Mục lục
Cuộc Chiến Thượng Vị
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lá gan của lão nô Quan ma ma kia có lẽ không lớn như vậy, mặc dù tính tình mụ ta giả dối, lại ham lợi, nhưng nô tính còn đó, nếu nói mụ ta dám tính kế Đại trưởng công chúa, đâm thọt gì đó ở trước mặt phò mã vậy còn có người tin, nhưng nếu nói mụ ta dám tìm cơ hội nhét người vào hậu viện của phò mã, trừ phi lão nô kia ăn gan hùm mật gấu, bằng không sao có năng lực lớn như vậy.

Từ Man tựa vào thành xe, đang ngồi trên xe ngựa đến trà lâu đã hẹn với Chu Hoàn, nàng ngẫm nghĩ lại tin tức hôm qua nhị ca mang đến, nàng vốn đã biết Hoàng Tú Oánh liên lạc cùng Quan ma ma, nhưng theo như nàng đoán, với tính cách cẩn thận của Hoàng Tú Oánh, chuyện kia tuyệt đối không phải điều nàng ta có thể nói ra miệng. Không nói đến chuyện bây giờ nàng ta còn nhỏ, Quan ma ma rất có thể sẽ hoài nghi, dù sao cho dù Hoàng Tú Oánh mua chuộc Quan ma ma đi giám thị mình muốn làm hư mình, cũng là lấy cớ muốn nịnh bợ tương giao với quyền quý, mới dùng ngôn ngữ châm ngòi Quan ma ma, đây là một quá trình trường kỳ, không phải trong một đêm là có thể hoàn thành. Cho nên dù Quan ma ma có bị Hoàng Tú Oánh uy hiếp cũng không có gan làm.

Nhưng chuyện nhét người vào phòng phụ thân thì không giống vậy, bất luận thái độ của Từ phủ có bao nhiêu kỳ quái, nhưng cho tới bây giờ bọn họ cũng chưa chân chính gây ra chuyện xấu gì, mẫu thân của nàng nói sao cũng là Đại trưởng công chúa, là bào tỷ của Hoàng đế, Quan ma ma nếu đã không nắm chắc 100%, sao có thể dám làm chuyện này.

Hay là người đứng sau lưng kia, có thế lực rất lớn, ngay cả thế lực của Đại trưởng công chúa cũng không e dè?

Điều Từ Man có thể nghĩ đến, cũng chỉ có Phái Bảo Thủ, nhưng đến tột cùng đầu lĩnh của Phái Bảo Thủ là Hữu tướng hay là người khác? Chẳng lẽ Quan ma ma không đơn giản chỉ là tai mắt của tổ mẫu?

Không đợi Từ Man nghĩ cho rõ ràng, xe ngựa đã dừng trước trà lâu, vì thời tiên đế, các hoàng tử đấu tranh quá mức gay gắt, cho nên ngoại trừ Hoàng đế cữu cữu ra, những hoàng tử còn lại phần lớn đều là đã chết, còn sót lại không bị giam cầm giam lỏng cũng bị phân đến đất phong ở nơi hoang vắng, chỉ có một chi nhà hoàng thúc là còn ở lại trong hoàng thành.

Trước nay hoàng thúc gia gia luôn không màng đến chính sự, nghe nói thời Thánh Diệu Tông, vốn là nhìn trúng hoàng thúc gia gia thân phận cao quý, ngặt nỗi ông ta không có con nối dõi, cuối cùng mới nhường ngôi cho tiên hoàng. Mà một chi dòng tộc của hoàng thúc gia gia kia vì không đứng vào hàng ngũ tranh giành ngôi vị, mới kéo dài được đến bây giờ.

Phải nói hoàng thúc gia gia Chiêu Vương cũng thật là chịu khổ, nữ nhân trong hậu viện đếm không xuể, ngặt nỗi con nối dõi không có bao nhiêu, tổng cộng chỉ có hai đích tử một thứ tử. Đích trưởng tử* sinh được một đứa cháu đích tôn, đích tử thứ hai sinh được một đứa con gái, lần lượt chính là Tôn Mẫn Thụy đang cùng học chung với các ca ca mà Từ Man đã từng gặp, và Tôn Phỉ Nghiên.

* Đích trưởng tử: con trai cả do chính thê sinh ra.



Cũng bởi do vị hoàng thúc gia gia này không có nhiều con nối dòng, cho nên mặc dù là một thứ tử duy nhất cũng rất được ông ta xem trọng, lại càng được lòng ông ta, có điều vị thứ tử kia cũng là người không thích chính sự, hắn thích các công việc vặt vãnh hơn, chính là kiếm tiền, hắn luôn thích tìm tòi đủ loại biện pháp kiếm tiền, mỗi khi tìm được biện pháp nào, cho dù buôn bán chỉ lời một văn tiền, cũng có thể khiến hắn vui vẻ nửa ngày.

Trong hoàng thành có rất nhiều nơi mang tính phục vụ, đều do vị thứ tử của hoàng thúc gia gia kia mở ra, vì tên hắn có một chữ “Tiềm”, nên bạn làm ăn buôn bán của hắn thường gọi đùa là công tử “Tiền”.

(MTY: thích cái anh công tử Tiền này, người lớn mà diện mạo lúc nào cũng như con nít, lại còn là dân buôn bán lõi đời nữa chứ… aaa, chờ hệ liệt về anh a, cuối truyện mới thấy anh xuất hiện một chút a — sr editor nói nhiều)

Hôm nay, Từ Man và Chu Hoàn hẹn gặp tại một trà lâu do công tử “Tiền” kia mở, tên quán là “Nhất Phẩm Hương”.

Từ Man là người thô tục, đối với phẩm trà gì đó, chỉ biết trà xanh hồng trà, còn cái trà Phổ Nhị gì gì đó, còn không rành bằng tên đồ uống nàng biết. Chỉ có đến nơi này, nàng mới chậm rãi học được cái gì là tỉnh trà, lọc trà, thưởng thức nhấm nháp vài loại trà, có điều phỏng chừng vị giác của nàng sinh ra vì mỹ thực, đối với mấy đồ uống lá cây gì đó, trừ việc xem lá cây có thể nhận ra một hai loại, nếu mà uống vào miệng ấy à, ngoài việc chỉ cảm thấy chan chát đăng đắng ra, quả thật nàng không phân biệt nổi. Phỏng chừng còn cần rất nhiều năm hun đúc, nàng mới có tiến bộ được. Cho nên, ở trong phủ, nàng thích uống nhất vẫn là trà hoa cúc và trà hoa quả, chỉ tiếc hiện giờ đường phèn còn được gọi là “thạch mật nước Tây”, còn chưa truyền vào Ngô quốc.

“Thỉnh an quận chúa, cô nương nhà chúng ta đã chờ ở bên trong ạ.” nha hoàn có chút quen mặt đang đứng canh ngoài cửa, vừa thấy Từ Man, vẻ mặt vui mừng đi lên hành lễ.

“Bên trong chỉ có một mình cô nương nhà ngươi sao?” Từ Man nhận ra đây là đại nha hoàn Hạnh Đào bên cạnh Chu Hoàn.

Hạnh Đào bẩm: “Ngoài cô nương nhà chúng nô tỳ ra, còn có nhị cô nương nhà Nghị lang Gia Cát.”

Từ Man mỉm cười, quả nhiên là vậy.

Được người dẫn vào, thấy Chu Hoàn ngồi dựa vào cửa sổ đang nhỏ giọng trò chuyện cùng một vị cô nương cùng tuổi, quần áo mặc trên người Chu Hoàn không còn giống như lúc sáng đến phủ công chúa bái kiến, trông hình dáng như y phục người Hồ, nhưng có phần nghiêm cẩn hơn, cô nương ngồi cạnh nàng lại mặc một thân thâm y màu xanh xám nhạt và váy quây làm nền, viền váy thêu vài hoa văn cây cỏ, trông có chút mộc mạc.

“Thỉnh an quận chúa.” hai người họ đang trò chuyện, chợt thấy Từ Man đi vào, bèn đứng lên hành lễ nói.

Từ Man nhân cơ hội quan sát dung mạo Gia Cát Mỹ Yên, còn chưa hiển lộ rõ, nhưng có đôi phần tương tự Gia Cát Sơ Liêm, lại rất khó tìm được cảm giác của Gia Cát Sơ Thanh, một thân khí chất của Gia Cát Sơ Thanh kia không biết giống ai.

“Làm gì vậy, chỉ ra ngoài chơi thôi mà, sao nhiều quy củ vậy.” Từ Man tùy ý ngồi xuống cạnh bàn, mở to hai mắt cố ý quan sát Gia Cát Mỹ Yên nói: “Vị tỷ tỷ này trông rất quen mắt a.”

Gia Cát Mỹ Yên vậy mà không hề mất tự nhiên, ngược lại hào phóng cười nói: “Ta cùng với quận chúa vẫn chưa từng gặp qua, chắc là quận chúa trước đó từng gặp qua đường ca Gia Cát Sơ Liêm của ta, ta cùng với huynh ấy có vài phần tương tự.”



Quả đúng như Từ Man suy đoán.

Từ Man cũng gật đầu, thừa nhận nói: “Quả nhiên, tỷ tỷ đúng thật giống như em gái ruột của đại biểu ca nhà Gia Cát vậy.”

Chu Hoàn cùng Gia Cát Mỹ Yên lại ngồi về chỗ cũ, Gia Cát Mỹ Yên tinh tế quan sát Từ Man, lại hài hước cười nói: “Làm sao ta giống như em gái ruột của đại đường ca được, cũng là quận chúa ở trong lòng nhị đường ca, mới là em gái ruột ấy.”

Từ Man từ chối cho ý kiến, chỉ cười cười không muốn tiếp tục đề tài này, vì cho đến nay nàng cũng không rõ, vì sao Gia Cát Sơ Thanh lại quan tâm đến mình như vậy. Nếu dựa theo trong sách, Hoàng Tú Oánh tự mình ra trận cứu Gia Cát Sơ Thanh, hắn còn có thể cảm động đôi chút, chính mình cho dù cứu hắn, cùng lắm cũng chỉ ngồi cạnh cha mẹ, thuận miệng chào vài câu thôi. Với tính cách thanh lãnh như Gia Cát Sơ Thanh, cho dù thấy có ơn, nhiều lắm là có hảo cảm, sẽ không để tâm nhiều năm như vậy. Nhưng nếu nói hắn đối với mình có ý tưởng gì, Từ Man tuyệt đối không tin, nàng và hắn vẫn còn là trẻ nít không nói, với truyền thống không thích liên quan đến hoàng thất của họ nhà Gia Cát, Gia Cát Sơ Thanh sẽ không nung nấu khát khao gì với quận chúa nàng đây.

Lại nói, lấy phẩm hạnh của Gia Cát Sơ Thanh, trước nay đều nghiêng về thiên hướng lý trí, mượn nội dung trong truyện mà nói, kiếp thứ nhất tuy Gia Cát Sơ Thanh đối với Hoàng Tú Oánh có tình ý, sau khi thành thân tuy vẫn còn quan tâm như cũ, nhưng hắn lại có thể buông bỏ phần tình cảm kia, nguyện ý thử chấp nhận vị quận chúa điêu ngoa trong sách, lấy hôn nhân làm trọng, không nói kết quả cuối cùng như thế nào, Từ Man cảm thấy người đàn ông này ít nhất cũng là người có trách nhiệm.

Cho nên, nhìn lại bây giờ gia thế hai nhà khác biệt, Gia Cát Sơ Thanh sẽ có tâm tư gì mới là lạ.

Gia Cát Mỹ Yên rất tinh mắt phát hiện Từ Man không muốn tiếp nhận đề tài này, bèn cười mập mờ, nói đến phiên chợ ngày hôm nay.

Kiến Khang ngày thường, mồng năm tết sẽ mở cửa khai trương, phiên chợ buổi sáng đa số là người bản địa cùng với những thương nhân ngoại quốc đã đến chờ từ trước, đặc biệt là khu vực Tây Vực và Thổ Phiên, thậm chí còn có Thiên Trúc đường xá xa xôi cũng đến. Cho nên, đối vừa những người dư tiền, có hứng thú với hàng hóa ngoại quốc, bình thường sẽ đi dạo chợ vào mồng 5 hôm nay, tìm kiếm thứ đồ mình thích.

Lúc trước, Từ Man cũng từng tới một lần, nhưng bởi vì không có người hướng dẫn, mà mấy ca ca nhà mình cũng không hứng thú với những thứ ấy, cho nên không chọn được thứ gì tốt, tối đa là vài cây đèn bạc và nến đốt Tây Vực, hương liệu linh tinh. Nghĩ bụng hôm nay đi cùng Chu Hoàn, hẳn là có thể chọn được không ít thứ tốt.

“Quận chúa, nghe đâu hôm nay có nhiều người Tây Vực đến hơn mọi năm đó, nghe nói còn có bán ngựa nữa cơ.” Gia Cát Mỹ Yên háo hức nói.

Từ Man cũng lộ ra vài phần tò mò, trong lòng lại thầm nhủ, khó trách kiếp thứ nhất Gia Cát Mỹ Yên trở thành bằng hữu của quận chúa, cô bé này thật sự rất khéo léo, cảm giác lại nhạy bén.

“Nhưng, không phải quận chúa thích huân hương sao? Nghe nói lần này từ Thiên Trúc đưa tới không ít hương liệu và lư hương, một lát chúng ta đi xem đi.” Chu Hoàn tự cho là hợp ý nói.

Từ Man đầu đầy hắc tuyến, rốt cuộc là ai đem sở thích này quy lên người mình? Đã vậy còn để cho mọi người đều biết hết.

Bọn họ rất nhanh đã đem đề tài chuyển qua phiên chợ, một mạch trò chuyện rôm rả, lại dùng chút nước trà cùng điểm tâm, mãi đến khi nha hoàn bên ngoài tiến vào, bẩm báo thương nhân người Hồ năm ngoái bán yên ngựa cho Chu Hoàn đã đến, mới chỉnh trang lại một chút, mang theo đám nha hoàn, rời khỏi trà lâu.



Ba cô nương tuổi tác xấp xỉ nhau, hai người thật là bé gái, một người là loli giả nguyện ý phối hợp, quả thật là tán gẫu rôm rả hăng say, liền cho bọn nha hoàn lên một xe ngựa khác, chỉ chừa lại Thanh Mai bên người Từ Man cùng ba tiểu cô nương họ ngồi cùng xe, một đường cười nói đến chợ.

Quả nhiên săn hàng là cần phải có kinh nghiệm, trông quầy hàng bày bán ngăn nắp bên ngoài vậy chứ, đồ chân chính đáng giá mua không được mấy thứ, cũng chỉ có Chu Hoàn dẫn dắt, mới tìm được một cửa hàng được thuê tạm không mấy bắt mắt lắm, có một lão già người Hán mặc y phục người Hồ, trắng trắng mập mập, trông đầy hỉ khí.

Chu Hoàn vừa vào trong, liền yêu cầu lão già kia đem mấy thứ binh khí đoản kiếm này nọ lấy ra cho nàng xem thử, mà Gia Cát Mỹ Yên lại muốn tới chỗ vải nhuộm đặc biệt của Tây Vực, vừa xuýt xoa thán phục vừa chọn lựa.

Từ Man dạo quanh cửa hàng, phát hiện trong một góc cư nhiên có một cái đồng hồ cát thủy tinh, bên trong chứa cát đủ màu, kích cỡ rất nhỏ, hai đầu được bọc bạc, trạm trổ hoa văn đặc hữu của Tây Vực, trông rất tinh xảo đáng yêu.

Mừng rỡ, nàng vừa muốn lên tiếng, liền nghe được một thanh âm của nữ tử, nói: “Hương lang, đó là cái gì, thật xinh đẹp, thiếp muốn.”

Từ Man nhíu mày, ngăn Thanh Mai đang muốn lên tiếng quát lớn, nơi này là cửa hàng buôn bán của người Hồ, nàng không muốn gây chuyện không hay, khiến cho bọn Chu Hoàn khó xử.

Quay đầu lại, Từ Man ngạc nhiên, cô gái kia trang điểm xinh đẹp thì không nói, chỉ thấy nam tử trước mắt điểm má tô son, phía sau còn đi theo một người quen, trên mặt mang ý cười đang to nhỏ cùng người còn lại, ấy thế mà không hề có dáng vẻ phiền muộn u uất như từng gặp qua.

Trong lòng lập tức nổi lửa, người khác nàng không biết, nhưng nam tử đang cùng trò chuyện với người quen kia, nàng vậy mà biết rất rõ ràng, kia chính là thứ đệ nhỏ tuổi nhất của Trần mỹ nhân, trong hoàng thành nổi danh là công tử bột ăn chơi khét tiếng, cực thích nghe diễn chơi con hát, nam nữ đều ăn sạch.

Mặt Từ Man âm lãnh xuống, không nhìn nổi nữa, hơi nghiêng người qua, giương cằm lên nói: “Rõ là khéo nhỉ, Liêu gia lang quân.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK