• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Mười tật xấu của con trai”

- Tham ăn là nhất

Lất khất là hai

Nói dai là ba

La cà là bốn

Lộn xộn là năm

“Ba lăm” là sáu

Nhốn nháo là bảy

Lải nhải là tám

Chín là ăn bám,

Thích tám là mười.

- Đó…chính là mười tật xấu của bọn đàn ông đó – Tùng Linh liệt kê ra những tính xấu thường gặp phải ở bọn caon trai khi hai nhỏ Phương và Chi nghe nhỏ kể chuyện được chính Tuấn Anh kèm cho thì nhìn nhỏ bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ - Cái tên đó dù ít dù nhiều cũng dính vào một trong mười tật xấu đó. Thứ nhất, vào nhà tui ăn hết tận 2 cái trứng ốp la, 4 cây xúc xích…..đúng là cái đồ tham ăn.

- Người ta là con trai, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn như vậy mới đủ no chứ - Nhỏ Phương bèn thay mặt Tuấn Anh bào chữa – Ăn ít quá thì làm sao lớn nổi. Mà như vậy thì nhà bà lại nag tiếng bạc đãi khách thì sao.

- Bà là bạn ai vậy – Tùng Linh tức tối lườm đứa bạn thân của mình đang bênh vực cho người khác.

- Tui là người giúp lý không giúp tình. Người theo đuổi chủ nghĩa ngay thẳng, bà không biết hay sao? – Nhỏ Phương tủm tĩm cười đáp.

- Hắn ta có mỗi một chuyện tui đã trốn ra khỏi nhà mà thù vặt rồi nói hoài thành ra nói dai. Rồi cứ lải nhải bên tai tui hoài giống như mấy ba tám khiến tui phát bực mình. Đó còn chưa nói đến việc hắn có máu ba lăm, dám nhìn trộm tui như thế. Một người con trai không hoàn mỹ như vậy, có gì mà mấy bà mê dữ vậy.

- Đúng, có gì mà phải mê chứ. Người con trai tốt hơn anh ta gấp trăm lần đang đứng ở đây vì sao mấy bà không chịu mê – Thằng nguyên từ đâu chỏ mỏ xen vào tự tân bóc bản thân lên.

Cả ba nhỏ: Tùng linh, Phương, Chi liền ngẩng đầu lên trên tìm kiếm, sau đó Tùng Linh đưa tay lên trời phẩy phẩy vài cái rồi nói:

- Nguyên!Có gì từ từ nói, xuống đây đi mà. Leo cao quá té cao chết đó.

- Có ba bà té chết thì có. Nói cho ba bà biết, tại mấy bà quen tui lâu nên không cảm thấy gì, chứ tui mà ra đường, nhiều đứa con gái xin chết vì tui lắm đó.

- Đứa nào có mắt mà như mù vậy Nguyên – Nhỏ Chi trêu.

- Người ta là tìm thấy được nét đẹp tiềm ẩn của tui, chứ không có mắt lóe như mấy bà đâu – Thằng Nguyên hừ mũi nói.

- Vâng, nét đẹp tìm ẩn. Tìm hoài ẩn hoài. Haha…- Tùng Linh bèn đáp, còn giả bộ xoi mói người thằng Nguyên lắc đẹp chép miệng khiến nhỏ Chi và nhỏ Phương cười nghiêng ngả.

Thằng Nguyên mặt không biến sắc, mức độ chai mặt thuộc loại gan thép được tôi luyện bởi ba đứa bạn quỷ quái của nó, khiến nó vênh mặt nói tiếp:

- Nói ấy bà biết nha, tui nè vai năm tất rộng thân mười thước cao, mặt mày tuấn tú bảnh bao, trí tệ cũng không thuộc hạng tầm thường. So với con trai trong lớp, tui đây có thể tự hào nói, tui cao nhất lớp, so với bên ngoài, tui có thể tự tin nói, tui không thua ai cả. Nhưng mà ở trong lớp, tui chẳng bao giờ nói ra mất công tụi nó bảo tui tự cao, ra bên ngòai, tui càng khiêm tốn hơn, mất công bọn họ nói tui tự đại. Một thằng con trai hoàn mỹ như tui, mấy bà tìm đâu ra.

- Ông nói đúng. Nhìn ông nhiều lúc nhìn ông khiến tụi tui rất tự ti. Nhưng có nhiều người thua ông giống như tui nên khiến tui rất tự tin, mà ông lại là bạn tui khiến tui rất tự hào. Nhưng ông nói còn thiếu đó Nguyên – Tùng Linh liền lên tiếng

- Thiếu cái gì? – Thằng Nguyên nghe khen thì khoái, bèn hỏi ngay.

- Nổ quá thì tự tử - Tùng linh đáp tỉnh bơ.

Mặt thằng nguyên đần ngay ra lập tức. mấy đứa bạn xung quanh không kể nhỏ Phương và nhỏ Chi đều đập bàn cười rầm rầm, khiến thằng Nguyên quê độ một cục.

- Mấy bà bày đặt đặt ra mười điều chê con trai tụi tui, vậy còn đám con gái mấy bà thì sao, tưởng mình hay lắm à.

- Sao lại không hay chứ. Nói cho ông biết, con gái tụi tui có mười đừa tính, mà đức tính nào cũng đều tốt hết đó nhá – Nhỏ Chi cong môi đáp trả.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK