• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sáng sớm, tiếng chuông điện thoại reo lên phá tan không khí yên tĩnh đang bao trùm trong căn phòng rộng lớn. Cô gái xinh đẹp trên giường vùi đầu vào chăn, mơ màng đưa tay tìm điện thoại.

- Alo, cậu đâu rồi?

- Hả, đâu rồi cái gì? Tớ đang ngủ mà.

- Giờ này mà con ngủ hả con heo lười này? Mau dậy đi, trễ giờ rồi đó.

Vân Thường Hi còn đang ngái ngủ, lơ mơ nhìn mấy con số trên điện thoại. Tám giờ đúng. Cô bị chiếc đồng hồ làm cho tỉnh táo hơn mấy phần, vừa la hét vừa nhảy khỏi giường.

- Á chết tôi rồi. Trễ giờ rồi!

Người giúp việc nghe tiếng hét của cô thì vội vã chạy vào, mặt hoảng hốt.

- Cô chủ! Cô có sao không ạ?

- Sao chị không gọi em dậy? Em sắp trễ rồi.

Chị giúp việc nghe xong liền thở phào. May là cô không sao, chứ nếu trên thân thể của người con gái vàng ngọc này xuất hiện vết bầm hay vết xước nào thì ông chủ sẽ giết cô mất.

- Sáng nay tôi có gọi nhưng cô chủ ngủ say quá, còn...đạp tôi nữa.

- Hả? Em đạp chị hả? Em xin lỗi nhé! Nhưng mà chị tìm giúp em đôi tất trắng với.

Vân Thường Hi vừa nói vừa bôi kem đánh răng, dùng tốc độ nhanh nhất của bản thân để vệ sinh miệng, sau đó rửa mặt qua loa rồi đi thay đồ.

Tài xế đã đợi sẵn phía bên dưới, trước khi cô ra tới cổng còn nghe thấy tiếng của mẹ vọng lại:

- Dù sao cũng muộn rồi, con đừng vội nữa. Cậu Lưu, cậu đi từ từ thôi nhé! Đừng gấp.

Mỹ Tuyết Lệ vẫy tay tạm biệt cô, sau đó thở dài nói với chị giúp việc bên cạnh:

- Cái con bé này cứ vội vội vàng vàng, lớn rồi mà vẫn như trẻ con ấy.

- Vài ngày nữa cô chủ mới được mười tám tuổi, bây giờ vẫn được xem là trẻ con mà.

Hai người nói xong thì cười xòa, lại quay vào trong thảo luận cách bài trí cho bữa tiệc sắp tới.

Tối qua Vân Thường Hi thức lướt mạng đến một giờ mới đi ngủ. Cô vào đường dẫn mà Hạ Phi Phi gửi qua, đọc bài đăng của một người chia sẻ cách cô ấy “cưa đổ” ông chú của mình. Phải, Vân Thường Hi cũng muốn cưa đổ một ông chú, và ông chú đó hiện tại đang tập đấm bốc ở sau nhà.

Lập Khang Dụ hơn cô mười hai tuổi, là bảo an cho ba của Vân Thường Hi - Vân Chính Toàn - một chính trị gia có tiếng. Vì vấn đề an toàn cho nên anh luôn túc trực bên cạnh Vân Chính Toàn hai mươi bốn trên hai mươi bốn, được cấp phòng ở khuôn viên nhà họ Vân. Căn nhà khá lớn, được chia thành nhiều phòng nhỏ. Đội vệ sĩ hơn mười lăm người, mỗi phòng hai người. Lập Khang Dụ ở chung với Tống Bái.

Lần đầu tiên cô gặp anh là lúc mười tuổi. Khi đó Lập Khang Dụ đã độ đôi mươi, khỏe mạnh cường tráng, lại cắt đầu đinh nên trông rất gọn gàng, sạch sẽ. Cô bé nhỏ nhắn, đáng yêu đứng trước mặt anh, ngây thơ nói:

- Chú ơi, sau này Tiểu Hi cưới chú nhé!

Nói rồi, cô bé chìa ra trước mặt anh ba cây kẹo mút, cười híp mắt:

- Mấy cây kẹo này Tiểu Hi cho chú hết. Ngon lắm đó!

Lập Khang Dụ cong môi cười, đưa tay xoa đầu Vân Thường Hi, xoa mạnh đến nỗi rối hết cả tóc. Trong mắt anh, cô chỉ đơn giản là một đứa cháu nhỏ, vô tư vô lo, không đáng đặt trong lòng.

- Chú lớn rồi, không ăn kẹo, cháu ăn đi.

Vân Thường Hi chu môi, sau đó dúi đống kẹo vào tay anh rồi chạy mất. Quà mà cô đã cho, không ai được phép từ chối.

Lập Khang Dụ vẫn giữ mãi suy nghĩ đó, cho đến hai năm trước, vào sinh nhật năm mười lăm tuổi, cô vừa lên cấp ba đã tự hào chạy đến trước mặt anh, mỉm cười nói:

- Chú ơi, em lớn rồi. Em mười lăm tuổi rồi đó.

- Cháu mà lớn cái gì? Không thấy còn bé như ốc tiêu sao?

Vân Thường Hi từ nhỏ đã chăm tập múa, được mẹ chỉ dạy rất kĩ, lại thêm gen gia đình nổi trội, mới mười lăm tuổi đã sắp cao một mét bảy. Thế nhưng đối với một người cao hơn mét chín như anh, cô chỉ đáng là cái đinh.

Cô bĩu môi, nhưng rất nhanh đã lấy lại được tâm trạng hồ hởi khi nãy, vui vẻ nói với anh:

- Không phải chú luôn chê em là trẻ con sao? Bây giờ em đã đủ tuổi chưa?

Lập Khang Dụ cười khẩy, nét mặt còn lộ rõ vẻ chế giễu.

- Cháu còn nhỏ lắm. Lo học hành đi, sau đó kiếm một bạn trai hơn hai, ba tuổi mà yêu đương. Chú hơn cháu mười hai tuổi lận đó.

- Mười hai tuổi thì sao chứ? Hứ, đồ thần kinh thô.

Anh không bị câu nói trêu chọc này của cô đả động chút nào, thậm chí lúc nhìn bóng lưng tức giận kia chạy đi, trong chốc lát thấy vô cùng nực cười. Trẻ con thời nay manh động thật!

Vân Thường Hi trước nay từ chối không biết bao nhiêu người, vậy mà lại bị một ông chú từ chối. Cô nhất định phải phục thù. Ba ngày nữa là sinh nhật lần thứ mười tám, cô chính thức trở thành người lớn rồi, không sợ anh chê nữa. Vân Thường Hi không cho phép mình thất bại, nếu thất bại sẽ làm chó.

- Cậu chắc chưa đấy? Có cần tập sủa trước không?

Hạ Phi Phi đang ngồi uống sữa bên cạnh cô, răng vẫn đang nhai nhai gặm gặm chiếc ống hút tội nghiệp. Vân Thường Hi trừng mắt.

- Cậu nói gì vậy? Sao tớ lại phải tập? Cậu không tin tớ à?

- Ừ thì tin. Nhưng mà tớ phải nói trước, ông chú mặt lạnh đó hình như không thích cậu đâu.

- Cậu đừng có nói bậy. Không nhiều thì ít, chắc chắn chú ấy sẽ thích tớ thôi.

Hạ Phi Phi nhún vai không đáp lại, xem như để giữ khí thế cho Vân Thường Hi vậy.

- Thường Hi, uống cái này đi.

Quang Châu Tự quăng cho cô chai nước lọc vị sữa chua rồi tiến tới ngồi bên cạnh, mở nắp chai của mình tu một hơi.

- Sao lúc nãy lại đi trễ thế? Xe bị hư giữa đường à?

- Không có. Tớ ngủ dậy trễ.

Cậu ồ lên rõ dài, nhưng tiếng ồ đó nhanh chóng bị cắt đứt bởi câu nói của Hạ Phi Phi.

- Người ta thức cả đêm nghiên cứu kế hoạch tỏ tình đó.

- Cậu im miệng chưa?

Vân Thường Hi nhanh chóng dùng tay bịt miệng Hạ Phi Phi, sau đó cười xòa, đáp lại:

- Cậu đừng nghe cậu ấy nói bậy.

- Cậu lại muốn tỏ tình với chú Lập à?

Mặc dù bị che miệng nhưng Hạ Phi Phi vẫn đủ sức đưa ngón cái tới trước mặt Quang Châu Tự, xác thực cậu ta nói đúng rồi. Quang Châu Tự là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với Vân Thường Hi, từ lúc chưa biết nửa chữ đã có tình cảm với cô rồi. Mặc dù khi đó chỉ là chút rung động trẻ thơ mà thôi. Cậu ta buồn rầu đáp:

- Chú ấy từ chối cậu mất lần rồi, cậu vẫn muốn tiếp tục sao?

Vân Thường Hi nhướng mày, nói chắc nịch:

- Sao lại không? Chừng nào chưa theo đuổi được thì tớ sẽ không dừng lại.

Quang Châu Tự cau mày khó chịu, lập tức đứng dậy bỏ đi.

- Nổi giận rồi.

Cô quay sang nhìn Hạ Phi Phi đang nheo mắt gật gù, có vẻ rất hiểu tình hình hiện tại.

Không phải cô không biết Quang Châu Tự thích mình, nhưng cô không thích cậu ta nên cũng đã từ chối vài lần rồi. Không chỉ Quang Châu Tự, Vân Thường Hi từ lúc có nhận thức đến giờ từ chối không dưới ba mươi người.

Kể cũng khổ, người thích mình thì đầy ra, từ chối đến mỏi miệng vẫn thấy xếp hàng dài, vậy mà cô lại đâm đầu vào kẻ không mảy may quan tâm mình. Phải chăng đây chính là quy luật của tạo hóa? Cô không biết, chỉ đành thở dài ảo não.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang