• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

#Cá Basa

Cơn đê mê tựa như vũ bão ập tới khiến ta như chìm đắm, đau đớn - có chứ, nhưng càng đau đớn thì dường như lại càng mang tới cho ta càng nhiều khoái lạc.

"Ah...... hộc.... Hoàng thượng...." Ta ôm lấy tấm lưng to lớn, đột ngột hung tâm nổi lên lần nữa, cào một vết thật dữ tợn trên lưng hắn!

Hạ Tử Lăng vậy mà không giận còn phản cười, ôm ta vào lòng hôn lên chóp mũi, tất nhiên nghiệt căn bẫn không quên ra sức như máy đóng cọc cày sâu cuốc bẫm trong cơ thể ta.

"Ah... đừng... đừng cắn..." Ta cố gắng giãy dụa, thế nhưng Hạ Tử Lăng dùng răng cắn chặt lấy tiểu bạch thỏ của ta, hung hăng nghiền ép.

"Ngươi... Ah... ngươi để lại dấu răng còn chưa đủ hay sao?" Ta như muốn khóc nấc lên tỉ tê hỏi hắn.

"Chưa đủ." Ánh mắt của Hạ Tử Lăng đột ngột khiến cho ta hoảng sợ, ẩn nhẫn lại táo bạo, tựa như một con thú hoang bị thương, gắt gao cắn chặt lấy ta không muốn buông tay.

Hạ thân nam nhân tiếp tục huy động như vũ bão, tiếng rên rỉ của ta đã sớm bị bóp méo thành tiếng thét chói tai.

"Ah..... Ah!!!!!"

Cuối cùng thì sau một trận trời đất rung chuyển, tên yêu nghiệt kia mới chịu buông tha cho ta, còn không thoả mãn thòm thèm mà đóng thêm vài "dấu ấn" lên cổ cùng vai ta, sau đó ôm ta vào lòng mà ngủ thiếp đi.

Ta có chút mệt mỏi tựa vào lồng ngực rộng lớn, dùng ngón tay trên đùa lồng ngực màu đồng cổ kia.

Quả nhiên tên này có tập võ, còn không phải là võ thuật đơn giản, tạo nghệ còn rất cao, cơ thể săn chắc khoẻ mạnh không thua gì ám vệ mật cung.

Chắc hẳn Hạ Tử Lăng không phải là dạng không có ý đồ gì với ngôi vị đế vương như Hạ Tiểu Hi trước kia cho là, thậm chí hắn có lẽ đã sớm mưu đồ từ trước, luyện tập võ nghệ, tích súc lực lượng, đợi anh em huynh đệ tương tàn một thân tiêu điều xơ xác, sau đó một lưới diệt gọn, lên ngôi hoàng đế!

Chỉ là cuối cùng hắn cũng chẳng cần phải mang theo tội danh diệt trừ huynh đệ tiếm ngôi, mà danh chính ngôn thuận ngồi lên ngai vàng, còn được nhân dân ca ngợi là một vị vua mẫu mực không tranh sự đời, yêu dân như con.

Càng nghĩ ta càng cảm thấy bội phục tên này. Tâm cơ sâu như bể, thiên tài chính trị, không phải hắn thì còn ai nữa?

"Mẫu hậu là nhìn trẫm tới nhìn nghiện rồi sao?" Hạ Tử Lăng không biết đã tỉnh lại từ khi nào, lưu manh ôm chặt ta vào lòng, còn hôn lên khoé mắt đỏ bừng ươn ướt.

Chết tiệt!

Là ai nói Hoàng đế bị bệnh lãnh cảm, là ai? Mau bước ra đây sống chết với bổn cung!

Mấy tì nữ trong hậu cung đột ngột ắt xì một tiếng, ngơ ngác nhìn xung quanh.

Sau ngày đó ta phải nằm liệt giường suốt mấy ngày!

Cầm thú! Vậy mà không thèm tới thăm người ta lấy một lần.

Dạo này biên cảnh xảy ra dị động, quân tình khẩn cấp, thật sự là khiến cho Ninh thân vương Phong Cửu Lân cùng Hạ Tử Lăng sứt đầu mẻ trán.

Ta nghe Tiểu Mai nói lại mới bớt giận một chút. Nghĩ nghĩ, ta mặc lên quần áo lộng lẫy vui vẻ ra cửa.

Hắn không tới tìm ta, lí nào ta lại bị động chờ hắn tới tìm?

"Thái hậu à, cơ thể người còn chưa khoẻ mà..." Tiểu Mai đi bên cạnh dìu ta liên tục cằn nhằn.

Ta mỉm cười nghe cô nàng nói mải miết. Mặc dù tới nơi này chưa tính là lâu, thế nhưng ta rất thích Tiểu Mai, tâm tình gì luôn viết rõ ràng trên mặt, lại thật lòng làm việc vì ta, quan tâm tới ta.

Ở trong cung cấm nơi giam cầm trái tim của hàng ngàn người đàn bà này, Tiểu Mai vẫn còn giữ được cho bản thân một trái tim thật đẹp.

"Ah, là Hoàng hậu." Tiểu Mai mắt tinh nhìn thấy bóng người xa xa, nhanh chóng dẫn ta tới nhận lễ của Lê Tư Uyển.

"Vấn an Thái hậu, Thái hậu nương nương cát tường." Lê Tư Uyển nhẹ nhàng cong người thỉnh an.

Một nữ nhân bên cạnh cũng nhẹ nhàng hành lễ.

"Bình thân đi." Ta gật đầu. "Hoàng hậu đã làm xong những gì ta nói chưa?"

Sắc mặt Lê Tư Uyển nhanh chóng tối sầm, ánh mắt oán hận lên, thế nhưng vẫn phải cắn răng dùng giọng nói vô cùng dịu dàng đáp lời.

"Thưa Thái hậu, thần thiếp đã hoàn thành."

Ta nhìn sắc mặt nàng ta tái nhợt thì rất hả hê, liếc một chút nữ nhân bên cạnh Hoàng hậu.

Tiểu Mai nhẹ bói vào tai ta: "Là Đào phi, tên là Đào Phụng, con của một ciên quan nhất phẩm mới được tiến cung vào năm nay."

"Ah, ra là Đào phi." Ta trầm thấp cười.

Lê Tư Uyển có chút giật mình, sau đó nhẹ nhàng bước tới nói lời tạm biệt với ta, sau đó cùng Đào phi rời đi.

Ta nhìn bóng đưng mờ mịt của Đào phi, nheo mắt lại.

"Tiểu Mai. Sai người điều tra về Đào phi một chút." Ta ngửi được nó.

Mùi của kẻ sát nhân.

Đào Phụng lạnh tanh chờ Lê Tư Uyển mang mình đi xa, tới một nơi vắng người, Lê Tư Uyển đột ngột bị Đào phi túm lấy tóc kéo xuống, lại không dám làm gì uất ức che mặt khóc.

"Vô dụng!" Đào Phụng nhíu mày.

Lê Tư Uyển run cầm cập quỳ dưới đất, người hầu xung quanh vậy mà lại làm bộ như không thấy gì cả, lơ đãng đứng xung quanh cảnh giới.

Đào Phụng thất thố thở một hơi.

Nàng ta bày mưu giăng võng cả hậu cung, lại không dám để lộ một tia kẽ hở, lại cũng không dám chạm mặt Thái hậu, ai ngờ cuối cùng vẫn bị bắt gặp!

Đào Phụng cắn cắn móng tay có chút kinh tủng suy nghĩ. Không biết Thái hậu có nhìn ra điều gì không, căn cơ của Thái hậu quá thâm sâu, cho dù mấy tháng qua nàng ta liên tục xâm nhập tằm ăn rỗi, thế nhưng hiển nhiên vẫn chưa đủ!

Dù sao đã chấp nhận dấn thân vào vũng nước đục này, nàng ta đã không còn đường lui nữa!

Đào Phụng cũng không muốn kết cục giống như cô cô nàng ta!

Cô cô của Đào Phụng chính là Hoàng hậu trước kia của tiên đế - Đào Hi Lương.

Hi Lương hoàng hậu trên đời sống luôn luôn là một người đàn bà ác độc, bởi Hoàng đế là một người rất hoa tâm, con cháu liên tục hết người này tới kẻ khác, nhiều tới nỗi cho dù Hi Lương đã dùng tẫn mọi cách, máu tươi nhuộm đỏ hai bàn tay ngọc, vẫn còn rất nhiều hoàng tử công chúa được sinh ra.

Cuối cùng thì nàng ta tranh đấu cả đời, cuối cùng vẫn thua cuộc, chỉ đổi lại một nấm mộ xanh cỏ.

Người khác có lẽ không biết, thế nhưng Đào Phụng là người cháu được Hi Lương yêu thương hết mực cưng chiều, cho nên ở những giây phút cuối cùng của cuộc đời, nàng ta nói hết tất thảy, kể cả nguyên nhân vì sao lại chết cho Đào Phụng.

Hi Lương là bị hạ độc chết, bởi một nữ nhân mới 14 tuổi.

Đào Phụng đã từng không thế nào tin tưởng, cho đến khi tận mắt nhìn thấy nàng ta lên ngôi tân hậu thay cho Hi Lương, từng bước đem Thái tử cùng các hoàng tử khác diệt rụng, rồi mang Hạ Tử Lăng lên ngôi hoàng đế.

Bởi vì biết hết thảy, cho nên Đào Phụng hiểu rõ sự đáng sợ của Thái hậu.

Nàng ta chỉ mới 14 tuổi mà đã có thể tâm cơ như vậy, một tay lật mây lật mưa thao túng cả một vương triều, nếu để nàng ta phát hiện ra kế hoạch của nàng, Đào Phụng không cần nghĩ cũng biết hạ tràng của mình sẽ thê thảm như thế nào!

Biết rõ nữ nhân kia là ác quỷ, thế nhưng nàng không cam tâm! Nàng không cam tâm mà cả cô cô lẫn mình đều phải thua cuộc trước nàng ta!

Bởi vậy Đào Phụng tiến cung, bắt đầu hành động bí mật của mình, dùng độc cổ khống chế được Lê Tư Uyển, sau đó vận dụng tài nguyên của Hoàng hậu từng bước tằm ăn rỗi trong cung, có thể nói bây giờ Lê Tư Uyển chỉ còn là một cái xác không hồn bị Đào Phụng điều khiển.

Cái hành động tìm chết hôm trước của Hoàng hậu một phần cũng là bị Đào Phụng ép buộc. Độc cổ trong cơ thể Hoàng hậu nếu như xảy ra quan hệ với Hoàng đế thì sẽ phóng xuất thêm một độc cổ nữa vào hắn.

Chết tiệt, lỡ mất một cơ hội tốt để không chế được Hoàng đế rồi!

Đào Phụng ác độc trừng Lê Tư Uyển.

Hôm nay rảnh rỗi ta ngồi lật một hồi gia phả và tên họ các cung tần trong hậu cung.

Hạ Tử Lăng phải gọi là nạp phi vô cùng có đầu óc, hầu hết các cung tần được nạp vào đều là con cháu của những quan lại đi lại gần với ta.

Có vẻ như hắn muốn diệt trừ Thái hậu không phải chuyện gần đây, ngay từ khi lên ngôi vua đã muốn dần dần nắm lại quyền lực, hạ bệ yêu cơ hại quốc là Hạ Tiểu Hi.

Thái hậu không phải không biết, chỉ là không còn quan tâm đến chuyện quyền lục nữa.

Nữ tử vướng vào tình yêu đều trở nên ngu ngốc như thế này sao???

Hôm qua sau khi gặp Lê Tư Uyển cùng Đào phi Đào Phụng thì ta cũng không còn tâm tình nói chuyện yêu đương với Hạ Tử Lăng nữa, trở về Cửu Phượng cung.

"Đào Phụng..." Ta dò trên giấy.

"Ah. Tìm thấy rồi." Ta thích thú lật trang. "Con gái trưởng của Đào Tấn Hiệp, Đào gia?"

Hừm, nếu ta nhớ không lầm, cố hoàng hậu trước kia không phải cũng họ Đào chứ...

"Đào... Đào gì nhỉ?" Nữ nhân kia chết lâu quá, trí nhớ của Hạ Tiểu Hi đã sớm xoá sạch về sự tồn tại của kẻ thua cuộc này rồi.

"Là Hi Lương hoàng hậu, Đào Hi Lương." Tiểu Mai mang một đĩa bánh hoa lan đi tới. "Người không nhớ sao? Trước kia Hi Lương hoàng hậu rất hay mang theo một cô cháu gái tới các yến tiệc trong cung, một bộ dáng cao cao tại thượng."

"Đó chẳng phải là Đào Phụng thì là ai?" Tiểu Mai rút ra một bức thư đưa cho ta.

Ta mỉm cười.

Đúng rồi, là cô bé năm đó thường được Hi Lương mang theo người.

Bức thư Tiểu Mai mang tới có chút vết máu dính lên, ta nhẹ nhàng mở ra, nét chữ thanh mảnh uyển chuyển, người viết có lẽ là nữ nhân.

Chủ tử, dị tộc phía Bắc chuẩn bị quân đội, tháng giêng năm sau sẽ xuất chinh cướp bóc dân chúng.

Ánh mắt ta lạnh lùng nheo lại.

Ra là mật thám ở dị tộc phía Bắc.

Lũ dị tộc kia vậy mà dám âm mưu cướp phá ngay dưới mí mắt thái tuế!?

"Hoàng thượng giá đáo, thỉnh an Thái hậu."

Trong tiếng truyền của thái giám, Hạ Tử Lăng nhanh chóng đi vào, mang theo một thân hơi lạnh từ trong triều.

"Ngươi..." Ta còn chưa kịp làm gì đã bị hắn một ôm tóm vào lòng.

Vốn dĩ ta còn định giãy dụa, thế nhưng nghĩ nghĩ, hắn hôn cũng đã hôn, làm gì cũng đã làm rồi, ta còn ra vẻ trinh tiết liệt nữ cho ai xem?

Hạ Tử Lăng cảm nhận được người trong ngực giống như không thèm quan tâm im lặng mặc kệ hắn ôm ấp thì tâm tình tốt lên không ít.

- --

Hạ Tử Lăng: Mẫu hậu, làm gì cũng làm rồi, làm thêm một lần nữa được hay không?

Tác giả: Làm một lần lại mất cả chương, dẹp dẹp dẹp!

Hạ Tử Lăng: Vậy nếu nhiều like thì có được làm không? *cười dịu dàng nhìn độc giả*

Tác giả: Làm! Tất nhiên phải làm! Làm tới nhà ngươi xuống không được giường!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK