Mục lục
Vợ Cũ Thật Quyến Rũ Truyện Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 20

“Cậu đừng khinh người quá đáng! Con gái của tôi cũng là bảo bối của tôi!” Tề Bằng Trình tức giận quát.

“Đủ rồi!” Tề Mẫn Mẫn đã vô cùng phẫn nộ. Cô rống lớn tiếng, sau đó đẩy Hoắc Trì Viễn ra rồi xoay người rời đi.

Tuy cô nghe không hiểu ba và Hoắc Trì Viễn nói, cũng hiểu được Hoắc Trì Viễn đang nói cô là thứ phẩm. Một loại cảm giác nhục nhã mãnh liệt lập tức khuếch tán đến cả người cô, khiến cô tức giận đến mức cả người run rẩy.

Cô chảy nước mắt chạy ra khỏi phòng bệnh, không nghĩ muốn nhìn thấy bất kỳ một ai trong số bọn họ.

Ngày hôm qua cô vẫn là bảo bối được ba nâng niu trong lòng bàn tay, hôm nay liền biến thành một bạn giường đê tiện, một thứ phẩm.

“Đừng tưởng rằng ép tôi cưới Tề Mẫn Mẫn, tôi sẽ bỏ qua cho ông! Tôi sẽ khiến ông chỉ còn hai bàn tay trắng!” Hoắc Trì Viễn bỏ lại những lời này, sau đó liền lao nhanh ra ngoài.

Dương Nguyệt Quyên lo lắng nhìn Tề Bằng Trình: “Bằng TRình, cậu ta sẽ không vô tình như thế chứ?”

Tề Bằng Trình ôm ngực dựa vào đầu giường: “Nguyệt Quyên, anh có lỗi với hai mẹ con em.”

….

Tề Mẫn Mẫn lao ra bệnh viện, không biết chạy đi xa đến đâu, đứng ở trước một ngã rẽ, xe cộ đông như nước chảy, bị lạc phương hướng.

Cô không biết mình ở chỗ nào, muốn đi đâu, càng không biết chính mình có thể đi đâu.

Thế giới lớn như thế, không có lấy một nơi để cô an thân.

Ngay lúc cô nước mắt lưng tròng nhìn bầu trời khi đó, một bàn tay liền cầm lấy thắt lưng cuả cô.

Cô cảm giác được bản thân ngã vào một lồng ngực rộng lớn, nghe đến bên tai truyền đến tiếng gầm nhẹ rét lạnh.

“Đây là tâm lý đã chuẩn bị của cô sao? Nếu tâm lý đã chuẩn bị, cô còn chạy đi đâu?” Hoắc Trì Viễn phẫn nộ loạng choạng nắm lấy cánh tay của Tề Mẫn Mẫn: “Nói chuyện đi!”

“Buông ra!” Tề Mẫn Mẫn suy yếu nói. Cô không hề ngẩng đầu nhìn anh không phải vì sợ hãi mà là vì bi thương. Ba thừa nhận đưa cô cho Hoắc Trì Viễn, mà anh lại không để ý, thậm chí nói cô chỉ là thứ phẩm. Nếu anh khinh thường cô như thế, lại còn quan tâm đến sống chết của cô làm gì?

“Không được khóc!” Hoắc Trì Viễn mất đi bình tĩnh mà rống to.

“Tôi không khóc.” Tề Mẫn Mẫn cắn cắn môi, vô lực phản bác, để mặc cho nước mắt rơi xuống không tiếng động.

“Tôi nói rồi, Tề Bằng Trình không đáng để cho em phải thương tâm! Trong mắt ông ta chỉ có tiền tài, tình thần không giá trị được năm hào!” Hoắc Trì Viễn xiết chặt cánh tay của Tề Mẫn Mẫn, ôm cô đến trước ngực mình.

“Không cần nói! Tôi xin anh! Không cần nói ra!” Tề Mẫn Mẫn nhắm mắt lại, bất lực cầu khẩn. Trái tim yếu ớt của cô đã không tiếp thu được một chút kích thích nào nữa, mà Hoắc Trì Viễn lại như châm vào vết thương cũ, đâm đến vỡ nát. Cô muốn đóng chặt lại lỗ tai của mình, cái gì cũng không muốn nghe nữa.

Sự yếu ớt của cô, sắc mặt trắng xanh của cô, nước mắt của cô khiến cho đáy lòng Hoắc Trì Viễn càng thêm sâu sắc. Đột nhiên anh lấy tay giam cầm Tề Mẫn Mẫn vào trong lòng mình, bá đạo hôn lên đôi môi của cô.

Tề Mẫn Mẫn không nghĩ tới Hoắc Trì Viễn sẽ hôn cô, mà còn đang ở trên đường cái. Cô trừng to mắt, dùng lực vùng vẫy: “Tôi không muốn lấy anh!”

Cô chỉ là một thứ phẩm!

Anh sao vẫn còn hôn cô làm gì?

Chính là vì dục vọng?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK