• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Xẩm Xẩm

Lạc Diệc Minh rời đi, Tô Thiển Oanh một mình trong phòng bếp đợi rất lâu.

Cô đặt tay lên vách đá trong nhà bếp, tay hơi run rẩy.

Thật ra cô có nghĩ tới ngày hôm nay, thật sự đã từng nghĩ tới. Cô đã từng nghĩ, rất nhiều năm về sau trở lại Nam Thành, sau đó thấy Lộ Thừa Hữu nắm tay một người con gái khác. Mà trên thực tế, tưởng tượng kia cũng không khác hiện thực là bao nhiêu. Ở tiệc sinh nhật của ông nội, quả thật thấy được anh đi cùng với bạn gái đến. Một giây kia, cô đã nghĩ, cứ như vậy đi, chỉ cần nhìn thấy anh một lần, sau đó mỗi người sống cuộc sống của riêng mình, ai cũng không cần quấy rầy ai.

Thậm chí cô đã từng nghĩ đến, có một ngày bị cha mẹ của mình cứng rắn gọi về tham gia hôn lễ của anh, nhìn thấy anh và người con gái khác nguyện làm chim liền cánh.

Tệ nhất là cô cho là đã làm tốt mọi tính toán của mình.

Đúng là, hiện tại, mọi chuyện xảy ra hoàn toàn khác với suy nghĩ của cô.

Lạc Diệc Minh nói đúng, cô không thể trốn tránh, sớm hay muộn cô cũng phải đối mặt.

Cô đi từ trong bếp ra ngoài, anh vẫn đang ngồi trên ghế sofa, ánh mắt chỉ một mực đặt trên người cô, thậm chí cô còn nghi ngờ, thật ra anh đang chờ cô.

Cô đi qua chỗ anh, sau đó ngồi trên ghế sofa.

Cảm giác như vậy, thật sự xa lạ, mang theo sợ hãi, thật sự sợ hãi.

Bàn tay anh đưa lên, sau đó sờ lên mặt cô: “Ngày nào đó, là em?”

Ngày nào đó, Tô Thiển Oanh nhất quyết không đồng ý bình chọn cho Lâm Khê mà đem phiếu của mình bầu cho người khác, nhưng dựa vào thực lực của chính mình và nhân duyên tốt với Lộ Thừa Hữu mà Lâm Khê vẫn đạt được giải nhất. Điều này khiến Tô Thiển Oanh sôi trào ghen ghét, thế nên cả khuôn mặt của cô đều rất lạnh lùng, Lạc Diệc Minh nói chuyện với cô, cô đều tỏ ra xa cách.

Lâm Khê đạt được giải nhất, cho nên mọi người mới nhắc Lộ Thừa Hữu mới khách, khao những người đã kêu gọi bỏ phiếu cho cô ấy. Thật ra, bọn họ không mở miệng, Lâm Khê cũng chuẩn bị mời bọn họ ăn một bữa cơm. Nhóm người này bình thường đều chơi đùa ở những nơi tử tế, nên Lâm Khê rất muốn tự bỏ tiền ra mời bọn họ.

Lâm Khê cảm thấy những người này đều rất tốt, có người đến nói với cô, rốt cuộc đã thu phục được Lộ Thừa Hữu, thật sự là rất tinh mắt, Lộ Thừa Hữu chính là người đàn ông rất tốt. Dường như, khi đó tất cả mọi nữ sinh đều đánh giá cao Lộ Thừa Hữu, nói ở bên anh có cảm giác an toàn, bởi vì có thể chắc chắn tin tưởng anh sẽ không ở bên ngoài...

Đến khách sạn kia, tất cả mọi người đều uống thỏa thích. Có lẽ cũng bởi vì mới kết thúc cuộc thi, mọi người đều muốn thả lỏng vui chơi một phen.

Tô Thiển Oanh quệt miệng, không biết có gì vui mà chúc mừng, cho nên cô cũng chỉ nói chuyện với Trương Linh, cũng không muốn tiếp Lạc Diệc Minh.

Mà những người đó kêu rất nhiều rượu, lại thêm Lâm Khê là nữ, cho nên bọn họ không dám trắng trợn ép cô ấy, liền trực tiếp chuốc rượu cho Lộ Thừa Hữu. Bọn họ còn chưa nhìn thấy dáng vẻ uống rượu của anh, cho nên lần này hạ quyết tâm bắt anh uống nhiều một chút, xem khi uống rượu xong Lộ Thừa Hữu có luống cuống hay không. Con người là loài động vật rất kỳ quái, nhìn thấy ai lúc nào cũng gọn gàng ngăn nắp, cảm xúc không bao giờ dao động, thì rất muốn biết lúc anh ta luống cuống sẽ như thế nào, thật sự rất tò mò.

Cho nên, ngày đó, Lộ Thừa Hữu dù có lợi hại thế nào, cũng không sánh bằng những người đó thay nhau mời rượu anh.

Mà Tô Thiển Oanh ở một bên lại rất vui sướng khi thấy người khác gặp họa, nhìn những người đó tàn sát anh. Lý do nói ra cũng có chút kỳ quái, cô cũng muốn biết, sau khi anh say rượu, sẽ thành cái dạng gì, cực kỳ muốn biết. Nhất là khi nhìn thấy dáng vẻ quan tâm của Lâm Khê ở bên cạnh, trong lòng lại càng thấy không thoải mái. Người đàn ông uống rượu, liên quan gì đến phụ nữ, Lâm Khê tham gia vào làm gì.

Mà Tô thiển Oanh vẫn cực kỳ không tốt ủng hộ Lạc Diệc Minh đến tiếp rượu, từ nhỏ đến lớn cô chỉ luôn thấy dáng vẻ bình tĩnh của Lộ Thừa Hữu, cô muốn biết người con ngoan kia lúc uống say sẽ như thế nào.

Thật ra, Tô Thiển Oanh cũng để ý được trong nhiều lúc, Lộ Thừa Hữu cũng vô ý quan tâm đến cô, thực ra cũng vì bà nội của cô đã qua đời là vì anh. Chuyện thực đã xảy ra như vậy, khiến mỗi lần cô nhớ đến đều thấy không thoải mái.

Tuy nhiên, đó là sự thật, nếu không sao anh, cứ đi theo cô như vậy, lúc học cao trung cũng nhờ hào quang của anh mới vào được, học đại học cũng là anh giúp đỡ cô. Một người sao có thể vô duyên vô cớ cứ dính chặt lấy một người, tốt không có nguyên nhân gì mới là kỳ quái.

Sau cùng, Lộ Thừa Hữu bị chuốc rất nhiều rượu, Lâm Khê nhìn anh bị chuốc như thế, đau lòng uống thay anh cũng không ít.

Lộ Thừa Hữu uống nhiều, giờ phút này, mặt anh liền đỏ bừng.

Ở đây có Tô Thiển Oanh không uống rượu, Lâm Khê cũng uống say khướt.

Lộ Thừa Hữu thật sự rất khó chịu, một đám người không dễ dàng gì mới tụ tập được một lần, nên nhờ Tô Thiển Oanh đưa Lộ Thừa Hữu đến phòng nghỉ trong khách sạn nghỉ ngơi, bọn họ tiếp tục vui vẻ.

Tô Thiển Oanh bĩu môi, bọn họ chắc là muốn cùng chơi mặt chược.

Nhưng cô vẫn đi đến đỡ lấy Lộ Thừa Hữu, cầm phiếu phòng rồi vào thang máy. Dáng vẻ Lộ Thừa Hữu uống say cũng không náo loạn vui sướng hoa chân múa tay, chỉ là sắc mặt cực kỳ đỏ. Cô vừa vào thang máy liền không dìu anh nữa: “Anh cũng có hôm nay.”

Cô hung tợn nhìn anh, anh thế nhưng lại tựa vào vách thang máy. Dường như anh thật sự không thoải mái, bởi vì cô thấy anh không ngừng ấn tay vào trán.

Cô nhìn anh một lúc lâu, lúc này mới đỡ anh vào phòng, cô giữ cửa vừa mở ra, anh liền đẩy bả vai của cô. Cô vô cùng buồn bực nhìn anh, đang chuẩn bị tiến lên mắng anh hai câu. Anh lại mạnh mẽ nôn ra.

Cô không nói gì nhìn anh.

Trên quần áo của anh có một ít vết bẩn, cô thở dài một hơi, lúc này mới đỡ anh vào phòng, sau đó tìm xung quanh thứ gì đó đến thu dọn một phen. Sau khi làm xong hết toàn bộ, cô nhìn thoáng qua quần áo bẩn của anh, miệng nhắc tới: “Ghê tởm, dựa vào cái gì mà tôi đi làm nha hoàn cho anh?”

Tuy nói như vậy, nhưng cô vẫn kéo anh vào toilet, cho anh tắm rửa một phen, anh có chút không vừa ý quay người một cái, khiến quần áo của bọn họ đều ẩm ướt.

Cô rất buồn bực.

Lúc dìu anh đến bên giường, cô còn cực kỳ cố sức mới cởi được quần áo của anh ra, sau khi làm xong tất cả, đang chuẩn bị đi rồi. Nhưng nhìn dáng vẻ anh thế kia, cô không hiểu sao mình lại thấy rất không thoải mái, cho nên cô nhắm ngay chân của anh, hung hăng cho anh một cước, bởi vì trọng tâm bất ổn, lập tức liền ngã ở trên giường.

Mặt cô dán vào mặt anh, cô ngẩn người, mà tay anh cũng từ phía sau đưa lên mò mẫm trên mặt cô, sau đó trượt xuống dưới, giống như đang cân nhắc một thứ gì đó.

Cả người cô cứng ngắc, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên làn da của anh, anh vẫn nhắm mắt, thậm chí vẫn đang nhíu mày.

Trong nháy mắt đó, cô cũng không biết sao lại làm như vậy, trực tiếp hôn anh.

Mặt cô cũng nóng lên, mang theo kích động đưa đầu lưỡi của chính mình luồn vào trong miệng anh, thật ra, lúc đó anh cũng không có phản ứng gì. Nhưng lúc anh có phản ứng, bọn họ đã đến mức khẩn trương không biết làm sao rồi.

Cô nhớ rõ lúc mình ở dưới thân anh, cảm giác trái tim kịch liệt nhảy lên.

Một khắc kia, rốt cuộc cô không có cách nào lừa gạt chính mình thêm nữa, cô không thể từ chối, hóa ra cô thật sự có một loại tình cảm khác với anh.

Cô cảm thấy đau, đau đến muốn khóc, nhưng vẫn chưa khóc ra thành tiếng.

Cô cũng không ngủ, trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ, nghĩ đến nhất định không được để cho anh biết.

Anh ngủ thiếp đi, cô cẩn thận rời khỏi, Lạc Diệc Minh và Trương Linh lại cùng đi lên tìm.

Lúc bọn họ đi lên, Tô Thiển Oanh tóc tai hỗn độn, quần áo còn chưa mặc chỉnh tề, Lạc Diệc Minh lập tức liền đen mặt, cầm lấy tay cô hỏi rốt cuộc cô bị làm sao.

Cô nhìn thoáng qua cửa căn phòng kia, bảo Lạc Diệc Minh nói nhỏ thôi.

Lạc Diệc Minh vẫn chưa buông tay, ánh mắt như có một ngọn lửa thiêu đốt: “Rốt cuộc em bị làm sao?”

Cô cắn cắn môi: “Anh đã thấy rồi đấy.”

Cô bình tĩnh như vậy khiến anh vô cùng tức giận, trực tiếp cho cô một cái bạt tai.

Cô che mặt mình, mà Lạc Diệc Minh lại muốn đi vào căn phòng kia, cô gắt gao giữ chặt anh: “Em van xin anh, không cần đi, đừng đi. Là em cam tâm tình nguyện, anh ấy không làm gì cả.”

Anh kéo tay của cô ra, cô lại thế nào cũng không chịu buông tay: “Em van xin anh, đừng nói gì hết, cái gì cũng không được nói. Anh ấy không biết, cái gì anh ấy cũng không biết.”

Cô gắt gao kéo Lạc Diệc Minh bên ngoài hành lang, chính cô cũng không biết mình còn có sức lực mạnh mẽ như vậy, cô liên tục lặp lại lời cầu xin anh. Anh chưa từng thấy dáng vẻ hèn mọn như vậy của cô, đầu tóc hỗn độn, trên mặt toàn là nước mắt, anh yêu thương cô như vậy, sao cô lại nhẫn tâm biến mình thành như thế chỉ vì một người khác.

Lạc Diệc Minh nghĩ tới đây, càng thêm nổi giận, tâm trí muốn giết Lộ Thừa Hữu cũng có rồi.

Cô nhìn Lạc Diệc Minh, cũng nhìn thoáng qua Trương Linh, thật bình tĩnh mở miệng: “Nếu hai người nói ra, tôi sẽ trực tiếp nhảy từ chỗ này xuống, dù sao tôi cũng không muốn sống nữa.”

Lạc Diệc Minh gắt gao nhìn cô.

Cô xoa xoa nước mắt: “Tôi nói được thì làm được.”

Sau cùng, Lạc Diệc Minh vẫn lựa chọn thỏa hiệp, tự mình lôi kéo cô rời đi, dù sao ở dưới còn nhiều người như vậy, cô một mình đi ra sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Sau đó, Tô Thiển Oanh và Lạc Diệc Minh cũng chia tay.

Lộ Thừa Hữu tỉnh lại, nhìn thấy Trương Linh. Trương Linh biết là Lộ Thừa Hữu hiểu nhầm, nhưng cô lại nghĩ đến dáng vẻ của Tô Thiển Oanh cái gì cũng không muốn nói.

Cực kỳ khiến người khác khó hiểu, Lộ Thừa Hữu và Lâm Khê cũng chia tay.

Chính Lộ thừa Hữu cũng không biết mình có phải là người máu lạnh không, anh không hề có tâm tình chịu trách nhiệm, anh hẹn hò với Trương Linh, vẫn không phải là muốn chịu trách nhiệm, chỉ là muốn cho mình một cơ hội, nếu không thích hợp, vậy thì từ bỏ, nếu thích hợp thì lại là chuyện khác. Cho nên, lúc Trương Linh chủ động đề xuất chia tay, anh còn cảm thấy rất nhẹ nhàng.

Sau lần đó, Tô Thiển Oanh cũng không có liên hệ gì với Lộ Thừa Hữu nữa, cô kiên trì muốn ra nước ngoài, cùng một vị học trưởng rời đi, chuyện này cực kỳ náo loạn, hơn phân nửa đều lan truyền là Tô Thiển Oanh thay đổi các thể loại, miêu tả cô thật sự không thể chịu nổi.

Nhưng toàn bộ, cô đều không để ý.

Ngày cô chuẩn bị xuất ngoại, Lạc Diệc Minh xảy ra tai nạn xe cộ.

Thật ra, cô đến, đứng trong một góc hành lang, nhìn thấy những người đến đều rất quen thuộc.

Cô lúc này, rất không muốn nhìn thấy Lộ Thừa Hữu, thật sự không muốn.

Giống như về sau, cô rất cảm ơn Trương Linh không hề nói ra. Mà Trương Linh lại nói với cô, thật ra cô ấy cũng có cảm tình với Lộ Thừa Hữu, chỉ là Lộ Thừa Hữu giống như một giấc mơ đối với cô ấy, cô ấy biết đó không phải là sự thật, nhưng vẫn như cũ muốn thử một lần cảm giác được ở trong mơ.

Cứ như vậy, cô rời đi, chọn lấy phương thức chỉ mình cô hiểu được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK