Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh trăng rất đẹp, nhưng Mộng Dao lại cảm thấy cô độc, có chút mệt mỏi.

Đã rất lâu rồi nàng không có cảm giác này, một năm? Hai năm? Hay là ba năm?

Từ sau khi người đó đến đây, có rất nhiều điều đã thay đổi.

Viên Nhất Kỳ, cực độ vô sỉ, cực độ ác liệt, cực độ ti bỉ. Còn có ba người nữa cũng như thế, nhưng mắt Mộng Dao chỉ nhìn Viên Nhất Kỳ.

Có lẽ là vì tiếp xúc đã nhiều, đã lâu, có lẽ là bởi vì Viên Nhất Kỳ luôn quấn quít lấy nàng?

Kỳ thật lần đầu tiên nhìn thấy Viên Nhất Kỳ nàng đã biết người nọ là nữ hài tử. Nàng là người học y, còn là truyền kỳ khiến người người ngưỡng mộ, cho nên chỉ cần liếc mắt một cái thì lập tức nhìn ra manh mối.

Viên Nhất Kỳ cho Mộng dao ấn tượng đầu tiên chỉ có hai chữ: Bát phụ (người phụ nữ chanh chua).

Có thể công khai đụng Tiểu Hồng rồi lăn xuống đất đòi bồi thường! Mộng Dao thật chưa từng gặp người như vậy bao giờ. Nhưng người đó lại diễn không chuyên nghiệp, nếu bị thương rất nặng thì căn bản chỉ có thể bất động, mà kêu giống như nàng ta? Mười phần là giả.

Khi nhìn thấy nàng bước ra thì Viên Nhất Kỳ ngay cả con ngươi cũng không động đậy, cũng may là ánh mắt Viên Nhất Kỳ lúc đó rất trong sáng, nếu không nàng đã không ngại giúp nàng ta trở thành người què thật.

Chỉ là Mộng Dao có điều không hiểu, Viên Nhất Kỳ mặt dày mày dạn quấn quít lấy mình rốt cuộc là vì cái gì?

Thích? Hay là có mục đích riêng?

Nàng ta thích nàng? Hay là muốn từ trên người nàng lấy được cái gì? Bản thân nàng hiện tại còn có cái gì khiến người nhớ thương? Trừ bỏ một thân y thuật thì nàng còn có cái gì?
Huống hồ Viên Nhất Kỳ căn bản cũng không biết nàng biết y thuật.

Kỳ thật, hiện tại Mộng Dao đã không còn là Mộ Trầm Tịch trước đây nữa.

Mộ Trầm Tịch có một thân ngạo cốt trữ chiết bất loan (kiên quyết thà rằng chịu thiệt chứ không khom người, không đầu hàng), thà rằng ta phụ người trong thiên hạ cũng không thể để người trong thiên hạ phụ ta.

Cũng bởi vì thế mà nàng mới rời khỏi Thần Y Sơn Trang. Kiên quyết rời đi, không một tia lưu luyến.

Chỉ là Mộ Trầm Tịch vĩnh viễn cũng không ngờ một thân y thuật của nàng sẽ trở thành vết thương trí mạng của nàng.

Vốn là thiện tâm cứu người, không ngờ lại cứu phải một tiểu nhân. Cho nên nàng bị ám toán, bị tính kế, thiếu chút nữa mất mạng trên đường. Nếu không phải Thi Vũ và Đan Ny đúng lúc đi ngang qua đó thì có lẽ nàng không thể thấy được ánh trăng tối nay.

Ba ngày ba đêm đấu tranh trên ranh giới sinh tử, lúc nàng tỉnh lại, nàng đã không còn là Mộ Trầm Tịch nữa mà là Mộng Dao, là Mộng Dao đạm mạc, lạnh lùng như thể không có gì khiến nàng để ý, không có gì khiến nàng hứng thú. Đây chính là Mộng Dao, một người không thú vị.

Chỉ là, sau khi gặp Viên Nhất Kỳ thì tất cả đều thay đổi! Ngay cả Mộng Dao cũng nhanh chóng không nhận ra chính mình nữa. Ngay cả ngọc bích tiêu cũng bị Viên Nhất Kỳ cưỡng bức lấy đi.

Sao nàng lại thả tay để cho người kia lấy ngọc bích tiêu từ trong tay mình?

Có lẽ là vì ánh mắt quật cường khi đó của Viên Nhất Kỳ, biểu cảm kiên định đó làm nàng nhất thời mất đi phòng ngự.

Ngọc bích tiêu vốn có một đôi, là phần thưởng lúc nàng trở thành y giả xuất sắc. Các trưởng lão tự mình mở Tàng Bảo Lâu của Thần Y Sơn Trang để cho nàng tùy ý chọn lựa, mà nàng liếc mắt một cái liền nhìn trúng đôi ngọc bích tiêu này. Cho dù là người kia nàng cũng không cho. Bởi vì lúc cầm đôi ngọc Bích tiêu nàng đã quyết định, tiêu này nàng sẽ chỉ đưa cho người trọng yếu nhất của mình, hoặc là người mình kính trọng nhất.

Hiển nhiên Viên Nhất Kỳ không thuộc loại người sau. Vậy chẳng phải là nàng ta thuộc loại người trước?

Mộng Dao lắc đầu, nhất định là lúc đó nàng bị quỷ mê hồn nên mới có ý nghĩ đó, đợi lúc sau muốn cứu vãn đã không còn kịp rồi. Nàng thật sự quá ngượng ngùng để đòi lại. Chẳng qua là, tiêu này đưa cho Viên Nhất Kỳ thật sự khiến nàng tức đến giậm chân. Bị người kia cầm ở trong tay gõ vào bàn, thiếu chút nữa tức chết nàng, nàng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ. Bình tĩnh của Mộng Dao chung quy đã bị Viên Nhất Kỳ công phá.

Đặc biệt lúc thấy người này vô sỉ nhìn trộm các nàng tắm, nàng hận không thể trực tiếp giết chết nàng ta! Còn dám đi lại gần nhìn lén, sắc đảm bao thiên!

Nhưng cuối cùng nàng vẫn không hạ thủ. Mộng Dao biết nếu đổi lại là người khác thì sớm đã thành một thi thể. Ngay cả Đan Ny, Hứa Dương, Thi Vũ cũng không hạ thủ, nếu không ngày hôm sau đã có bốn thi thể.

Dù sao thì người có phúc phận này không nhiều, còn người chết ở trên tay các nàng thì không thiếu. Các nàng không phải là hạng người lương thiện, chưa bao giờ phải. Chỉ đối với bốn người này, một lần lại một lần không nỡ xuống tay.

Không thể không nói, thân phận nữ tử vẫn thực chiếm tiện nghi. Nếu bốn người này là nam tử thì các nàng đã hạ thủ lâu rồi.

Cho nên mới nói, nữ nhân là tai họa!

Mộng Dao cảm thán thật lâu, đạp ánh trăng vào phòng, còn chưa sửa sang tốt lại suy nghĩ thì đã bị thân ảnh trên giường mình làm hoảng sợ.

Viên Nhất Kỳ? Sao nàng ta lại ở trong này? Còn bị cột ở trên giường nàng?

Mộng Dao rốt cục đã biết Thi Vũ viết gì, không khỏi dở khóc dở cười! Thi Vũ là làm mai cho nàng sao? Người cũng đem đến tận giường. Mà Viên Nhất Kỳ vẫn còn ngủ được, Mộng Dao thật sự rất bội phục. Bị trói mà còn ngủ chảy cả nước miếng, cái này cũng là một loại cảnh giới.

Chỉ là bộ dáng của nàng ta lúc này thật ra so với lúc thanh tỉnh lại đáng yêu hơn, thiếu đi cái miệng tuôn đầy lời ác độc và hành động mặt dày mày dạn, giờ thì im lặng giống một hài tử không hề phòng bị.

Có lẽ là ngửi thấy được mùi của Mộng Dao, Viên Nhất Kỳ chậm rãi mở mắt ra, nhưng lời nói ra thiếu chút nữa khiến Mộng Dao hành hung nàng.

- Mộng Dao, sao ngươi còn mặc quần áo? Mau cởi! Đại gia cần ngươi làm ấm giường!

-...... - Nàng thu hồi ý nghĩ trước đó, người này không phải đáng yêu mà là khiếm tấu (đáng bị đánh).

-Tiểu nữu (con nhỏ) này, nghe thấy không? Mau cởi quần áo! Thuận tiện chuẩn bị ngọn nến roi da, gia nhất định hầu hạ ngươi thật tốt! - Hiển nhiên Viên Nhất Kỳ không phải đang tỉnh, là mở mắt nằm mơ.

Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa!

"Tiểu nữu"? Lớn từng này chưa ai dám gọi nàng như vậy!

"Làm ấm giường"? Sao nàng ta không chết đi!

"Ngọn nến roi da"? Cầm thú! Hôm nay nàng nhất định phải giáo huấn Viên Nhất Kỳ này thật mạnh tay!

Một cái tát hung hăng giáng xuống không một chút lưu tình.

Viên Nhất Kỳ còn đang cảm thán sao Mộng Dao lại xuất hiện trong giấc mộng của mình thì đột nhiên nhận ngay một cái tát đánh thẳng vào mông nàng. Đau quá!

- Con mẹ nó! Ngươi dám đánh ta! - Viên Nhất Kỳ nổi giận, ở hiện thực đã bị ngươi ăn hiếp, ở trong mộng cũng không cho ta xoay người?

- Đối với loại tiểu nhân vô sỉ như ngươi thì không có gì phải khách khí - Dám nghĩ hèn hạ về mình ở trong mộng như vậy, quá vô sỉ.

Viên Nhất Kỳ ngây người, bộ dạng tức giận của Mộng Dao thật sự đẹp động lòng người:

- Mộng Dao, vẻ tức giận của ngươi thật là đẹp mắt! – Tay giơ ra muốn sờ nhưng lại không động đậy được. Viên Nhất Kỳ nhìn xuống người mình, sốc, mình bị trói? Mơ cái gì đây! Có lầm không! Khẩu vị quá nặng rồi!

Viên Nhất Kỳ không biết chút gì chuyện tam chích cầm thú đã đem bán nàng, nàng vẫn còn tưởng rằng mình đang ở trong mơ. Bởi vì nàng tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ ở trên giường của Mộng Dao được!

- Mộng Dao, không ngờ ngươi lại có ham muốn S&M! Nhưng sao ta lại là M (người bị bạo)! – Mộng này thật sự rất đáng khinh, cho dù là S&M, sao mình lại là M được? Muốn trói cũng phải trói Mộng Dao chứ! Chẳng lẽ mình là thụ tiềm ẩn? Không thể nào! Ông là thuần công!

- S&M? – Là gì vậy? Mộng Dao cau mày, hiển nhiên là không hiểu lời của Viên Nhất Kỳ.

- Là bạo dâm! – Cái này cũng không hiểu, thực ngốc! Cũng chỉ có mình ta mới coi trọng ngươi.

Mộng Dao nghe xong thiếu chút nữa tắt thở, Viên Nhất Kỳ tên lưu manh này! Nàng ta đã đem nàng trở thành cái gì!

Vô sỉ!

=======================

Chớt Kỳ đệ rồi:((

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK