Mục lục
Bình Thiên Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy rằng miệng nói như vậy, nhưng ánh mắt hắn không nhìn về hướng nàng, đưa lưng về phía trước, đột nhiên đứng dậy cởi áo, lộ ra thân hình cơ bắp, nằm úp xuống giường trúc, gọi một thị nữ, thị nữ kia đến cung kính quỳ xuống bên giường, bàn tay trắng nõn cầm một hộp thuốc màu nâu, dịu dàng xoa lên miệng vết thương dữ tợn trên lưng của Kiêu vương…..

Phi Yến liếc mắt nhìn thấy miệng vết thương quen quen….. không phải là trúng độc “ trăm ngày sầu” sao!

Chẳng lẽ vết thương ngày đó không khỏi sao? Trong lòng Phi Yến cả kinh. Nếu không nhầm, vết thương này….. … Là vết tích của hai năm về trước. Lúc đó nhị điện hạ treo giải thưởng bắt nàng, tam phen tứ phen thích khách lên núi, vào mấy lần chủ quan không phòng bị, thiếu chút nữa nàng rơi vào tay giặc.

Lúc ấy Phàn Cảnh vì quá tức giận, phái vài người xuống núi, giả làm quân đại Tề, lúc Kiêu vương khôngđể ý, dùng tên bắn lén.

Nhưng qua mấy ngày liền nghe thấy tên Kiêu vương kia giải được độc, bình yên vô sự rời khỏi doanh trại.

Phàn Cảnh thấy rất buồn bực, cho rằng mình ra tay quá nhẹ, nhưng hiện tại thấy vết thương kia, tuy rằng đang dần dần khép lại, nhưng có chút thối rữa, hơn nữa có vẻ như “ trăm ngày sầu” phát tác bên trong, xem ra dù Kiêu vương chưa chết, nhưng độc mạnh khó giải hết, đúng là làm cho vết thương bị thối rữa trong hai năm này………..

Độc của “ trăm ngày sầu” rất mạnh, chỉ cần một chút thôi, cả trong người sẽ bủn rủn chân tay, nguy hiểm hơn là khó bảo toàn tính mạng, cho dù may mắn giải được độc, hàng đêm cũng đau đớn khôngkhác tẩu hỏa nhập ma, nếu nam tử bị trúng độc sẽ làm ảnh hưởng đến con cái về sau, ………

Lúc ấy Phàn Cảnh biết đến độc dược này, liền ở trên núi nuôi trồng, lấy làm vũ khí trên chiến trường. Làmbị thương quân địch rất dễ dàng.

Nhưng Uất Trì Phi Yến nghe vậy nhíu mi phản đối.

Hai quân gặp nhau, chém giết nhau chỉ vì chủ, thương vong khó tránh khỏi, nằm chết trên chiến trường là bản chất của nam nhi! Nhưng nếu là loại giết hiểm độc này, người bị lây cũng khó thoát chết, cho dù bất tử, nhưng khó tránh khỏi bệnh tật về già, làm cho người ta không thể sinh con để cái, cũng mất đingười thân. Thấy trong lòng nàng không vui, sau vài lần tranh luận, Phàn Cảnh mới chịu từ bỏ.

nói như vậy, mặc dù Kiêu vương là nam nhân chân chính, thê thiếp lại không có, nổi danh không dính nữ sắc trong kinh thành, nguyên nhân khó mà nói thành lời…………

Nhìn đến đó, trong lòng Uất Trì Phi Yến trầm xuống, đột nhiên hiểu vì sao Kiêu vương muốn đấu với quân ở Bạch Lộ Sơn đến cùng, mỗi ngày bị độc tính dày vò, với tính tình của Kiêu vương, làm sao có thể bỏ được? Chính mình vì tình thế cấp bách, muốn cùng nghĩa quân nói chuyện, chỉ sợ là không chờ đến ngày hoa rơi quả rụng, Kiêu vương không khéo đã đuổi giết đến nơi rồi……….

Sau khi nhìn thấy miệng vết thương, nhận ra thái độ không hợp lễ nghĩa của mình, cố gắng khôngngẩng đầu nhìn thân thể của Kiêu vương, thấp giọng nói : “ Dân nữ đến đây muốn khẩu cầu nhị điện hạ một việc, mong điện hạ giải cứu muội muội Kính Nhu của dân nữ”.

Kiêu vương từ từ nhắm hai mắt, mặc cho tì nữ vuốt ve sau lưng. Lười biếng nói : “ Việc của 16 kỵ binh, từ trước đến nay bổn vương không xen vào, việc bọn họ làm, tất nhiên phải có lý do, Uất Trì tiểu thư thử nói xem, cái gì đáng giá cho việc bổn vương sẽ ra tay đây?”

Uất Trì Phi Yến cúi đầu nói : “ Ngày ấy điện hạ hỏi nghịch tắc ở Bạch Lộ Sơn….. Năm đó dân nữ còn nhỏ, thật sự không nhớ nổi, nhưng nhớ lại cha dân nữ có đề cập với vua Lương, ở Bạch Lộ Sơn có kho báu, định đưa một đội quân đến đó tìm, nhưng lúc đó lại có chiến tranh…….. Đến lúc sắp tìm được nhưng lại bị quân địch lấy mất.”

“ Ồ, lại có chuyện như vậy sao? Vậy bản đồ kho báu đó đâu?”

“ Nghe nói, bản đồ rơi xuống vách núi không tìm được………..”

Lúc này Kiêu vương đã bôi xong thuốc, mặc lại áo, ở trên giường nằm nghiêng, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Phi Yến: “ nói chung quy, bổn vương muốn tìm bản đồ đó, đã tìm hết một nửa đại Tề. khôngbiết vách núi đá như thế nào nhưng chỉ tìm thấy bộ hài cốt, nhìn bộ hài cốt nửa ngày cũng chẳng tìm được bản đồ đâu, nghĩ đi nghĩ lại cũng chưa chắc do triều cũ để lại…… Uất Trì tiểu thư thật can đảm đó, lời lẽ cũng uyển chuyển uyên bác hơn nhiều rồi, chỉ một thời gian không gặp mà đã làm được như vậy, tí nữa là bổn vương đã tin rồi…… Khâm phục!”

Thanh âm nói chuyện của Kiêu vương trầm thấp, giọng nói lười biếng lại châm chọc, lúc này giọng nóilại đầy cay độc cùng trêu đùa, nhưng lại làm người khác rùng mình. Phi Yến cũng rất căng thẳng, mắng mình quá hồ đồ.

Nếu thời gian cho phép, nàng sẽ nghĩ cái gì đó ổn thỏa hơn, bị nhị điện hạ nói lời ác độc như vậy, nàng cũng tự giác đánh vào đầu mình vài cái rồi…… Vì thế kiên trì nói: “ Dân nữ thật sự không biết chuyện đó, nhưng cha dân nữ có để lại một ít sách về binh quyền gia pháp, nếu điện hạ không ghét bỏ, dân nữ nguyện ý dâng lên, mong điện hạ không chê.”

nói xong, nàng cúi đầu. đợi Kiêu vương nói.

một lúc sau, mới nghe Kiêu vương nói : “ Tiểu thư sốt ruột cứu muội muội, bổn vương cũng có thể thông cảm. Uất Trì tướng quân chính là người tài sử dụng chiến lược rất giỏi, tuy rằng tiếc vì mất sớm, nhưng mấy quyển binh pháp nhất định là rất quý giá, bổn vương rất khâm phục Uất Trì tướng quân, cũng không muốn lấy bảo vật duy nhất mà ngài để lại cho con gái, tiểu thư vẫn nên giữ lại đi”.

Nghe thấy lời này, Phi Yến bất chấp luật lễ không được nhìn, kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy Kiêu vương cũng đang nhìn mình, biểu cảm lạnh nhạt, không giống như đang nói dối.

“ Trời cũng không còn sớm, ngươi trở về đi. Sáng sớm ngày mai, bổn vương sẽ phái người đưa Kính Nhu tiểu thư về phủ. Ngụy tổng quản, tiễn khách!”

đi ra ngoài vương phủ, Uất Trì Phi Yến có chút ngạc nhiên, cũng khi tới người khó tính như Hoắc Tôn Đình lại đồng ý lời cầu khẩn của mình. Nếu khi hắn nói “ không được”, nhìn vào trong mắt hắn, sẽ nhầm hắn có ý tứ gì khác……

Sauk hi Uất Trì Phi Yến ra khỏi phủ. Tiếu Thanh liền bị Kiêu vương gọi tới, phân phó hắn chuẩn bị đến Đại Lý Tự, quan tâm tới vị Uất Trì Kính Nhu vô lo vô nghĩ kia.

Tiếu Thanh sau khi nhận lệnh, nhìn thấy vết thương sau lưng Kiêu vương, nhớ tới ngày hôm đó, chính mình rút mũi tên nhúng độc ra, lại cảm thấy chủ nhân làm việc ngày càng khó hiểu, không nhịn được nói : “ Vương gia, vì sao người không tìm phong thảo để giải độc tính? Phải biết phong thảo có thể không giải được độc “ trăm ngày sầu”, nhưng lại giúp thân thể kháng độc, cho dù là độc mạnh gấp ba lần, huống chi đây chỉ là loại độc thảo? Mong rằng điện hạ trân trọng bản thân, thuộc hạ mới có thể yên tâm”.

Phải biết rằng, nếu ngừa được độc, miệng vết thương có thể tốt lên, không đến nỗi như thế này, vào mùa hạ, vết thương càng dễ phân hủy, không phải dễ dàng giải độc tố được!

Kiêu vương mặc quần áo, hoạt động gân cốt, cảm thấy một bên đau nhức. Mỗi năm hắn đầu bị độc hành hạ, năm nó tuy tránh được mũi tên hiểm độc.

Vào mùa đông năm trước, độc vừa phát tác, năm nay thường xuyên chữa, cho nên đau nhức giảm đi rất nhiều.

Nếu không như vậy, làm sao cso thể tìm được nàng?

Nghĩ vậy, trong lòng biết đây là thời điểm nên thu lưới lại rồi…….

Phi Yến về nhà thì đã thấy Kính Hiền, trong nhà có chút thay đổi, hắn phẫn hận ngồi bên giường phụ thân, nhìn thấy tỷ tỷ trở về nói ngày thứ hai muội muội sẽ được trả về, mới nhẹ nhàng thở ra. Bá thúc bị thương nhưng không đáng lo, Uyên Ương bị thương nặng một chút, sau liền rơi vào mê man, luôn miệng gọi tiểu thư, giằng co một đêm, đến gần sáng thì dần yên ổn.

Trong lòng Phi Yến hoang mang không biết lời nói của Kiêu vương là nói dối hay không, nói là sáng sớm nhưng đến tận chiều cũng chưa thấy bóng dáng của Kính Nhu đâu. Ngay lúc Phi Yến đang rất lo sợ, thìnhìn thấy chiếc xe ngựa của vương phủ đưa Kính Nhu trở về.

Kính Nhu vừa xuống xe, nhào vào lòng tỷ tỷ gào khóc, Phi Yến rất lo lăng, liền vỗ vỗ lưng muội muội đưa vào phòng, hỏi nàng trong một đêm vừa rồi có bị làm sao không? Có bị ức hiếp không?

Kính Nhu vừa khóc xong, giảm bớt sợ hãi, nói tình hình trong Đại Lý Tự, ngoại trừ quản ngục có chút hung dữ, phải ngửi mùi hôi thối, cơm canh tuy ăn không ngon nhưng không ai làm khó dễ.

Phi Yến nhìn mặt Kính Nhu có vẻ không nói dỗi, cũng yên tâm, tự mình rửa mặt cho nàng, chải đầu tóc chỉnh tề, dặn nàng không được khóc trước mặt bá thúc, muốn bá thúc yên tâm dưỡng bệnh. Kính Nhu gật gật đầu liền chạy đến phòng bá thúc.

Uất Trì Thụy thấy con gái mình trở về, nhất thời yên lòng, hỏi con gái mình ngọn ngành nguyên nhân.

Sauk hi Phi Yến ra ngoài cũng không thấy thị vệ rời đi, liền trở về phòng lấy hai lượng bạc, tạ ơn thị vệ cùng phu xe.

không nghĩ tới thị vệ khéo léo từ chối, cung kính nói : “ Nhị điện hạ có lệnh, nếu Uất Trì tiểu thư xử lý xong mọi việc trong nhà, mời cùng tiểu nhân đến vương phủ, nhị điện hạ có chuyện quan trọng muốn thương lượng với tiểu thư”.

Uất Trì Phi Yến nhíu mày, nghĩ nghĩ, dặn Kính Hiền cùng Kính Nhu ở trong nhà lo cơm nước, liền theo thị vệ vào phủ Kiêu vương lần thứ ba.

Lần này gặp Kiêu vương, quần áo hắn đã chỉnh tề, một thân trang phục cưỡi ngựa, hình như muốn ra ngoài, thấy Phi Yến tiến vào, liền bảo nàng đi theo mình, vội vàng đi ra cửa, quay đầu nói : “ Bổn vương có chuyện phải vào cung, Ngụy tổng quản đã mời vài người ở tiệm may đến, đã phân phó thị nữa đicùng ngươi, nhớ chọn đẹp một chút, lại dùng trang sức phù hợp, bởi vì thời gian rất gấp, cũng không có thời gian để chọn lựa liền mang một chút đến…… Ngươi chọn đi”

Phi Yến nghĩ Kiêu vương bị trúng độc nên bị hồ đồ rồi, Kiêu vương nâng đôi chân dài bước đi nhanh như vũ bão, nàng rất cố gắng, chạy theo hắn, mang hơi thở gấp gáp, trong lòng thầm mắng: đang vội như thế, còn kêu mình gặp hắn làm gì chứ? không phải có chuyện gì, làm bóng làm gió làm gì cơ chứ!

Nhưng sau khi nghe Hoắc Tôn Đình phân phó, liền thở gấp hỏi: “ Vì sao điện hạ lại như thế……. Lại phân phó như thế?”

Hoắc Tôn Đình đi đến cửa phủ, cầm dây cương, nhảy lên lưng ngựa híp mắt nhìn về khuôn mặt ửng đỏ của Phi Yến, nói như không có việc gì xảy ra:” Ngày mai phụ hoàng cùng mẫu hậu muốn gặp nàng, ta mong nàng ăn mặc chỉnh tề hơn………”

nói xong mang vẻ mặt soi mói thêm một câu: “ Mặc quần áo như kia, chỉ sợ sẽ làm hai người đó kinh ngạc”.

Uất Trì Phi Yến nghe vậy, đôi mắt phượng mở rộng ra, trực giác mách bảo nàng có chuyện chẳng lành. Biểu tình Phi Yến rơi vào mắt Hoắc Tôn Đình, môi mỏng khẽ nhếch lên mỉm cười.

Phi Yến muốn hỏi lại, nhưng Kiêu vương lại thúc ngựa chạy một mạch, biến mất vào bóng đêm.

Đúng lúc này, Ngụy tổng quả nói : “ Uất Trì tiểu thư, mời tiểu thư đến phòng khách một chuyến, thời gian chọn quần áo rất ngắn đó!”

Uất Trì Phi Yến chưa muốn đi, nhẹ giọng hỏi: “ Tổng quản đại nhân cũng biết, hoàng thượng cùng hoàng hậu sao phải gặp một dân nữ nho nhỏ như ta?”

Ngụy tổng quản không biểu hiện gì, sờ sờ mũi, gương mặt mập mập rối rắm nhìn cô gái nhỏ này, cuối cùng thở dài, nói tiếp: “ cô nương, đừng trách họ Tạp ta nói chuyện khó nghe, người ngài tuy khônglớn, nhưng năng lực rất lớn đó! Trong cung hiện nay đang gà bay chó sủa, loạn thành một đoàn rồi! Đáng tiếc Kiêu vương chúng ta đang có một mối nhân duyên tốt, tốt cả đều vì cô nương mà hỏng hết rồi! Toàn bộ bị hỗn loạn hết rồi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK