• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ọe!"

"Ọe! Ọe!!"

Lục Thiều cau mày, chán ghét nhìn những người đang nôn mửa này.

"Mới thực hiện có mấy lần, liền nôn mửa thế này? Lúc ở trường các cậu đã làm cái gì hả? Thật là những kẻ thất bại! Mọi người chạy thêm 5000 mét, chưa hoàn thành thì không được ăn cơm!"

Lục Thiều vừa rời đi, Bành Quân liền ngã xuống đất muốn khóc——

"Chuyện gì đang xảy ra dạo này với Đội trưởng Lục vậy? Tại sao tôi có cảm giác như cô ấy muốn huấn luyện chúng ta đến chết?"

"Không biết, tôi gần như nôn ra mật luôn."

"Cái rắm!" Ngô Hải vịn vào cây cột, ngơ ngác chỉ vào bọn hắn, "Đội trưởng cùng chúng ta luyện tập, cô ấy lại không hề hấn gì, chúng ta nên xem xét lại bản thân mình thì hơn. Không nên lấy cớ mà kêu trời kêu đất. Ra dáng đàn ông tí đi!!"

Vì là con gái nên Lục Thiều luôn đồng hành cùng họ trong quá trình huấn luyện, không để họ bất cứ lý do gì.

Thế cô thực sự không bị chóng mặt sao? Cô cũng chóng mặt chứ, chính vì vậy nên cô càng phải luyện tập nhiều hơn, thà mệt một chút còn hơn là gặp tai nạn khi đang bay, lúc đó lại kêu trời không thấu, kêu đất không hay.

Cô rửa mặt, xoa đầu lần nữa như thường lệ, quay người đi lên tầng hai rồi mở cửa văn phòng, người ngồi trên ghế đứng dậy mỉm cười ngọt ngào chào đón cô.

"Xin chào, Đội trưởng."

Lục Thiều sửng sốt một chút, tay áo ngắn trên người ướt đẫm, nước trên mặt và đầu còn chưa lau sạch, đang thẳng tắp chảy xuống thái dương và cằm, cô cảm thấy xấu hổ.

Nhanh chóng lấy ra hai mảnh giấy và lau qua loa...

" Xin chào, cô là ai?"

Cô rất giỏi ghi nhớ, nhưng với khuôn mặt người thì có chút không đạt yêu cầu, chỉ cần không phải là người nhất định phải ghi nhớ, một khi nhìn qua cô cơ bản sẽ quên.

Mỹ nhân tóc dài nói: "Lục đội trưởng cao cao tại thượng như vậy, mà lại là người hay quên. Chúng ta mới gặp nhau tháng trước, sao lại quên nhanh như vậy?"

"..."

Tháng trước? Lục Thiều hơi nhướng mày, nhìn kỹ hơn khuôn mặt người này, cô tựa hồ có chút ấn tượng.

À... nhớ ra rồi...

Là phóng viên đó.

Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lục Thiều, người đẹp tóc dài cũng không tức giận, lấy thẻ công tác ra và tự giới thiệu lại.

"Ngu Tình, phóng viên của Hoa Thanh TV." Sau đó cô ấy nói thêm: "Tôi muốn hẹn gặp cô, nhưng quân đội rất bận nên tôi phải chủ động đến trước cửa nhà thế này."

Lục Thiều dùng ngón tay sờ lên chóp mũi của mình, có chút không nói nên lời... Có thể như thế này sao?

"Ừm...thế sao? Ngồi xuống đi và tôi sẽ lấy cho cô một tách trà."

Nói rồi cô định chạy ra ngoài.

"Đội trưởng Lục!" Ngu Tình ngăn cô lại, "Không, tôi không uống trà."

Cô ấy lấy sổ và bút trong túi ra rồi nói: "Tôi chỉ muốn hỏi, Đội trưởng khi nào mới có thời gian? Hiện tại có được không?"

Lục Thiều nhìn cô ấy, cảm thấy thật khó đối phó, cô thật sự không thích nghề nhà báo, nhưng... nhìn cô gái này, hôm nay nhất định đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu không đã không đợi ở văn phòng.

Cô nhếch khóe miệng, gật đầu, cười nói: "Tôi đi vệ sinh chút, có phiền không?"

Ngu Tình: "Mất bao lâu?"

"Một phút."

"Được."

Ngay khi người đã rời đi, Ngu Tình nhìn quanh văn phòng với sự thích thú vô cùng.

"Cũng không khó đối phó lắm."

Nhưng cô ấy không hiểu rõ về Lục Thiều, nếu thật sự dễ dàng như vậy thì chuyện này đã không bị trì hoãn từ tháng trước tới giờ.

Lục Thiều thay quần áo sạch sẽ và vẫy tay gọi các thanh niên trên sân tập.

"Này! Đừng chạy nữa!"

Đã nói là một phút, nên đúng năm mươi chín giây sau, cánh cửa bị đẩy mở.

"Lục..."

Nụ cười của Ngu Tình lập tức đông cứng trên khuôn mặt khi cô nhìn bảy hoặc tám phi công đang tràn vào, tất cả đều mặc đồng phục bay chỉnh tề.

Ngô Hải dẫn đầu, nhe hàm răng trắng nõn, ngây thơ nói: "Xin chào, phóng viên Ngu, bây giờ cô có thể phỏng vấn."

Ngu Tình chết lặng, ý là gì? Đùa giỡn với mình và cố gắng trốn thoát... Cô ấy chưa bao giờ gặp phải điều tương tự trong suốt những năm làm việc trong ngành!

Cô ấy mỉm cười ấm áp và nói: "Được rồi, chúng ta hãy bắt đầu từ cậu trước."

Răng hàm nghiến lại phát ra tiếng rè rè: Lục Thiều! Cô chờ đó! Việc này vẫn chưa kết thúc đâu!

...

Sau khi đuổi phóng viên đi, Lục Thiều chạy lên sân thượng trốn, quay đầu lại liền nhìn thấy Thương Nam ở đó, miệng ngậm điếu thuốc, dựa vào lan can thở phì phò.

"Cậu hút thuốc à?" Lục Thiều nghi hoặc, không phải ngay cả cái bật lửa cũng không có sao?

Thương Nam hút thuốc đã lâu, cô bắt đầu hút thuốc từ khi còn là thiếu niên, khi đó cô ấy đi dạy thêm để kiếm thêm tiền. Có một lần, người đó không thanh toán được hóa đơn và nói rằng mình không có tiền. Cuối cùng, anh ta lấy một bao thuốc lá, đó không phải là thứ tốt lành gì. Nhưng càng bất ngờ hơn là Thương Nam đã thử một lần khi cô trở về nhà, cô gần như bị nghẹn chết và không bao giờ muốn hút thuốc nữa. Cho đến khi cô được nhận vào đại học. Áp lực quá lớn... Nhiều người trong lớp hút thuốc để giảm bớt căng thẳng, nhưng cô lại không hút nhiều. Giống như những người không nghiện thuốc lá, cô hút một điếu khi cảm thấy mệt mỏi, chỉ để giải tỏa căng thẳng nên cô cũng không nghiện nó.

"Muốn một điếu không?" Thương Nam hỏi.

Lục Thiều cau mày rồi nhận lấy.

Miệng ngậm điếu thuốc, tay cầm bật lửa, cô hít một hơi thật sâu.

Trong làn khói tràn ngập, Lục Thiều toát ra một loại cảm giác khó tả, lông mày hơi nhướng lên, viền môi đẹp, quai hàm mịn màng... hấp dẫn không thể giải thích được.

"Bác sĩ Nhiễm đã bao giờ thấy cậu hút thuốc chưa?"

Thương Nam bối rối, bỗng nhiên nói.

Lục Thiều liếc nhìn cô, xoa xoa lông mày: "Không, tôi chỉ muốn trở thành học sinh giỏi và thể hiện bản thân."

"Ngay cả sau gặp lại?"

"Không có."

Thương Nam phun ra một làn khói trắng, lắc đầu: "Thật đáng tiếc."

"Có gì đáng tiếc vậy?"

"Nàng không thấy được vẻ quyến rũ này của cậu."

Lục Thiều cắn điếu thuốc nói: "Muốn kiếm chuyện với tôi đúng không?"

Thương Nam cười hắc hắc, dập điếu thuốc đi.

Hút xong một điếu, cô cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều, cô hỏi Lục Thiều: "Sao cậu lại đến đây? Nữ phóng viên không tìm tới à?"

"Cậu còn nói nữa, dù biết cô ấy sẽ đến cũng không nhắn tin cho tôi."

"Không phải chỉ là phỏng vấn thôi sao? Giám đốc Phùng ngày nào cũng cằn nhằn, cậu không khó chịu sao? Chỉ cần nói vài câu là ổn thôi mà."

"Thôi nào, ở đây nói vài câu, sau đó ai biết được cô ấy thêm mắm dặm muối những điều vô nghĩa gì? Nếu muốn thì kiếm người khác, đừng làm phiền tôi."

Đúng là một con lừa bướng bỉnh...

"Được rồi, không nói về phóng viên nữa, nói về Nhiễm Ninh đi."

"Cậu muốn nói về nàng để làm gì?"

"Còn giả vờ nữa!"

Thương Nam giơ hai tay lên, nghiêng đầu nhìn cô: "Mấy đêm nay cậu có ngủ được không?"

"Ngủ muộn thôi!"

"Cậu đi ngủ lúc bốn giờ, năm giờ sáng hả? Cậu nên nhìn vào gương trước khi nói dối. Đôi mắt gần giống như gấu trúc."

Lục Thiều bị chọc đúng chỗ nên quay đầu lại, im lặng.

Thương Nam nhìn cô, có chút bất lực, "Có lúc tôi cho rằng cậu khá thông minh, có khi lại thấy cậu thật ngu ngốc, chỉ nghĩ thôi thì có ích lợi gì..."

"Tôi nói nè."

Lục Thiều vẻ mặt ủ rũ, chán nản: "Nàng không để ý đến tôi, tôi có thể làm sao bây giờ?"

"Cậu ngu ngốc nhưng vẫn không thừa nhận, cậu không biết đi tìm cứu tinh à!"

Thấy cô vẫn còn ngơ ngác, Thương Nam chỉ nói: "Hỏi Bạch Lê đi. Cô ấy không phải là bạn thân của Nhiễm Ninh sao? Nếu hai người xa nhiều năm như vậy, vẫn còn có cô ấy."

"Ý kiến ​​tồi! Cô ấy có thể xem là cứu tinh sao?!" Lục Thiều cau mày, giống như bị giẫm phải đuôi. "Không, không, không! Tôi không thể đối phó với cô ấy."

"Cậu sợ cô ấy à?" Thương Nam liếc mắt nhìn thấu.

"Đùa chắc! Tôi mà sợ cô ấy à?!"

"Vậy sao lại lại phản ứng mạnh vậy! Muốn bắt được mỹ nhân, trước hết phải liều mạng."

Lục Thiều "...."

Thương Nam quàng vai cô, cô ấy thấp hơn Lục Thiều, nên có chút khó khăn phải nhón chân lên.

"Nhìn cậu thế này tôi rất lo lắng, bây giờ có hai cách. Ngày mai là thứ bảy, Bạch Lê sẽ đến cô nhi viện làm tình nguyện. Hoặc ngày mai cậu cùng tôi đến cô nhi viện hỏi Bạch Lê ; hoặc là cậu tự tìm đến để hỏi thẳng Nhiễm Ninh. Nhưng bác sĩ Nhiễm có muốn nói chuyện với cậu hay không lại là chuyện khác, đó là lựa chọn của cậu.

Lục Thiều đẩy người nọ ra, nói: "Ngày mai chúng ta đi nói chuyện."

Quay đầu và rời đi.

Cô nàng này!

...

Ngày hôm sau trời quang và trong xanh.

Thương Nam bị cảm giác muốn đi vệ sinh đánh thức, cô nheo mắt đứng dậy, lập tức sợ hãi.

"A! Cậu đang làm gì vậy?!"

Lục Thiều không biết từ lúc nào đã thức dậy, ăn mặc chỉnh tề, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, nhìn chằm chằm Thương Nam...

Vừa như tượng đá, vừa giống như một bóng ma trên bầu trời xám xịt.

Thấy người kia đã tỉnh, mở to mắt nhìn chỗ khác: "Hôm qua... không phải đã bảo tôi đi cùng cậu đến cô nhi viện sao?"

"Tôi cầu xin cậu...?"

"Nhanh lên, tôi chờ cậu nãy giờ rồi."

"Được, được, được, bà cô của tôi ơi, tôi lạy cậu luôn đó." Thương Nam dang rộng cánh tay, ngơ ngác, "Nhưng mới năm giờ rưỡi thôi... trời còn chưa sáng mà bà ơi..."

Lục Thiều nghe cô nói, cúi đầu nhìn thời gian, "Sáu giờ sáng rồi, cũng đến lúc thức dậy, tắm rửa mười lăm phút, mặc quần áo mười lăm phút, tôi đãi cậu tô mì thịt bò."

Thương Nam "...."

Vậy là xong việc.

...

...

Khi đến, cô nhi viện cũng chưa mở cửa nên hai người đứng chờ ở cửa.

Thấy vẻ mặt của cô như sắp đối đầu với kẻ thù đáng gờm, Thương Nam rút một cọng cỏ đuôi chó chọc vào mặt trêu chọc cô.

"Cậu có thể thư giãn được không? Bạch Lê không đáng sợ như vậy."

Lục Thiều hít sâu một hơi, "Tôi không sợ."

Cô thành thật nói rằng cô không sợ, chỉ là cô không quen, chủ yếu là do những vấn đề đã xảy ra khi còn đi học. Mất liên lạc nhiều năm, cô cho rằng mình có thể xóa bỏ chuyện cũ... Nhưng không biết người kia có nói gì sau lưng mình không.

Lục Thiều cắn má mình, "Ai thèm quan tâm đến cô ấy, tệ nhất là nói vài câu... Dù sao cô ấy cũng không ăn thịt tôi được."

Bạch Lê đến vào khoảng chín giờ.

Cô học đàn organ từ nhỏ, tuy không thể so sánh với những người có chuyên môn khác nhưng cô cũng thừa sức dạy trẻ em hát một vài bài hát thiếu nhi.

Một lúc sau, phím đàn điện tử vang lên cùng lúc với tiếng hát vui vẻ.

Thương Nam nhìn qua cửa sổ, trên môi liền nở nụ cười ngốc nghếch, xua tay với Lục Thiều.

"Chỉ cậu có thành kiến ​​với người khác thôi. Nhìn xem... cô ấy không tốt sao? Cô ấy thật nhân ái."

Hát xong, Bạch Lê bưng ly nước đi ra.

"Cô giáo Bạch, cảm ơn đã làm việc chăm chỉ." Thương Nam luôn mỉm cười khi gặp mọi người.

Bạch Lê cười đáp lại, sau đó liếc nhìn Lục Thiều bên cạnh.

Lục Thiều dựa vào bức tường sứ trắng, hai tay đút túi, vẻ mặt ủ rũ, cúi đầu im lặng.

Vẻ mặt Thương Nam gần như cứng đờ vì cười: "Cô giáo Bạch, cô ở lại đây ăn trưa nhé, tôi sẽ làm vài món cho cô thấy kỹ năng nấu nướng của tôi."

"Tốt quá? Thế thì tôi sẽ không khách sáo đâu."

"Có gì đâu mà! Chúng ta đều giúp đỡ lẫn nhau"

Nói xong, Thương Nam đột nhiên hét lên.

"Hình như đồ của tôi để quên trên xe, tôi đi lấy."

Sau đó cô quay đầu nháy mắt với Lục Thiều "Mau lên, đừng bỏ rơi tôi!" '

Cô vừa rời đi, chỉ còn lại Bạch Lê và Lục Thiều, bất cứ ai có đầu óc đều có thể nhìn ra rằng Thương Nam cố tình bỏ trốn.

Bạch Lê suy nghĩ một chút, hình như cô ấy chưa bao giờ ở một mình với người này... Mỗi lần cô ấy cùng Nhiễm Ninh đi trước, thì người này đều lẽo đẽo theo sau.

Ánh mắt cô ấy nhìn về phía Lục Thiều, đảo qua đảo lại.

Cậu ấy xinh đẹp và có chiều cao tốt, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy đáng giá 25.000 đến 80.000 nhân dân tệ!

Lục Thiều cuối cùng cũng cử động, xoa xoa gò má, nhướng mi - "Chúng ta nói chuyện đi."

Ngoài Nhiễm Ninh, họ có thể nói về điều gì khác?

Bạch Lê nhìn cô, buông cánh tay khỏi ngực xuống: "Hỏi đi."

Lục Thiều sửng sốt, cô không ngờ người này lại trực tiếp như vậy, cô còn tưởng rằng cô ấy lại sẽ hếch mũi và trừng mắt lên.

Cô thở ra và nói một cách nghẹn ngào.

"Nhiễm Ninh... Gần đây đã xảy ra chuyện gì à?"

Bạch Lê ban đầu không nói gì, ngẩng đầu nhìn chiếc quạt treo trên trần nhà, mỗi lần quay đều phát ra tiếng động nhỏ.

Sau đó cô ấy thu hồi ánh mắt, lại liếc nhìn khuôn mặt Lục Thiều, ngữ khí nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta phải suy nghĩ.

"Lục Thiều, cậu thật sự thích Nhiễm Ninh sao?"

Lục Thiều giật mình, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt trịnh trọng.

"Nói thích thì quá dễ dàng. Sau khi chia tay, trong lòng tôi không còn có thể bao dung được bất kỳ ai khác. Ông trời đã ưu ái tôi, cho phép tôi được gặp lại cậu ấy. Bạch Lê, tôi rất nghiêm túc đấy. Tôi yêu cậu ấy."

Thẳng thắn như vậy, Bạch Lê thở phào nhẹ nhõm, "Thành thật mà nói, trước kia tôi không thích cậu. Tuy rằng cậu rất tốt. Nhưng trong mắt tôi, Nhiễm Ninh xứng đáng được nhiều hơn. Bây giờ tôi rất ngưỡng mộ cậu. Không phải ai cũng có thể thành thật nói ra cảm xúc của mình."

Mỗi người đều có những trải nghiệm khác nhau, nên mỗi người đều có niềm tự hào riêng. Dù có sống đến ba mươi tuổi cũng không thể chắc chắn 100% mọi thứ, người ta luôn cảm thấy mình phải đề phòng để được an toàn.

Chỉ cần lấy trái tim ra và đặt lên bàn, chỉ tình yêu thôi chưa đủ, cần phải có lòng can đảm.

Và Lục Thiều có cả hai thứ đó.

"Lục Thiều, tôi là bạn thân nhất của Nhiễm Ninh, có một số chuyện cậu ấy tạm thời không muốn nói với cậu. Tôi tôn trọng cậu ấy, đương nhiên sẽ không nói cho cậu biết thêm. Nhưng điều duy nhất tôi có thể nói với cậu là là: Nếu cậu muốn tiếp tục với Nhiễm Ninh, thì sau này hai người vẫn còn nhiều thời gian. Đừng đến gặp cậu ấy trong lúc này, việc ở lại bệnh viện chính là tảng đá lớn đè lên trái tim cậu ấy. Nếu thêm chuyện khác, cậu ấy sẽ ngạt thở. Hãy để cậu ấy giải quyết chuyện bệnh viện trước, các cậu vẫn còn khoảng thời gian sau này mà".

Lục Thiều là một người minh bạch và có thể hiểu mọi thứ ngay lập tức.

"Được rồi, tôi hiểu rồi. Vậy thì hãy để mắt tới cậu ấy. Tôi biết cậu ấy là người khi đã đặt ra mục tiêu thì không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa. Vậy thì... tôi đi trước."

Bạch Lê nhìn thấy cô cúi đầu, nhịn không được, cô ấy không thể cứ kêu người ta chờ đợi mà không cho một chút hy vọng nào sao? Hành hạ người ta đến chết như vậy còn chưa đủ sao? Nếu để cô chịu sự dày vò như thế, cuối cùng Nhiễm Ninh sẽ là người cảm thấy khó chịu.

Tốt....

"Lục Thiều."

"Ừm?"

"Nhiễm Ninh cũng rất yêu cậu."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK