• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thành Trường An

Không thể trông cậy nổi vào Lục Thành, Cố Trường An chỉ có thể dựa vào chính mình. Rau cải trắng cải thìa đang chất đống ở góc tường, cậu quyết định nấu cơm điện* ăn đến khi chán mới thôi.

*Một cách nấu cơm bằng cách nấu hết trong nồi cơm điện, mình tạm gọi là cơm điện nhé.[EDIT] Hôm nay cậu có nói dối không? - Tây Tây Đặc - Chương 14

Lấy một nắm gạo bỏ vào trong nồi, đổ nước vừa đến mu bàn tay, thái một chút cải xanh ném vào, cho muối và dầu theo cảm giác, đậy nắp xuống, bây giờ chỉ cần chờ ăn.

Một canh giờ trôi qua, Cố Trường An chuẩn bị ăn cơm. Cậu dùng nước nóng rửa sạch bát đũa, nhưng thứ cậu nhìn thấy không phải món cơm điện, là gạo, nước, thức ăn và lớp váng dầu lơ lửng ở trên.

"..."

Lục Thành lại gần, cầm phích cắm nồi cơm điện ở đằng sau lên: "Cậu quên cắm điện."

Nhìn thế nào cũng ra loại ý tứ cười trên nỗi đau của người khác.

Ánh mắt Cố Trường An sắc như dao nhìn sang. Ý của anh là tôi không để ý? Nếu như không phải tại anh dùng từ ngữ linh tinh gây hiểu lầm thì giờ ông đây còn phải đói bụng sao?

Nghĩ rồi Cố Trường An cắm dây vào, tâm tình tồi tệ trở về phòng.

Không lâu sau Lục Thành gõ cửa, Cố Trường An u ám hỏi: "Gì?"

Lục Thành trả lời: "Tôi ra ngoài một chuyến."

Cố Trường An theo Lục Thành ra ngoài, nhận ra hắn chỉ đi loanh quanh trong trấn chứ không làm gì khác, về ổ ngủ thôi.

Buổi tối tuyết lại rơi.

Cố Trường An chui trong chăn núp ở góc tường, toàn bộ căn phòng đều bị bao phủ bởi tiếng oán trách. Năm nay mùa đông đến sớm hơn so với những năm khác, cũng dày đặc hơn, nhịp điệu muốn chết người.

Ngô Đại Bệnh gửi tới tấm ảnh, cậu ngay ngắn đứng ở nhà ga, hướng mắt về phía ống kính giơ tay hình cây kéo. Tuy rằng vẫn là dáng dấp chất phác ấy nhưng phía sau hết thảy đều xa lạ, mới mẻ, không hề giống chút nào với thị trấn nhỏ cũ kỹ, cổ xưa.

Trong lòng Cố Trường An lặng lẽ gieo vào một hạt giống ước ao, nhưng cậu không hay biết.

Một lớp sương bao trùm lên điện thoại, Cố Trường An lấy tay lau đi, nhớ lại mấy lời Lập Xuân nói khi biết Ngô Đại Bệnh rời trấn.

Lập Xuân bảo Đại Bệnh ra ngoài rồi liệu có trở về không? Cô còn nói nếu là cô thì sẽ không nghĩ đến chuyện trở về, nơi này không tốt, quá nhỏ.

Lúc đó Cố Trường An không trả lời. Bọn họ là người một nhà. Ngô Đại Bệnh không quay về thì còn có thể đi đâu?

Nhưng nói đi nói lại, Ngô Đại Bệnh không biết cha mẹ ruột là ai, không biết họ đang ở đâu trên đời này. Nó đi ra ngoài không lẽ là vì tìm kiếm thân thế của chính mình?

Đôi mắt Cố Trường An híp híp, khả năng này rất lớn, tại sao trước đây cậu lại không nghĩ tới...

Nửa đêm Lục Thành trở về.

Cố Trường An ngủ không sâu, tiếng gõ cửa sớm đã nghe được. Thế nhưng cậu không nhúc nhích, bên ngoài quá lạnh, cậu hoàn toàn chưa dậy nổi.

"Cốc cốc."

Tiếng gõ cửa vang lên không ngừng, tiết lộ tính cách cố chấp của người ngoài cửa.

Cố Trường An chửi tục vài câu trong chăn, trùm áo bông đi ra mở cửa. Cậu quên đeo kính, đôi mắt híp lại, tàn nhẫn và lạnh lùng bên trong vơi đi phân nửa.

Gió lạnh bao bọc hoa tuyết thổi tới. Tóc Cố Trường An bị thổi ngổn ngang, cậu ôm cánh tay ray run run, sắc mặt tái nhợt, trông vô cùng nhỏ bé, đáng thương, bất lực.

Lục Thành mặt đầy áy náy: "Xin lỗi, đã trễ thế này còn đánh thức cậu."

"Con mẹ anh..."

Gương mặt mù mịt của Cố Trường An bỗng khựng lại. Cậu khom lưng, mũi động động về phía chiếc túi trong tay người đàn ông: "Khoai nướng?"

Lục Thành nhấc túi lên cười: "Đúng, mang về cho cậu đấy."

Cố Trường An lật mặt như bánh tráng, duỗi tay nắm lấy cánh tay người đàn ông kéo vào trong.

Trên đường đạp tuyết đọng trở về, Cố Trường An phân vân giữa "lên giường ăn" và "ra ngoài ăn". Cái trước có thể làm bẩn chăn, cái sau ngược lại dễ dàng hơn, chỉ là tương đối lạnh.

Lục Thành đưa cho Cố Trường An một món đồ hình tròn có chân mèo ở giữa.

Cố Trường An nhíu mày: "Cho tôi?"

Lục Thành ừ đáp: "Là USB để xin lỗi, dây cáp đang sạc."[EDIT] Hôm nay cậu có nói dối không? - Tây Tây Đặc - Chương 14

Cố Trường An tìm ra cái ổ đang cắm dây, trên máy sưởi có một nút bấm đang lóe lóe màu đỏ. Cậu ghét bỏ nói: "Cái này rất được, chỉ là màu sắc... Không còn màu khác sao?"

"Có chứ." Lục Thành cúi đầu xem điện thoại, "Chỉ là tôi cảm thấy màu này hợp nhất với cậu."

Trong phòng rơi vào tĩnh mịch.

Lục Thành vén mí mắt nhìn thanh niên tóc đen cười ra tiếng: "Đùa thôi. Mấy màu khác đều đã hết rồi, chỉ còn lại mỗi màu này."

Cố Trường An lúc này mới thu lại vẻ mặt cương thi bắt đầu ăn khoai lang.

Lục Thành cất điện thoại di động vào túi áo bành tô, ôn hoà nói: "Trường An, tôi vẫn còn vài chuyện chưa làm xong, vẫn phải ở lại đây thêm ít ngày. Làm phiền cậu rồi."

Cố Trường An ăn khoai lang, giọng nói mơ hồ mang theo vài phần hờ hững: "Không phiền, ở lại đi. Phòng trống trong nhà rất nhiều."

Lục Thành lập tức không cần phải nhiều lời nữa.

Ban đêm Cố Trường An ôm máy sưởi trong ngực, ngủ một giấc đến tận hừng đông.

Góc sân phía tây có một cái lu lớn, cá sau khi lấy xong lời nói dối ăn không hết liền đem nuôi bên trong. Cố Trường An không đếm được, không rõ ở bên trong có bao nhiêu con, nhưng cái này không quan trọng, quan trọng là Lục Thành đã ở đây ba ngày, trong bụng cá không có lời nói dối của hắn.

Một tên thâm tàng bất lộ, khắp người đều là câu đố, làm sao có thể không nói dối.

Sự thực chính là Cố Trường An không nghe được lời nói dối của hắn. Đây là lần đầu tiên cậu gặp phải hiện tượng này, rất giống với chuyện ba trước đây từng đề cập đến. Cậu nghĩ mãi không ra.

Cố Trường An ở trong thư phòng lật sách, vẫn không thu hoạch được gì. Cậu ném sách đi, chuyển sang bản chép tay của nhà Cố.

Bản chép tay Cố Trường An đã nhìn từ nhỏ đến lớn, đọc làu làu. Nhưng cậu vẫn lật lên, cậu luôn có cảm giác mặt sau còn chữ.

Cảm giác này theo thời gian trôi đi chẳng những không biết mất mà trái lại càng thêm mãnh liệt.

"Trường An ơi — Trường An —"

Lập Xuân đến, gọi rất lớn tiếng, như tiếng chim hót líu lo.

Cố Trường An kẹp máy sưởi vào nách, đóng vali lại khoá kỹ, cẩn thận bỏ vào bên trong hốc tối, sau đó mới ra khỏi mật thất.

Lập Xuân cẩn thận nhìn Lục Thành trong viện, cười toét miệng như đứa nhóc nặng 500 cân*.

*笑得像個500斤的孩子: Tui có lên search thì không thấy định nghĩa rõ, chỉ thấy có một bài viết về mấy char anime cười nguy hiểm.

Cố Trường An vừa đi tới cửa liền lui về, quá cay mắt, không muốn xem.

Lập Xuân không phát hiện ra bóng dáng Cố Trường An, cô vừa thấy người đàn ông trong viện đã hồn phi phách tán.

Trường An thật là, thế mà không nói cho cô.

Lại nói người đàn ông này thật đẹp trai, nhìn từ khoảng cách gần có thể thấy đường nét cực kỳ sắc bén, còn có chút mùi vị con lai.

Lập Xuân nhìn chằm chằm người đàn ông. Cô ho khan hắng giọng hai tiếng, thận trọng nói: "Chào tiên sinh."

Lục Thành ngẩng đầu, tuỳ ý mở miệng: "Gọi tôi là Lục Thành được rồi."

"Lục Thành..."

Lập Xuân kéo dài, đôi mắt tròn tròn trong nháy mắt sáng ngời, "Tên của anh ghép lại với Trường An liền ra tên của một địa danh, thành Trường An*! Tôi từng nghe bà ngoại nhắc tới..."

Tựa hồ chạm phải điều cấm kỵ nào đó, Lập Xuân im bặt ngay. Cô gãi gãi cổ, khó nén lúng túng: "Tôi, tôi đi vệ sinh."

Nói rồi chạy vào nhà vệ sinh bên trái.

"Thành Trường An..." Lục Thành giật nhẹ khoé môi.

Phía sau vang lên một tiếng động, Cố Trường An chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở cửa: "Sao vậy, anh từng nghe qua?"

Lục Thành cười lắc đầu: "Không có, chẳng qua là cảm thấy có chút ý nghĩa."

Cố Trường An nhấc chân bước qua bậc cửa đi vào trong viện: "Tôi không thấy thế."

Cậu đi lướt qua người đàn ông, mi tâm nhăn lại, sắc mặt nặng nề.

Bản chép tay bên trong từng nói về thành Trường An nhưng không đầy đủ, chỉ biết là một toà thành dưới lòng đất.

Cố Trường An từng hỏi qua ba, ba bảo đó là thành phố của cái chết, coi như nhìn chơi thôi, còn lại đừng quan tâm.

Kết quả Cố Trường An cố tình để trong lòng.

Hai mắt Cố Trường An hơi mở. Không lẽ nơi ba Lập Xuân muốn tìm chính là...

Nhìn Lập Xuân hẳn là sẽ không nói, phải điều tra ra từ hướng khác.

Cố Trường An giật giật khoé miệng, vẫn là bỏ đi. Riêng việc giải quyết lời nói dối giam lại vị trong lòng đất kia đã đủ khiến cậu đau đầu, làm gì còn sức lực quản việc khác.

Chẳng qua là, nếu hôm nay Lập Xuân không nhắc tới chuyện này, Cố Trường An thật sự sẽ không phát hiện ghép họ tên của mình và Lục Thành vào sẽ ra thành Trường An, chưa hề nghĩ đến điểm này.

Trùng hợp đến mức một lời khó nói hết.

"Trường An, cậu đứng ở đầu gió làm gì? Không sợ lạnh sao?"

Lập Xuân bịch bịch chạy đến, nhìn thấy máy sưởi chân mèo trong lồng ngực Cố Trường An liền ra tay cướp.

Cố Trường An không cho: "Chị không sợ lạnh, lấy thứ đồ chơi này làm gì?"

"Đáng yêu mà." Lập Xuân nhảy nhót liên hồi, "Cho chị chơi một chút."

Cố Trường An đưa cho cô một cái hạt dẻ cười: "Phiền chị quan tâm chăm sóc người bệnh cái."

Lập Xuân nhìn chung quanh: "Đâu?"

Cố Trường An vừa định hắt xì, Lập Xuân liền vội vã cởi khăn quàng trên cổ mình chặn mặt.

"......"

Lục Thành vừa đi qua, Lập Xuân liền chỉnh chỉnh lại tóc mái trên trán ngay, lộ ra tám cái răng.

Cố Trường An chậc: "Nước miếng đều chảy ra rồi."

Lập Xuân theo bản năng lau đi khoé miệng, mãi mới nhận ra mình bị lừa. Cô đạp Cố Trường An một cước.

Cố Trường An đau đến hít hơi, mẹ, lúc nãy thất thần không kịp né tránh, chân chắc xanh lên rồi.

Nha đầu chết tiệt này bề ngoài thì trông như tiểu loli, nhưng thực tế sức lực lại giống với đàn ông trưởng thành.

Lục Thành cười hỏi: "Hai người là người yêu?"

Lập Xuân kinh ngạc đến khoa trương: "Làm sao có thể, tôi là chị nó."

Cố Trường An không thèm để ý.

Lục Thành không kết thúc chủ đề này ngay mà nhìn về cô gái đầu nấm: "Nhìn không giống lắm."

Lập Xuân đối diện với ánh mắt sâu thẳm kia, đầu bỗng chóng mặt. Cô bật thốt lên: "Tôi thực ra đã sống..."

Đầu gối bị đá, Lập Xuân phục hồi tinh thần lại. Chữ "sắc" trên đầu một cây đao, nguy hiểm thật.

"Chuyện kia, Cố Trường An, lần sau chị lại đến tìm cậu."

Cố Trường An quay người hướng mặt về người đàn ông, giọng điệu lạnh lẽo nói: "Lập Xuân là bạn bè tôi, tâm tính chất phác đơn giản, đừng dùng mỹ nam kế với cô ấy."

Lục Thành lộ ra thần sắc vô tội: "Mỹ nam kế gì cơ?"

Cố Trường An nhìn hắn ra vẻ.

Lục Thành lấy kẹo dẻo đường mở ra, ung dung thong thả nói: "Mặt người trong mắt tôi không phân chia xấu đẹp, chỉ có ba loại đặc điểm, đặc điểm rõ ràng, đặc điểm mơ hồ và không có đặc điểm nào, bao gồm cả bản thân tôi."

Cố Trường An liếc nhìn kẹo dẻo đường trong tay hắn nuốt một ngụm nước bọt: "Vậy tôi là loại nào?"

Lục Thành nhìn thẳng vào đôi mắt thanh niên: "Đặc điểm rõ ràng, hơn nữa còn là càng nhìn càng rõ ràng."

Lông mày Cố Trường An nhảy một cái, bỗng có dự cảm xấu. Cậu đang định với tay lấy mấy miếng kẹo dẻo đường vừa ăn vừa suy nghĩ thì thoáng nhìn qua cái túi bên cạnh ao, bên trong có một con cá mập đầu còn sống, vẫn đang động.

"Cá từ đâu ra?"

Lục Thành nói: "Đến chợ mua."

Ánh mắt Cố Trường An dừng lại ở nửa miếng kẹo dẻo đường còn bên mép người đàn ông, muốn giựt xuống ăn đi: "Cá bên trong vại ăn còn không hết, anh mua cá làm gì?"

"Vậy à? Tôi không biết." Lục Thành ăn nửa miếng còn lại vào trong miệng, cười nói: "Vậy tôi đưa cho hàng xóm ăn."

Cố Trường An đột nhiên gọi lại: "Chờ đã."

Cậu sải bước đến ao nước, mò con cá mập đầu từ trong túi, có thanh âm vang lên từ cái bụng căng tròn.

"Tôi làm mất giày rồi... Tôi làm mất giày rồi..."

Rõ ràng là lời nói dối đơn giản phổ biến, thế nhưng mắt cá lại đỏ đến mức có cảm giác như một khắc sau sẽ chảy ra một giọt lệ máu.

____________

*Thành Trường An (hay còn gọi là Tây An) là kinh đô của 13 triều đại Trung Hoa, một trong tứ đại cố đô của thế giới. Ngoài ra còn là điểm kết thúc phía đông của con đường tơ lụa huyền thoại. Hiện nay Tây An là thành phố lớn nhất và phát triển nhất khu vực Tây Bắc và là một trong những thành phố lớn nhất Trung Quốc.[EDIT] Hôm nay cậu có nói dối không? - Tây Tây Đặc - Chương 14

[GÓC TRƯNG CẦU DÂN Ý]

Các bạn thích mình gộp vài chương lại đăng một lần nhưng lâu hay mỗi ngày một chương nhỉ? :3

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK