Mục lục
Chủ Tịch, Đừng Ép Người Quá Đáng!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bệnh viện Tinh Thành, phòng 401 ...



Trong căn phòng chật chội, để 4 chiếc giường đơn



Các bệnh nhân mặc quần áo màu xanh lam của bệnh viện nằm trên giường



Có người đang ăn cháo, có người truyền nước



1 phụ nữ trung niên dáng người ốm yếu xanh xao ngồi trên giường đang vá lại cái áo cũ đã sờn rách



Nơi bà nằm có 1 cái cửa sổ nhỏ, từ đó nhìn ra ngoài có thể thấy cổng chính bệnh viện



Lạc Y Y mở cửa vào bước đến bên bà, thân mật nói



Mẹ, con đến rồi



Trên gương mặt đầy nếp nhăn mẹ Lạc nở nụ cười phúc hậu



Y Y, muộn rồi mẹ cứ tưởng hôm nay con sẽ không tới



Sao có thể chứ, con mà không tới mẹ chắc chắn nhớ con đến mức không ngủ được



Con bé này đúng là, đã 27 rồi mà còn nghịch ngợm như vậy



Ngày nào tan làm, cô cũng sẽ đến đây chăm cho đến khi mẹ cô ngủ



Hôm nay đến trễ do cái tên ngựa giống kia, giữ cô lại thật lâu



Hơn nữa, nơi cổ tay bị hắn nắm không những đau nhức mà còn hằn rõ vết đỏ



Cô phải tìm 1 cái áo khoác tay dài che đi chỗ sưng đau tránh để mẹ lo lắng



Sau khi mẹ uống thuốc rồi ngủ thiếp đi, Y Y dọn dẹp xung quanh ngăn nắp mới ra ngoài



Nhìn mẹ nằm ở nơi ồn ào chật chội như thế gần 10 năm, cô xót xa vô cùng



Cô đã tích lũy được 1 khoảng tiền, sau này nghỉ việc sẽ lập tức đưa mẹ đến thành phố tìm cho mẹ 1 bệnh viện tốt



Đợi khi mẹ có thể đi lại vững hơn sẽ thuê căn nhà nhỏ yên ổn mà sống



____________







Về đến biệt thự, trong lòng cô vẫn còn thấp thỏm



Nhanh chóng chạy về phòng



Cũng may chẳng có gì xảy ra



Đêm đã khuya, Lăng Vô Song cũng đã ngủ



Lạc Y Y nằm trong chăn mở cái đèn ngủ chăm chú đọc cuốn sách về cách trồng rau củ



Ước mơ của cô là có thể mở 1 trang trại trồng rau nuôi 1 chú chó nhỏ bầu bạn



Mỗi ngày sẽ đọc vài trang sách tìm hiểu thêm



Bởi vì năm 17 tuổi, món nợ gia đình đã khiến cô phải bỏ học



Năm đó, nếu không nghỉ học cô đã có cơ hội nhận học bổng



Nghĩ về quá khứ, cô chỉ nhẹ giọng cười



Đóng cuốn sách, trở người lại nằm trên cái gối nhỏ nhớ đến lời cô giáo từng nói



Y Y con thật sự có tài, môn học nào cũng có thể đạt điểm tuyệt đối



Cô thở dài



Nếu thật sự tài giỏi thì mình đã sớm đã được món nợ rồi



Lau đi giọt nước mắt chảy dài trên má, cô cố gắng ngủ



Dù sao cũng phải sống, chỉ cần chịu đựng thêm ít lâu là có thể say goodbye rồi



Hôm sau, cô phấn chấn tinh thần, làm việc hết sức để quên đi chuyện kinh khủng tối qua



Phơi xong drap giường và chăn, cô tranh thủ tưới hoa



Nhìn những bông hoa đầy màu sắc, trong lòng cũng vui hơn



Trên hành lang rộng được lót những viên gạch to màu lam, trên tường được treo ảnh chân dung của Nhị thiếu







Vì đây là nhà phụ, hắn không ở thường xuyên nên sợ bị người làm quên mặt hay sao? - cô nghĩ (\=•\=)



Cầm lấy giẻ lau, cô cúi người lau từng viên gạch



Ngay cả ảnh chân dung cũng phải thật sạch không được để bụi bám vào, nếu không hắn tình cờ kiểm tra toàn bộ người làm đều bị trách phạt



Có lần, công việc quá nhiều, cô quên mất việc này đã bị Lius mắng cho 1 trận ra trò, cô cũng cảm thấy ghét cậu ta 1 thời gian dài



Nhưng giờ suy nghĩ kỹ lại, nếu khi đó hắn tình cờ kiểm tra thì cô sẽ như thế nào?



Haizzz ... nghĩ thôi đã thấy sợ rồi



Cho nên bây giờ không thể phạm sai được



Lạc Y Y, cố lên!!!



Lửa nhiệt huyết trong người cô nổi lên, cầm lấy cái khăn ra sức lau



Cô cứ cặm cụi lau, chẳng để ý đến thân ảnh bí ẩn đang đi đến nhìn cô nhỏ nhắn nhưng phải lau tấm chân dung to lớn của mình, hắn nhếch đôi mày sắc



Y Y lau lau mồ hôi trên trán, đấm đấm bả vai đã mỏi nhừ, tự hào cười



Cuối cùng cũng sạch sẽ rồi



Vậy sao?






Hắn định làm gì vậy?



Tránh ra đi!



Mau tránh ra đi, đừng đến gần tôi!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK