĩ ai cũng là quân tử.

Nhưng đang nói chuyện với đông gia, thì phải biết lựa lời ngọt ngào động lòng người một chút.

Nàng nhỏ giọng nói: "Hai ngày nay Thế tử... dường như có chút khô khan, tựa hồ cần người chăm sóc một chút."

Hàn Lâm Phong lần này hoàn toàn bật cười: "Ra là A Vân quan tâm đến ta, đã như vậy, dĩ nhiên ta cũng hy vọng có thể nhận được chút quan tâm của kiều thê, ta sẽ không còn khô khan như vậy nữa."

Hắn nói rất thẳng thắn, Lạc Vân cũng không phải là nghe không hiểu, xem ra điểm tư sắc ấy của mình, coi như đã lọt vào mắt xanh của Thế tử.

Đối với Hàn Lâm Phong, Lạc Vân luôn cảm thấy phức tạp.

Nàng chưa từng chung đụng quá nhiều với nam nhân, lúc trước khi ở bên Lục Thệ, trong lòng Lục Thệ nghĩ cái gì, nàng đều có thể suy đoán được tám chín phần, cho nên trong phần lớn tình huống, nàng đều vui vẻ đến dỗ dành thiếu niên.
Nhưng nàng không thể đoán được trong lòng Hàn Lâm Phong rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì, hắn lớn tuổi hơn nàng, tâm tư lòng dạ phức tạp, không phải là người mà một tiểu nữ tử mắt mù nàng có thể nhìn thấy.

Nhưng nàng có thể mơ hồ đoán được, Hàn Lâm Phong hẳn là có chút thích mình.

Không nói những cái khác, rất nhiều sự giúp đỡ của hắn trước đây tựa hồ cũng vượt khỏi sự ra tay tương trợ của một người bình thường.

Nếu nàng cùng hắn làm một đôi chồng hờ vợ tạm, thì Lạc Vân một sáng đã có thể thuyết phục chính mình, cũng không phải là không thể... Chỉ là nếu thật sự cùng hắn làm gì đó, không cẩn thận mang thai thì phải làm sao?

Nàng tự tin rằng sau này có thể từ biệt Thế tử, nhưng nếu như có con, đến lúc hắn muốn hòa ly với nàng, thì có thể để nàng mang con đi hay sao?
Lạc Vân từ nhỏ đã cảm nhận được tư vị của việc không có mẫu thân. Nàng thà rằng cả đời không con, cũng sẽ không vứt bỏ con của mình ở giữa đường, cho dù là đưa con mình cho thân phụ của nó, cũng không được!

Cùng lắm... thì tìm một lang trung bốc cho một đơn thuốc tránh thai, nhưng không biết loại thuốc đó uống nhiều có có gây tổn thương thân thể hay không?

Trong lòng đang âm thầm hạ chủ ý, Lạc Vân cảm thấy hắn đang nhìn mình, thế là cố gắng hòa hoãn vẻ mặt, chầm chờ đưa tay ôm lấy cổ hắn, chậm rãi đưa bờ môi của mình tới...

Thế nhưng lần này nàng chủ động ôm ấp yêu thương, hắn lại ngại, không đợi Lạc Vân hôn lên, nàng liền bị Hàn Lâm Phong đột nhiên đè xuống gối.

Lạc Vân hơi thở gấp gáp, vốn cho rằng hắn hổ đói nhào dê, không ngờ hắn lại hơi thô lỗ trùm chăn lên người nàng, quấn nàng lại thành một cái kén.
Sau đó... hắn lại kéo một cái chăn khác, quay lưng về phía Lạc Vân chuẩn bị yên giấc.

Lạc Vân vất vả lắm mới lấy được dũng khí, vậy mà lại bị ghét bỏ đẩy ra như vậy, chưa kịp buôn bán gì mà đã bị đuổi rồi!

Nàng thậm chí còn không kịp mừng thầm, chỉ cảm thấy lòng tự tôn của một cô nương bị tổn thương, rầu rĩ hỏi: "Thế tử, ngài đây là có ý gì?"

Hàn Lâm Phong im ắng thở dài một hơi. Hắn không mù, sao lại không nhìn ra trên gương mặt Lạc Vân đẩy vẻ xả thân cho hổ ăn cơ chứ?

Mặc dù những ngày này kiều thê nằm trong lòng ngực hắn, mặc dù hắn có chút giống một mãnh hổ đói khát, nhưng lại không muốn bị nàng coi là một tên háo sắc.

Hiện tại, hắn nằm xuống, sau khi hít thật sâu một hơi thì không còn tiếng thở dài nữa, dường như công phu dưỡng khí của hắn bị kém đi một chút, không được vững vàng.
Nhất là khi nghe nàng muốn nhanh chóng giao mình cho một nữ nhân không liên quan khác, hắn liền cảm thấy tức giận.

Ốc sên nhỏ sau lưng vừa run rẩy lộ ra xúc tu, lại bị hắn lập tức đẩy lại vào trong vỏ bọc...

Nghĩ đến đây, hắn cố gắng hòa hoãn giọng nói: "Ngày mai ta phải theo Lý đại nhân và Hằng Vương đi huyện Ngạn nên cần ngủ sớm một chút, nàng cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Lạc Vân không hỏi tiếp nữa, vì nàng biết, Thế tử đang phụng phịu với mình.

Chỉ là nàng không biết mình chọc hắn tức giận ở chỗ nào... Nhưng so với lần cãi nhau trước, hai người lần này cũng đang tức giận, nhưng Hàn Lâm Phong không về thư phòng, chỉ quay lưng về phía Lạc Vân.

Một đêm này, Lạc Vân ngủ không ngon, khí lạnh tập kích người, ngay cả túi sưởi cũng không dùng được.

Ngày hôm sau tỉnh lại, nàng phát hiện mình vậy mà lại ngay ngắn nằm ở trong chăn, cái chăn được ép chặt dưới thân thể nàng, khó mà chui ra khỏi ổ chăn được.
Sau đêm đó, lúc Hương Thảo vào trong đưa nước, trông thấy đại cô nương cùng Thế tử đáy mắt đều ẩn ẩn xanh đen, dáng vẻ dường như ngủ không được nhau.

Theo lý thuyết, sau đêm tân hôn thì sức lực cũng giảm, sao Thế tử vẫn còn quấn lấy đại cô nương như thế, đây là muốn hút sạch thân thể vốn yếu ớt của nàng sao?

Nghĩ đến đây, Hương Thảo cảm thấy đau lòng không chịu được.

Bình thường vào sáng sớm, hai người sẽ vừa nói vừa cười, Thế tử sẽ nói nhiều hơn, chọc cho đại cô nương vui vẻ.

Thế nhưng hai người sáng nay không ai nói lời nào, chỉ im lặng rửa mặt thay y phục, thị nữ trong phòng cũng không dám lên tiếng, im ắng đến dọa người, khiến con chim ở đầu cành ngoài cửa sổ càng thêm ồn ào.

Vì huyện Ngạn vỡ đê, Lý đại nhân muốn cùng Hằng Vương đến huyện Ngạn tuần tra. Vốn đã đi từ mấy ngày trước, nhưng bởi vì sợ đồng thí bắt đầu mà Lý đại nhân không thể trở về để chủ trì, liền hoãn thời gian lại.
Hiện tại đồng thí đã xong, Lý đại nhân chủ trì đã phê duyệt xong bài thi, sắp xết danh sách, phân phó người phía dưới tiến hành việc công bố danh sách, rồi chuyến đi mới bắt đầu.

Bởi vì Công bộ có quá nhiều người lộn xộn, bị Lý Quy Điền đặt ở trong mắt, có ý muốn chỉnh đốn lại vài nhóm trong Công bộ, cho nên lần này Hàn Lâm Phong muốn cùng Công bộ đại nhân xuống vùng quê tuần tra thăm hỏi, có thể tám chín ngày sẽ không về.

Mãi đến lúc ăn sáng, Lạc Vân mới mở miệng phá vỡ sự im lặng, hỏi thăm Thế tử khi nào sẽ xuất phát.

Hàn Lâm Phong cũng trả lời, nhưng ngữ điệu lại lạnh lùng, bình thản nói: "Một chút nữa ta sẽ đi... Nàng có thể yên tâm nghỉ ngơi."

Hương Thảo vô cùng vui mừng, Thế tử nói đúng! Lần này, đại cô nương rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt một phen!
Trước đó, Lạc Vân đã sai thị nữ giúp Thế tử chuẩn bị vài rương y phục, có cả áo choàng da chống lạnh, còn có vài miếng thịt khô, vịt xông khói dự trữ sẵn để ăn trên đường.

Cho nên khi ăn xong bữa sáng, hành lý đã sắp gọn trên xe.

Đây là lần biệt ly đầu tiên dài nhất từ sau khi cưới, diễn ra trong âm thầm lặng lẽ.

Vẫn chưa ra khỏi ngõ Thanh Ngư, Hàn Lâm Phong liền hối hận: Hắn sao vậy? Sao lại trở nên bồn chồn như thế? Cái người lạnh lùng kia không phải ngay từ đầu đã lạnh như băng rồi sao? Hắn cũng không phải không biết, sao lại rảnh rỗi mà nổi giận với nàng như vậy?

Quên đi, đợi sau khi trở về rồi nói sau.

Hàn Lâm Phong nghĩ như vậy, liền cho xe ngựa lăn một đường cuồn cuộn mà đi.

Lạc Vân trong lòng kỳ thật cũng có chút khó chịu không nói ra được, thế nhưng nàng nhất thời không phân biệt được, rốt cuộc là bởi vì Hàn Lâm Phong làm càn khiến nàng nổi nóng, hay là vì hắn bất ngờ chiến tranh lạnh với nàng khiến nàng tức giận.
Quên đi, đợi sau khi hắn trở về rồi nói sau...

Một ngày sau khi Hàn Lâm Phong ra ngoài làm công vụ, lúc Tô Lạc Vân đang ngồi xe ngựa ra ngõ nhỏ Thanh Ngư, đột nhiên xe ngựa bị một nữ tử lao tới chặn lại.

Hương Thảo thăm dò, phát hiện mình cũng biết nữ tử này, không phải là vị mà Hàn Thế tử trước khi thành thân thường xuyên mang đi dạo phố, Hồng Vân cô nương sao?

Hồng Vân cô nương là một hoa khôi, những năm gần đây góp nhặt không ít tiền, hy vọng lúc mình vẫn còn trẻ, có thể tìm được một người nương tựa.

Trong số những khách quý mà nàng ta từng phụ họa, chỉ có Hàn Lâm Phong là dung mạo xuất chúng, nhưng nàng ta cảm thấy mình không thể nhìn thấy hắn.

Mặc dù hắn cũng giống những quý tử bình thường khác ăn chơi đàng điếm, thế nhưng đối với những kỹ nữ như nàng ta lại luôn luôn như gần như xa.
Mặc dù hắn chi tiêu hào phóng, nhưng đối với nữ nhân dường như lại kén chọn cực kỳ, có những lúc chỉ có hai người, son phấn trên người hay bột phấn có mùi quá diễm tục, hoặc trang dung không thỏa đáng, đều sẽ khiến Thế tử mất hứng.

Một nam nhân kén chọn, lúc lạnh lúc nóng như thế, lại làm cho Lạc Vân không thể dừng lại được.

Sau này, không biết mình chỗ nào đã chọc hắn mất hứng, hắn không còn tìm đến nữa.

Nghe ngóng được, thì ra Bắc Trấn Thế tử đã thành hôn, cưới một nữ tử thân phận không tương xứng.

Nghe hắn vậy mà lại cưới một nữ mù từ một thương hộ nhỏ bé, Hồng Vân cảm thấy mình có thể làm lại một lần nữa, việc nàng ta lưu lạc chốn hồng trần không phải là không thể chấp nhận được.

Đáng hận lúc trước Phương gia nhị tiểu thư kia gây khó khăn đủ đường, mới khiến cho Thế tử cùng nàng ta thời điểm tình cảm đang nồng nàn nhất lại bị ép chia xa.
Sau khi Hồng Vân đem tất cả sự lãnh đạm của Hàn Lâm Phong oán lên người Phương Cẩm Thư, nàng ta dĩ nhiên không chịu từ bỏ.

Vừa hay nàng ta nghe được Thế tử phi mắt mù kia hình như đã sai Điền ma ma bên người nghe ngóng sở thích của Thế tử, có ý tuyển mua tỳ nữ vào phủ, thay Thế tử phi.

Cho nên Hồng Vân lập tức đưa ra chủ ý, dùng tiền của mình chuộc thân, sau khi hoàn toàn tự do, liền dẫn tỳ nữ tới ngăn cản xe ngựa Tô Lạc Vân.

Hồng Vân này cũng xinh đẹp, nhưng lần đầu tiên gặp Lạc Vân, nàng ta cũng bị dung mạo xuất chúng của nàng làm cho bất ngờ.

Nhưng nàng ta hoàn hồn rất nhân, một mặt nũng nịu sầu bi kể lể với Tô Lạc Vân rằng Thế tử yêu sủng nàng ta đến mức nào, nếu không phải một lần bị người ta ngang ngược ngăn lại, chắc chắn sẽ trở thành một giai thoại thiên cổ.
Nếu Thế tử phi đại nhân rộng lượng, cho phép nàng ta phục thị bên cạnh Thế tử, nàng ta nhất định sẽ kính cẩn phụng dưỡng Thế tử phi, làm nô làm tỳ, cam tâm tình nguyện.

Lạc Vân không muốn trên phố lớn này có liên quan quá nhiều đến kỹ nữ, liền chọn lấy một quán trà vắng vẻ, cùng Hồng Vân cô nương ngồi một lúc.

Nàng cũng biết Hàn Lâm Phong trước kia hình như rất thích vị Hồng Vân cô nương này, vì nàng ta, hắn tựa hồ đã không ít lần tranh chấp ngay trên đường cùng với Phương nhị.

Nếu như lời Hồng Vân nói là thật, Thế tử bởi vì không muốn phiền tới mình, cho nên mới chần chừ không đưa Hồng Vân vào phủ, vậy thì không cần phải như vậy. Nàng là một Thế tử phi cáo mượn oai hùm, sao dám xen vào chuyện gia môn.

Nhưng nàng không tin Hàn Lâm Phong lạnh nhạt với Hồng Vân vì lý do e ngại Phương Cẩm Thư, có lẽ bởi vì chính bản thân hắn không muốn nữa, nên mới bỏ rơi giai nhân.
Nghe Hồng Vân kể đi kể loại đủ loại tình thâm với Hàn Lâm Phong, Tô Lạc Vân không hiểu vì sao, trong lòng lại có chút buồn bã.

Lạc Vân nhất thời nhớ đến Hàn Lâm Phong từng nói thích nàng, có phải lời hứa hẹn này có thể tùy tiện nói ra giống như khi với Hồng Vân cô nương hay không: Khi không có được, sẽ khao khát thèm muốn, một khi có được trong tay, có thể bỏ đi như giày rách.

Nhưng Hồng Vân lần này quyết tâm muốn vào phủ, để chứng minh với phu nhân rằng nàng ta có thể thay thế nàng, rồi lập tức bảo tỳ nữ lấy ra một cây đàn, thể hiện hết cầm nghệ của mình với Lạc Vân, còn có cả giọng hát du dương như chim vàng anh.

Lạc Vân nhẹ gật đầu, cảm thấy nàng ta không hổ là hoa khôi, quả nhiên rất đa tài đa nghệ.

Nàng không phải là tú bà thu người, cho nên không muốn trì hoãn công việc thêm nữa, liền đứng dậy, nói với Hồng Vân: "Ngươi là cố nhân của Thế tử, tiền đồ như thế nào là do Thế tử an bài, ta không làm chủ được. Nhưng cổng lớn của kinh thành, đều không có đạo lý để cho một nữ tử tiện tịch vào cửa. Về sau nếu như ngươi có đi theo Thế tử, có lẽ cũng chỉ có thể làm ngoại thất, ở biệt viện khác... Quay về ta sẽ cho người thuê một tòa nhà cho ngươi tạm thời ở lại, chờ Thế tử trở về, ngươi tự mình nói với ngài ấy."
Hồng Vân nghe xong, thất vọng, cùng lắm cũng chỉ có thể như thế. Đợi Thế tử từ huyện Ngạn trở về, nàng ta nhất định sẽ lấy ra tất cả vốn liếng, xin Thế tử cho mình vào phủ...

Thế là Lạc Vân phân phó gã sai vặt an bài một viện tử cho Hồng Vân cô nương, để nàng ta tạm thời ở lại, chờ Thế tử trở về, để hắn quyết định hồng nhan ngày xưa này đi hay ở.

Lúc từ quán trà ra, Lạc Vân tự giễu cười một tiếng, như vậy cũng tốt, nàng chỉ là một chính thê trên danh nghĩa, dần dần cũng sẽ bị lạnh nhạt mà thôi.

Nàng kỳ thật giống với Hồng Vân cô nương, so với nam nhân kia, tâm tư non nớt, căn bản không nắm giữ được nam nhân kia.

Nhưng nàng cũng không giống Hồng Vân, hay là Phương nhị càng bị áp chế tâm tư bùng nổ càng mạnh, nàng không muốn khiêu chiến tới bất kỳ hung cầm mãnh thú nào.
Đối với nàng nhân kia, chỉ cần tồn tại sự kính sợ cùng cảm ân, là được rồi...

Như thế lại qua hai ngày, thời gian yết bản của kỳ thi cuối cùng đã tới.

Lạc Vân gọi Cảnh quản sự dẫn theo hai gã sai vặt vóc dáng cao to cùng đến tiểu viện Tô gia, chờ để theo Quy Nhạn cùng nhau xem bảng.

Thế nhưng không đợi bọn họ đi ra, Tô Hồng Mông đã một mạch hồng hộc chạy tới, thở không ra hơi nói: "Thi... thi, Quy Nhạn con ta cao trung, đứng đầu bảng! Đứng đầu bảng!"

Ra là hôm nay khi trời chưa sáng, Tô Hồng Mông đã dẫn theo hai huynh đệ Cẩm Quan Cẩm Thành đi xem bảng.

Hoạn lộ của ông ta không còn, hoàn toàn gửi gắm lên người con trai mình, ba đứa được một đứa nổi bật, ông ta cũng coi là khổ tận cam lai.

Lúc chờ yết bảng, ông ta chen vào đám người lên hàng đầu, nhìn sai dịch ở đó yết bảng. Bởi vì danh sách quá dài nên chia làm hai tấm.
Sai dịch dán tấm thứ hai trước, sau đó mới dán tấm thứ nhất lên.

Nghĩ đến khả năng của ba huynh đệ, Tô Hồng Mông dò từ dưới lên. Không ngờ trong lúc dò lại không thấy tên ba huynh đệ đâu.

Đợi lúc tấm còn lại được dán lên, Tô Hồng Mông lại dò từ dưới lên trên, cuối cùng ngay thời điểm không còn ôm hy vọng gì nữa, lại nhìn thấy vị trí đầu bảng đề tên Tô Quy Nhạn!

Tô Hồng Mông lúc ấy còn cho rằng mình hoa mắt, xoa xoa mấy lần liền, xác nhận nhiều lần là không trùng tên, lúc này mừng rỡ như điên, một mạch chạy đến ngõ Điềm Thủy báo tin vui.

Tô Lạc Vân sợ phụ thân nhìn lầm, vội vàng bảo Quy Nhạn mang người đi. Thế nhưng còn chưa đi ra ngoài, tiên sinh được quan nha báo tin vui đã dẫn người khua chiên gõ trống tới.

Câu đầu tiên của ông là chúc mừng công tử Tô phủ cao trung đỗ đạt vị trí đầu.
Lần đồng thí này, Bệ hạ đã chỉ định người đỗ đầu vào điện thụ phong.

Đồng thí nhập điện, thật không đơn giản, không phải chỉ là đơn thuần tiếp nhận lời khen. Chỉ cần thiếu niên đứng đầu bảng này trả lời thỏa đáng, lọt vào mắt của thiên tử, thì thiếu niên này sẽ được Bệ hạ công nhân.

Đứa trẻ mười mấy tuổi trở thành quan mặc dù không nhiều, nhưng cứ cách vài năm, Bệ hạ vẫn rất nguyện ý làm mấy mánh mới này để chiêu mộ nhân tài cho Đại Ngụy.

Lạc Vân không ngờ rằng đệ đệ lại xuất sắc như vậy, sau khi vô cùng vui mừng, nàng không quên gọi Hương Thảo mang bạc ra tạ ơn tiên sinh đã báo tin vui, sau đó liền đến Phật đường thắp hương an ủi mẫu thân.

Tô Hồng Mông cũng hưng phấn quá mức, bảo Quy Nhạn nhanh chóng trở về đại trạch Tô gia, ông ta muốn mở một bàn tiệc to chiêu đãi khách và bạn bè, phủi đi xúi quẩy mấy tháng qua của mình.
Tạ gia quả phụ kia còn đang làm bộ làm tịch, một mực không chịu đồng ý thành thân, có ý cưỡi lừa tìm ngựa.

Lần này con trai trưởng của ông ta không chịu thua kém, sắp được gặp mặt Bê hạ,

Tính ra, quả phụ kia có ca ca làm tri huyện thì có cái gì chứ! Đợi nhi tử của ông ta được Hoàng đế phong thưởng chức quan lớn, ông ta có hầu môn tục huyền cũng xứng!

Quy Nhạn mặc dù không thích về đại trạch Tô gia, nhưng phụ thân đã nhiều lần kiên trì, hắn ta cũng không muốn làm mất hứng.

Lạc Vân tính toán lần này phụ thân bày yến hội có thể sẽ phát thêm hầu bao, nếu ngăn cản không cho đi, ông ta nhất định sẽ không thoải mái, liền theo hắn ta đi cùng.

Tô Hồng Mông xúi quẩy nhiều ngày, cuối cùng cũng được sáng sủa hơn, sắp xếp một buổi tiệc lớn, cùng thân hữu nói một câu bồi dưỡng được một lương tài như thế không hề dễ.
Đáng tiếc nhóm thân hữu đều biết chuyện cô nương mắt mù Tô gia đã dẫn đại đệ đệ ra ở riêng, làm gì tin ông ta?

Đám thất đức kia còn cố ý đùa cợt hỏi Tô đại gia, con trai trưởng đã cùng gia tỷ dọn ra ngoài học hành có thể thi tốt như vậy, vậy thì hai huynh đệ Cẩm Quan Cẩm Thành được ở lại bên cạnh ông ta nhất định cũng thi tốt phải không?

Tô đại gia chỉ cười ngây ngô, nhưng trong lòng lại thầm mắng người hỏi này thật không biết điều.

-------------HẾT CHƯƠNG 52-------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK