Mục lục
Tiên Đế Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Khoảnh khắc đó, không biết bao nhiêu người Địa Cầu cắn răng phẫn nộ hét lên.  
Đại trưởng lão Hoa tộc quỳ phịch xuống đất, toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa.

Tần Sương cũng tức giận đến mức thân thể thẳng tắp run rẩy.

Aokawa Sakura, các cô gái phái Sương Diệp, Trình Hồng Quang, Vương Phục Hổ, và những người phàm bình thường như Lam Quang, nghe thấy thế đều cắn chặt răng.  
Nếu như không có Lăng Tiêu Chân Tiên, thì mười vạn năm qua đã có không biết bao nhiêu cường giả kinh thế tuyệt diễm của Địa Cầu sống sót, chỉ cần một người trong số họ chứng đạo Hợp Đạo, thì Địa Cầu sẽ là trung tâm của cả tinh vực bị lãng quên, không cần phải chịu nhiều khổ nạn như vậy, tộc nhân tha hương, linh khí cạn kiệt, bị dị tộc ở các ngôi sao lớn, thậm chí là đại giáo biển sao ở ngoại vực sỉ nhục ức hiếp.  
Hóa ra tất cả đều là do Lăng Tiêu!  

“Giết lão!”  
“Giết lão đi!”  
“Giết lão đi!”  
Không biết từ lúc nào, có người cao giọng hô với trời.  
Tuy bọn họ chỉ là người phàm, giọng nói rất nhỏ, không thể truyền ra ngoài tầng khí quyển, nhưng dường như Diệp Thành nghe thấy, ánh mắt anh nhìn người thanh niên áo bào đen ngày càng lạnh lẽo.  
“Đừng nhìn ta như vậy, giết thiên tài vốn chính là điều những người đứng trên cao nên làm.

Lúc cậu quật khởi đã san bằng cả thánh địa Lăng Tiêu, bản Chân Tiên cũng không nói gì.


Thắng làm vua thua làm giặc thôi, đời sau của thánh địa Lăng Tiêu không làm nên trò trống gì, không thể giữ được cơ nghiệp tổ tiên, ngược lại còn chọc phải đại địch, vốn nên bị diệt”.  
Lăng Tiêu Chân Tiên lạnh lùng nói.  
“Nói vậy tức là ông không đến vì thánh địa Lăng Tiêu?”, Diệp Thành nhíu mày.  
“Ha ha ha, Diệp Thành, cậu coi thường ta quá, nói cách khác là coi thường một Hợp Đạo quá”, Lăng Tiêu Chân Tiên cười lớn, nhưng ánh mắt vẫn lạnh nhạt, lão ta nhìn về phía Diệp Thành.  
“Chỉ một thánh địa Lăng Tiêu nho nhỏ, bị diệt thì bị diệt, sao có thể khiến bản Chân Tiên ra tay vì một đám tiểu bối chứ? Lần này bản Chân Tiên đến chỉ vì cậu đã làm phiền đến ta mà thôi”.  
“Diệp Thành, chắc cậu không biết, từ khi cậu đột phá đến cảnh giới Xuất Khiếu, bản Chân Tiên đã chú ý đến cậu rồi, lúc đó ta chỉ nghĩ cậu là một thằng nhóc con mà thôi, muốn nổi dậy làm phiền đến bản Chân Tiên thì ít nhất cũng phải mấy nghìn năm sau.

Đến lúc đó, bản Chân Tiên đã có được đại cơ duyên của Địa Cầu, rời khỏi nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này rồi, dù có nhượng lại tinh vực này cho cậu thì có sao chứ?”  
Thanh niên áo bào đen bình thản nói: “Ai ngờ được cậu lại trưởng thành nhanh như vậy, nhanh đến mức vượt cả dự liệu của ta, vậy thì bản Chân Tiên không thể giữ cậu lại được nữa rồi”.  
.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK