• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kiều Bình Nhất nói: “Đây là phần thưởng của tao. Mày giữ giùm tao nha.” Hắn lấy điện thoại ra, vừa cười trộm vừa chụp cho Tân Du mấy tấm ôm hoa.

Còn chụp hình, chụp em gái mày… Tân Du dự đoán được Kiều Bình Nhất sẽ upload hình chụp anh lên mạng xã hội để trêu, anh có chút muốn quăng hết mớ hoa này vào mặt Kiều Bình Nhất.

Anh nhìn xung quanh, không có chỗ nào tiện để đặt hoa hết, lúc này nhìn thấy Hách Cao Hứng đứng bên cạnh, lập tức dứt khoát nhét hoa qua cho hắn, sau đó nhanh chóng lui ra phía sau, “Chuyển giao cho cậu nhé.”

Hách Cao Hứng nhịn cười mà phụ họa, “Đưa tui hả? Được được được! Tân Du cậu biết hoa này đắt lắm không? Đây chính là hoa hồng cao cấp vận chuyển hàng không từ Hà Lan đấy.” Hắn đưa cho một người phục vụ, nhờ anh ta cầm đi.

“Ồ? Tôi không nhìn ra được nó còn thuộc dạng đẳng cấp như thế.”

Kiều Bình Nhất nói: “Từ từ, ai nói cho mày? Không cho.”

“Tân Du đưa tao mà.”

Tân Du cười xua tay, “Tôi không có nói vậy nha.”

“Có nghe thấy chưa?” Kiều Bình Nhất nói, “Không có chuyện cho đâu nhá, như vậy đi, bán cho mày giá hữu nghị.”

“Hai người các cậu bắt tay hố tui đúng không…” Hách Cao Hứng cảnh giác nói, “Giá hữu nghị là bao nhiêu?”

“Hóa đơn đêm nay ghi tên mày.”

“Bà nội nó, thật sự hố tao à!”

“Ừa, không hố mày hố ai.”

“…”

Hai người bắt đầu đấu khẩu. Tống Xán đứng bên cạnh sớm bị bọn họ lờ đi, Tân Du chủ động đi bắt chuyện, “Xin chào.”

Tống Xán cười đáp lại, “Chào anh.”

Kiều Bình Nhất và Hách Cao Hứng dừng lại, hai người nhìn nhìn nhau.

Sau đó, Hách Cao Hứng cố ý chen vào: “Hai người đợi chút! Để tôi giới thiệu cho.” Hắn chỉ vào Tân Du nói, “Vị này là Tân Du, bạn thơ ấu của Đại Kiều.” Sau đó lại chỉ hướng Tống Xán nói với Tân Du, “Tân Du, đây là Tống Xán, ngôi sao lớn đó nha.”

Tống Xán cười nói: “Ngôi sao lớn gì chứ, anh đừng chê cười tôi.” Anh ta chủ động vươn tay, lập lại một lần, “Chào anh.”



“Hân hạnh gặp được anh.” Tân Du bắt tay anh ta. Nhìn thấy người thật ở khoảng cách gần, anh có cảm tưởng là: Người thật so với ảnh chụp trên mạng vẫn là có chênh lệch.

Tống Xán cười nói: “Cho nên ba người các anh đã quen nhau từ nhỏ?” Anh ta nghe nói Hách Cao Hứng và Kiều Bình Nhất cũng là bạn thơ ấu.

Hách Cao Hứng nói: “Không phải, tôi và Tân Du khi còn nhỏ không có quen nhau.” Trong thời gian đại học, có khi Tân Du sẽ đến trường bọn họ tìm Kiều Bình Nhất, lúc ấy hắn thường chơi với Kiều Bình Nhất, do vậy mới quen biết Tân Du.

Tống Xán cười nói: “À, hồi trước có nghe nói hồi nhỏ Kiều tổng sống ở Thương Thủy. Vậy anh Tân đây hẳn là người Thương Thủy.”

Tân Du gật đầu, “Đúng vậy.”

Kiều Bình Nhất lôi kéo Tân Du, “Ngồi đi, đứng làm gì chứ.”

Bốn người ngồi xuống nói chuyện, thấy Tân Du chỉ uống nước, Tống Xán rất kinh ngạc, Có người tới quán bar lại chỉ uống nước thôi sao? Anh ta hơi tò mò, “Anh Tân không uống rượu sao?”

Kiều Bình Nhất nói: “Cậu ấy không uống được.” Cùng lúc, Tân Du nói: “Có thể uống một chút.”

“…”

Tân Du bổ sung: “Tôi bị dị ứng cồn, nên tốt nhất là không uống.”

“Đúng vậy… Há há…” Hách Cao Hứng lại nhớ đến vụ lùm xùm của họ, nhịn không được cười phá lên, bị Kiều Bình Nhất trừng mắt hắn cũng không thể nghẹn lại, dù sao chính là cảm thấy quá buồn cười.

Tống Xán thấy hắn cười, có hơi khó hiểu.

Kiều Bình Nhất sửa cho đúng: “Cậu ấy bị dị ứng rất nghiêm trọng, không phải có thể uống một chút, là một chút cũng không thể uống.”

“…” Tân Du thò vào sát Kiều Bình Nhất, thấp giọng nói, “Nhất Nhất, mày định bóp méo sự thật à.”

“Hừ, ý của mày là mày muốn uống rượu?”

“Đương nhiên không phải.”

“À, vậy chính là không uống. Tao nói sai chỗ nào?”

“…”

“Ha ha…” Hách Cao Hứng cười lớn hơn nữa.

“…” Tống Xán cảm thấy trong mấy người này, chỉ có anh ta là dư thừa.

Tống Xán bất đắc dĩ nhìn về phía sân khấu, nhìn một lúc có hơi hưng phấn, “Tôi lên hát được không nhỉ?”

Lực chú ý của mọi người cuối cùng bị kéo về. Hách Cao Hứng vội nói: “Đừng, tôi sợ cậu bị người ta lao vào ôm ngã trên sân khấu.”

Tống Xán rất tiếc nuối, “Haiz, tôi còn rất nhớ những ngày ca hát ở đây.”

Tân Du nói: “Đáng tiếc tôi ít khi tới đây, không có cơ hội gặp được anh.”

“Cậu ta cũng chẳng hát ở đây được mấy lần.” Kiều Bình Nhất nói, “Tống Xán à, nếu cậu muốn hoài niệm thì có thể đi hát karaoke, hú thêm nhiều người chút, không khí cũng sẽ náo nhiệt y như ở đây.”

“…” Tống Xán bị hắn nghẹn đến câm nín.

Hách Cao Hứng vẫn tràn trề vui sướng, Cái miệng Kiều Bình Nhất đúng là ghê gớm nha, tốt xấu gì cũng từng theo đuổi người ta, bây giờ coi trọng người mới, liền bắt đầu đá xéo người xưa.

Tống Xán tỏ ra rộng rãi, nói: “Cũng đúng. Để sau có rảnh thì đi.” Lại hỏi Tân Du, “Anh Tân thích ca hát không?”

Tân Du nói: “Anh gọi tôi là Tân Du là được. Tôi không biết hát.” Anh cười nói, “Lúc còn nhỏ, khi học tiết âm nhạc, tôi chỉ có thể miễn cưỡng đạt đủ điểm, nếu đi hát karaoke, tôi chỉ có thể lắc lục lạc đệm cho mọi người thôi.”



Kiều Bình Nhất lại tiếp tục phát huy, hắn cười to nói: “Cậu ấy hát hả? Ha ha… Khi còn nhỏ học thổi harmonica, cả đô rê mi fa sol la si cậu ấy cũng không thổi được… Phí phạm cái kèn đắt tiền mà ba cậu ta mua cho…”

Nói cứ như mình là thằng ngốc vậy, Tân Du biện minh: “Ca hát đâu có giống chơi nhạc cụ. Tôi cũng hát được vài câu trong mấy ca khúc thịnh hành…”

“Đúng vậy, bài hát nổi đình đám cỡ nào thì mày cũng chỉ có thể hát được vài câu phần điệp khúc thôi, mày hát được bài nào hoàn chỉnh chưa? À, có, khi còn nhỏ mày hát nhạc thiếu nhi cũng hay lắm đó.”

“…”

Hách Cao Hứng cười đến chụp đùi miết. Tối nay khi đi tắm, hắn sẽ kinh ngạc phát hiện đùi mình xanh lè bầm tím.

Tống Xán đúng lúc chen vào đề tài, “Tôi thì ngược lại, ngoại trừ có một chút khả năng về âm nhạc, tôi hoàn toàn không biết làm gì khác.”

“Không, anh rất giỏi đó, tìm được niềm đam mê của riêng mình, lại còn có thể làm được rất tốt.” Tân Du nói, “Rất nhiều người suốt cuộc đời cũng không biết rốt cuộc mình thích cái gì và giỏi về cái gì.”

Tống Xán cười nói: “Tôi thật sự rất thích ca hát, cho nên trước kia khi đi hát ở quán bar, dù sống chật vật tôi cũng không cảm thấy khổ.”

Tân Du gật đầu, lại lập lại: “Cho nên anh thật sự rất giỏi.”

Hách Cao Hứng thấy bọn họ hình như nói chuyện rất hợp nhau, cảm thấy hơi bất ngờ. Quay đầu qua xem Kiều Bình Nhất, chỉ thấy bình rượu trước mặt Kiều Bình Nhất đã gần thấy đáy, tốc độ uống đúng là nhanh nha.

Hắn ngắt lời Tân Du và Tống Xán, “Tân Du, cậu coi chừng Đại Kiều kìa, đừng để cậu ta uống quá mức.”

Cách xưng hô ‘Đại Kiều’ này là cách gọi đặc biệt của bạn bè thời đại học dành cho Kiều Bình Nhất.

‘Đại Kiều’ và ‘Tiểu Kiều’ (tên cặp chị em mỹ nhân nổi tiếng thời Tam Quốc) tuy đều là biệt danh, nhưng đem ra so thì ‘Tiểu Kiều’ có vẻ hơi mềm yếu, gọi lên giống đang trêu cợt, cũng may chỉ có Tân Du mới thi thoảng gọi như vậy, người khác sẽ không dám đi vuốt râu cọp của Kiều Bình Nhất.

Kiều Bình Nhất thực tỉnh táo nói: “Tao không có uống bao nhiêu hết.”

Hách Cao Hứng tố giác hắn, “Cái bình rượu kia mới vừa khui ra, giờ còn nhiêu đó.”

Kiều Bình Nhất chống chế, “Không phải do tao uống, tao chỉ uống một chút thôi.”

“…” Tân Du nói, “Mặt mày đỏ hết trơn, là uống nhiều quá rồi.”

“Tao không có uống nhiều.” Kiều Bình Nhất đứng lên, “Tao muốn đi nhảy.” Hắn chạy đi, rất linh hoạt, xem ra hiện còn chưa say.

Tống Xán cũng đứng dậy, “Để tôi đi theo anh ấy.”

Tân Du không cản bọn họ, rốt cuộc đây là địa bàn của Kiều Bình Nhất và Hách Cao Hứng, không có gì phải lo. Anh chỉ nói: “Tống Xán đi như vậy có ổn không? Lỡ bị người ta nhận ra thì làm sao?”

“Kệ nó đi, đều là người trưởng thành hết rồi mà.” Hách Cao Hứng lười quản chuyện này.

Tân Du hơi lo lắng nhìn hướng sàn nhảy, thấy không có động tĩnh gì lớn mới thở nhẹ ra.

Hách Cao Hứng nói: “Cậu rất ít tới đây cho nên không biết, chứ lúc Tống Xán hát ở đây rất được hoan nghênh, khách quen ở đây đều biết cậu ta, cho nên đừng lo lắng, không có việc gì đâu.”

“Ừ.”

Hách Cao Hứng lại nói: “Đại Kiều chính là Bá Nhạc (người phát hiện và nâng đỡ tài năng) của Tống Xán đó. Cậu biết cậu của Đại Kiều là ông chủ công ty giải trí Tinh Sinh chứ?”

Tân Du gật đầu, chuyện này anh biết. Kiều Bình Nhất có ba người cậu, cậu hai và cậu bốn làm việc cho công ty gia đình, cậu út tự mình gây dựng sự nghiệp mở công ty giải trí.

“Có khoảng thời gian Đại Kiều rất thích Tống Xán, muốn theo đuổi cậu ta, thấy cậu ta thích ca hát liền đề cử vào công ty của cậu cậu ấy. Không ngờ Tống Xán có số may mắn, thật sự hot lên.”

Tân Du cảm thấy mình hơi hiểu được tại sao đêm nay Kiều Bình Nhất lại có vẻ kỳ kỳ như vậy, “Tống Xán không thích Đại Kiều sao?” Khi nói chuyện phiếm với Hách Cao Hứng, anh cũng gọi theo là ‘Đại Kiều’. “Vừa rồi tôi để ý thấy anh ta gọi Đại Kiều là ‘Kiều tổng’, đây là cố ý giữ khoảng cách sao?”



Tân Du cũng bình tĩnh quá đi mất… Đây không phải hiệu quả mà Hách Cao Hứng muốn, nhưng hắn không nản lòng, “Tui cảm thấy cậu ta là thích Đại Kiều, nhưng mà cậu ta có chí hướng lớn, dạng có lòng tự tôn rất cao ấy. Hơn nữa bây giờ cậu ta đã là ngôi sao rồi, chuyện này liền không dễ dàng. Hôm nay tới đây cũng là âm thầm lén lút tới đó.”

“Không có sao chứ hả? Chắc không có người chụp lén chứ?” Tuy Tân Du không thích xem tin giải trí, nhưng cũng biết đội ngũ paparazzi vốn sống dựa vào khai thác đời tư của nghệ sĩ, chuyện rình mò đeo bám là như cơm bữa.

Cậu quan tâm thằng đó như vậy làm gì chứ?… “Không sao đâu.” Hách Cao Hứng phẩy tay, “Địa bàn bọn tui, người bình thường đều sẽ cho chút mặt mũi.” Hắn và Kiều Bình Nhất ít nhiều xem như có chút bối cảnh.

Nghe nói không có gì, Tân Du liền không để ý nữa, anh suy nghĩ, nói, “Ngôi sao cũng có đời tư, hẳn là nên cẩn thận một chút nhỉ? Nếu có gì không hay xảy ra, chắc Đại Kiều cũng sẽ không vui.”

Hách Cao Hứng sửng sốt, “Cậu nói vậy là đồng ý bọn họ ở bên nhau?”

“Sao có thể nói ‘đồng ý’ được?” Tân Du nói, “Không ai có quyền can thiệp vào cuộc sống riêng của bạn bè mình đúng không? Chỉ cần cậu ấy không làm chuyện trái pháp luật, tôi đương nhiên là ủng hộ.”

“Ặc, đúng đó. Nhưng mà,” Hách Cao Hứng nói, “Nhưng mà chuyện không phải như cậu nghĩ đâu.”

Tuy Kiều Bình Nhất từng theo đuổi Tống Xán, lại còn có vẻ nghiêm túc, nhưng thật ra chỉ làm rầm rộ vậy thôi.

Hách Cao Hứng cũng chỉ coi như xem náo nhiệt, qua rồi là thôi. Hắn tuyệt đối không tin Kiều Bình Nhất sẽ nghiêm túc nghĩ chuyện muốn chung sống cùng ai.

Đương nhiên, hiện tại hắn đã tin rồi.

Thật ra cũng không phải hiện tại, cụ thể là hôm kia hắn liền biết Kiều Bình Nhất có người trong lòng.

Ngày đó, Kiều Bình Nhất thực nghiêm túc hỏi hắn: Mày cảm thấy nếu tao cùng Tân Du ở bên nhau thì sẽ thế nào?

Khi hắn nói câu đó, hắn thật khác với bình thường.

Mới đầu, Hách Cao Hứng còn tưởng mình gặp ảo giác, hỏi mấy lần mới xác nhận không nghe lầm.

Sau đó có hơi không thể tiếp thu.

Bạn thơ ấu, tình như thủ túc, ai sẽ yêu cái tay của mình? Ngay cả tụi độc thân dùng tay tự thẩm mỗi ngày cũng sẽ không làm như vậy!

Cho nên, Hách Cao Hứng mới đáp: “Không thế nào hết. Tụi mày đều quen biết hơn hai mươi năm, muốn ở bên nhau thì đã thành đôi từ lâu rồi. Đầu mày bị vô nước hả? Tự dưng nghĩ gì đâu không.”

~*~

Miên: Kiều Bình Nhất họ Kiều, gọi thân mật sẽ là ‘tiểu Kiều’ hoặc ‘lão Kiều’, vì tiểu Kiều lại trùng với tên người đẹp Tiểu Kiều nên dễ liên tưởng tới Đại Kiều, bạn bè dùng tên người đẹp Đại Kiều làm nickname để gọi Kiều Bình Nhất một phần là do tên này có khí thế hơn Tiểu Kiều, một phần là công nhận Kiều Bình Nhất có ngoại hình đẹp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK