• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cá dối trá

Sông Bảo Đới sau thu, sóng nước như dải lụa lặng lẽ chảy về phương xa.

Một thanh niên tóc đen cầm cần câu trong tay, ngồi nghiêng dưới tán cây bên bờ sông, cạnh chân của cậu là một cái giỏ cá trống rỗng.

Cách đó không xa có một người đàn ông trung niên quẳng cá vào trong sọt rồi rửa tay châm điếu thuốc, ông ta quay đầu lại nhìn.

Thanh niên kia có dáng người cao gầy, gương mặt thanh tú góc cạnh, sắc mặt tái nhợt đến gần như trong suốt, môi không còn màu máu, đậm đặc dáng vẻ bệnh tật giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể té xỉu.

Mỗi khi người trung niên đến đều thấy người thanh niên ở đó, cứ vào khoảng tầm này, lúc ông ta đã lấy được một giỏ đầy cá thì trong sọt đối phương vẫn chẳng có gì.

Nhưng ông không có nửa điểm xem thường, trái lại còn xuất hiện một sự khâm phục không tưởng tượng nổi.

Bởi vì người trung niên đã tận mắt thấy thanh niên kia liên tục nhấc cần câu, mỗi lần đều có cá mắc vào. Cậu thế mà thả lại chúng vào sông, cứ như vậy hết câu rồi thả, không ngừng lặp lại hơn nửa ngày.

Không biết rốt cuộc cậu ta muốn câu cái gì hay là nhàm chán không có chuyện làm nên đi tìm thú vui.

Người đàn ông trung niên trông thấy thanh niên nọ câu được con cá chép nặng chừng nửa ký rồi tiện tay ném xuống sông. Ông ta lắc đầu chậc lưỡi, không có lần nào là không câu trúng, làm sao làm được? Thật là bất khả tư nghị*.

*Bất khả tư nghị: Không thể nào suy nghĩ bàn luận được, vượt ngoài lý luận, dùng để tả cái tuyệt đối, chỉ ai đạt được giác ngộ mới biết. Cũng có thể hiểu là những việc không thể dùng từ ngữ bình thường diễn tả được. (Wikipedia)

Người trung niên có hơi muốn đến học hỏi một chút kỹ thuật nhưng không biết tại sao ông ta lại không dám qua.

Một tiểu bối thoạt trông mong manh yếu đuối vậy mà lại làm ông sợ sệt, vô cùng kỳ quái.

Tiếng chuông điện thoại kiểu cũ bỗng vang lên leng keng leng keng, lớn đến chói tai.

Thuốc lá bên mép người trung niên không khỏi run lên, loại tiếng chuông kia bình thường ông ta đều chê quê mùa, không ngờ bây giờ vẫn còn người trẻ dùng.

Kỳ lạ là người thanh niên ấy không những không để ý mà còn vô cùng quen thuộc.

Thanh niên tóc đen bắt máy.

Đầu kia truyền đến giọng nói lúng túng: "Trường An, em không hoàn thành được."

"Về nhà chờ anh."

Cố Trường An thả điện thoại vào lại trong túi, lấy chiếc kính gọng đen xuống khỏi sống mũi cao hẹp, xoa xoa bóp bóp phần gốc, sắc mặt u ám thở dài. Cậu sáng sớm bò ra đây, vậy mà đến giờ vẫn chưa có thu hoạch.

Ngày hôm nay thật sự là xuất sư bất lợi.

Ở trong mắt người khác Cố Trường An đang câu cá, nhưng không ai biết rằng, mục đích của cậu và những người đó đều không giống.

Trong này ẩn giấu một bí mật mật to lớn, cậu cũng không phải câu cá, mà là đang câu lời nói dối.

Nước là khởi nguồn của vạn vật.

Bất kể là con sông dưới chân bạn hay tại nơi gần đó, mỗi khi có người nói dối, lời giả dối sẽ bị nước sông hút lấy, cuối cùng bị cá nuốt vào bụng.

Người nhà họ Cố trời sinh có một năng lực đặc thù, đó là có thể câu ra những lời nói dối cá nuốt vào, sau đó lắng nghe từng cái, tìm ra lời mình muốn.

Tỷ lệ người khác câu được vô cùng thấp, mà với nhà Cố là phát nào trúng phát đó.

Đến thế hệ này của Cố Trường An, họ Cố chỉ còn lại một mình cậu, lời trăn trối lúc lâm chung của ba cậu vẫn còn văng vẳng bên tai.

Tiếng nước bỗng vang lên rào rào, một con cá chép trắng bạc đang vẫy vẫy đuôi bị Cố Trường An câu được nổi lên mặt nước, cậu nghiêng tai lắng nghe, có âm thanh từ bên trong truyền ra.

"Vợ à, em phải tin anh. Anh và tiểu Lệ cùng công ty thật sự chỉ là đồng nghiệp bình thường. Người anh yêu nhất chỉ có mình em!"

Cố Trường An đến nhìn cũng không thèm vứt nó lại xuống sông. Lời nói dối nhàm chán này không có chút giá trị nào.

Tiếng bọt nước vang lên kèm theo một giọng nói yểu điệu: "Cưng chơi em sướng lắm, em yêu anh chết mất."

"Bõm." Lại một con cá bị vứt về trong nước.

Tận khi mặt trời xuống núi vẫn không câu được lời nói dối thực sự có giá trị.

Giữa lông mày Cố Trường An che đậy lệ khí, bờ môi nhạt màu được vuốt dọc, mẹ kiếp, đêm nay tám phần mười lại mất ngủ.

Trong sông này có rất nhiều cá dối trá, đằng sau mỗi cái đều ẩn giấu một đoạn chuyện cũ, chỉ có những cái quan trọng mới là mục tiêu của Cố Trường An, những cái khác cậu sẽ không quản, không lo nhiều lòng thanh thản, có cái rắm ép được cậu ý.

Huống hồ có người còn tình nguyện sống trong lời nói dối.

Ánh nắng chiều rủ xuống, trải lên mặt nước một lớp vàng óng.

Cố Trường An chuẩn bị tiếp tục, phao câu lay động lần thứ hai, cậu giật cần, thu dây. Câu được một con cá quả dài bằng chiếc đũa*, vảy cá ngăm đen, tỏa ra ánh sáng bóng loáng lộng lẫy.

*25.8cm

Cố Trường An khép nửa mí mắt lắng tai nghe.

"Alo, là chú Hà đúng không? Cháu là đồng nghiệp của Hà Kiến."

"Là thế này, Hà Kiến tuần trước mượn cháu ba vạn nói là tuần này sẽ trả. Kết quả lúc cháu gọi điện cho cậu ấy, cậu ta lại nói không có tiền, bảo cháu mà đòi thì tìm hai bác. Đúng vậy, đúng đúng đúng, mọi người đều quen biết nhau cả, cháu cũng không phải là người không biết lý lẽ. Nếu gặp khó khăn gì có thể nói rõ với cháu, cậu ấy như vậy thực sự không dễ xử lý."

"Hà Kiến đi Vân Nam rồi sao? Lúc nào vậy, là hai ngày trước ư, được rồi, chuyện kia đợi cậu ấy trở về thì nói sau vậy."

"Không sao, chú Hà không cần phải xin lỗi, tiền nong cháu cũng không gấp. Vậy chờ Hà Kiến trở lại thì hẵng nói đi. Ừm, được, gặp lại sau."

Cố Trường An nghe xong lời nói dối bên trong bụng cá, cả nửa người cậu nghiêng về phía trước giơ con cá lên trước mặt, tỉ mỉ nhìn từ khoảng cách gần.

Trong mắt cá có một vệt sáng đỏ, đây là hiện tưởng xảy ra khi nuốt vào những lời nói dối đặc thù.

Khóe môi Cố Trường An cong lên, biểu cảm suиɠ sướиɠ, rất tốt, rốt cuộc không cần phải ăn cá thêm hai ba tháng rồi.

Người trung niên cũng bắt đầu thu dọn đồ câu, lúc thanh niên bên kia vui sướng, ông ta không nhịn được liếc nhìn.

Mí mắt Cố Trường An vén lên nhìn sang, khẽ cười biếng nhác: "Ông chú à, hôm nay chú nhìn sang đây rất nhiều lần vẫn chưa xem đủ sao?"

Người trung niên nhìn nụ cười hiền lành trên gương mặt thanh niên, da đầu không khỏi tê rần. Ông khô khốc nuốt nước bọt, trong cổ họng không phát ra được âm tiết nào hoàn chỉnh.

Ý cười bên môi Cố Trường An đột nhiên biến mất.

Người trung niên ngừng thở, ông ta theo bản năng rùng mình, không nói hai lời liền cầm theo dụng cụ lái xe rời đi.

Cố Trường An thu lại ý muốn trêu đùa, chậm rãi đạp xe trở về.

Trước cửa nhà có một người tóc húi cua, tướng mạo hiền lành thành thật, cậu ta vừa nghe được tiếng chuông xe liền lập tức đứng thẳng người lên, cao to khỏe mạnh, vạm vỡ cường tráng.

Cố Trường An đặt xe bên tường: "Chìa khóa lại mất?"

Ngô Đại Bệnh nói: "Không phải, là em quên mang."

Cố Trường An không thèm nói gì, trực tiếp ném chìa khóa cho cậu.

Ngô Đại Bệnh cúi đầu mở cửa: "Cái người kia không có ở nhà."

Cố Trường An bước qua bậc cửa: "Nấu cơm trước đi."

Ngô Đại Bệnh biết Cố Trường An đói bụng, tâm tình cũng rất kém. Cậu vội vã chạy vào trong bếp bận rộn.

Chốc lát sau, mùi khói dầu từ trong bếp bay ra.

Ngô Đại Bệnh là con nuôi của nhà Cố, chỉ biết hắn họ Ngô, ngoài ra không còn biết gì cả.

Ba Cố đã mưu tính từ lâu, con trai yếu ớt nhiều bệnh nên đặt là Trường An để hi vọng cậu vĩnh viễn bình an.

Tên của Ngô Đại Bệnh cũng là ba Cố đặt cho, người như tên, cậu từ nhỏ đến lớn thật sự chưa bị bệnh bao giờ, thân thể khỏe mạnh như trâu.

Tên của hai người nối liền với nhau, chính là vì không có Đại Bệnh, nên Trường An.

Ba Cố đã sớm tính toán. Con trai mình sẽ sống lâu hơn, chuyện cần làm cũng nhiều, không thể nào tránh khỏi nguy hiểm, cần một người thân tín bên cạnh trông nom, Ngô Đại Bệnh là ứng cử viên phù hợp nhất.

Ngô Đại Bệnh không nói chữ nào với bên ngoài, cũng không hỏi gì, cậu nghe theo Cố Trường An.

Trong nhà chỉ có hai người bọn họ, vẫn luôn là phân công hợp tác.

Ngô Đại Bệnh làm người chất phác ngay thẳng, có thể giải quyết vài lời nói dối không cần động não, cái phức tạp chỉ có thể dựa vào Cố Trường An.

Sau bữa tối, Cố Trường An ngồi ở trước chậu nước, cắn ngón tay nhỏ một giọt máu vào chậu, mặt nước trong veo bỗng hóa màu máu quỷ dị, con cá quả kịch liệt giãy lên mấy lần, từ miệng phun ra một quả cầu thủy tinh.

Đó chính là lời nói dối.

Cố Trường An cấp tốc nắm lấy nhét vào trong bình đặc chế, cậu nhấn nút gỗ, đặt chiếc lọ đặt vào hộp đen để đầu giường, giữa lông mày có mấy phần mỏi mệt.

"Con cá này mày xem mà làm."

Ngô Đại Bệnh suy nghĩ một chút rồi nói: "Nấu canh cho anh uống nha, rất tốt cho cơ thể đó."

Cố Trường An tính tình trẻ con nhíu mày: "Anh không uống."

Ngô Đại Bệnh lập tức không nhiều lời nữa.

Cố Trường An lấy chiếc lọ hồi sáng giao cho Ngô Đại Bệnh ra, móc nút gỗ nghe lời nói dối bên trong.

"Sao có thể như vậy được. Ném rác xuống dưới lầu là chuyện tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm. Tôi bình thường đều bỏ vào thùng rác. Không biết, buổi chiều tôi ngủ mất rồi."

Lời nói dối này dính đến việc ném đồ hại người nên mới không bị Cố Trường An vứt về sông.

Ngô Đại Bệnh không xử lý được.

Cố Trường An ngồi trên xích đu nhắm mắt đăm chiêu suy nghĩ.

Ngô Đại Bệnh ngồi thẳng người không lên tiếng quấy rầy.

Một lát sau, Cố Trường An mang theo chiếc lọ xuất phát đến tiểu khu của người trong cuộc. Ngô Đại Bệnh không ở lại nhà, cũng đi theo.

Trong gió đêm bao bọc hơi lạnh.

Da đầu Cố Trường An đau, cậu kéo phéc mơ tuy áo khoác lên tận đầu, đội mũ bóng chày lên: "Mày ở đây chờ, nửa tiếng nữa anh gọi điện."

Dứt lời, bóng dáng cậu rất nhanh biến mất vào trong tối.

Tiểu khu cũ kỹ, đèn đường mờ nhạt.

Cố Trường An không đi lòng vòng. Cậu dọc theo tiếng nhạc đến quảng trường trò chuyện cùng các bác gái, sau đó vừa nghĩ đối sách vừa trở về theo đường cũ, gọi Ngô Đại Bệnh đi qua tòa nhà số 29.

Gia đình kia ở lầu bảy, không có thang máy mà phải đi thang bộ từng tầng leo lên.

Sắc mặt Cố Trường An bắt đầu khó coi.

Ngô Đại Bệnh đưa lưng về phía cậu: "Trường An, lên đi, em cõng anh."

Cố Trường An nói không cần, kết quả vừa leo được năm tầng liền thở hồng hộc.

Ngô Đại Bệnh lo lắng đề phòng đứng phía dưới, cánh tay mở rộng như sợ cậu té xuống cầu thang.

Cố Trường An vịn tay vào lan can bò đến lầu bảy, mồ hôi sau lưng ướt nhẹp, nửa ngồi nửa quỳ mà thở dốc, môi xanh lên: "Đi...đi gõ cửa."

Ngô Đại Bệnh gõ, bên trong truyền ra một giọng nói hỏi là ai.

Cậu nghe theo lời Cố Trường An dạy, không nói lời nào.

Khoảng chừng mười giây sau cửa mở, một cô gái trẻ thò đầu ra.

Cố Trường An ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt đẹp đẽ bị che khuất bởi vành mũ, dưới ánh đèn hiện lên một vẻ đẹp mềm yếu, hiền lành l.

Sự cảnh giác trong lòng cô gái trẻ thoáng cái đã xuống thấp nhất.

Cố Trường An cong môi: "Cô gái à, người bên ngoài không lên tiếng, tùy tiện mở cửa là một lựa chọn sai lầm."

Cô gái trẻ tuổi lòng dạ nai vàng ngơ ngác, cô vén tóc rối ra sau tai, đỏ mặt nói: "Tôi...Tôi bình thường sẽ hỏi mà..."

Cố Trường An nói: "Hai tuần trước chính cô ném rác xuống lầu."

Cô gái mang lòng nai con lập tức quát lên: "Anh nói hươu nói vượn!"

Cố Trường An nhìn cô nói: "Tôi đã nhìn thấy."

Cô gái trẻ tuổi nhanh chóng đóng cửa, một cái tay bỗng đè cửa lại, sắc mặt cô hoảng loạn: "Mấy người muốn làm gì?"

Ngô Đại Bệnh ngăn cản cô gái đóng cửa.

Cố Trường An không nhanh không chậm nói: "Tôi sống ở đối diện nhà cô. Hôm đó tôi ra ban công tắm nắng, tận mắt thấy cô ném rác làm bị thương một đứa bé."

Lòng cô gái trẻ tuổi rít gào. Không thể nào được! Nếu thật sự đã nhìn thấy, tại sao hôm đó không nói ra?

Cố Trường An nói: "Trong nhà tôi có việc gấp cần xử lý, đến tận hôm nay mới trở lại được. Không ngờ rằng cô không chịu đứng ra nhận trách nhiệm."

Cô gái trẻ bán tín bán nghi, hôm đó sau khi đổ xong cô liền quay đầu trở lại phòng khách, không để ý đến đối diện. Chưa xác định được lời người kia nói là thật hay giả thì cũng chỉ là chuyện ma quỷ thôi.

Cố Trường An cáu kỉnh nói: "Cô à, ném đồ là một trong mười hành vi kém văn minh nhất đó. Không chỉ vô đạo đức mà còn rất nguy hiểm, sẽ tạo ra rất nhiều mầm họa nha. Cô ném hại người khác là đã phạm phải hành vi gây thương tích cho người khác, có thể kết thành tội danh rồi đó."

Mặt cô gái trắng bệnh.

Cố Trường An nhìn lướt qua cô từ trên xuống dưới: "Tôi có hỏi qua rồi, đứa nhỏ không bị nguy hiểm tới tính mạng, tiền thuốc thang tổng cộng hơn ba ngàn. Dây chuyền trên cổ cô có giá đến tận mười ngàn, váy mấy trăm, chuỗi hạt bên tay trái không ít hơn một ngàn. Chút tiền thuốc thang với cô mà nói không đáng là bao."

Cô gái trẻ hít một hơi.

Người này không những biết ăn nói mà còn có con mắt hiểm độc, không hề giống như vẻ bề ngoài yếu đuối của hắn!

"Nếu như cô chết cũng không chịu thừa nhận, tôi sẽ lấy luật pháp ra chậm rãi bào mòn cô." Cố Trường An mỉm cười, tiếp tục đàng hoàng trịnh trọng nói linh tinh: "Quên không nói, tôi là luật sư."

Cô gái trẻ đầu tiên là sợ sệt, sau đó là khinh thường. Luật sư thì sao, giám sát không làm được, điều tra tài sản cũng không phát hiện ra, làm quá căng thì cả tòa nhà đều phải gánh chịu.

Cô bày ra vẻ mặt oan uổng: "Anh tin hay không thì kệ, đống rác đấy không phải tôi vứt."

Cố Trường An nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt sau thấu kính không còn nhiệt độ: "Đã như vậy thì tôi cũng không còn gì để nói."

Cô gái nhớ lại ánh mắt lạnh băng khi nãy của thanh niên, như thể bị rắn độc nhìn chằm chằm, cả người bỗng phát lạnh. Cô càng nghĩ càng hoảng sợ, chịu không được đuổi theo xuống lầu.

"Chờ...Chờ chút!"

Theo lời cô gái tự thú, lời nói dối cũng bị vạch trần. Trong khoảnh khắc đó, thủy tinh cầu trong bình vỡ vụn, hóa thành một luồng năng lượng mà mắt thường không thể thấy, chiếc lọ nhẹ nhàng thoáng trở nên nặng một chút.

Cố Trường An lắc lắc chiếc lọ, bên trong mơ hồ có tiếng gào thét kêu đau, cậu vừa búng nhẹ vào thân bình, chiếc lọ liền yên tĩnh trở lại.

Ngô Đại Bệnh thẫn thờ suốt quãng đường.

Cố Trường An duỗi người: "Ở trong lòng mày, anh hẳn là tên dối trá nhất trên đời nhỉ?"

Ngô Đại Bệnh lắc đầu: "Anh là người tốt nhất trên đời này."

Cố Trường An chậc lưỡi: "Đúng là thằng ngốc."

Ngô Đại Bệnh cười ngốc.

Dưới lòng đất căn nhà cũ của Cố gia có một cái Càn Khôn*.

*Càn Khôn: Chỉ hai quẻ Càn và quẻ Khôn trong kinh dịch, tượng trưng cho trời đất, cha và mẹ, con trai và con gái, âm và dương, vân vân và mây mây.[EDIT] Hôm nay cậu có nói dối không? - Tây Tây Đặc - Chương 1

Đêm hôm khuya khoắt, Cố Trường An mở cơ quan trong thư phòng ra, mang theo chiếc lọ chứa năng lượng, cầm chân nến tiến vào mật đạo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang