Mục lục
Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Chuyện rối rắm trong lòng em chính là chuyện này?" Thượng Quan Ngưng nhìn cô chằm chằm, thiếu chút nữa là dùng ánh mắt giết chết cô rồi.

Tiêu Hòa Nhã có chút kinh hồn bạt vía, cả người co lại vào trong chăn, cuối cùng chỉ lộ ra một đôi mắt khiếp sợ nhìn anh: "Hiệu trưởng, thầy là người tốt!" Giết người sẽ phạm pháp! Cô hiện tại vẫn chưa nói đứa bé là của anh, sao lại tức giận lớn như vậy?

"Loại chuyện như vậy có gì cần lo lắng!" d đ lqd Thượng Quan Ngưng cảm thấy tính khí của mình càng ngày càng không tốt, "Chỉ có chút chuyện nhỏ như vậy mà em có thể để cho mình bệnh một tháng?"

Tiêu Hòa Nhã uất ức, đây là một chút chuyện nhỏ sao? Đây chính là chuyện lớn, nếu cô cùng anh chỉ là người xa lạ, không có hai năm giao tình này, như vậy thì coi như anh giận cô, tức chết cô, cô cũng sẽ sống thoải mái hoàn toàn không đặt anh ở trong lòng, nhưng. . . . . . Không có ai biết cô quan tâm anh cỡ nào, cỡ nào. . . . . .

"Cho dù có hiểu rõ thì thế nào?" Thượng Quan Ngưng hoàn toàn không đem người nọ để ở trong mắt, "Em chỉ làm chuyện em phải làm, nếu anh ta dám làm xằng bậy tôi sẽ phế anh ta!" Nói một cách hung dữ, bởi vì không biết mình chính là người nọ, nếu không thì tuyệt đối anh sẽ không nói như vậy, cái này tương đương với một Kim Bài Miễn Tử.

"Thật sao?" Tiêu Hòa Nhã khó được thông minh một lần, một đôi mắt to nháy mắt liên tục, sau đó nhìn chăm chăm vào hiệu trưởng của mình, thật may là cách gần đó, nếu không lại không thấy rõ rồi, "Hiệu trưởng, nếu như người nọ rất lợi hại, tính khí không tốt thì làm thế nào? Anh ta muốn giết em thì làm thế nào?"

"Anh ta dám!" Thượng Quan Ngưng lạnh giọng nói: "Em yên tâm đi, có tôi ở đây, em muốn sống thế nào thì sống thế đó!"

"Đến lúc đó anh thiên vị người nọ không thiên vị em thì sao?" Tiêu Hòa Nhã tiếp tục hỏi, cô phải hỏi cho rõ ràng, nếu không cô chỉ còn con đường chết.

"Làm sao có thể?" Thượng Quan Ngưng trực tiếp nói.

"Cái này cũng không nhất định, anh nên trực tiếp nói cho em biết đi, nếu không trong lòng em rất khó chịu!" Tiêu Hòa Nhã thúc giục, cuối cùng còn ra vẻ một bộ dạng khó thở.

Thượng Quan Ngưng liếc cô một cái, lành lạnh nói: "Em để trái tim trong bụng, mặc kệ người nọ là ai, tôi đều đứng về phía em!"

Tiêu Hòa Nhã đưa di động từ trong chăn ra ngoài, sau đó nhấn một phím trên bàn phím, Thượng Quan Ngưng liền nghe được một giọng nói trầm thấp đầy từ tính, trong lúc này cũng không dư không thừa chính là câu nói mà anh đã nói lúc nãy, mặc kệ người nọ là ai, tôi đều đứng về phía em!

"Em còn ghi âm cái này lại nữa?" Thượng Quan Ngưng có chút không tin, "Em đây là lòng tiểu nhân còn làm ra chuyện gì sai trái nữa phải không?"

Tiêu Hòa Nhã lắc đầu, lần nữa cất di động đi, sau đó hết sức chăm chú nhìn hiệu trưởng nhà cô: "Hiệu trưởng, anh nói phải giữ lời đấy!"

"Tôi sẽ giữ lời!" Thượng Quan Ngưng nói, một đôi mắt đào hoa hung hăng trừng mắt cô: "Nếu như thứ hai tuần sau em vẫn chưa khỏe mạnh để đi học, không cần đợi người kia tới tìm em gây phiền phức, tôi sẽ khiến em cực kỳ phiền phức!" Nói xong trực tiếp xoay người bước đi.

Tiêu Hòa Nhã nhìn bóng lưng của anh, sau đó vùi đầu vào trong chăn. Trong khoảng thời gian ngắn không biết nên khóc hay nên cười. Đến lúc đó giữa hai người cô và hiệu trưởng sẽ phát sinh loại tình cảnh nào đây?

Thời điểm Thượng Quan Vân muốn gặp Tiêu Vô Hiền, thì Tiêu Hòa Nhã đã sắp nghỉ đông rồi. Sáng sớm tinh mơ Thượng Quan Ngưng biết Thượng Quan tiểu thư muốn đi gặp cậu Vô Hiền của anh, vì vậy khi tan học liền nhân tiện chở Tiêu Hòa Nhã cùng nhau trở về.

"Thật là xinh đẹp!" Vừa xuống xe, Tiêu Hòa Nhã liền nhìn thấy một tiên nữ cực kỳ xinh đẹp, Tiêu Hòa Nhã thậm chí có chút nghèo từ, không biết dùng từ gì để hình dung người như bà ấy, luôn cảm thấy người nọ là người vượt lên trên thế giới này.

Thượng Quan Ngưng giống như biết cô sẽ có phản ứng như vậy, cũng không có quá nhiều phỉ nhổ, nhẹ nhàng giơ tay lên khép miệng của cô lại. Sau đó dùng ống tay áo của cô lau nước nước miếng. lê+quý+đôn "Làm ơn, có thể chú ý hình tượng một chút không?"

Tiêu Hòa Nhã hồi hồn, lúc này mới phát hiện ra hiệu trưởng nhà mình cùng người này có mấy phần tương tự, nếu không phải thân nam nhi, chỉ sợ anh cũng sẽ đẹp không thua kém người này chút nào, đẹp đến mức tận cùng rồi.

"Em chưa từng thấy qua cậu của tôi, nếu không em sẽ không cảm thấy tôi đẹp mắt rồi!" Thượng Quan Ngưng thản nhiên nói, nói anh chẳng phân biệt được nam nữ, vậy đã quá đề cao anh rồi, nói một cách khác chính là tầm mắt của mình quá thấp, nếu để cho bọn họ gặp qua Thượng Quan Ngôn, sợ rằng ngủ cũng sẽ gặp ác mộng.

Tiêu Hòa Nhã không vui, tại sao mỗi một người nhà bọn họ đều là thượng thượng phẩm, mà nhà cô lại chỉ có thể xem là thượng phẩm vậy? Ông trời cũng quá không công bằng rồi!

Lúc này Tiêu Vô Hiền vừa đúng lúc từ trong nhà đi ra, trong lúc vô tình thấy gương mặt của người kia, trong nháy mắt sững sờ tại chỗ, ly trà trong tay rớt xuống đất, thế nhưng ông lại một bộ dạng không có cảm giác gì, chỉ ngơ ngác sững sờ nhìn người kia, người kia nghiêng người hai mắt óng ánh trong suốt.

Người kia đứng ở đối diện ông, khi nhìn ông đi ra từ phía sau liền không bình tĩnh như ông vậy, vừa đi về phía ông vừa rơi nước mắt. Sau đó ở dừng lại ở trước mặt ông.

"Haizz, sao mấy ngày không thấy, liền thích khóc như vậy cơ chứ?" Tiêu Vô Hiền bình tĩnh lại, giơ tay lên nhẹ nhàng lau nước mắt trên gương mặt của bà ấy.

"Mấy ngày không thấy?" Tiên nữ cực kỳ xinh đẹp đó nghe thấy câu này liền cực kỳ tức giận, đột nhiên dùng hết sực lực đánh vào người không biết hối cải này.

Ba anh em nhà họ Tiêu đi đến bên cạnh Tiêu Hòa Nhã, rất là kỳ quái nói: "Anh cũng không biết ba còn có thể bị đánh như thế nữa?" Tiêu Mặc Tân vừa xem cuộc vui vừa nói.

"Anh nói ba anh em chúng ta liên thủ có thể đánh bại ba hay không?" Tiêu Mặc Vân có chút ngạc nhiên hỏi.

"Anh nói ba có thể đánh bại bà ấy hay không?" Tiêu Mặc Tinh chỉ thẳng vào nơi Thượng Quan Vân đang đánh Tiêu Vô Hiền. Anh chưa từng thấy qua người nào mạnh như vậy, hơn nữa còn là phụ nữ mạnh như vậy.

Thượng Quan Ngưng vòng hai cánh tay trước ngực mỉm cười thưởng thức bữa tiệc đánh nhau kịch liệt khó có được này, người có thể đánh ngang tay với Thượng Quan tiểu thư cũng không nhiều lắm, mà người có thể thắng được mẹ anh càng ngày càng ít. Đến nay anh chỉ gặp qua có cậu Hoán Thiên và cậu Ngôn mà thôi. Ngay cả ba anh, quốc vương Xích Viêm cũng không có thắng được mẹ anh.

Đánh gần một canh giờ, mọi người xem trò vui từ nồng nhiệt càng về sau càng không để ý mà ngồi xổm xuống. Một hàng năm cái đầu cực kỳ chỉnh tề ngẩng đầu xem diễn trò.

"Được rồi, ngừng, em sai rồi, em không nên không chào mà đi!" Rốt cuộc đánh mệt rồi Tiêu Vô Hiền giơ tay đầu hàng.

Thượng Quan Vân mới vừa đánh ra một quyền đến trước mặt của ông, cũng đang ở thời điểm nghìn cân treo sợi tóc khẩn cấp dừng lại. Nếu không gương mặt tuấn mỹ của Tiêu Vô Hiền có thể nói là khó bảo toàn.

"Để cho chị lo lắng rồi!" Tiêu Vô Hiền cười, cực kỳ ôn hòa nói.

"Hu hu. . . . . . Cái người khốn kiếp này!" Thượng Quan Vân đúng là vẫn còn khóc ra tiếng. Uất ức cực kỳ.

Tiêu Vô Hiền có chút cưng chìu ôm bà vào trong ngực, trong lòng cảm thấy ấm áp.

"Lần sau cậu còn dám đi, xem tôi có cắt chân của cậu không!" Thượng Quan Vân vừa khóc vừa quẳng xuống lời nói ngoan độc.

Tiêu Vô Hiền vẫn không tiếng động như cũ, dung túng để bà lau nước mắt lên trên áo của ông.

"Hiệu trưởng, bà tiên nữ này không phải là người tình cũ của ba em chứ?" Tiêu Hòa Nhã nghiêng đầu, híp một đôi mắt to có từng sợi nguy hiểm hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK