• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mộ Đồng thấy Mạt Phục trở về, không đợi Quản Nhược An nói, hắn đã tiến lên trước, sầm mặt hỏi: "Tên tiện nhân kia có tin không?"

Mạt Phục gật gật đầu, nhìn thoáng qua Triệu thị đứng bên cạnh Mộ Linh, sau lại hướng Mộ Đồng hồi bẩm: "Vâng, nô tỳ làm đúng như lời thiếu gia phân phó."

Mộ Đồng gợi khóe miệng lên, lộ ra một nụ cười âm lãnh.

"Tẩu tử, nha đầu Mạt Phục này cũng đã về rồi, ta cũng đưa Mộ Linh đi về đây." Triệu thị hơi hơi mỉm cười, hiển nhiên là ả không muốn tiếp tục dính líu đến chuyện này.

Tuy rằng ả cũng chướng mắt Mộ Du, nhưng còn chưa tới mức hủy hoại thanh danh của nó.

Dù sao khi thanh danh Mộ gia bị hủy bỏ, hai vị đương lão gia mà biết được thì bọn họ ăn khổ rồi.

Nếu không phải nha đầu Mộ Linh này tự tiện lên kế hoạch, nàng lại là chủ mẫu, hôm nay nàng căn bản sẽ không xuất hiện ở chỗ này trộn lẫn hợp nhất chân!

Nghĩ đến đây, Triệu thị cảnh cáo mà nhìn thoáng qua Mộ Linh.

Cả người Mộ Linh run bần bật, cúi đầu thật thấp mà lui về phía sau hai bước, tận lực giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình.

Quản Nhược An sửa cổ tay áo lại, ngậm ý cười nói: "Đệ muội, hà tất gì phải xa cách như vậy, có trò hay thì tự dưng sẽ muốn xem cùng nhau mà."

Hiện giờ tiện nhân Mộ Du kia học khôn lên không ít, chuyện đã đến nước này mà còn muốn rút lui, Triệu thị chỉ lo cho thân mình, mơ thật là đẹp quá!

Quản Nhược An đảo dư quang sang Mộ Linh đang run rẩy, ở trong lòng hừ lạnh một tiếng, giả làm người tốt cái gì, một thứ nữ mà thôi, cũng không phải con vợ lẽ, thế nhưng cô ta có thể làm con mình sợ đến như vậy, tay Triệu thị chỉ e là còn không sạch sẽ như nàng!

Triệu thị nhíu mày, ánh mắt hung ác mà xẻo mất một miếng thịt của Mộ Linh, lại ngồi trở lại vị trí của mình.

Mộ Đồng đương nhiên nhìn ra sóng ngầm giữa hai người, chỉ là việc này đâu có liên quan đến hắn đâu, hiện tại hắn chỉ muốn thu thập tiểu tiện nhân Mộ Du kia cho thật tốt thôi!

Trong viện còn bỏ thêm một chút thước mê, chỉ cần chờ đến thời cơ thích hợp, vậy thì...... A, Mộ Du, ta thật muốn nhìn xem, sau chuyện này, Minh Vương còn có thể đối tốt với ngươi như vậy không!

Quản Nhược An uống một ngụm nước ấm, nhìn lướt qua bốn phía, hỏi: "Mộ Đồng, Mộ Hân đi đâu rồi?"

"Tỷ tỷ nói là có chỗ không thoải mái, đi nghỉ ngơi trước rồi." Mộ Đồng cung kính nói, lại nghĩ đến nha hoàn Vạn Hoa truyền lời cho Mộ Hân.

Vì sao y lại có một dự cảm không lành ấy nhỉ?

Loại chuyện như trừng phạt Mộ Du này, tỷ tỷ luôn luôn đặc biệt cảm thấy hứng thú, nhưng Vạn Hoa tuyệt đối sẽ không phản bội, cho nên tỷ tỷ là thật sự không thoải mái đúng không?

Mộ Đồng ngàn tư trăm chuyển, cụp mi rũ mắt xin lỗi Quản Nhược An: "Mẫu thân, là Đồng nhi sai, chỉ vì chuyện của tiện nhân kia mà đã quên báo với người một tiếng."

Quản Nhược An gật gật đầu, "Không sao, có nó ở đây cũng có gì khác đâu."

"Đa tạ mẫu thân."

Triệu thị nhìn ra bọn họ giả mù sa mưa mẫu tử tình thâm, chán ghét không thôi, nàng không có khoan dung như Quản Nhược An, để cho các di nương sinh thứ tử thứ nữ muốn làm gì thì làm.

Bất quá ngẫm lại cũng vậy, ả là một kế phu nhân mà thôi, làm sao ả có thể so được với "Nguyên phối"!

Thu Nếu Đồng, năm đó là mỹ nhân khó gặp, nếu không phải cô ta gả cho Mộ Dương Trác thì làm sao mà Mộ Dương Thái cưới nàng chứ!

Nghĩ đến đây, Triệu thị lại bốc cháy lên đố kỵ cùng hận ý!

Thứ nàng hận chỉ là áp lực, khắc chế cũng cực tốt, căn bản không thể nhìn ra được.

Mộ Linh đứng sau Quản Nhược An, đối với ánh mắt kia vô cùng quen thuộc, nàng co rúm lại một chút, càng thêm khiếp đảm.

"Đồng nhi, khi nào xuất phát?" Quản Nhược An buông cái ly, hiển nhiên đã hết sạch kiên nhẫn.

Mộ Đồng tính tính thời gian, gật gật đầu, "Mẫu thân, bây giờ đi là được."

"Tốt."

Quản Nhược An đứng lên, Triệu thị cũng đứng lên theo, bất quá nàng làm một động tác "Mời", hiển nhiên là tôn kính với người tẩu tử như Quản Nhược An đây.

Quản Nhược An thực thích cảm giác được người ta tôn kính, nàng dẫn Mộ Đồng đi đằng trước, không phát hiện ra người đằng sau đã lén lút đứng lại.

Triệu thị cong cong môi, gọi Mộ Linh lại đây, đi sau nàng.

Mộ Linh nơm nớp lo sợ đi sau Triệu thị, cả người căng chặt mà kỳ cục.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK