• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lương Nguyên nhạy bén chú ý tới những người đó, anh kéo tay Kim Dục: "

Cẩn thận có người tới, chúng ta đổi chỗ khác ăn."

Vừa nói, anh vừa nhặt dao phay còn dính máu lên đưa cho Kim Dục để cô cầm, dặn dò cô không được lau máu trên dao giữ lại để hù dọa người khác. Sau đó ngồi xổm xuống, quay lưng lại với Kim Dục để cô leo lên."

Lên đi tôi cõng cô, hiện tại cô không thể tự đi."

Kim Dục liếc nhìn bóng lưng Lương Nguyên, thu điện thoại vào không gian, thôi kệ đi với thể chất yếu ớt hiện tại của cô chỉ có thể lựa chọn đi theo Lương Nguyên.

Với lại dao đang trong tay cô, nếu anh ta thực sự dám làm gì cô sẽ chém anh ta, cho dù không thể đánh lại được thì trước khi chết cũng phải cắn một cái.

Leo lên lưng Lương Nguyên, Kim Dục ngửi được mùi thối nồng nặc, lẩm bẩm nói: "

Người anh hôi quá."

“Như nhau thôi, người cô cũng thối muốn chết.” Tay Lương Nguyên giữ chân cô nâng người lên, vừa đứng lên vừa đáp trả.

Kim Dục: "..." Cô tự cúi đầu ngửi ngửi, trong mũi có mùi chua, đúng thật là thối đến khó chịu.

Năm hạn hán đến nước còn không có để uống chứ đừng nói đến rửa mặt tắm rửa, đã lâu không tắm rửa nên trên người ai cũng thối hoắc, cả người bốc mùi như lăn trong nồi canh thiêu.

Lương Nguyên cõng Kim Dục trên lưng, thân hình cao gầy vững vàng đi về phía trước, ánh mặt trời chiếu xuống chỉ để lại một mảnh bóng dáng trên nền đất hoang sơ cằn cỗi.

Sau khi hai người rời đi, những bóng người đó chạy tới, nhìn thấy bên cạnh cây khô có hai cái xác còn mới, bọn họ cũng không quan tâm đối phương là chết như thế nào liền kéo xác chết rời đi.

Lương Nguyên đói bụng đã ba ngày trên đầu còn có thương tích, hiện tại lại cõng Kim Dục đi dưới ánh mặt trời chói chang, thể lực dần dần chống đỡ hết nổi, mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống đôi môi trắng bệch khô nứt.

Kim Dục cũng không tốt hơn bao nhiêu, cô đã quen với cuộc sống an nhàn thoải mái ở hiện đại lúc này lại đổi thành vùng đất cằn cỗi, cô đói đến mức không còn sức lực nào toàn thân lại còn ngứa ngáy hôi hám, khó chịu đến muốn ngất đi. Nhưng cô cũng sợ sau khi ngất thì không tỉnh lại được nữa, muốn uống chút nước linh tuyền để bổ sung thể lực lại sợ bị Lương Nguyên phát hiện. Lương Nguyên đã thấy được điện thoại di động, anh không thể lại phát hiện bàn tay vàng như linh tuyền, mơ mơ màng màng nghĩ như thế Kim Dục lập tức cắn chặt môi dưới cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.

Bọn họ đi trên đường chính, cỏ dại bên đường bị nhổ tận gốc để lại rất nhiều hố nhỏ, cây cối thì bị bứt sạch không còn một chiếc lá.

Dọc theo đường đi, bọn họ gặp được rất nhiều lưu dân gầy guộc sắc mặt vàng như nến, có một ít thi thể thối rữa, còn có vài con quạ đen kêu to bay qua đứng trên thi thể nhìn bọn họ.

Nhìn đến những người này cùng thi thể, Kim Dục không đành lòng dời mắt.

Cô sống ở thời đại hòa bình thịnh vượng, chưa bao giờ phải trải qua những chuyện này.

Những gì cô tận mắt chứng kiến ​​ở đây có tác động rất lớn đến cô còn hơn những thảm họa thiên nhiên trong phim.

Cô có rất nhiều chuyện muốn nói với Lương Nguyên, nhưng lại không có sức để nói.

Nhận thấy được Lương Nguyên dưới thân có chút run rẩy, Kim Dục ách thanh cố sức nói: “Nếu không anh…… để tôi xuống dưới, tôi tự mình đi?”"

Cô im đi, để cô tự đi thì đến khi trời tối chúng ta cũng không đến được chỗ nghỉ ngơi." Lương Nguyên nâng người cô lên, cắn răng đi nhanh nói: "

Nằm yên trên lưng tôi đừng gây thêm phiền phức, nếu rảnh rỗi thì dùng tay áo giúp tôi lau mồ hôi đi."Đi dọc theo con đường này thêm nửa giờ nữa là sẽ thấy một ngôi miếu đổ nát, nơi đó vừa mới bị giặc cỏ cướp qua, người còn sống đều sợ hãi bỏ chạy cho nên lúc này ở đó là an toàn nhất.Đời trước hắn ngất xỉu trong ngôi miếu đổ nát đó còn gặp được quý nhân, nhưng đời này hắn không muốn gặp lại người đó nữa, càng không muốn lại làm việc cho y.

Mặc dù những gì Lương Nguyên nói là sự thật nhưng Kim Dục vẫn rất là tức giận, anh ta không thể nói chuyện đàng hoàng được hả, sao cứ phải độc miệng như vậy.

Cho dù trong lòng khó chịu, nhưng Kim Dục vẫn là ngoan ngoãn lấy tay áo giúp Lương Nguyên lau mồ hôi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
김진희04 Tháng sáu, 2023 16:12
Hết truong 67hóng
C
Chuotxinh02 Tháng sáu, 2023 22:54
Hy vọng truyện sớm hoàn thành. Mình chắc chắn sẽ ủng hộ
P
Pvu02 Tháng sáu, 2023 22:32
63..............
김진희02 Tháng sáu, 2023 05:46
Hết truong 60hong
NG
Nhóc Gốu31 Tháng năm, 2023 17:50
Truyện gốc hơn 400 chương lận đó, một chương khoảng 2000 í
C
Chuotxinh31 Tháng năm, 2023 10:03
Truyện này khoảng bao nhiêu chương thế dịch giả?
P
Pvu31 Tháng năm, 2023 07:02
55.............
김진희30 Tháng năm, 2023 07:18
Hết truong 50 hong
P
Pvu29 Tháng năm, 2023 21:47
49.. .
김진희29 Tháng năm, 2023 15:48
Hết truong 45hóng
P
Pvu28 Tháng năm, 2023 21:40
44..................
TT
Thanh Tâm27 Tháng năm, 2023 01:27
Hết chương 35. Truyện siêu hay. Ra nhiều chương mới nhé.
P
Pvu26 Tháng năm, 2023 21:47
35..........m..
P
Pvu26 Tháng năm, 2023 15:05
33 .................
T
trangthu26 Tháng năm, 2023 14:47
Hóng hóng bạo chương
P
Pvu24 Tháng năm, 2023 21:22
27 hóng hóng hong
NG
Nhóc Gốu23 Tháng năm, 2023 21:37
Mấy ngày nay tui thi nên up chương không nhiều, mọi người thông cảm thi xong tui bổ sung nhiều hơn nha, iu iu
김진희23 Tháng năm, 2023 19:54
Hết truong 26hóng
김진희22 Tháng năm, 2023 09:13
Hết truong 20hóng nhieu
NG
Nhóc Gốu21 Tháng năm, 2023 22:03
Tui sẽ cố gắng, cảm ơn bạn nhiều nha
NG
Nhóc Gốu21 Tháng năm, 2023 22:03
Tui định ra mỗi ngày 5 chương í, nhưng không nói chính xác được là đăng giờ nào nha
김진희21 Tháng năm, 2023 18:35
Hay hết truong 17hóng nhiều hơn
김진희21 Tháng năm, 2023 17:20
Truyen rất hay ra nhiều truong hơn đi dg oi
TDK
thien duong khong loi21 Tháng năm, 2023 12:21
ra chuong deu k z add
NG
Nhóc Gốu20 Tháng năm, 2023 21:29
Tui cũng cảm ơn nha
BÌNH LUẬN FACEBOOK