Mục lục
Vợ Cũ Thật Quyến Rũ Truyện Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 10

Tề Mẫn Mẫn bị chọc tức đến toàn thân phát run.

“Cùng lắm chỉ là bị mất đi một lớp màng mỏng, có gì đáng ngại? Hiện giờ y học phát triển như vậy, tốn chút tiền bạc là có thể sửa lại cho cô. Chỉ cần cô không nói cho ai biết?” Dương Nguyệt Quyên vô lý nói.

“Vâng! Thên thể tàn khuyết thì có thể bổ sung, nhưng còn trái tim? Trái tim của tôi bị đâm đến nỗi tất cả đều là máu, bà muốn vá lại thế nào?” Tề Mẫn Mẫn bi thống chất vấn. Trên thế giới này làm sao có thể có người đàn bà vô sỉ như thế này?

“Tôi đâm cô chắc? Ngày hôm qua đã nói cho cô biết tất cả đều là chủ ý của ba cô. Cô muốn hận thì đi mà hận ba cô.” Dương Nguyệt Quyên nhún vai, bất mãn lắc mông rời đi.

Tề Mẫn Mẫn cắn chặt răng, nhịn không được để chính mình khóc lên. Vội vàng thu dọn xong xuôi, cô liền mang theo rương hành lý xuống lầu.

“Phu nhân, canh gà đã hầm xong, hiện tại đưa đến bệnh viện cho lão gia chứ ạ?”

Tề Mẫn Mẫn vừa muốn ra cửa, liền nghe thấy câu hỏi của bảo mẫu.

Ba nằm viện rồi sao?

“Một lát nữa tôi đến bệnh viện thăm ông ấy thì tiện đường mang theo.”

Dương Nguyệt Quyên đưa lưng về phía Tề Mẫn Mẫn trả lời như vậy.

Tề Mẫn Mẫn đặt rương hành lý xuống, xoay người hỏi Dương Nguyệt Quyên: “Bà khiến ba tôi tức đến nỗi bị bệnh?

“Cái gì tôi chọc giận?” Dương Nguyệt Quyên mất hứng: “Người chọc giận khiến ba cô nằm viện là Hoắc Trì Viễn. Cô đến một chút hiếu nghĩa cũng không có, cô cứ nhẫn tâm chờ ba cô bị tức chết đi.”

“Ông ta cũng không cần đứa con gái này, tôi còn quản sống chết của ông ấy?” Tề Mẫn Mẫn bắt đầu muốn phản nghịch, nhấc hành lý lên xoay người rời đi.

Cô mới đi ra cửa lớn, liền nhìn thấy Hoắc Trì Viễn dựa vào đầu xe. Cô quật cường cắn môi, từng bước một cật lực di chuyển về phía anh.

Hoắc Trì Viễn nhìn cô vài giây, vốn dĩ không tính muốn động tay chân, khi nhìn thấy hốc mắt phiếm hồng của cô, rốt cuộc không nhịn được mà im lặng tiếp nhận rương hành lý trong tay cô.

Tề Mẫn Mẫn mở cửa xe ra, tự mình ngồi vào, tiện cắn lên mu bàn tay rồi im lặng rơi nước mắt.

Về nhà nhìn thấy Dương Nguyệt Quyên, tất cả miệng vết thương của cô đều bị xốc lên, mảu chảy đầm đìa, đau đến mất cảm giác.

Người ba yêu thương cô đến nỗi ngậm trong miệng còn sợ tan vì sao lại có thể tàn nhẫn như thế?

Tiền tài thật sự quan trọng đến thế sao?

Cho nên cô liền trở thành vật hi dinh?

Cô là con gái ruột của ông!

Nếu ba có thể vô tình như vậy, cô lại vẫn quan tâm đến ông là làm sao?

Để cho ông ngốc ở bệnh viện đi.

Cô sẽ không đi nhìn ông.

Chắc chắn không.

Tề Mẫn Mẫn quật cường cắn mu bàn tay, không phát hiện trên mặt mình đã đầy nước mắt.

Dọc theo đường đi, Hoắc Trì Viễn đều không nói chuyện, thậm chí vài câu an ủi cũng không có, trong mắt anh có khói mù không ai thấy được,một bên khóe môi nhẹ cong lên khiến cho người ta có cảm giác mỉa mai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK