Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đại phu, vị công tử này thế nào? – Đan Ny đứng bên cạnh nhìn tên đang giả bệnh nằm trên tháp, cười cười hỏi.

- Đan Ny cô nương, Mộng Dao cô nương, vị công tử này căn bản không gãy xương đùi! – Lão đại phu làm nghề y hơn mười năm không có khả năng ngay cả bệnh này cũng không sờ ra, cho nên lão vừa mở miệng nói liền khiến ba người đứng phía sau nóng nảy.

- Sao có thể? – Trần Kha làm vẻ mặt thực kinh ngạc – Vậy vì sao đệ đệ của chúng ta đau như thế?

Đệ đệ? Lão đại phu trừng mắt nhìn Trần Kha, nói đùa, mạch tượng của người trên tháp rõ ràng chỉ là nữ tử, sao có thể là "đệ đệ"? Tay bắt mạch lần nữa, đúng vậy, là nữ tử.

- Đúng vậy, ta đau quá...- Tự nhéo mình một cái, Viên Nhất Kỳ khóc không ra nước mắt, sao lại tới mức bi thảm như thế này?

- À... dựa theo kinh nghiệm làm nghề y nhiều năm của lão phu, vị "công tử" này chắn hẳn là bị nội thương, cho nên trong lúc nắn xương nhìn không ra. Ừm...đúng vậy – Nói thật lão đại phu cũng không rõ rốt cuộc là có chuyện gì nhưng cũng không muốn ở trước mặt hai vị cô nương phải thừa nhận bản thân không đủ khả năng, nói thế nào thì hắn cũng là lang trung đứng đầu ÔTô, không có chuyện bệnh nhỏ mà cũng không biết.

- Nội thương? – Hai chữ này là của Mộng Dao nãy giờ đứng ở một bên lạnh lùng nhìn, nàng hơi nhíu mi nhưng cũng không nói gì tiếp, trong lòng nàng nhanh chóng đưa ra kết luận: Lang băm!

Đan Ny cũng không ngờ lang trung đứng đầu ÔTô lại chỉ có danh như thế, cố nén xúc động muốn ném hắn ra bên ngoài, nói:

- Một khi đã như vậy xin phiền đại phu lo tiếp.

- Mộng Dao cô nương, Đan Ny cô nương xin yên tâm, lão phu tất nhiên sẽ chữa khỏi cho công tử này, chỉ là có ít dược liệu... - Phần sau lão không nói ra miệng, nhưng chỉ cần không ngốc thì điều biết, "dược liệu rất quý"!

- Ngân lượng không thành vấn đề, chỉ cần đem người chữa khỏi là được – Đan Ny nuốt xuống cục nghẹn trong lòng, lang trung này thật không có chút y đức, may là các nàng chưa bao giờ xem qua kẻ gọi là danh y này. Đương nhiên không có chuyện bạc ném không xuống nước, cho nên nàng bày ra nụ cười hoàn mỹ.

- Nhất định phải chữa khỏi!

Những lời này giống như mệnh lệnh, nhưng trong mắt lão đại phu mê tiền thì...

- Nhất định nhất định, hai vị cô nương xin yên tâm.

Trần Kha, Vương Dịch, Trương Hân thầm thở dài nhẹ nhõm, quả nhiên là lang băm hại chết người! Nội thương? Haha, rõ ràng là nội bộ không bị thương.

– Ba vị công tử, chúng ta nhất định chữa khỏi cho đệ đệ các ngươi, xin yên tâm – Đan Ny cười nói, chỉ có người hiểu nàng như Mộng Dao mới biết được nụ cười kia của nàng có bao nhiêu nguy hiểm.

- Haha, đa tạ hai vị cô nương – Trời biết lúc Trần Kha nói ra những lời này nàng muốn hộc máu biết bao nhiêu, ngươi tùy tiện cho không mấy trăm lượng bạc để giải quyết một vấn đề vốn không có gì, tại sao lại muốn phiền phức như vậy! Người liên quan như ta còn không lấy được một đồng nào.

– Lão đại đừng đi! – Viên Nhất Kỳ vừa thấy ba người định rời khỏi lập tức mở miệng kêu to, các ngươi sao có thể để một mình ta ở lại chỗ này?

- Kỳ đệ, ngươi hiện tại bị 'nội thương', ngoan ngoãn dưỡng thương đi! – Không cần kêu ái muội như vậy, người không biết sẽ tưởng hai chúng ta có gian tình, cho dù ngươi và Nhất Nhất muốn có thêm một kẻ thứ ba cũng không cần đưa ta lên đài.

– Đúng vậy Lâu, ngươi phải tin tưởng Mộng Dao cô nương, nàng sẽ chịu trách nhiệm! – Nhất Nhất không có ý tốt cười, nghiêm túc nói nhưng trời biết trong lòng nàng sớm đã cười lật mặt.

- Kỳ, ta sẽ đến thăm ngươi – A Hân.

- A Hân, ta biết ngươi là tốt nhất! – Vẫn là Trương Hân hiểu nghĩa khí, còn lại đều là cầm thú!

– Ta đến xem ngươi đã chết hay chưa – Trương Hân vẫn bình tĩnh nói tiếp.

– Chúng ta đi, ngươi ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi.

Các ngươi...cứ như vậy đem bán ta sao! *Thổ huyết*.

Đan Ny và Mộng Dao nhìn bốn người trêu chọc nhau thì đột nhiên có chút mơ hồ về quan hệ giữa bọn họ, huynh đệ? Bằng hữu? Đều cảm thấy không giống. Chẳng qua chuyện đó hiện tại không can hệ nhiều đến các nàng nên cũng không phải lo lắng.

Bảy ngày sau, ngoại trừ Viên Nhất Kỳ thì ba người còn lại là tương đối thỏa mãn. Mỗi ngày bào ngư, hải sâm, tổ yến, vây cá, ăn được mấy thứ này cũng là một loại hạnh phúc rồi! Quan trọng nhất là quần áo các nàng không cần giặt, cơm nước các nàng không cần nấu, tiền bạc các nàng không cần kiếm, quả thực là sống trong mơ.

- Haiz, những ngày này thật sự là thần tiên! – Uống trà thượng đẳng, Trần Kha thả thêm một lá thực cảm khái nói – Thật muốn cả đời như vậy!

– Lão đại, ngươi chỉ cần cố gắng ăn bám Đan Ny thì ngươi có thể cả đời sống như vậy – Nhất Nhất nghĩ hộ ý tưởng.

– Ngươi nhìn Đan Ny xem, muốn dung mạo có dung mạo, muốn dáng người có dáng người, muốn tiền có tiền, quan trọng nhất là, nàng không phải là khẩu vị ngươi thích sao? Lão đại, tin ta, qua thôn này sẽ không còn điếm (bỏ qua cơ hội này sẽ không còn cơ hội nữa).

– Không sai không sai, nói thế nào thì Đan Ny cũng là tứ đại hoa khôi của Điêu Lan Thủy Tạ Lâu mà, lão đại, ngươi thật sự không thiệt thòi! – A Hân ở một bên phụ họa

– Hơn nữa, nhìn Đan Ny và Mộng Dao là có thể luận ra, tứ đại hoa khôi khẳng định không đơn giản như bên ngoài, cho nên mỗi một người đều là tòa núi vàng.

- Shit! Sao các ngươi không đi? – Trần Kha nhìn hai kẻ trơ trẽn muốn dùng nàng để an hưởng thái bình, tuy rằng nàng cũng từng làm loại chuyện như vậy.

– Không phải Đan Ny và Mộng Dao vừa đúng phối cho lão đại ngươi và Kỳ đệ sao, một khi đã như vậy chúng ta sẽ không đoạt người yêu của người khác – A Hân nháy mắt với Nhất Nhất

– Chúng ta đi theo các ngươi ăn là xong – Nhất Nhất gật đầu.

Trần Kha sao lại không biết tâm tư của các nàng? Câu bán đứng huynh đệ tỷ muội đổi lấy vinh hoa phú quý chính là nói hai kẻ này, nhưng nàng cũng không phải người dễ bắt nạt

– Chuyện này các ngươi không cần lo, không phải là tứ đại hoa khôi sao, chúng ta vừa đúng có bốn người, mỗi người một cái, không cần tranh nhau.

- Shit, ngươi làm như hoa khôi là rau cải trắng nhà chúng ta ấy mà mỗi người một củ! – Nhất Nhất thiếu chút nữa phun ra trà trong miệng.

– Các ngươi cũng biết vậy sao! Ngươi cho rằng Đan Ny là mèo con cún con ta nuôi sao? – Trần Kha cũng không muốn bị rớt lại.

– Nhưng mà nói thật, tứ đại hoa khôi thì chúng ta mới chỉ thấy có hai, hai người còn lại chỉ nghe danh không thấy người, không biết là quốc sắc thiên hương ra sao – Nhất Nhất khát khao nói – Hứa Dương, Thi Vũ... tên thực hay!

- A Hân, đầu ngươi bị cửa hôn rồi hả? Có nghĩa cái đít, Hứa Dương, đã chia tay còn quyết tuyệt, còn Thi Vũ, đều kêu là hồn ma vậy mà còn là người sao? Nói đến Đan Ny kia, nhớ kỹ tình cũ, ai yêu nàng đều xui xẻo, cuối cùng là Mộng Dao, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không chiếu đến được trách không được lạnh như vậy, đông lạnh trong đêm.

- Nhất Nhất, ngươi thật biết cách làm mới, cái gì qua miệng ngươi thì hương vị luôn quái đản như vậy! – Trần Kha liên tục lắc đầu – Nhưng mà giải thích rất hợp lý.

Ba người uống trà nói chuyện phiếm sớm đã đem kẻ giả bệnh nào đó quên đến tận chín tầng mây. Nhưng các nàng quên không có nghĩa là người khác cũng quên.

– Ba tên cầm thú này, cư nhiên nói tỷ muội chúng ta như vậy! – Biểu tình của Đan Ny có điểm kì quái, nửa cười nửa giận.

– Yêu ta sẽ xui xẻo? Hừ, vậy thì có tối thiểu một nửa nam nhân ở ÔTô này xui xẻo. Còn nữa Mộng Dao, ngươi thật là đông lạnh trong đêm sao? – Nhìn người bên cạnh vẻ cau mày giận dữ hiếm có.

– Bọn họ nói làm ta cũng có chút cảm thấy như vậy, haha.

Mộng Dao liếc nhìn ba người trong sân sau đó hung hăng trợn mắt nhìn Đan Ny:

- Ngươi muốn chơi thì chơi, không cần dính đến ta.

- Mộng Dao, ngươi không nghe bọn họ nói sao, ngươi là người của kẻ đang giả bộ gãy chân nằm trên tháp!

- Đan Ny, ngươi biến thành tiểu miêu tiểu cẩu Trần Kha nuôi từ khi nào vậy?

Hai người liếc nhau rồi đột nhiên nở nụ cười:

- Mộng Dao, rất lâu rồi không nhìn thấy ngươi cười.

- Ta cho rằng ta đã quên làm thế nào để cười – Mộng Dao xoa xoa chua xót trong mắt

– Nếu Hứa Dương và Thi Vũ ở đây không biết các nàng sẽ phản ứng như thế nào?

- Haha, khẳng định sẽ rất cao hứng – Đan Ny mở miệng nói

– Cho nên ta muốn trước khi các nàng trở về thì giữ lại bốn người này, ta muốn xem xem bọn họ có bản lĩnh gì mà muốn ăn bám được tứ đại hoa khôi chúng ta!

ĐanNy sửa sang lại vạ táo một chút, bàn tay trắng nõn thon dài của nàng thực hoa lệvén rèm, Mộng Dao lắc đầu theo Đan Ny đi ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK