• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trương Thư Hạc vừa xuống lầu vừa lấy ra một tấm phù, xoay chuyển nơi lòng bàn tay đốt cháy thành tro, ánh mắt tùy tiện quét nhìn xung quanh, phân rõ đường gần nhất rồi chạy qua. Lưu Hải cũng theo sát sau đó, thấy trên đường có không hề ít hộ vệ binh của căn cứ, cảm giác mọi chuyện càng lúc càng không xong, hộ vệ binh là thủ vệ binh hộ vệ trật tự bên trong căn cứ, hiện tại xuất động nhiều người như vậy, hiển nhiên tình hình đã rất nghiêm trọng.

“Trương ca, ngay cả đội hộ vệ biên thành cũng lại đây, mọi chuyện không ổn rồi, vẫn nên tìm Tiểu Hắc về trước đi.” Lưu Hải lo lắng nói.

Không cần Lưu Hải nhắc nhở Trương Thư Hạc cũng sẽ làm như thế, y gật gật đầu, kế đó hai người tìm kiếm đường nhỏ xuyên qua, trên quảng trường trước mặt dường như tụ tập không ít người, tiềng ồn ào với tiếng súng bên trong đã không dứt bên tai.

“Người quá nhiều, như vậy căn bản vào không được...” Lưu Hải đẩy ra mấy người đang ‘đói không chọn đường’ trốn ra bên ngoài, vội nói.

Trương Thư Hạc xác định hắc báo đúng là trong đám người, liền đột nhiên rẽ vào một ngõ hẻm mờ tối, sau đó đột nhiên nâng tay lấy ra từ không gian mấy tấm phù chiêu gọi. Trời biết y đã bao lâu không dùng qua phù này để cưỡng chế triệu hoán hắc báo, cũng may suy nghĩ đến để ngừa vạn nhất, y có chuẩn bị không ít, hiện tại vừa lúc có thể dùng tới.

Y hiểu rõ tính tình của hắc báo, nếu thằng nhóc kia không ngoài dự liệu của y, thì chính là thằng nhóc ở đối diện nhà dì nhỏ năm đó, vậy đối với hắc báo mà nói thì đó không chỉ là kẻ địch, mà còn là cừu hận không đội trời chung, không chết không thôi, vì vậy nếu chỉ đốt một tấm phù triệu hoán sợ rằng không cách nào triệu hoán nó trở về.

Vì vậy y lấy sáu tấm, mỗi một tấm đều có lực lượng gấp đôi tấm đầu tiên, thấy không ngừng có đội hộ vệ gia nhập phía trước, Trương Thư Hạc bất chấp chuyện gì khác, chỉ có thể nhẫn tâm, cắn răng lật tay đốt sáu tấm phù, vứt về phía chỗ hắc báo.

Sáu lần lực lượng, khi là báo con thì tuyệt đối không cách nào thừa nhận, mà với hắc báo hiện tại đã trải qua mấy lần dị biến, e rằng cũng là cực hạn. Trương Thư Hạc lẳng lặng chờ tại chỗ, chờ hắc báo được triệu hoán trở về, y tin tưởng hiện tại hắc báo đã không còn là con báo con chưa khai thông tâm trí năm đó nữa, dù nó phẫn nộ thế nào đi nữa, giữa tử vong và kẻ địch, nó chắc hẳn có thể làm ra lựa chọn chính xác, cừu hận mãnh liệt thế nào đi nữa, không sợ núi xanh còn đó, chỉ sợ không có củi đốt.

Ước chừng trôi qua ba phút, Trương Thư Hạc vẫn luôn nhìn chăm chú phía trước, ánh mắt hòa hoãn xuống, thấy được bóng đen bay vụt đến cách đó không xa, kế đó lập tức kéo túi ra, không biết khi nào giữa ngón tay đã bị đâm ra máu tươi, khi bóng đen bắn tới trước mặt, y đặt ngón tay dính máu giữa mắt hắc báo giải phù lực của phù triệu hoán, sau đó để nó vào trong túi.

Hết thảy bất quá chỉ là chuyện trong nháy mắt, Lưu Hải phía sau thậm chí chỉ nhìn thấy thủ thế Trương Thư Hạc giơ bàn tay vào trong túi, sau đó nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng ầm ỹ phía trước.

“Con báo vàng kim phun lửa kia thế nào biến mất rồi, trời a mau bắt nó lại...”

“Có lầm không a, quân đội có nhiều người tới như vậy, lãng phí nhiều đạn như vậy, thế mà còn bắt không được một con báo hoang, thực sự là phế vật...”

“Đó là báo dị năng, nào dễ giết như vậy, kỳ quái, cho tới bây giờ chưa từng nghe nói trong căn cứ có người mang theo báo dị năng, chẳng lẽ là nó tự mình nhảy vào?”

Tiêu lữ trưởng trong tòa nhà đối diện sau khi biết được tin tức, giận dữ đập bàn đứng dậy: “Lục soát cho tôi, bất kể giá nào cũng phải tìm ra nó cho tôi, mỗi ngóc ngách trong căn cứ đều không thể bỏ qua!!!”

“Vâng, lữ trưởng!”

Trương Thư Hạc với Lưu Hải xen lẫn trong đám người, về tới nơi ở, Lưu Hải đi ra nghe ngóng một phen trở về nói: “Trương ca, Tiêu lữ trưởng kia là người chuyên biệt phụ trách an toàn của căn cứ, tất cả đội hộ vệ căn cứ đều trong sự quản hạt của ông ta, hiện tại ông ta tìm cái cớ bắt đầu tiến hành lùng tìm theo phương thức trải thảm trong căn cứ, ngay cả sợi dây thừng cũng không bỏ qua, lục soát đến chỗ chúng ta, cho dù Tiểu Hắc rút nhỏ, cũng sẽ khiến người ta nghi ngờ a...”

Trương Thư Hạc tuyệt không muốn ngồi chờ chết, rửa sạch vết máu cho hắc báo bị thương, lau khô bộ lông, liền đứng dậy nói: “Nếu hiện tại đã không còn ở được trong căn cứ, vậy rời khỏi, qua một đoạn thời gian, chờ mọi chuyện yên tĩnh lại rồi nói.”

Lưu Hải lộ vẻ mặt đau khổ nói: “Hiện tại căn cứ cơ bản chỉ có thể vào không thể ra, có người chuyên biệt trông giữ ở cửa ra.”

Trương Thư Hạc vừa nghe không khỏi nhíu mi, “Chẳng lẽ không có cách nào trà trộn ra sao?”

Lưu Hải nghĩ nghĩ nói: “Có thì cũng có, thế nhưng...”

“Nói!”

Lưu Hải cẩn thận nói: “Trương ca còn nhớ không? Nửa tháng trước, em xin anh mấy tấm phù hộ thân, là cần ra ngoài làm một nhiệm vụ, vừa vặn chính là ngày hôm nay, mặc dù Tiêu lữ trưởng kia có chút thế lực trong căn cứ, nhưng bọn em là phân nhánh tiểu đội thứ tám chịu sự quản lý dưới trướng Chu sư trưởng, vì vậy làm nhiệm vụ không thuộc về Tiêu lữ trưởng quản, ông ta cũng không có quyền tra hỏi, lần này tổng cộng có hai tiểu đội đi làm nhiệm vụ, em chính là một đội trong đó, bởi vì nhiệm vụ phiêu lưu lớn có thể mang một người của Tiểu Động Thiên theo đội, vừa vặn Trương ca có thể lĩnh danh ngạch này...”

Trương Thư Hạc sau khi nghe xong không khỏi nhăn chặt đầu mi, bất kể là ở trong căn cứ bị người ta ‘bắt ba ba trong hũ’, hay lần nữa đối mặt huyết đằng, đều không phải là hành động sáng suốt, thế nhưng sau khi suy nghĩ, vẫn quyết định theo Lưu Hải ra khỏi căn cứ, bởi vì đã không còn thời gian để y suy tính đến lựa chọn thứ ba.

Ba ngày ba đêm lùng tìm theo phương thức trải thảm, đội hộ vệ vẫn không có chút thu hoạch, ngay cả chút đầu mối cũng không có, Tiêu lữ trưởng sau khi biết được thì nổi trận lôi đình, mắng đám thủ hạ như chó gặm phân. Một thủ hạ ngược lại nổi lên lòng nghi ngờ, nói là lúc đó đội hộ vệ đã bao vây hết căn cứ, ngay cả con chim cũng đừng mong bay qua, thế nhưng cùng ngày đã có người ra căn cứ, chính là hai phân nhánh của tiểu đội thứ tám thủ hạ của Chu sư trưởng ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, bởi vì là người của Chu sư trưởng, vì vậy bọn họ không dám tiến lên lùng tìm, không biết có phải con báo vàng kim đó đã theo xe rời khỏi căn cứ rồi hay không, nếu vậy cũng có thể giải thích được vì sao lục soát toàn bộ căn cứ mà ngay cả cọng lông báo cũng không tìm được.

Tiêu lữ trưởng bình phục cơn giận, cũng bắt đầu hoài nghi, bất quá ông với Chu sư trưởng bất đồng đường phái, bình thường cũng không có mâu thuẫn nào lớn, ông ta vì sao phải làm như vậy? Huống hồ đây cũng chỉ là suy đoán, tới cùng trên xe có báo hay không, không tận mắt thấy, cái gì cũng không thể nói chắc được, sau đó ra lệnh: “Bọn họ rời khỏi có mấy người? Đều là ai? Tra cho tôi!”

“Báo cáo lữ trưởng, trước kia đã kêu người tra qua, tổng cộng mang đi mười chín người, mười người dị năng, chín tay súng thiện xạ, còn có ba người của Tiểu Động Thiên...”

Nét mặt Tiếu lữ trưởng nhất thời trầm xuống, “Nếu không phải người của Chu Du, chẳng lẽ là... người của Tiểu Động Thiên?”

Lúc này Trương Thư Hạc đã thuận lợi cùng Lưu Hải rời khỏi căn cứ, hai chiếc xe quân dụng, trong thùng xe có vô số trang bị, hiển nhiên bên trên cực kỳ chú trọng đối với nhiệm vụ lần này, cũng phân phối không ít người dị năng, lại chọn hai phân đội nhỏ có độ hoàn thành nhiệm vụ cao nhất chấp hành, ngay cả người của Tiểu Động Thiên cũng phân phối cho.

Trương Thư Hạc với Lưu Hải đang ngồi trên xe, phía trước xe quân dụng chỉ có ghế lái với phó lái, Lưu Hải đang lái xe, Trương Thư Hạc thì ngồi bên cạnh không ngừng trấn an hắc báo. Đến nay tâm tình nó vẫn rất nóng nảy tiêu cực, cho dù cho nó thịt mà bình thường thích nhất, cũng nhấc không nổi chút tinh thần nào, thậm chí cũng sản sinh chống cự đối với sự vuốt ve của Trương Thư Hạc, hiển nhiên mấy tấm phù triệu hoán cưỡng chế đã khiến cho nó lần thứ hai nhớ lại sự thực rằng mình đang phải uốn gối dưới người, hơn nữa chuyện phát sinh trong căn cứ, khiến nó không cách nào phát tiết tâm tình, dường như đã quay về lại thành con thú nhỏ chỉ có cừu hận khi vừa mới luyện hóa phó thú trước đây.

Nhìn bộ dáng của hắc báo, Lưu Hải lái xe bên cạnh cũng lo lắng không thôi, bất quá thấy Trương Thư Hạc lãnh tĩnh trái ngược với bình thường, đành phải nói: “Trương ca, anh cũng đừng sốt ruột, có thể Tiểu Hắc đã bị kích thích, chờ thêm một đoạn thời gian chắc sẽ tốt hơn, hoặc là thả nó xuống xe phát tiết chút đi?”

Trương Thư Hạc chỉ có thể bất đắc dĩ dán tấm phù trên người hắc báo, miễn cho nó bắt đầu nổi giận lao đi, chỉ thấy nó hung hăng trừng con ngươi màu tím nhìn Trương Thư Hạc, dường như Trương Thư Hạc đối diện chính là kẻ địch của nó, móng vuốt cũng đang không ngừng cào nệm ghế, miệng phát ra tiếng gầm nhẹ phẫn nộ. Dụ dỗ phân tán lực chú ý đều vô hiệu, Trương Thư Hạc chỉ đành liên tục vỗ về đầu nó, mặc dù hiệu quả trấn an cũng không tốt, nhưng cũng không có cách nào khác.

Hai chiếc xe quân dụng, ngoại trừ người lái chính phía trước, trong thùng phía sau xe còn có binh lính đi theo, bên trong đều có bố trí giường chiếu, với các loại vũ khí trang bị, đồng thời công dụng của toàn bộ thùng xe đều cực kỳ hoàn thiện, cửa sắt đóng lại thì phòng thủ kiên cố, mở ra thì có thể tùy thời nhắm bắn kích sát tang thi bên ngoài, vì vậy dọc theo đường đi đều cực kỳ thuận lợi. Bởi vì có hắc báo, Lưu Hải không để thủ hạ của mình thay lái xe, mà thay phiên với Trương Thư Hạc.

Chạy đại khái chừng sáu ngày, rốt cục mới tới được chỗ điểm đỏ mục tiêu trên bản đồ. Bởi vì độc tang thi nên rất nhiều cây cối đều đã chết, cỏ trên mặt đất đều khô vàng không chết không sống, khí trời oi bức cộng thêm đang ở khu vực đất vàng, hai chiếc xe lái qua, bụi mù cuồn cuộn tung lên phía sau, thân xe cũng dính đầy bụi đất.

Thẳng đến khi lái vào một vùng đất trũng, bốn phía cao chính giữa thấp, hai chiếc xe một trước một sau dừng ở chỗ sườn dốc cao. Lưu Hải đối chiếu thiết bị dẫn đường trên xe với địa điểm mục tiêu trên bản đồ, chắc hẳn chính là nơi đây, kế đó cùng Trương Thư Hạc xuống xe, mà mấy người ở thùng xe cũng đều lần lượt mở cửa nhảy xuống.

Chiếc xe phía trước là của một tiểu đội khác, tiểu đội trưởng đó thường ngày xem như là đối thủ cạnh tranh với Lưu Hải, tranh quân công tranh phần thưởng không chỗ nào không tranh, quan hệ tuyệt không tính là quá hoà thuận, gã vừa xuống xe đã chiếm cứ vị trí chủ đạo, sau đó xoay người ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Lưu Hải, lần này bên bọn tôi mời hai vị đạo sĩ của Tiểu Động Thiên đến, có 80% cơ hội tiêu diệt được huyết đằng, vì vậy lần này cậu với thủ hạ của cậu chỉ cần theo bên cạnh phụ trợ là được rồi...” Nói xong có chút khinh thường nhìn Trương Thư Hạc.

Trương Thư Hạc nhìn hoàn cảnh xung quanh, không để ý lời nói của tiểu đội trưởng, hơn nữa loại lời này với y mà nói thì đã sớm tập mãi thành quen, không chút để ở trong lòng. Sở dĩ lần này y theo Lưu Hải đến đây, không xuống xe giữa đường, một là bởi vì đã chính thức vào đội, nếu lâm trận rời khỏi thì Lưu Hải sẽ không dễ giao phó với những người khác, dù sao thủ hạ lâm trận bỏ chạy sẽ không tốt đối với danh tiếng của một đội trưởng như cậu ta, hai là Lưu Hải dẫn y rời khỏi căn cứ, y không thể bỏ đi không quan tâm như thế, vì vậy tạm thời qua xem, phải chăng có thể giúp đỡ được chút gì không.

Mà y ở trên xe từ lâu đã nói cho Lưu Hải về sự lợi hại của huyết đằng, mấy người bọn họ đối mặt huyết đằng như thế thật sự quá nguy hiểm, vì vậy hết thảy phải lấy nhịn làm trọng, lấy an toàn làm mục tiêu, phải nhớ kỹ bọn họ tới là tiêu diệt huyết đằng, mà không phải đến để không công đưa chất dinh dưỡng cho huyết đằng.

Lưu Hải đương nhiên phân biệt được bên nhẹ bên nặng, binh lính thủ hạ của cậu ta không một ai là kẻ yếu, đều là tay giết tang thi lão luyện, ai cũng không muốn làm phân bón cho yêu đằng kia, lúc này thấy Tào Tiềm dốc sức gánh vác như thế, đương nhiên cầu còn không được, lập tức không hề tranh giành, lui xuống vị trí thứ hai, mặc cho Tào Tiềm muốn làm gì thì làm.

Tào Tiềm thấy Lưu Hải không cáu kỉnh, cảm thấy có chút không hợp lý, thế nhưng thấy bộ dáng đã định liệu trước của hai vị đạo sĩ, nhất thời vứt việc này ra sau đầu. Mời tới hai vị đạo sĩ này rất không dễ dàng, bọn họ không muốn bất cứ thù lao nào, chỉ cần thu hai cọng đằng đỏ là được, gã cũng nghe nói trong Tiểu Động Thiên có vị đạo trưởng lén ra số tiền lớn mua thứ này, Tào Tiềm đương nhiên hoàn toàn đáp ứng, loại chuyện vừa có thể để cho mình lập được quân công, lại vừa tiết kiệm được một món tiền lớn thế này, đương nhiên cầu còn không được.

Hai đạo sĩ một hồi nhìn trời, một hồi nghiên cứu địa hình xung quanh, cầm trong tay chiếc la bàn to cỡ bằng đĩa ăn đi lại khắp nơi, cuối cùng đi tới góc tây nam, bắt đầu trải một tấm vải vàng dài mấy mét lên mặt đất, bên trên sớm đã dùng chu sa vẽ bức phù khổng lồ đỏ máu, sau đó lấy ra từ trong xe chiếc bàn xếp đặt lên, bày lên gạo nếp, tế phẩm nhang đèn, lấy ra hai thanh kiếm gỗ đào liền bắt đầu làm pháp sự.

Đám Lưu Hải thì ở bên kia, bảy đội viên thủ hạ hai mặt nhìn nhau, “Lưu đội, người của Tào đội kia cũng quá kiêu ngạo đi, rõ ràng đang cướp quân công a? Đều cùng làm nhiệm vụ, dựa vào cái gì kêu chúng ta phụ trợ bọn họ a?”

Bạn đang �

“Đúng vậy, bọn họ có đạo sĩ, chúng ta cũng có, cùng lắm thì mỗi người làm việc của mỗi người...”

Lưu Hải lập tức xùy xùy hai tiếng, sau đó xua tay kêu bọn họ nằm sấp xuống đừng đứng quá bắt mắt, tiếp theo xuỵt một tiếng cảnh cáo: “Tôi nói cho các cậu a, nhiệm vụ lần này không phải là đi giết mấy con tang thi cứu mấy người, có thể sống trở về đã là rất không tệ rồi, người nào lên trước người đó chết trước, nếu sốt ruột đến Hoàng Tuyền đầu thai, tôi đây cũng không ngăn cản các cậu.”

Mấy người nhất thời cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, không lên tiếng. Cái thứ huyết đằng kia bọn họ cũng chưa từng thấy qua, ra ngoài làm loại nhiệm vụ này rất ít có người sống trở về, truyền bá trong quân đội rất tà quái, nghe nói thứ đó chỉ có người của đạo gia mới có thể trị, trách không được Tào Tiềm kiêu ngạo như thế, hóa ra sớm đã có chuẩn bị.

Lưu Hải thấy bọn họ ỉu xìu, nhìn Trương Thư Hạc bên cạnh lại nói: “Có thể hoàn thành nhiệm vụ lần này thì là ông trời phù hộ nhặt được một mạng, nếu một hồi tình hình bất thường, tôi ra lệnh một tiếng, các cậu lập tức xoay người chạy, xe cách ngay mấy chục mét, chuẩn bị tâm lý thật tốt, tôi không phải kêu các cậu làm đào binh, mà là nhiệm vụ lần này quá nguy hiểm, thứ đó không phải thứ chúng ta có thể đụng đến hiểu không? Tôi không muốn các cậu chết uổng phí, nói chung, một hồi lấy ra tinh thần, mở lớn mắt cho tôi, khi tình hình nguy cấp, cho phép các cậu làm đào binh, giữ được mạng quan trọng nhất, có hiểu không?”

Mấy người đều từng đồng sinh cộng tử với Lưu Hải, mấy năm làm nhiệm vụ đều trải qua gió táp mưa sa, đều là anh em sống chết có nhau, đương nhiên đều hiểu đây là vì tốt cho bọn họ, nhất thời đều gật đầu, “Hiểu rõ.”

Lúc này Lưu Hải mới quay đầu nhìn về phía Trương Thư Hạc. Hiện tại tinh thần của Trương Thư Hạc đã hoàn toàn bị dao động phía dưới hấp dẫn, từ ban nãy khi hai đạo sĩ ở bên kia thi pháp, kim đồng hồ la bàn trong tay y bắt đầu chuyển động kịch liệt, phạm vi phương hướng vừa vặn là hố dốc núi diện tích lớn phía trước, không khỏi mở miệng hỏi: “Địa phương này trước đây dùng để làm gì?”

Lưu Hải nhỏ giọng nói: “Đây là bãi bắn của quân đội trước đây, phạm nhân bị tử hình chết ở đây không có một ngàn cũng có tám trăm...”

“Khó trách, sát khí lớn như vậy, đều là huyết sát của những kẻ có mạng người trong tay, nếu huyết đằng cũng ở đây...” Trương Thư Hạc nhăn lại mi.

“Sẽ thế nào?” Lưu Hải cũng bắt đầu khẩn trương lên, Lưu Hải đối với năng lực của Trương Thư Hạc, là tin phục phát ra từ nội tâm, lời của y tất nhiên cũng là có đạo lý có căn cứ, bởi vì bất kể là nhẫn không gian khiến người ta không thể không khát vọng, hay là đưa bọn họ sống sót thoát ra từ trong mấy vạn tang thi, với sự quỷ dị và năng lực của hắc báo, không có chỗ nào mà không phải là sự tồn tại khiến người ta nhìn lên, mà hai đạo sĩ giương nanh múa vuốt bên kia, Lưu Hải thực sự không để bọn họ vào mắt, trong nhận thức của cậu, người có bản lĩnh chân chính, chắc chắn sẽ không giương giương đắc chí như thế.

“Trăm đường không một sống...”

Sau khi nói xong mấy người dựng thẳng lỗ tai nghe đều hít ngược một hơi khí lạnh, nói vậy là toàn bộ người nơi đây đều phải chết? Trương Thư Hạc cảm giác thấy dao động trong hố kia càng lúc càng lớn, ngữ khí không khỏi nghiêm túc nói: “Một hồi thấy có thứ gì đi ra, bất kể là thứ gì cÅ©ng phải lập tức rút lui, có lẽ sẽ còn một con đường sống.” Nói xong cÅ©ng không chờ đám LÆ°u Hải đáp lại, liền lật tay đóng mấy tấm mộc phù vào đất vàng phía trước, bắn tung lên một tầng bụi đất, sau đó xoay tay ném mấy đạo phù phòng ngá»± lên chiếc xe cách gần nhất phía sau.

Ngay khi y mới bố trí xong, hai đạo sĩ bên phải rốt cục cũng tới giai đoạn thi pháp cuối cùng, lúc này không biết khi nào nổi lên gió to, thổi bụi đất tung bay, cản trở đường nhìn của mọi người.

Tiếp theo nghe thấy một tiếng quát đầy sức lực của hai đạo sĩ, tấm phù vải vàng khổng lồ kia theo gió bay lên bầu trời, cũng không biết thực sự là do đạo pháp thần thông hay là do gió lớn, vậy mà vừa vặn bay tới phía trên hố, trong mắt hai đạo sĩ hiện sự vui vẻ, nhất thời dựa theo bước tiến ban đầu ném hai thanh kiếm gỗ đào vào đáy hố.

Chỉ nghe thấy “Bành” một tiếng, cuồng phong chợt dâng lên, một tiểu đội vũ trang hạng nặng, cầm súng nhắm đáy hố, thế nhưng lại nghe thấy thanh âm tấm phù khổng lồ kia bị xé toạc, máu người trên tấm phù đó rơi xuống phía dưới hố, nhất thời một tầng bụi đất nổ tung lên, có thứ gì đó xuyên phá tầng đất trồi lên, phát ra thanh âm tương tự như động đất.

Mọi người trên hố nhất thời đều thất kinh, Lưu Hải đã kêu người lui mấy bước, Trương Thư Hạc thì lại cực độ cẩn thận mỗi khi lui một bước đều sẽ búng ra mấy tấm phù bố trận, huyết đằng gặp đất tất chui, một khắc trước vẫn còn ở xa, một khắc sau sẽ có thể xuất hiện dưới chân, không thể không làm nhiều phòng bị.

Tiếp theo, khi bước chân mọi người bất ổn, có người kinh hãi thấy có thứ gì đó đỏ như máu nhanh chóng chui ra từ trong hố, phóng về phía hai đạo sĩ cách hố gần nhất.

“A!!!” Một đạo sĩ trong đó phản ứng không nhanh, bị đâm xuyên ngực tại chỗ, máu đỏ tươi phun ra từ trong miệng với trước ngực rơi lên mặt đất cát vàng thành một tầng máu đỏ, mà đạo sĩ bên cạnh hiển nhiên bị cảnh tượng này làm sợ đến mức luống cuống tay chân, kiếm gỗ đào không ngừng bay múa nơi tay muốn ngăn cản huyết đằng, mà tay kia thì run rẩy lấy ra mấy tấm phù, thế nhưng còn chưa chờ gã đốt lên, huyết đằng xuyên qua sau lưng đạo sĩ ban nãy đi ra đột nhiên bắn ra một cành nhỏ đâm đến từ sau lưng gã, mà đạo sĩ đó chỉ kịp phòng thủ phía trước, phía sau lưng lại mở trống, khi phản ứng lại, đã bị treo trên huyết đằng, máu trong huyết quản cũng điên cuồng bị hút vào huyết đằng, hai cỗ thi thể trong nháy mắt cũng đã thành thây khô, bị huyết đằng xem như tiêu bản xuyên trên đầu cành.

Mấy người trên hố gần như đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho mờ mịt, bởi vì hai đạo sĩ tử vong gần như chỉ ngay trong khoảng thời gian búng ngón tay, mắt cũng chưa kịp chớp một cái, mà khi bọn họ thấy rõ nguyên trạng đáy hố, đều kinh ngạc đến ngây người.

Đó là thứ gì? Một vùng máu đỏ, rậm rạp trải rộng nơi đáy hố, vừa như rễ cây già, vừa như vô số huyết quản lớn nhỏ trên thân thể con người, lại như ruột không ngừng nhúc nhích, cũng kèm theo mùi tanh tưởi ngột ngạt, khiến người ta gần như không thở nổi.

Huyết đằng đang hấp thu máu hai người kia, mà Trương Thư Hạc lại đột nhiên nói với Lưu Hải: “Nhanh dẫn người đi, thi khí hủ khí sát khí của hố nghìn người này đều bị nó hút, đợi đến khi nó lại hút đủ huyết khí, sẽ không bỏ qua một người nơi đây.”

Lưu Hải nghe vậy nhất thời quay đầu lại quát người trong đội của mình: “Có nghe không? Hiện tại, lập tức, dùng tốc độ nhanh nhất trở lại xe, lập tức!”

Trương Thư Hạc nhìn chằm chằm hố lớn kia, không ngừng lui về phía sau, tiện tay ném ra mấy thanh kiếm gỗ đào nói: “Gặp phải huyết đằng, sử dụng kiếm chém.” Mấy người trong đội nhất thời cầm kiếm trong tay, nặng ngoài dự đoán, tiếp theo nhao nhao dùng tốc độ nhanh nhất phóng về phía xe, dựa vào thân thủ của bọn họ, đoạn cự ly đến xe bất quá chỉ là thời gian vài giây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK