Mục lục
Vợ Cũ Thật Quyến Rũ Truyện Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 16

“Em mặc đồng phục cực kỳ mê người.” Hoắc Trì Viễn cắn môi dưới của cô, nói.

Khuôn mặt của cô liền hồng lên.

“Chú, tư tưởng của anh có thể thuần khiết hơn một chút được không?” Tề Mẫn Mẫn lấy tay che ngực, vừa thẹn thùng kháng nghị.

“Em là vợ của tôi.” Đột nhiên Hoắc Trì Viễn đẩy ngã Tề Mẫn Mẫn, nhiệt liệt cắn lên môi của cô.

Đúng vậy, cắn, không phải hôn, cực kỳ kịch liệt, kịch liệt đến nỗi cô cảm thấy được từng đợt đau đớn trên bờ môi của mình, thậm chí còn nếm được vị tanh của máu.

“Chú à…đau…” Toàn thân cô run rẩy nằm dưới người Hoắc Trì Viễn, sợ hãi có thể xảy ra chuyện gì.

Hoắc Trì Viễn buông cánh môi anh đào của cô ra, con ngươi đen có chút mê loạn, ánh mắt mê người, giống như một người say. Anh đặt bàn tay to ở trên eo của cô, dùng lực nhéo một cái: “Đau không? Em cũng biết đau?”

“Chú à?” Tề Mẫn Mẫn không rõ nhìn Hoắc Trì Viễn.

Sao đột nhiên anh lại nổi giận?

Bởi vì cô kháng cự không muốn cùng anh XXOO?

Phẫn nộ đột nhiên cuốn sạch lạnh lùng trên khuôn mặt của anh, anh kéo cà vạt xuống, ghé vào trên người cô, nhiệt liệt hôn tiếp: “Vậy thì cùng đau khổ đi!”

Cùng đau khổ?

Rõ ràng chỉ có mình cô đau!

Tề Mẫn Mẫn biết chính mình không thể chống lại được anh, nhưng vẫn đang sợ hãi hùa theo anh: “Chú à, anh… anh nói muốn mang tôi đến bệnh viện thăm ba.”

Lời của cô khiến cho động tác của Hoắc Trì Viễn đột nhiên dừng lại.

Anh ghé vào trên người cô dùng lực thở dốc, thật lâu sau, mới từ trên người cô đứng lên.

“Thay quần áo đi!” Hoắc Trì Viễn nói xong, liền đứng dậy rời đi.

Tề Mẫn Mẫn cúi đầu nhìn thoáng qua đồng phục trên người mình, rõ ràng là cực kỳ bình thường, anh lại nói cô có ý hấp dẫn. Rõ ràng là tư tưởng của anh không thuần khiết!

Cô thẹn thùng lấy tay giữ những nút thắt đã bị Hoắc Trì Viễn cởi bỏ, sau đó xuống giường tìm quần áo.

Quần áo mang từ nhà cô đến đã được quản gia treo vào trong phòng để đồ.

Nhìn những quần áo của mình đặt cùng một chỗ với Tây trang của anh, đột nhiên cô có một loại cảm giác mình đang xâm nhập vào cuộc sống của người khác. Nhà của anh tuy rộng rãi, nhưng không trang hoàng xa hoa, chỉ đơn giản là hai màu đen trắng giống như con người anh, khiến người ta có cảm giác rét lạnh. Mà dường như sự xâm nhập của cô đã tăng thêm cho anh màu sắc thứ ba.

Sau khi cởi đồng phục, cô nhìn thấy trước ngực mình có một mảng lớn những dấu hôn xanh tím, lập tức liền đặt chiếc váy dây hồng nhạt định mặt vào trong tủ, thay đổi một chiếc áo và quần lụa mỏng, nhưng vẫn không che được phần tình cảm mãnh liệt kia.

Che không được rõ ràng là không thể quản nó nữa.

Nếu những dấu vết này đều là do ba ban tặng, vậy thì mang theo sự chật vật này đi gặp ba thôi, đứa con gái thuần khiết bảo bối của ông đã bị chính tay ông hủy hoại! Cô muốn đi hỏi ông sao có thể ngoan độc như thế, có thể hy sinh cô.

Vốn tưởng rằng Tề Mẫn Mẫn mặc đồng phục đã mê người, không nghĩ tới thay đồng phục cô vẫn giống như nụ hoa mới nở mùa xuân vô cùng cuốn hút, cả người tản ra hương thơm mê mệt.

Hoắc Trì Viễn nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn Tề Mẫn Mẫn từ trên cầu thang bước xuống. Cô có chút kiêu ngạo mà banh một khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ mặt ngây thơ ngàn năm lại có chút không phù hợp, giống như cả người đều là thiên sứ. Khi ánh mắt của anh rơi vào bộ ngực của cô khi đó, hầu kết của anh không thể khống chế động một phát.

Con gái của Tề Bằng Trình quả nhiên là mê người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK