• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 38:

"Ông... ông chủ..."

Mỹ Huệ dù rất xấu hổ với hành động của Tống Vinh Hiển nhưng cô lại không dám thoát khỏi bàn tay ấy. Nếu cô thoát ra thì chắc chắn cũng sẽ bị ông chủ bắt lại, thôi thì cứ để như vậy đi, dù sao nó cũng không quá tệ... Mỹ Huệ xấu hổ, cười thẹn thùng nhìn Tống Vinh Hiển đang say sưa nựng hai má của mình.

"Reng... reng..." Tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên làm cả hai người đều giật mình.

Như nhận ra được hành động của mình, Tống Vinh Hiển xấu hổ ho khan một tiếng. Mỹ Huệ thì không dám nhìn vào mắt hắn. Không khí xung quanh hai người họ trở nên ngượng ngùng.

"Ông chủ." Mỹ Huệ nhỏ nhẹ gọi.

"Sao?" Tống Vinh Hiển cũng nhẹ nhàng trả lời lại.

"Điện thoại của anh." Mỹ Huệ chỉ tay vào chiếc điện thoại đang rung nằm trong túi quần Tống Vinh Hiển.

"À!" Tống Vinh Hiển xấu hổ bắt máy. Hắn cứ tưởng cô gọi hắn có việc gì quan trọng lắm chứ... Thật thất vọng!

"Alo." Hắn nặng giọng trả lời. Hiện giờ hắn đang rất hận người bên điện thoại kia. Vì người đó mà hắn không thể tiếp tục nựng cái má ú u đó.

Mỹ Huệ tò mò nhìn sắc mặt Tống Vinh Hiển đang nói chuyện điện thoại với ai đó mà trông rất tức giận. Sau khi gác máy, gương mặt hắn còn u ám hơn. Hắn không nói gì mà bỏ đi. Khi đi ra ngang qua Mỹ Huệ, hắn dừng lại trước cô, cố ý nhéo má cô một cái rồi lại còn cười tít mắt có vẻ rất thỏa mãn. Hắn bỏ Mỹ Huệ đang ngơ ngác, đi ra ngoài.

Một hồi lâu, Mỹ Huệ mới định thần trở lại. Đúng vậy rồi, ông chủ chắc chắn có vấn đề. Ông chủ mà cô biết không bao giờ cười như thế, lại còn đối xử dịu dàng nữa. Ông chủ là lão đại của hắc bang chắc phải có rất nhiều kẻ thù.

"Đúng như thế!" Mỹ Huệ xoa cằm suy nghĩ rồi búng tay một cái.

Chắc một trong những kẻ thù đó đã thành công trong việc ám sát ông chủ. Để tránh bị công an bắt, người đó đã cải trang thành ông chủ. Thì ra là vậy! Mỹ Huệ gật đầu tán thành. Cô quả là thông minh.

"Ha ha ha ha..." Mỹ Huệ cười lớn.

"Em làm sao đấy?" Một giọng nói phát ra.

Mỹ Huệ bất ngờ nhìn về phòng trang phục. Tống Vinh Hiển đang đứng ở đó với gương mặt khó hiểu.

"Không... không có gì. Hì hì." Mỹ Huệ ngô nghê cười. Chắc cô phải suy nghĩ lại thôi. Ông chủ của cô tài hoa thế này, lại xuất quỷ nhập thần nữa thì ai dám đụng chứ. Chỉ có người điên thôi!

Tống Vinh Hiển cười dịu đi đến chỗ Mỹ Huệ.

"Tôi đi đây."

Mỹ Huệ ngơ ngác nhìn Tống Vinh Hiển. Ông chủ đi thì đi đi chứ, nói với tôi làm gì?

"Ông chủ đi vui vẻ." Mỹ Huệ cười nịnh nói.

"Tôi đi chùa."

"Đi chùa? Làm gì?" Mỹ Huệ bất ngờ. Ôi trời ơi! Ông chủ của cô cuối cùng cũng cải tà quy chính rồi à? Thật đáng mừng. Đúng vậy, ông chủ nên đi chùa nhiều hơn. Hèn gì mà ông chủ lại đối xử tốt với cô như thế. Cuối cùng thì cũng đã hiểu.

"Tôi muốn hỏi Phật một điều." Tống Vinh Hiển lém lỉnh cười.

"Điều gì?"

"Bởi vì tôi thấy em không giống người bình thường nên muốn hỏi Phật: Thật ra, em là ai? Từ đâu đến?"

"..." Câu nói hoàn toàn đã bắn gục Mỹ Huệ. Cô cười như mếu. Đúng vậy, thật ra tôi không phải người bình thường đâu, mà tôi chính là người điên đó. Mỹ Huệ tức giận, hiện giờ trên đầu cô đang bốc hỏa. Điên lắm nên mới yêu anh, điên lắm nên mới coi anh là kẻ thù. Hứ!

Như nhìn ra sự tức giận của Mỹ Huệ, Tống Vinh Hiển lập tức thôi đùa, nở nụ cười thật dịu dàng chân thành nói:

"Tôi xin lỗi."

Và Mỹ Huệ đã bị trúng kế. Cô hoàn toàn hết giận mà ngược lại còn rung động. Mỹ Huệ thấy mình đúng là có lòng ham thích sắc đẹp to lớn không gì sánh bằng.

Mỹ Huệ bị Tống Vinh Hiển dùng nam nhân kế dụ cô tiễn hắn đi làm. Nhưng lần này Tống Vinh Hiển tự mở cửa ngồi vào xe, hắn còn cẩn thận căn dặn cô nên ăn sáng và trưa hắn sẽ về. Mỹ Huệ thấy những lời này sao giống như chồng dặn vợ thế? Nên cô cũng đỏ mặt xấu hổ. Vẫy tay tạm biệt cho đến khi chiếc xe khuất bóng, Mỹ Huệ mới trở vào nhà. Cô không về lầu ba ngay mà đi tìm Thiên Thiên. Dọc đường đi, cô thấy tất cả mọi người ai nấy đều rất bận rộn. Hôm nay có khách đến sao?

"Thiên Thiên!" Thấy Thiên Thiên đang làm việc ở xa, Mỹ Huệ gọi lớn chạy đến cô.

"A, Huệ!" Thấy Mỹ Huệ chạy đến nhưng Thiên Thiên chỉ nhìn cô một chút rồi tiếp tục làm việc.

Nhìn Thiên Thiên bận rộn thế này, Mỹ Huệ cũng không dám làm phiền cô.

"Chờ mình một chút. Sẽ xong ngay thôi."

Mỹ Huệ gật đầu rồi tìm chỗ gần đó ngồi. Nửa tiếng sau, Thiên Thiên mệt mỏi ngồi gục xuống ghế, trán lấm tấm mồ hôi. Mỹ Huệ dùng tay để quạt cho cô.

"Mới sáng sớm mà phải làm nhiều việc vậy sao?" Mỹ Huệ hỏi. Cô cảm thấy làm hầu gái của Tống Vinh Hiển là nghề rãnh rỗi nhất. Vừa không phải làm việc nhiều mà lương lại rất khủng.

"Sắp đến Tết rồi, mọi người ai ai cũng rất bận rộn." Thiên Thiên ỉu xìu nói.

"Tết?" Mỹ Huệ ngạc nhiên.

"Đúng là làm hầu gái riêng như cậu thật sung sướng." Thiên Thiên nhìn Mỹ Huệ thở dài nói. "Hôm nay đã là ngày hai mươi tám rồi đó."

"Sao?" Mỹ Huệ càng ngạc nhiên hơn nữa. Cô đứng hẳn dậy. Nhanh như vậy sao? Cô quên mất. Chết rồi! Mỹ Huệ chạy đi.

"Cậu sao vậy?" Thiên Thiên nắm tay Mỹ Huệ kéo lại. Có chuyện gì mà trông cô có vẻ gấp thế kia?

Mỹ Huệ nhìn Thiên Thiên với khuôn mặt cực kỳ nghiêm trọng.

***

Mỹ Huệ cùng Thiên Thiên đi vào shop quần áo nam.

"Này, mình cứ tưởng có chuyện gì nghiêm trọng lắm chứ. Hóa ra là mua đồ Tết cho em trai cậu." Thiên Thiên bĩu môi nói.

"Chẳng phải như vậy, cậu mới thoát khỏi những công việc nặng nề đó sao?" Mỹ Huệ xảo trá cười.

Nghe vậy, Thiên Thiên không nói gì mà cười toe toét. Nhưng mà Thiên Thiên không ngờ Mỹ Huệ lại có thể nói dối quản gia Kim.

"Cậu không sợ sao?" Thiên Thiên hỏi.

"Sợ gì?" Mỹ Huệ đang đứng xem đồ hỏi lại.

"Đồ của ông chủ đều do các nhà thiết kế nổi tiếng may. Cậu nói dối là đi mua đồ Tết cho ông chủ, không sợ sao?"

"Không sao. Mình nói rằng ông chủ bảo mình mua ở shop Luxury."

"Luxury?" Thiên Thiên nói lớn. Biết mình đã nói quá to, cô nhìn xung quanh rồi hạ giọng nói. "Quản gia Kim không nói gì sao?"

"Không. Ông ấy không nói gì cả." Mỹ Huệ ngây thơ trả lời lại.

Còn Thiên Thiên đứng đó không ngừng lo lắng cho Mỹ Huệ. Cô làm hầu gái cho Tống Vinh Hiển, chẳng lẽ không biết shop đó của ai sao? Thôi chết! Kì này Mỹ Huệ tiêu đời rồi. Nhưng mà Thiên Thiên cảm thấy hôm nay Mỹ Huệ gan dạ lạ thường. Dám nói dối quản gia Kim, lại còn nói dối một cách vô cùng trơ trẽn như thế. Thiên Thiên nhìn Mỹ Huệ đang chọn đồ thì nở nụ cười ngọt ngào. Cô đã biết vì sao rồi. Thật ngưỡng mộ! Thôi cũng đành vậy, nếu Mỹ Huệ bị đuổi việc, cô sẽ giúp Mỹ Huệ lấy lại công việc. Tống Vinh Hiển sẽ không nỡ để cô bị đuổi đâu.

***

Chiếc xe BMW màu đen dừng trước cổng biệt thự. Tống Vinh Hiển bước xuống xe đi vào tiền sảnh. Quản gia Kim đi theo sau.

"Ông chủ." Theo ông chủ lên lầu ba, quản gia Kim mở lời.

"Chuyện gì?" Tống Vinh Hiển khó chịu nói. Hiện giờ hắn đang rất bực.

"Có phải ông chủ bảo hầu gái Huệ mua đồ Tết cho ông chủ ở shop Luxury không ạ?"

"Cái gì?" Tống Vinh Hiển quay lại nhìn quản gia Kim, đôi mày cau lại.

Chương 39:


Quản gia Kim kể toàn bộ những lời nói dối của Mỹ Huệ cho Tống Vinh Hiển. Nghe xong hắn liền hiểu ra vấn đề.

"Đúng vậy, là tôi bảo cô ấy đi." Tinh thần bỗng trở nên tốt hơn, hắn ngồi xuống sopha.

"Là thật ạ?" Quản gia Kim tỏ vẻ nghi ngờ.

"Ông không tin lời tôi?" Tống Vinh Hiển nhướng mày nói.

"Tôi xin lỗi. Tôi làm việc đây." Nói rồi, quản gia Kim đi xuống lầu ba. Ông biết rằng Mỹ Huệ đã nói dối và ông chủ bao che cho cô. Cho dù bây giờ ông chủ là người của nữ vương thì cũng sẽ không đến nơi đó. Trừ bữa tiệc lần trước, ông chủ phải thực hiện theo yêu cầu của nữ vương mà mua đồ ở đó. Gần đến cầu thang, ông quay lại ấp úng hỏi: "Có phải ông chủ..."

"Chuyện gì?" Tống Vinh Hiển đứng dậy.

"Không có gì." Quản gia Kim nhanh chóng đi xuống lầu. Ông thật sự không muốn hỏi. Nếu đó là sự thật thì ông không muốn nghe, không sợ một người biết được sẽ chắc chắn đau lòng...

Tống Vinh Hiển định lên phòng nhưng lại lấy điện thoại ra vui vẻ nhắn tin cho người nào đó.

"Chắc em cũng đã biết số đo của tôi rồi. Việc tôi thích màu đen thì em cũng hiểu rõ. Tôi tin vào mắt thẩm mĩ của em lần này. Đừng để tôi thất vọng."

Nhắn xong, hắn gửi cho một người có tên là Chuột Nhắt. Đã gửi xong tin nhắn từ lâu nhưng hắn cứ nhìn điện thoại với khuôn mặt rạng rỡ. Hắn không ngờ cô lại dám nói dối và nói dối cực kì tệ. Lần sau hắn phải dạy cô cách nối dối mới được. Chứ nếu không mọi bí mật của hắn, sẽ bị kẻ thù biết mất.

"Vâng!" Tiếng tin nhắn tới. Hắn đọc mà không ngừng cười. Không uổng công hắn đối xử tốt với cô. Cuối cùng hắn cũng được đền đáp. Cô chủ động mua đồ cho hắn, điều đó khiến hắn cảm thấy thật vui. Khoan đã, hình như hắn quên điều gì đó. Đúng rồi! Tống Vinh Hiển nhớ ra gì đó rồi sau đó nhanh chóng đi xuống lầu ba.

"Con đi đâu vậy?" Vừa xuống lầu ba, Tống Vinh Hiển gặp bà Lữ.

Kể từ tối hôm đó hắn chưa gặp bà Lữ nên hai người cùng nhau ra vườn hoa nói chuyện.

"Con vẫn giữ Huệ Huệ lại sao?" Bà Lữ cầm tách trà hỏi.

"Vâng!" Hắn cũng nhấp một ngụm trà.

Hai người không nói gì. Gió nổi lên. Hương hoa Huệ ùa tới.

"Con có biết vì sao mẹ lại ngăn cản con phá những bông hoa Huệ đó không?" Bà Lữ trầm ngâm nói.

"Có phải đó là thứ duy nhất mà ông ấy để lại?"

"Đúng vậy." Bà Lữ u sầu nhìn vào cõi hư vô. Bà thấy một cặp tình nhân đang rất hạnh phúc. "Bởi vì nó là tình cảm, là tâm huyết của ba con. Mỗi lần nhìn những bông hoa đó, mẹ lại nhớ đến ông ấy. Mặc dù, nó không dành cho mẹ. Đã rất nhiều lần mẹ rất muốn hận Huệ... nhưng lại nghĩ đến tội lỗi mà ba con đã gây ra, mẹ cảm thấy thương con bé nhiều hơn. Và những lần như thế, mẹ lại tự nhủ phải cố gắng chăm sóc thật tốt cho Huệ, cho con gái của người bạn thân ấy. Mẹ muốn hai người họ có thể cảm thấy yên tâm trên thiên đường, họ đều là những người tốt, họ cần phải được hạnh phúc..." Nói đến đây, bà Lữ nghẹn ngào.

Tống Vinh Hiển nhìn bà im lặng. Bà Lữ lại nói tiếp.

"Mẹ biết cảm xúc hiện giờ của con với Huệ Huệ. Mẹ không muốn con như ông ấy, đánh mất người mình yêu mãi mãi. Mẹ sẽ giúp con giữ bí mật này. Hãy theo đuổi tình yêu của mình, mẹ ra lệnh!" Ánh mắt bà Lữ hiện giờ vô cùng kiên định khiến cho Tống Vinh Hiển không thể không nghe theo. Hắn nhìn bà đầy biết ơn.

Ở đâu gần đó có một người đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện. Quản gia Kim mất bình tĩnh khi biết được sự thật rằng... ông chủ đã có tình yêu mới. Không thể được! Đầu óc quản gia Kim rối loạn, ông đảo mắt liên tục, gương mặt trở nên trắng bệch không sức sống. Không thể để cho hai người họ thành đôi. Như vậy thì... sẽ rất đau khổ. Nhưng mà... Quản gia Kim dần bình tĩnh hơn. Tình yêu này chỉ có ông chủ, cô Huệ đó chắc sẽ không có ý gì. Đúng vậy, ông lo lắng quá rồi! Đôi mắt quản gia Kim nặng trĩu. Cầu mong là vậy... Bởi vì ông không muốn trở thành người xấu.

***

Đứng trước shop Luxury, Mỹ Huệ và Thiên Thiên nhìn vào trong. Hai người họ đều không hiểu nổi Tống Vinh Hiển. Thiên Thiên thì không ngờ Tống Vinh Hiển sẽ mua đồ ở đây. Còn Mỹ Huệ ngơ ngác vì ông chủ không trách phạt mà còn bảo cô mua đồ nữa, lại còn tin vào mắt thẩm mĩ của cô nữa chứ.

"Này, có phải ông chủ của chúng ta rất kì lạ phải không?" Thiên Thiên nói.

Mỹ Huệ gật đầu đồng ý.

Bước vào trong shop, dù đã vào một lần nhưng Mỹ Huệ vẫn còn bị choáng ngợp. Cô nhìn qua Thiên Thiên. Cô ấy thoạt nhìn thì rất bình tĩnh nhưng chắc chắn bên trong rất giống cô. Đó chỉ là suy nghĩ của Mỹ Huệ nhưng cô đâu biết được rằng nơi này, Thiên Thiên rất quen thuộc.

"Chị Huệ!" Một giọng con gái vô cùng dễ thương vang lên. Mỹ Huệ và Thiên Thiên cùng quay về phía sau thì thấy Rose vui vẻ chạy tới.

"Rose!" Mỹ Huệ không ngạc nhiên cho lắm. Cô vẫn còn giữ định kiến rằng Rose là con gái của nữ vương nên ở đây chẳng có gì là lạ.

"Chị làm gì ở đây thế?" Rose hỏi. Đúng vậy, câu này phải để Rose hỏi mới đúng. Một người nghèo như Mỹ Huệ thì làm gì ở nơi sang trọng như thế này?

"Chị mua đồ cho ông chủ." Mỹ Huệ trả lời.

"Ông chủ? Là anh Hiển sao?"

"Đúng vậy!"

"Đây là?" Rose nhìn sang Thiên Thiên.

"Đây là Thiên Thiên, là bạn thân của chị." Mỹ Huệ vui vẻ giới thiệu, sau đó quay sang giới thiệu Rose. "Còn đây là..."

"Em là em họ của chị Huệ." Mỹ Huệ chưa kịp giới thiệu đã bị Rose cướp mất lời. Mà em họ sao? Mỹ Huệ ngạc nhiên. Rose thì tinh nghịch nháy mắt với cô. Thôi thì cũng được. Rose cũng đối xử rất tốt với cô, có một người em gái dễ thương như thế thì còn gì bằng. Dù sao cũng không biết nên giới thiệu Rose là gì. Chẳng lẽ nên giới thiệu là con gái của nữ vương, kẻ thù của ông chủ chúng ta... Không được!

"Em không ngờ là anh Hiển lại mua đồ ở đây đấy!" Rose tò mò.

"Ông chủ bảo đồ nơi này rất đẹp." Mỹ Huệ lựa lời nói.

"Vậy sao?" Rose hào hứng nhưng trong đôi mắt lại có gì đó rất bí ẩn. "Thôi bây giờ em có việc cần phải làm. Gặp hai chị sau nha! Bai!"

"Bai!" Mỹ Huệ và Thiên Thiên cùng vẫy tay chào.

Thiên Thiên cũng không hỏi nhiều về Rose. Mỹ Huệ thấy có chút kì lạ. Với tính cách của Thiên Thiên thì cô đã hỏi rất nhiều rồi, nhưng sao giờ lại im lặng thế? Mỹ Huệ cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Thiên Thiên sáng giờ bị cô kéo đi nhiều nơi đã bị kiệt sức rồi. Tội nghiệp!

"Khoan đã." Vừa bước vào một phòng chọn đồ, Mỹ Huệ liền nhớ ra, cô không có tiền...

"Ôi trời ạ!" Mỹ Huệ ôm đầu.

"Làm sao đấy?" Bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Ông chủ!" Mỹ Huệ và Thiên Thiên đều ngạc nhiên.

"Sao em mua đồ mà không nói trước cho tôi biết. En nghèo như vậy thì làm sao mà mua được."

"..." Thì ra đó là lí do mà ông chủ đến đây. Đến để nhục mạ tôi đấy ư?

Tống Vinh Hiển như một vị cứu tinh đưa thẻ tín dụng cho Mỹ Huệ. Cô mừng rỡ cầm lấy. Sau đó cả ba người cùng đi mua đồ. Một lát sau, trên tay mỗi người đầy ắp những chiếc túi Luxury. Riêng Thiên Thiên và Mỹ Huệ còn có thêm những chiếc túi khác và bị Tống Vinh Hiển thấy.

"Thành Danh?" Tống Vinh Hiển cau mày hỏi.

"À, không có gì." Mỹ Huệ giấu những chiếc túi đó ra sau lưng nhưng vẫn bị Tống Vinh Hiển giật lấy.

"Đó... đó là..." Mỹ Huệ cố gắng lấy lại những chiếc túi. "Đây là đồ của em trai tôi."

"Em trai của em?"

Mỹ Huệ gật đầu.

Tống Vinh Hiển lại một lần nữa hiểu ra vì sao Mỹ Huệ lại nói dối. Thì ra cô nói dối vì muốn mua đồ mới cho em trai, nên cô lấy lý do mua đồ cho hắn. Hắn đã hiểu sai rồi. Ngay từ đầu, hắn cứ tưởng cô thật sự chủ động mua đồ cho hắn. Hắn đã rất vui. Tâm trạng Tống Vinh Hiển ỉu xuống. Lê thê từng bước đi về phía bãi đậu xe.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK