Mục lục
Tiên Đế Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



"Tôi là Thần Tử Vô Cực Tông, cậu không thể giết tôi.

Tôi có tin tình báo liên quan đến bí mật của đất tiên, tôi có thể đưa hết cho cậu..."  
Nguyên anh được tạo thành từ hai sắc đen trắng vẻ mặt kinh hãi, vội vã kêu lên.

Nhưng thần đỉnh màu vàng kim chỉ nhẹ nhàng rơi xuống, phụt một tiếng, nguyên anh hai sắc đen trắng trực tiếp bị đập thành bánh thịt!                Thần Tử thứ ba của Vô Cực Tông là Tô Ma đã chết!  
Không chỉ hắn, một chiếc Vô Cực Tinh Châu mà hắn đem đến, một thần tướng Thành Hành, mấy chục vị trưởng lão Nguyên Anh, mấy nghìn đệ tử Vô Cực Tông đều chết đi, không một ai sống sót.

Khi Diệp Thành lấy những bảo vật Tô Ma để lại, biến lại thành dáng vẻ ban đầu, phân thân của anh đáp xuống Địa Cầu thì chợt nhận được vô số tiếng hoan hô, cả Địa Cầu biến thành một đại dương sôi trào.

Mỗi một đệ tử phái Sương Diệp đều có vẻ mặt vui mừng và sùng bái.

Họ nhìn Diệp Thành với ánh mắt cuồng nhiệt như nhìn một vị thần.

Aokawa Sakura, Thẩm Minh Nhan, Lâm Cửu Nhi cũng đỏ bừng cả mặt, Dương Lâm còn kích động tới nỗi chảy cả nước mắt.


Giới tu tiên ngoại vực thì lại chết lặng.

Mấy chục tu sĩ Nguyên Anh còn sống sót như Nhất tổ Huyết tộc, Thiên Huệ lão tổ thì đều run như cầy sấy.

Nhất tổ Huyết tộc thì đã thấy tình hình không ổn từ sớm, vội vàng chạy trốn, thậm chí hậu duệ Huyết tộc nhà mình cũng không thèm quan tâm.

Những người của tộc Quang Minh, tộc người sói, tộc Giao nhân thì đều hoảng loạn, kẻ thông minh đều lặng lẽ chuồn đi.

!             Nhưng Địa Cầu lớn như thế này, họ có thể trốn đi đâu?  
Trừ khi men theo các con đường ngoài vũ trụ để quay về, thoát khỏi Địa Cầu, nhưng Diệp Thành sẽ không tha cho họ.

"Lập tức lệnh cho tất cả đệ tử truy sát những đám tàn dư này khắp Địa Cầu.

Nếu trong ba ngày chúng không tới dưới núi Sương Diệp quỳ xuống thỉnh tội thì cho dù có lên trời xuống đất cũng phải tìm được chúng.

Thậm chí bản tôn sẽ đích thân đến hành tinh tổ của chúng, giết sạch chủng tộc của chúng, không chừa một ai!"  
Diệp Thành tiện tay tung một đòn giết chết một tên người sói Nguyên Anh muốn chạy trốn, tuyên bố với các đệ tử Sương Diệp và các tu sĩ Nguyên Anh ngoại vực.

"Rõ!"  
Đám Aokawa Sakura vô cùng kích động, hồ hởi xắn tay áo.

Họ vô cùng căm thù những chủng tộc ngoại vực và đám tu sĩ Nguyên Anh này, trước đó đã có không biết bao nhiêu đệ tử Sương Diệp chết trong tay chúng.

Dù họ có thể được Diệp Thành đưa đi đầu thai chuyển thế nhưng dù sao vẫn đã chết rồi.

Nhiều tu sĩ ngoại vực mặt tái mét.

Chúng biết rõ rằng mình không trốn thoát.

Địa Cầu lớn thế này, trừ khi trốn vào đất tiên hoặc trốn ra ngoài vũ trụ, nếu không hoàn toàn không thể thoát khỏi sự truy sát từng tấc một của thần niệm Diệp Thành.

Chúng đều có tu vi Nguyên Anh, trong sự cảm ứng của Diệp Thành, chúng vô cùng bắt mắt hơn hẳn so với người thường.


Dù có cách mấy nghìn dặm Diệp Thành vẫn có thể nhìn thấy được.

Còn về đất tiên hay trốn ra bên ngoài vũ trụ?  
Trong đất tiên có chân thân của Diệp Thành, còn có nhiều Ma vật Nguyên Anh, đi vào không phải tìm chết sao? Ngoài vũ trụ càng khó, con đường ngoài đó đi thì dễ mà về thì khó.

Tu sĩ Nguyên Anh tuy có thể ngao du vũ trụ nhưng nếu không mang đủ vật tư thì có thể sẽ chết lúc nửa đường.

"Chân Tiên tha mạng, Chân Tiên tha mạng!"  
Thoáng cái, mấy chục tu sĩ Nguyên Anh đã nơm nớp quỳ xuống trước núi Sương Diệp, toàn thân run rẩy bái lạy dưới chân Diệp Thành.

Mấy lão tổ của tộc Quang Minh là những kẻ nhún nhường nhất, chúng quỳ rạp xuống đất, nở nụ cười nịnh bợ, cúi đầu cong lưng, gần như muốn hôn luôn chân Diệp Thành.

Ngay cả sư đồ Thiên Huệ lão tổ cũng cung kính quỳ xuống đất, mồm luôn miệng khen Chân Tiên vô địch, xin Chân Tiên tha tội.

Mấy chục tu sĩ Nguyên Anh, trừ vài ba tên thì chẳng ai sống sót, đó là do tu vi mà Diệp Thành biểu hiện ra quá đáng sợ.

Mọi người vốn cho rằng, Thần Tử của đại giáo trong biển sao sẽ có uy thế vô địch, kể cả các thần tướng dưới trướng thì tu vi cũng sẽ vô cùng mạnh mẽ.

Chỉ riêng thuyền Vô Cực Tinh Châu đã đủ để càn quét tinh vực bị lãng quên, san bằng bất cứ hành tinh nào.

Kể cả Thiên Huệ lão tổ cũng tự nhận không thể nào tấn công lại Vô Cực Tinh Châu.

Nhưng Diệp Thành lại một thân một mình giết hết tất cả những kẻ đến xâm phạm Địa Cầu.

Quá đáng sợ, điều này chứng minh rằng một mình Diệp Thành có thể tung hoành cả tinh vực bị lãng quên.

Dù hàng trăm hành tinh trong tinh vực bắt tay với nhau, vô số chủng tộc tông môn liên kết lại thì chưa chắc đã đánh thắng Diệp Thành.

Mà càng đáng sợ hơn là Diệp Thành chỉ dùng một phân thân đã làm được tất cả những điều này.

Mà chân thân của anh còn đang bế quan trong đất tiên xa xôi.


Thế còn không đáng sợ thì cái gì mới được coi là đáng sợ? Năm đó Hiên Viên Đại Đế e là cũng không có uy thế như thế này.

Thế nên chúng quỳ lạy gọi Chân Tiên vô cùng yên tâm thoải mái.

Thời Thượng cổ của tinh vực bị lãng quên cũng đã từng có trường hợp tương tự.

Khi một vị Chân Tiên quật khởi, không có một hành tinh nào dám chống lại.

Nếu không thì sẽ làm dấy lên cuộc viễn chinh tinh không, tàn sát từng hành tinh một, hủy diệt toàn bộ chủng tộc và sinh linh trên hành tinh này.

Sâu trong biển sao có những giáo phái lớn trước kia mạnh mẽ vô cùng, thống trị cả trăm hành tinh trong tinh vực, không phải cũng bị hủy diệt bằng thủ đoạn tàn khốc này sao?  
Thế nên chúng không thể không đi lên tìm chết, nếu không dù chúng thoát được thì chủng tộc của chúng sau này sẽ bị Diệp Thành xóa sạch.

"Được.

Sau khi các người chết tôi sẽ tha cho chủng tộc và hành tinh tổ của các người".

Diệp Thành gật đầu rồi phất tay áo, giết sạch ba tu sĩ Nguyên Anh này.

Tuy chúng đã chết nhưng vẻ mặt lại nhẹ nhõm.

Những tu sĩ ngoại vực nhìn thấy cảnh này đều kinh hãi.

Họ biết trên Địa Cầu có một vị Chân Tiên đang từ từ quật khởi, Địa Cầu lại quay lại thời kỳ đỉnh cao rồi..


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK