Mục lục
Thần Phẩm Đạo Thánh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cung Tố Quân thấy Bạch Thương Đông không nói chuyện, hung hăng véo thắt lưng đẩy hắn một cái: Tự ngươi nói đi.Lúc trước Bạch Thương Đông không nói lời nào, chỉ là vì lười giải thích, với quan niệm của người địa cầu thì vật ngươi đã cho hắn thì chính là của hắn rồi, đừng nói đã không còn, cho dù có còn, có đưa cho người này hay không cũng là tự do của hắn, coi như ngươi là chủ nhân của của vật này cũng không có tư cách vênh mặt hất hàm sai khiến như vậy, huống chi chỉ là hai người ngoài.Hơn nữa thơ văn của Bạch Thương Đông đều là trí tuệ của con người trên địa cầu, cũng không phải chính bản thân hắn suy nghĩ, không có gì đáng để khoe khoang.Nhưng chuyện đã đến mức này rồi, Bạch Thương Đông cũng biết mình không mở miệng thì không được rồi, nhìn Hoa Phong Chân Nhân và nhi tử Thanh Huyền có vẻ mặt đầy ngạo nghễ của ông ta một chút, đưa tay khẽ vung lên trong hư không, chiếc Long Lân Nhận ánh vàng bức người bị hắn nắm lấy từ trong hư không.Cũng chỉ thuận miệng làm hai câu, không phải là thơ hay gì, binh khí lấy được ở chỗ này, cũng không phải thứ tốt gì.

Nếu gia chủ cảm thấy hữu dụng, vậy thì lấy về đi. Bạch Thương Đông trực tiếp đưa Long Lân Nhận đặt lên bàn trước mặt Cung Thiên Sơn.Thánh phẩm! Cung Thiên Sơn và Hoa Phong Chân Nhân nhìn thấy Long Lân Nhận thì đều giật mình.Thanh Huyền tuổi trẻ khí thịnh vẫn không chịu thua, lạnh lùng nói: Ai biết được binh khí Thánh phẩm này đến từ đâu, không có người nào có thể chứng minh chuôi binh khí Thánh phẩm này lấy được từ trong Thánh Nhận Lệnh kia?Quả nhiên đúng là tầm thường, dù là cá chép vàng hay diều hâu, cuối cùng cũng chỉ là người trần mắt thịt, có biến hóa thế nào đi nữa cũng không thành tài được. Bạch Thương Đông nói với vẻ khinh thường.Ngươi nói người nào không có thành tựu? Sắc mặt Thanh Huyền đại biến, tức giận hỏi lại.Bạch Thương Đông lười tranh cãi với hắn ta, tiện tay rút ra một bảo kiếm dùng để trang trí ở bên cạnh, vận chuyển kình khí khẽ vùn kiếm chém tới vách tường.Lưỡi kiếm như gió, bút vẽ như câu, trường kiếm trong tay Bạch Thương Đông tùy ý tự nhiên, chỉ chớp mắt đã khắc hai câu thơ trên tường, tiêu sái đút kiếm vào vỏ, kéo tay Cung Tố Quân xoay người rời đi.Vừa đi vừa hờ hững nói: Phàm phu tục tử sao hiểu được tráng chí hiên ngang của ta.Ngươi.


.

. Sắc mặt Thanh Huyền tái xanh thấy Bạch Thương Đông kéo Cung Tố Quân ra khỏi phòng khách, còn muốn đuổi theo tiếp tục tranh cãi, nhưng lại bị Hoa Phong Chân Nhân kéo lại.Cung lão, hôm nay thật xin lỗi, là chúng ta thất lễ, ngày khác nhất định sẽ tới cửa bồi tội. Hoa Phong Chân Nhân thi lễ một cái với Cung Thiên Sơn.Hai chúng ta không phải người ngoài, không cần phải nói những lời khách khí nà, trở về nói cho phụ thân ngươi biết, nếu hộ xương già của lão còn có thể động thì để lão tới đây một chút, đã mấy năm chúng ta không gặp rồi. Hiển nhiên Cung Thiên Sơn cũng không có ý giữ Hoa Phong Chân Nhân lại.Thanh Huyền còn không chịu phục muốn nói thêm điều gì, Hoa Phong Chân Nhân lại chỉ chỉ hai câu thơ mà Bạch Thương Đông mới khắc ở trên tường, sau khi Thanh Huyền nhìn hai lần, sắc mặt lập tức biến thành trắng bệch, không nói một lời ủ rũ cúi đầu đi theo Hoa Phong Chân Nhân rời khỏi Cung gia.Vừa gặp gió to lại hóa rồng... Cung Thiên Sơn đứng trước vách tường, nhìn câu thơ lặp trên tường không ngừng ngâm nga, cuối cùng lại không nhịn được cười khổ nói: Bạch Đính Thiên à Bạch Đính Thiên, ngươi giữ lại một đứa con trai ở Cung gia ta như vậy, cũng không biết là phúc hay là họa của Cung gia!Dứt lời, Cung Thiên Sơn nhấc tay, muốn xóa đi hai hàng thơ trên tường kia, nhưng giơ tay lên mấy lần giơ tay lên đều không có thể xuống tay, cuối cùng thở dài để tay xuống, lại nhìn hai câu thơ trên tường một lần, bật cười nói: Rồng và diều hâu khác một trời một vực, nếu hắn thật sự có thể bay lên hóa rồng, cũng chưa chắc không phải may mắn của Cung gia ta.

Vừa gặp gió to lại hóa rồng.

.

.


Vậy thì để ta xem nhìn, ngươi có là phải là Chân Long kinh thiên hay không.

.

.Cung Tố Quân bị Bạch Thương Đông kéo tay trở về Đông Hiền Viên, nếu là lúc trước, Bạch Thương Đông mà dám kéo tay nàng, nhất định đã sớm bị nàng đánh bay, nhưng hôm nay Cung Tố Quân lại để mặc cho Bạch Thương Đông kéo tay, trong lòng nàng không hề có ý phản kháng gì, để tùy Bạch Thương Đông kéo nàng đi, trong đầu nàng chỉ có hình dáng Bạch Thương Đông đầy hào khí khắc thơ lên tường trong sảnh kia.Ngươi kéo đủ chưa? Trở lại Đông Hiền Viên, lúc này Cung Tố Quân mới hất bàn tay của Bạch Thương Đông ra, gò má thoáng đỏ ửng.Nếu chưa đủ, còn có thể tiếp tục kéo sao? Bạch Thương Đông cười tủm tỉm nhìn Cung Tố Quân.Ta còn tưởng rằng ngươi đã đổi tính, biến thành quân tử có phong độ, hóa ra vẫn vô lại như vậy. Cung Tố Quân cắn môi nói, nhưng không biết tại sao, hôm nay lại không tức giận như lúc trước.Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, tính tình của con người sao có thể nói đổi là đổi.


Nhưng nếu như ta là ngươi, đến lúc đó tình nguyện cùng một tên vô lại mà thú vị sống hết đời, cũng không muốn cùng một quân tử không thú vị ở cùng nửa ngày. Bạch Thương Đông cười một tiếng, xoay người đi vào trong viện.Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Cung Tố Quân ngẩn người một chút, mới hiểu được ý của những lời này, vẻ mặt đầy phức tạp nhìn bóng lưng của Bạch Thương Đông.Tiểu thư, Bạch thiếu gia, các ngài đã trở lại rồi, Ngọc Ngọc Chân Nhân ở phòng khách chờ hai người đã lâu. Tiểu Lục từ bên trong đi ra, vội vàng nói với Cung Tố Quân cùng Bạch Thương Đông.Ngọc Ngọc Chân Nhân, sao ông ấy cũng tới rồi? Cung Tố Quân nghe vậy thìngẩn người.Cung gia có tám vị Chân Nhân, do Ngọc Ngọc Chân Nhân cầm đầu, mặc dù Ngọc Ngọc Chân Nhân không có họ Cung, nhưng từ nhỏ đã được phụ thân của Cung Thiên Sơn thu dưỡng, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên với Cung Thiên Sơn, đi theo Cung Thiên Sơn vào nam ra bắc, có thể nói là thân như huynh đệ, bản thân cũng đã là Chân Nhân cấp chín, có hi vọng tăng cấp lên Hiền Nhân, địa vị ở Cung gia không phải chuyện đùa.Chỉ là Ngọc Ngọc Chân Nhân vốn không thân quen với phụ thân Cung Tố Quân, cũng không đồng ý gả Cung Tố Quân cho Bạch Thương Đông, cho nên gần như không có qua lại gì với Cung Tố Quân, cho dù là khi phụ thân Cung Tố Quân còn sống, ông ta cũng chưa từng tới Đông Hiền Viên, không biết sao lần này lại tới Đông Hiền Viên, hơn nữa còn ở trong phòng khách đợi nửa ngày.Không phải Ngọc Ngọc Chân Nhân này cũng tìm chúng ta muốn Thánh Nhận Lệnh kia chứ? Bạch Thương Đông bĩu môi nói.Cung Tố Quân lắc đầu nói: Ông ta đường đường là một vị Chân Nhân, muốn một Thánh Nhận Lệnh cấp Văn Sĩ thì có ích lợi gì? Hơn nữa, Ngọc Ngọc Chân Nhân ở phương diện tu luyện có thiên phú dị bẩm, nhưng thành tựu ở phương diện thi từ ca phú lại cực kém, là kiểu người vừa nhìn văn chương đã muốn ngủ, khi tăng cấp lên Văn Sĩ và Chân Nhân, đều là may mắn đánh bậy đánh bạ mới miễn cưỡng đạt được Thượng phẩm, nếu không phải như thế, ông ta đã sớm tăng cấp tới Hiền Nhân rồi.

Với tài nghệ ở phương diện văn học này, cho dù ngươi có đưa Thánh Nhận Lệnh cho ông ta thì ông ta cũng không dùng được, đương nhiên là càng không muốn.Vậy ông ta tới tìm chúng ta làm gì? Bạch Thương Đông hỏi lại với vẻ nghi ngờ.Chúng ta nghĩ cũng vô dụng, vào xem một chút chẳng phải sẽ biết. Cung Tố Quân vừa nói vừa đi về phía phòng khách.Hai người vừa mới vào phòng khách, chỉ thấy một ông già tầm năm sáu chục tuổi từ bên trong ra đón, vừa gặp mặt đã oang oang rêu rao: Bạch gia tiểu tử, ta muốn mua nửa câu thơ của ngươi, ngươi ra giá đi..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK