• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“A!” Kim Dục cả kinh hét lên một tiếng, đem điện thoại giấu ở sau lưng cảnh giác nhìn Lương Nguyên: “Anh muốn làm gì?”

Má ơi! Đói muốn chết, chỉ lo nghĩ về đồ ăn đã quên phía sau cô còn có người.

Hắn đã thấy được di động, có phải sẽ cướp đoạt hay không?

Trách cô ngu ngốc, đói đến mức mất hết cảnh giác.

Mới vừa xuyên qua đã bị lộ bàn tay vàng!"Đừng giấu giếm, tôi đều đã nhìn thấy, viên gạch thần kỳ này có tác dụng gì? Mau nói cho tôi biết, tôi vừa mới nhìn đến mặt trên có hình ảnh nhích tới nhích lui rất chân thực, còn có một ít ăn được, có thể biến mang ra ngoài không?"

Lương Nguyên cười tủm tỉm dựa sát lại gần Kim Dục, giống như là tên lưu manh mang theo ý xấu: “Tôi đói bụng ba ngày rồi, mới vừa rồi từ trên hai người kia lục soát ra hai lượng bạc cùng hai bình hồ lô đựng nước, không tìm được đồ ăn hiện tại đang rất đói, với lại cô so với tôi càng đói có phải hay không.”

Vừa nói xong hắn liền giơ tay phải lên, nghiêm túc nói: "

Tôi thề, tuyệt đối sẽ không nói ra bí mật của cô, nếu thất hứa sẽ bị sét đánh."

Hắn đã nhìn ra Kim Dục trước mắt không phải vị hôn thê của mình, rất có thể là bị tinh quái bám vào người."

Cục gạch" này chắc hẳn là pháp khí của tinh quái.

Hắn đã có thể tiếp nhận được sự thật mình trọng sinh, tiếp thu thêm việc có tinh quái cũng không quá khó khăn.

“Tôi không tin anh.” Kim Dục vẫn là thực cảnh giác, tuy rằng Lương Nguyên là ân nhân cứu mạng của cô, nhưng di động quá thần kỳ, rất khó không gây ra phiền phức.

Thất phu vô tội hoài bích có tội* đạo lý cô vẫn là hiểu.

Lương Nguyên vươn tay giật lấy điện thoại trong tay cô, Kim Dục muốn bảo vệ điện thoại nhưng vì không còn sức nên dễ dàng bị giật lấy.

Di động vừa rời khỏi tay Kim Dục màn hình liền lập tức tối đen, biến mất khỏi tay Lương Nguyên tự động tiến vào không gian.

Lương Nguyên kinh ngạc nhìn đi nhìn lại lòng bàn tay của mình.

Kim Dục thấy vậy trong lòng thầm đắc ý, cô có thể cảm giác được không gian của mình là một gian nhà gỗ rộng mười mét vuông, bên cạnh có cái linh tuyền, điện thoại di động của cô đang yên lặng nằm trong nhà gỗ.

Kim Dục cười lạnh: "

Chỉ có tôi... mới có thể sử dụng di động. Nó với tôi... vốn là nhất thể, nếu như rơi vào tay người khác... chính là cái đồ vật vô dụng."

Lương Nguyên cau mày: “Tôi không phải muốn cướp đồ của cô, chỉ là tò mò nên lấy lại gần xem chút thôi."

Kim Dục: “...” Ta tin ngươi cái quỷ!

Lương Nguyên nhún vai: “Cô không tin tôi cũng không sao, tôi biết cô không phải Kim Dục thật cũng phát hiện ra bí mật của cô, giết người diệt khẩu là không có khả năng, cô đánh không lại tôi. Tình huống của cô hiện tại một người là sống không nổi, không có tôi cô rất nhanh sẽ bị người khác theo dõi, sau đó sẽ bị người khác phanh thây chặt thành tám khúc."

Kim Dục: "..." Tên vô lại này hù dọa cô làm cái khỉ gì, lại còn đoán được cô không phải nguyên chủ?

Nhưng không thể không nói, hắn nói chính là sự thật, cũng thực đáng sợ.

Nhìn thấy được sự sợ hãi trong mắt Kim Dục, Lương Nguyên đưa tay sờ đầu cô: “Muốn sống thì phải nghe lời tôi, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau cùng sống sót, có tôi che chở bí mật của cô sẽ không bại lộ, không có sự bảo vệ của tôi cô sẽ chết rất thảm."

Thật vất vả mới xuyên qua còn có được bàn tay vàng, Kim Dục thực sự muốn sống, bất kể Lương Nguyên có đáng tin cậy hay không, lúc này cô cũng nhất định phải hợp tác với anh ta.

Dù sao di động của cô không ai có thể lấy đi, cô chết đối với Lương Nguyên cũng không có ích lợi gì, điện thoại của cô còn có thể mua được thức ăn, nếu Lương Nguyên là người thông minh hắn sẽ không giết cô, còn nhất định phải bảo vệ cô thật tốt.

Suy nghĩ một chút, Kim Ngọc yếu ớt thở dài, thôi thì quyết định đánh cuộc một lần vậy, cô gật đầu lấy ra di động: "

Di động của tôi xác thực có thể mua được đồ ăn, nhưng cần phải có tiền."

Hiện tại cô vừa đói vừa khát, nói vài câu lại càng mệt mỏi, định mở di động mua chai nước uống, tiện thể cho Lương Nguyên thấy cô thật sự hữu dụng.

Nhưng đột nhiên cách đó không xa xuất hiện vài bóng người, âm thầm lén lút nhìn về phía bên này.-----*Thất phu vô tội hoài bích có tội: "

người thường không có tội, tội của họ là dám có đồ vật cao quý hơn thân phận của mình" chỉ những người có thứ quý giá trong người thì thường bị người khác ghen ghét, dòm ngó, hãm hại, nếu không có khả năng bảo vệ thì dễ gặp nguy hiểm, thậm chí có thể mất mạng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
C
Chuotxinh20 Tháng năm, 2023 19:02
Đặt lịch truyện hay. Cảm ơn dịch giả
NG
Nhóc Gốu19 Tháng năm, 2023 12:29
Cảm ơn bạn nhiều nha, lần đầu tui dịch truyện nên có lỗi gì mong bạn nhắc tui để tui sửa hì hì
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
김진희18 Tháng năm, 2023 22:44
5 đặt lịch truyen hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK