Mục lục
Gả Ăn Chơi Trác Táng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Dương Huy mau chóng tỉnh táo lại, ông liếc nhìn quản gia đứng cạnh rồi ôm một Tây Phượng đang khóc lóc nhưng vẫn thanh nhã như hoa lê mà khuyên nhủ, “Ngươi cứ vào đã, sau đấy từ từ nói.”
Tây Phượng theo Dương Huy vào phòng, ông bắt mọi người ở ngoài rồi đóng cửa lại.

Khi trong phòng chỉ còn ông và Tây Phượng, Dương Huy vội hỏi, “Ngươi nói bệ hạ muốn giết ta?”
Tây Phượng gật đầu với nước mắt giàn giụa, Dương Huy cau mày, “Sao hắn phải giết ta?”
“Ta…ta không rõ nữa.” Tây Phượng vừa lắc đầu vừa nức nở, “Trưa nay ta đem canh đến chỗ bệ hạ thì nghe hắn đập phá đồ vật và bảo…bọn chúng tìm chết giống Trương Ngọc với Diệp Thanh Văn.

Thế rồi hắn ra lệnh chuẩn bị rượu độc vào bữa tiệc tối nay, hắn nói các ngài là đám nô tài không biết nghe lời… Còn nói phải giá họa cho Cố Cửu Tư!”
Tây Phượng nhíu mày, “Cố đại nhân nổi tiếng nên ta từng nghe qua, không phải ngài ấy đã bỏ trốn tới U Châu sao? Ta thật không hiểu ý bệ hạ nhưng ta biết,” Tây Phượng gấp gáp túm lấy tay áo Dương Huy, nàng ấy nôn nóng can ngăn, “hiện giờ trong cung bị binh mã lấp kín, ngài đừng đi!”
“Nếu binh mã ở khắp nơi,” Dương Huy cảnh giác nói, “ngươi ra bằng cách nào?”
Lời này khiến Tây Phượng ngẩn người, lát sau nàng ấy run rẩy đứng thẳng lên và chất vấn bằng giọng không thể tin nổi, “Ngài nghi ngờ ta?”
“Không…ta…”
Dương Huy chưa nói hết câu, Tây Phượng đã nhặt cái chén gần đấy ném về phía ông.

Tiếp theo nàng ấy nhặt được món nào là ném món đó, tay ném nhưng nước mắt vẫn lã chã rơi.

“Ngài nghi ngờ ta! Ngài thế mà lại nghi ngờ ta! Ta không màng thân phận quý phi, đánh đổi hết tiền tài để cải trang thành cung nữ tới báo tin cho ngài, vậy mà ngài còn nghi ngờ ta!”
“Tây Phượng!”
Dương Huy chộp tay Tây Phượng, cuống quít giải thích, “Ý ta không phải thế! Chuyện ngươi nói rất nghiêm trọng, ta cần suy nghĩ kỹ!”
“Ngài đừng vào cung là được!” Tây Phượng khóc sướt mướt.

“Ta chỉ muốn ngài sống sót thôi mà khó đến vậy sao?!”
Dương Huy ngỡ ngàng trước lời thổ lộ của Tây Phượng.

Nàng ấy khóc tới mức hơi thở đứt quãng rồi chậm chạp ngồi sụp xuống như đã kiệt sức.

Dương Huy ngơ ngác nhìn nàng ấy ngồi trên mặt đất mà khóc sụt sùi, trong đầu ông bỗng hiện lên rất nhiều thứ.
Tây Phượng nói mình không hiểu song ông thì khác.
Tìm chết giống Trương Ngọc với Diệp Thanh Văn…
Giá họa cho Cố Cửu Tư…
Đơn giản vì hoàng đế muốn giết bọn họ.
Từ lúc Tư Mã Nam và Vi Đạt Thành nhận son phấn của Cố Cửu Tư đến khi hắn nạp Tây Phượng để cảnh cáo ông, Phạm Ngọc đa nghi nên làm nhiều việc thế thì lo sợ bọn họ nảy sinh ý đồ mưu phản.

Chu Cao Lãng sắp đến Đông Đô, cộng thêm Cố Cửu Tư xuất hiện ở đây rồi lén lút trao đổi với bọn họ, có lẽ đã thúc đẩy Phạm Ngọc đưa ra quyết định liều chết tới cùng.

Hắn sẽ giết bọn họ để vu oan cho Cố Cửu Tư, sau đấy lợi dụng nỗi căm thù của thuộc hạ bọn họ mà xúi giục những người này đấu một mất một còn với Chu Cao Lãng nhằm bảo vệ Đông Đô.

Dương Huy im lặng thật lâu giữa tiếng khóc của Tây Phượng, ông cảm giác mình đã bị ép tới đường cùng.

Bây giờ ông phản hay không thì Phạm Ngọc cũng nhận định ông, Vi Đạt Thành, Tư Mã Nam là nghịch tặc.

Nếu tối nay hắn không giết ba người, lý do duy nhất là vì bọn họ còn hữu dụng.
Cái chết của Trương Ngọc lẫn Diệp Thanh Văn khiến bọn họ dao động, những lời Cố Cửu Tư nói lại thấm vào tâm khảm cả ba người.
Bọn họ bảo vệ Phạm Ngọc vì muốn đền đáp Phạm Hiên.

Song việc Phạm Hiên để lại di chiếu phế đế có phải tương đương với trong lòng ông, Đại Hạ quan trọng hơn huyết mạch?
Một đế vương bán nước vì bản thân sao có thể làm người thừa kế mà Phạm Hiên khao khát?
Quan trọng hơn hết, Dự Châu là căn cơ của bọn họ; Phạm Ngọc nhường Dự Châu cho Lưu Hành Tri chẳng khác gì tước bỏ căn cơ của ba vị tướng quân.

Dù hôm nay bọn họ đánh thắng Chu Cao Lãng hay xử lý Lưu Hành Tri thì tương lai cũng chỉ còn tàn binh lão tướng trong tay.

Với tính tình Phạm Ngọc, hắn sẽ bỏ qua cho những người mình đang nghi kỵ ư?
Dương Huy chậm chạp nhắm mắt lại.

Sau một hồi, ông thở dài, “Ngươi đừng khóc, ta sẽ nghĩ cách.”
“Ngài không vào cung?”
“Vào chứ.”
“Vậy ngài…”
“Ta sẽ không chết.”
Dương Huy lắc đầu, ông nâng Tây Phượng dậy rồi lau nước mắt cho nàng ấy, “Ngươi cũng đã chạy ra ngoài nên để ta sai người giấu ngươi trong thành.

Nếu có về sau, ta lại phái người tới đón ngươi.”
Tây Phương sững sờ nhìn Dương Huy, ông cười cười và ôm nàng vào lòng, “Ngươi còn trẻ, không cần cố chấp.

Đi đi.”
Dứt lời, ông dẫn Tây Phượng rời khỏi phủ đệ.

Tây Phượng dường như mất khả năng phản ứng, chỉ đến lúc ông đưa nàng ấy lên xe ngựa thì mới hoàn hồn.

Nàng ấy bất chợt túm lấy Dương Huy, căng thẳng lên tiếng, “Ngài sẽ tham gia chiến đấu?”
“Ừ.” Dương Huy cười với nàng ấy, ông trấn an, “Ngươi đừng sợ, ta là tướng quân nên chinh chiến là chuyện thường ngày.”
“Vậy,” Tây Phượng hiếm khi thận trọng nhìn ông như thế, “ngài sẽ bảo vệ bá tánh hay thiên tử?”
Dương Huy không ngờ Tây Phượng lại đặt ra câu hỏi này, ông thoáng kinh ngạc rồi bật cười, “Ngươi hy vọng ta bảo vệ ai?”
Tây Phượng mím môi, rất lâu sau nàng ấy mới đáp, “Ta là bá tánh.

Phụ mẫu, người thân, lẫn bằng hữu đều là bá tánh.”
Sự khẩn cầu trong mắt Tây Phượng khiến Dương Huy rung động, ông bất giác đặt tay lên gò má nàng ấy và dịu dàng nói, “Thế thì ta sẽ rút kiếm vì ngươi.”
“Trước kia ta luôn che chở thiên tử, lần này ta sẽ bảo vệ bá tánh.”
Tây Phượng lặng lẽ ngắm Dương Huy.
Thật ra khuôn mặt Dương Huy khá ưa nhìn, ông chơi đùa cả đời nên gần bốn mươi tuổi mà vẫn phơi phới như công tử tuổi hai mươi.

Bấy lâu nay nàng ấy cảm thấy ông là kẻ lông bông, nhưng giờ lại phát hiện có lông bông đến đâu thì khi khoác lên mình hai chữ bá tánh cũng mang theo sự cao quý khó tả.

Nàng ấy cụp mắt xuống chứ chẳng trêu đùa ông, sau đấy quay đầu đi và khàn khàn dặn, “Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Đi đi,” Dương Huy khẽ khàng than.
Tây Phượng vào xe ngựa rồi buông mành xuống, Dương Huy đứng tại cổng dõi theo xe ngựa lộc cộc lăn bánh.

Quản gia đến bên ông và thì thào, “Đã chặn đường Vi đại nhân với Tư Mã đại nhân, hai vị ấy chắc sắp tới.

Phương đại nhân đang chờ ngài tại đại sảnh.”
Dương Huy gật đầu.
Tên họ đầy đủ của Phương đại nhân là Phương Cầm, đây là quan viên được Cố Cửu Tư mượn danh nghĩa để mở tiệc chiêu đãi bọn họ.

Hiện tại bọn họ muốn tìm Cố Cửu Tư thì phải thông qua Phương Cầm.
Dương Huy đến đại sảnh và thấy Phương Cầm đang uống trà.

Hắn đứng dậy hành lễ với Dương Huy, ông nói thẳng, “Cố Cửu Tư đâu, ta muốn gặp hắn.”
“Đại nhân nghĩ kỹ chưa?” Phương Cầm cười tủm tỉm.
Dương Huy quyết đoán khẳng định, “Rồi.”
“Còn hai vị đại nhân kia?”
“Ta sẽ thuyết phục bọn họ.”
“Vậy xin hỏi đại nhân,” Phương Cầm cười, “mất bao lâu mới chiếm được cung thành[1]?”
Nghe đến đây, Dương Huy trợn trừng mắt, “Hắn muốn chúng ta trực tiếp tạo phản?!”
“Chẳng lẽ,” Phương Cầm nghi hoặc hỏi, “Dương đại nhân tính vào cung chịu chết à?”
Dương Huy trầm mặc giây lát rồi trả lời, “Chúng ta sở hữu gần hai mươi vạn binh mã tại Đông Đô, bao gồm một vạn trong thành và năm ngàn cấm quân trong cung.

Nếu đêm nay công thành cũng như toàn bộ binh mã vào Đông Đô thì nhiều nhất là hai canh giờ.”
Phương Cầm gật gù rồi cung kính đề nghị, “Thỉnh cầu Dương đại nhân trước mắt hãy điều động binh mã bao vây cung thành và bắt giữ bất kỳ ai chạy trừ trong cung ra, nhất là người của Lạc Tử Thương.

Đồng thời khống chế các cổng thành để mở cổng sơ tán bá tánh.

Cố đại nhân sẽ vào cung thương thuyết với bệ hạ, nếu có thể không đụng tới vũ lực là tốt nhất.

Đến giờ Mẹo mà ngài ấy chưa ra cung, Dương đại nhân cứ đánh hạ cung thành.”
“Sao phải sơ tán bá tánh ra khỏi thành?” Dương Huy cau mày.
Phương Cầm nói tiếp, “Chúng ta nhận được tin báo rằng Chu Cao Lãng đã chiếm giữ Vọng Đông Quan, nếu ông ấy hành quân suốt đêm thì chậm nhất sáng sớm mai sẽ tới Đông Đô.

Sáng ngày mai, Cố đại nhân sẽ cố gắng đàm phán với Chu Cao Lãng trước để ông ấy từ bỏ kế hoạch tấn công Đông Đô và vào thành trong hòa bình.

Nếu Cố đại nhân thất bại, bất kể ba vị tướng quân khai chiến hoặc lập liên minh với Chu Cao Lãng thì bá tánh Đông Đô vẫn giữ được tính mạng.”
Dương Huy lặng thinh, Phương Cầm đưa mắt nhìn ông, “Dương đại nhân, Cố đại nhân sẽ không ngăn cản dù các ngài lựa chọn bảo vệ Đông Đô hay Dự Châu.

Nhưng chí ít các ngài hãy cho bá tánh một con đường sống.”
“Ta hiểu,” Dương Huy hít sâu một hơi, “Dương mỗ bội phục tấm lòng của Cố đại nhân.

Khi Tư Mã Tướng quân và Vi Tướng quân tới, ta sẽ nói rõ với bọn họ.”
Phương Cầm nghe vậy liền hành lễ với Dương Huy, “Phương mỗ xin thay mặt bá tánh Đông Đô cảm tạ ba vị tướng quân.”
Trong lúc hai người thương lượng, bên ngoài truyền đến tin Tư Mã Nam lẫn Vi Đạt Thành đã vào phủ.

Hai người hấp tấp tới đại sảnh, Vi Đạt Thành vừa bước qua cửa đã hỏi Dương Huy, “Trong cung thật sự có mai phục hả?”
“Chắc đến tám, chín phần.” Dương Huy bảo, “Ngươi có thể phái người vào cung tìm hiểu.”
“Không cần,” Tư Mã Nam cất tiếng.


Hai người còn lại nhìn ông, Tư Mã Nam bình tĩnh nói, “Ta đã suy nghĩ cả ngày hôm nay và nhận ra Cố Cửu Tư nói đúng.

Chúng ta nguyện trung thành với tiên đế nhưng trong lòng tiên đế, giang sơn Đại Hạ quan trọng hơn huyết mạch.

Phạm Ngọc nhường lại Dự Châu thì chẳng xứng làm quân vương.”
“Huống hồ,” Tư Mã Nam liếc hai người kia, “kể cả tối nay hắn không giết chúng ta, mai sau chúng ta vẫn sẽ mất Dự Châu lẫn binh mã.

Đến lúc hắn chả cần chúng ta nữa thì sao?”
Hắn có thể giết Trương Ngọc là người nhìn hắn lớn lên, còn căm thù một Chu Cao Lãng coi hắn như chất tử thì bọn họ là cái thá gì?
Ba người trầm ngâm trong phút chốc rồi Dương Huy thừa nhận, “Ta đã liên hệ với Cố Cửu Tư.”
Dương Huy lặp lại kế hoạch của Cố Cửu Tư, Tư Mã Nam thoáng cân nhắc mới gật đầu, “Cứ làm vậy đi, tối nay hãy sơ tán bá tánh trước.

Nếu mai Cố Cửu Tư ngăn được Chu Cao Lãng thì tốt, không thì chúng ta sẽ hợp tác với hắn.

Đông Đô…”
Môi Tư Mã Nam mấp máy, rốt cuộc ông bảo, “Suy cho cùng, Đại Hạ vẫn quan trọng nhất.”
Phương Cầm ngồi yên nghe bọn họ thảo luận, hắn nhắc nhở, “Bố trí lực lượng phòng thủ cũng rất quan trọng,” hắn cười toe toét, “Cố đại nhân nói để phòng bất trắc ấy mà.”
Tư Mã Nam nghĩ nghĩ rồi đáp ứng, “Được.”
Sau khi bàn bạc kỹ càng, mọi người bắt tay vào hành động.
Sứ giả báo tin xuất phát từ Dương phủ rồi cưỡi ngựa đến những địa điểm khác nhau.
Địa điểm đầu tiên là nơi đóng quân trong thành, thị vệ lấy ra lệnh bài và cất cao giọng, “Ba vị tướng quân có lệnh, lập tức điều động binh lính đến trước cổng cung điện, không ai được trái lời!”
Cùng lúc ấy, một nhóm khác đến ngoại ô và thị vệ cũng giơ cao lệnh bài rồi lớn tiếng hô, “Ba vị tướng quân có lệnh, tối nay Đông Đô có biến nên các tướng sĩ hãy vào Đông Đô chờ lệnh!”
Binh mã nhanh chóng tập trung, còn Phạm Ngọc ở trong cung thành hào hứng chỉ huy người khác bày biện cho bữa tiệc.
Đêm nay hắn muốn trò chuyện thân mật với Tư Mã Nam, Vi Đạt Thành, và Dương Huy.

Để bày tỏ tấm lòng, hắn đích thân thu xếp từ đầu đến cuối tiệc rượu này.
Cung nhân tất bật chuẩn bị, Phạm Ngọc vừa sai Lưu Thiện chỉnh lại vị trí đặt hoa vừa hỏi, “Quý phi đâu? Sao không thấy nàng?”
“Nương nương đang trên đường tới đây.” Lưu Thiện cười kính cẩn.

“Ngài ấy bảo phải trang điểm thật kỹ cho bữa tiệc đêm nay.”
“Đúng đúng đúng,” Phạm Ngọc vô cùng hứng chí, “tối nay phải trịnh trọng chút.

Đừng giục nàng, cứ để nàng từ từ trang điểm.”
Trong lúc Phạm Ngọc bận bịu vụ cung yến, Lạc Tử Thương thong thả dẫn theo người đến đại điện.

Chân y bước đi, miệng thì nói, “Ngươi bảo ba người bên Dương Huy làm phản?”
“Vâng,” Minh Nhất cung kính đáp, “bọn họ đã điều động binh lính vây quanh cung thành.

Đại nhân, ngài xem hiện giờ…”
Lạc Tử Thương không nói gì, y nhắm mắt lại rồi điềm tĩnh hỏi, “Giấu kỹ đống thuốc nổ trong đại điện chưa?”
“Rồi ạ,” Minh Nhất trả lời ngay, “đã nối với kíp nổ đúng như ngài dặn.”
Lạc Tử Thương cười nhẹ một tiếng, Minh Nhất hơi bối rối, “Ngài cười gì vậy?”
“Ta không ngờ Cố Cửu Tư đủ khả năng xúi giục ba người kia.” Lạc Tử Thương từ từ mở mắt ra.

“Chắc hắn cũng không ngờ ngay từ đầu ta đã chẳng định dùng thuốc nổ cho Hoàng Hà.”
Lạc Tử Thương xoay người sang chỗ khác, thản nhiên nói, “Đi thôi.”
“Đại nhân…” Minh Nhất lí nhí gọi.
Lạc Tử Thương nhìn hắn từ khóe mắt, “Hửm?”
“Hay là,” Minh Nhất mím môi, “chúng ta rời khỏi đây đi.”
Lạc Tử Thương im lặng quan sát Minh Nhất, hắn siết chặt kiếm rồi ngẩng đầu nhìn y, “Ba vị tướng quân đã tạo phản, đại quân của Lưu Hành Tri còn ở Dự Châu, bất kể thế nào chăng nữa thì chúng ta cũng phải rời Đông Đô!”
“Ngươi nghĩ,” Lạc Tử Thương điềm đạm bảo, “hiện giờ chúng ta có thể đi sao?”
Y quay đầu, bất đắc dĩ thốt lên, “Đi đâu mới được chứ?”
Nếu Lưu Hành Tri không chiếm được Đại Hạ, bọn họ sao có chỗ dung thân?
Bọn họ đã mất Dương Châu, Lưu Hành Tri mà tấn công thất bại thì nhất định sẽ trút giận lên đầu họ, sau đêm nay…bọn họ cũng không có nơi đặt chân tại Đông Đô.
Ngoại trừ thẳng tiến về phía trước và trở thành người chiến thắng, y chẳng còn đường để đi.

Một khi bỏ đi, cả đời y sẽ là chuỗi ngày trốn chạy người truy sát.
Y nói khiến Minh Nhất đứng sững tại chỗ, hắn muốn phản bác nhưng chả mở miệng nổi.

Lạc Tử Thương thấy hắn im thin thít bèn dừng bước rồi ngoảnh đầu lại.

Minh Nhất hoang mang đứng tại cửa, không hiểu sao nhìn dáng vẻ hắn lại làm Lạc Tử Thương nhớ tới Tiêu Minh.
Tiêu Minh, Vấn Nhất, người bên cạnh y cứ lần lượt đi xa.
Y chăm chú nhìn Minh Nhất hồi lâu và chợt bảo, “Ngươi dẫn các huynh đệ đi đi.”
“Đại nhân?”
“Ta không thể trốn thoát,” y bình thản nói, “nhưng các ngươi có thể.

Các ngươi đi đi, về phủ lấy tiền rồi mau chóng rời khỏi thành và sống mai danh ẩn tích.

Nếu Hoàng Hà vỡ đê đúng hẹn, mang tín vật của ta cũng như các huynh đệ đầu quân cho Lưu Hành Tri.

Nếu Hoàng Hà không vỡ đê, ngươi hãy cầm tiền và rời đi cùng các huynh đệ.

Sau đấy vĩnh viễn đừng đặt chân vào đất Đại Hạ.”
“Không được,” Minh Nhất nhíu chặt mày, “ta đi thì ai bảo vệ đại nhân?”
“Ngươi không đi,” Lạc Tử Thương nhìn hắn chằm chằm, “là muốn thấy ta chết trước mặt ngươi hay muốn ta chứng kiến ngươi chết?”
Lạc Tử Thương nói xong mấy lời này liền chắp tay lại trong tay áo, y xoay người rồi điềm nhiên nói, “Đi đi, ta vẫn là chủ tử của ngươi, đừng lấn lướt ta như thế.”
Từng câu từng chữ của y thật nặng nề, Minh Nhất ngẩn ngơ dõi theo bóng lưng y.

Bước chân Lạc Tử Thương vững vàng lại nhanh nhẹn, y chẳng hề quay đầu lại.
Khi đến hành lang dài, Lạc Tử Thương bỗng nhận ra y cuối cùng vẫn là người cô độc.
Y khẽ cười rồi đi một mạch vào điện.

Lúc tới cửa, y cất giọng, “Bệ hạ!”
Mọi người đồng loạt nhìn y, trong mắt Lưu Thiện lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Lạc Tử Thương cung kính hành lễ với giọng vui vẻ, “Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
“Lạc đại nhân tới đấy à.” Sắc mặt Phạm Ngọc lãnh đạm.

“Ngồi xuống đi, chờ ba vị tướng quân đến sẽ khai tiệc.”
Lạc Tử Thương cười đáp lại rồi ngồi xuống, hoàn toàn ngó lơ sự lạnh nhạt từ Phạm Ngọc.
Phạm Ngọc ngồi trên cao rót rượu cho mình, hắn không khỏi nhìn về phía Lưu Thiện, “Sao ba vị đại nhân chưa tới?”
“Có lẽ vì kẹt đường,” Lưu Thiện giải thích.

“Chợ đêm ở Đông Đô nhộn nhịp, xe ngựa của ba vị đại nhân chắc bị kẹt trong đó, để nô tài sai người đi thúc giục.”
“Khỏi,” Phạm Ngọc giơ tay ngắt lời Lưu Thiện, “kiên nhẫn chờ là được.

Ba vị đại nhân mà thấy phiền vì bị thúc giục thì không ổn.”
Lưu Thiện tuân lệnh, Lạc Tử Thương cúi đầu cười khi nghe hắn đối thoại với Phạm Ngọc chứ chẳng lên tiếng.

Lưu Thiện liếc Lạc Tử Thương một cái, trong lòng tràn ngập bất an.
Phạm Ngọc buồn bực gõ gõ mặt bàn, đợi được một hồi thì hắn bất mãn chất vấn, “Ba vị tướng quân tới muộn còn được nhưng quý phi đâu? Nàng cũng bị kẹt đường chắc?”
“Nô tài sai người thúc giục ngay đây.”
Lưu Thiện nhanh chân lui xuống tìm người đi hối Tây Phượng.
Vào lúc này, xe ngựa dành riêng cho quý phi của Tây Phượng đang lăn bánh về phía trước.

Cố Cửu Tư mặc áo ngoài đỏ sậm, áo trong là màu trắng tinh khiết, còn tóc dùng dây vải cột lưng chừng ở sau đầu.

Hắn ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, trên đầu gối là một thanh kiếm cổ xưa trang nhã với vỏ đen tuyền viền vàng.

Dưới kiếm là quyển sổ không tên trông rất chắc chắn.
Vọng Lai và Giang Hà ngồi đối diện hắn.

Giang Hà mặc áo vàng kim, tóc cài quan ngọc, ông vừa phe phẩy quạt vừa nói, “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì khi nhờ ta giả mạo quyển sổ kia?”
“Ta muốn thử một lần.”
“Thử một lần?” Giang Hà không hiểu lắm.
Cố Cửu Tư cúi đầu vuốt quyển sổ, hắn từ tốn bảo, “Cữu cữu, thật ra nếu không gặp Ngọc Như và không có những chuyện này phát sinh, chắc ta sẽ mãi mãi là tên ăn chơi trác táng.”
“Ta không biết lời nói đủ sức đả thương người khác, cũng không hiểu một câu vui đùa tùy hứng có thể hủy diệt cả đời người.

Ta sẽ dùng hơn phân nửa đời mình trong việc hao tổn tâm trí để đối chọi với phụ thân vì muốn chứng tỏ bản thân.”
Giang Hà lẳng lặng nghe mà không nói lời nào, Cố Cửu Tư ngẩng đầu nhìn màn xe đong đưa rồi tiếp lời, “Ta nghe Lưu Thiện kể lúc tiên đế hấp hối, bệ hạ đã hỏi một câu cuối cùng là thiên hạ hay hắn quan trọng hơn.

Mọi người không hiểu câu hỏi ấy nhưng ta lại hiểu.

Ta nghĩ kỳ thật bệ hạ để ý tiên đế từ tận đáy lòng.”
“Nhi tử luôn để ý phụ thân à?” Giang Hà cụp mắt xuống, ông gấp mở cây quạt nhỏ trong tay.
Cố Cửu Tư lắc đầu, “Không phải ai cũng để ý phụ thân nhưng rất nhiều người để ý nhân sinh của họ.”
Giang Hà ngước nhìn Cố Cửu Tư, hắn đáp lại ánh mắt ông cùng giọng nói sâu xa, “Phụ mẫu là điểm xuất phát của mỗi người.”
Giang Hà lặng thinh, sau một hồi, ông bật cười, “Ngươi nói đúng.”
“Khi đã đeo bám một việc quá lâu thì nó sẽ trở thành chấp niệm.” Cố Cửu Tư thấy Giang Hà đã hiểu bèn thu hồi ánh mắt rồi thì thầm, “Chấp niệm nào cũng cần một kết thúc.”
Giang Hà đáp lại một tiếng, ông quay đầu nhìn bức tường cung điện thấp thoáng sau màn xe.


“Ngươi nói đúng,” ông lẩm bẩm, “mọi việc đều cần một kết thúc.”
Trong lúc hai người trò chuyện, xe ngựa đã tới cửa đại điện.

Khi bọn họ xuống xe, người xung quanh lộ ra đôi mắt kinh ngạc.
Nhưng chẳng ai dám hỏi chuyện vì Cố Cửu Tư, Giang Hà, lẫn Vọng Lai không hề sợ hãi mà đứng ưỡn ngực thẳng lưng.
Bọn họ đi thẳng vào trong đại điện.

Tay áo rộng của vũ cơ tung bay trong điện, các cung nhân thấy bọn họ tới liền ngạc nhiên lẫn hoảng sợ.

Phạm Ngọc ngồi trên cao kinh hãi nhìn ba người xuất hiện ở cửa.
Cố Cửu Tư cầm kiếm, Giang Hà với Vọng Lai theo chân hắn vào đại điện.

Bọn họ vượt qua các vũ cơ rồi dừng lại ngay giữa đại điện, ba người quỳ một bên gối và cất cao giọng, “Thần Cố Cửu Tư, Giang Hà, Vọng Lai bái kiến bệ hạ!”
Hiện tại là giờ Dậu[2], binh lính bắt đầu tụ tập bên ngoài cung thành.

Binh lính thủ thành giữ chặt cổng mà cấp bách gào, “Mau truyền tin cho bệ hạ, ba vị tướng quân mưu phản, bọn họ đã bao vây cung thành!”
Người bên Cố Cửu Tư chỉ huy binh lính của Dương Huy xông tới cổng thành Đông Đô, bọn họ chặt đứt dây thừng rồi hô to với binh lính ngoài thành, “Vào đi! Tam quân phụng mệnh vào thành, ai dám ngăn cản thì giết không cần luận tội!”
Tại con đê lớn của Hoàng Hà, mọi người trật tự thi công.

Người tham gia mỗi lúc một đông, thôn dân ở vùng phụ cận đều tới hỗ trợ vận chuyển bao cát, chèn đá lấp đất, thậm chí còn đứng chắn trước miệng đê bị vỡ…
Mưa rơi dày đặc, hễ một cái miệng đê bị vỡ thì rất nhiều người sẽ tiến lên cầm tay nhau đứng giữa dòng nước.

Sau đó những người khác khuân bao cát và đá tới lấp kín chỗ đê vỡ.
Mọi người lặp đi lặp lại, đôi chân không ngừng bước về phía trước.
Liễu Ngọc Như đi sau bọn họ, chật vật khuân vác bao cát như bao người.

Phó Bảo Nguyên gượng cười khi nhìn bộ dạng của nàng, “Hay ngươi về trước đi?”
Liễu Ngọc Như đưa mắt nhìn ông.

Phó Bảo Nguyên và nàng cùng nâng một bao cát, ông thì thào, “Cẩm nhi mới một tuổi, ngộ nhỡ Cửu Tư gặp chuyện thì trong nhà còn phải dựa vào ngươi.

Ngươi có mặt hay không cũng chẳng thay đổi gì mấy.”
Ông cúi đầu, “Mưa càng lúc càng lớn.”
Mưa càng lúc càng lớn, miệng đê bị vỡ càng lúc càng nhiều.

Đến hồi sóng to từ thượng du tràn tới thì đê vỡ chỉ là vấn đề thời gian.
Liễu Ngọc Như hiểu ý ông nhưng nàng lắc đầu, “Sao ta có thể bỏ đi khi đã khuyên mọi người ở lại?”
Bọn họ đặt bao cát vào đúng vị trí, lúc quay lại lấy bao khác thì có người thảng thốt.
“Sóng to!”
“Sóng to tới”!
Liễu Ngọc Như quay đầu lại liền thấy nước sông từ thượng du ào ào kéo đến hệt con thú dữ, cơn mưa cũng trở nên dữ dội hơn như để trợ giúp nó.

Nàng hét lớn, “Giữ chặt dây! Mọi người mau giữ chặt dây!”
Nước sông Hoàng Hà chảy xiết, gió mạnh thổi phần phật tại Thủ Nam Quan.
Tiếng vó ngựa ầm ầm từ xa, tiếng trống trận rền vang, và tiếng gào thét vút bay tận trời cao hòa lẫn vào nhau.

Thẩm Minh đứng tại đầu tường, chùm tua đỏ trên đỉnh mũ giáp của hắn phấp phới trong gió.

Hắn dõi theo đại quân xông qua màn mưa để tới đây, Diệp Vận đứng cạnh bình tĩnh báo cáo, “Ngươi yên tâm, dược liệu, cáng cứu thương, dầu hỏa đã được chuẩn bị đầy đủ.”
Diệp Vận nhìn đội quân ở nơi xa, thản nhiên nói, “Ngươi bị thương, ta cứu ngươi.

Ngươi chết đi, ta nhặt xác.

Nếu bọn chúng công phá Thủ Nam Quan, ta quyết không chừa lại viên lương thực nào cho chúng.”
Thẩm Minh quay đầu liếc nàng ấy một cái, hắn nhịn không được mà cười sảng khoái, “Ngươi vẫn quyết đoán như thế.”
Diệp Vận định cãi lộn thì Thẩm Minh tiến lên trước một bước, hắn thét to, “Bắn tên!”
Trong nháy mắt, hàng triệu mũi tên được châm lửa thắp sáng cả bầu trời đêm và lao thẳng về đội quân đang kéo đến.
Cuộc chiến giữ thành gần như là gian nan nhất của Đại Hạ chính thức mở màn.
Trống đánh vang dội trời cao trên chiến trường, nhưng đại điện ở Đông Đô lại yên tĩnh hệt vùng đất chết.
Phạm Ngọc ngỡ ngàng nhìn Cố Cửu Tư.

Rất lâu sau, hắn đứng lên và run rẩy nói, “Ngươi…sao ngươi có thể xuất hiện ở đây!”
“Người đâu!” Hắn vừa nhìn xung quanh vừa gào, “Người đâu, bắt tên nghịch tặc này!”
Hắn vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

Sau đấy một thị vệ vọt vào bẩm báo, “Bệ hạ, nguy…nguy rồi, binh lính đang bao vây cung thành!”
“Ngươi nói cái gì?” Phạm Ngọc hoảng loạn thốt lên, “Ai bao vây cung thành?!”
Thị vệ quỳ trên mặt đất, hắn thở hổn hển, “Là quân đội của Vi Đạt Thành, Tư Mã Nam, và Dương Huy.

Bọn họ tập trung lực lượng ở bên ngoài rồi vây quanh toàn bộ cung thành.”
Thông tin trên khiến Phạm Ngọc choáng váng, hắn nhìn về phía Lạc Tử Thương theo bản năng.

Lạc Tử Thương đứng dậy, y chắp tay trước người rồi điềm tĩnh nhìn Cố Cửu Tư, “Cố Cửu Tư, mọi việc đều có thể thương lượng.

Ngươi hãy mời ba vị tướng quân vào cung một chuyến.”
“Ta thật ngạc nhiên vì ngươi còn ở đây,” Cố Cửu Tư chăm chú quan sát Lạc Tử Thương, “đáng lẽ ngươi phải chạy trốn mới đúng.”
“Ngươi bày thiên la địa võng ngoài kia,” Lạc Tử Thương cười rộ, “ta mà chạy thì chẳng phải chui đầu vô lưới sao?”
“Ngươi phán đoán cũng chính xác đấy.”
“Sao sánh bằng Cố đại nhân.”
Nói xong, hai người mặt đối mặt và không ai phát ra tiếng nào.

Phạm Ngọc căng thẳng nhìn bọn họ, hắn quát tháo thị vệ, “Các ngươi thất thần làm gì? Mau bắt bọn chúng lại! Bắt lại cho ta!”
“Bệ hạ,” Lạc Tử Thương bước từ trên đài cao xuống, nhắc nhở Phạm Ngọc, “bọn chúng đã tập trung lực lượng quân sự ở bên ngoài, chỉ cần chúng ta ra tay thì bọn chúng sẽ tấn công.”
Lạc Tử Thương đến trước mặt Cố Cửu Tư; vóc dáng hai người khá giống nhau, ngay cả khuôn mặt cũng có vài phần tương tự.

Y nhìn Cố Cửu Tư rồi khẽ cười, “Quen biết lâu như vậy mà hình như ta chưa chơi cờ với ngươi bao giờ.”
“Đúng vậy.”
“Làm một ván nhé?”
“Được thôi.”
Cố Cửu Tư đồng ý, hắn nhìn về phía Lưu Thiện rồi lấy quyển sổ ra và từ tốn nói, “Đưa cho bệ hạ.”
Lưu Thiện cung kính đến chỗ Cố Cửu Tư nhận quyển sổ, sau đấy hắn dâng nó lên Phạm Ngọc.

Phạm Ngọc kinh hoàng lo sợ, không dám đụng vào quyển sổ.
Cung nhân bưng bàn cờ tới rồi bày biện ra.

Cố Cửu Tư mời Lạc Tử Thương ngồi xuống, đồng thời hạ thấp giọng nói với Phạm Ngọc, “Đây là món đồ ta tìm được ở nhà cũ của tiên đế tại U Châu, ta nghĩ bệ hạ sẽ muốn có nó nên mới mang theo.”
Phạm Ngọc sững sờ khi nghe đây là món đồ thuộc về Phạm Hiên, hắn đau đáu nhìn quyển sổ và lắc đầu thay cho lời cự tuyệt.

Cố Cửu Tư vân vê quân cờ, bình thản bảo, “Bệ hạ nên đọc một chút, biết đâu lại có đáp án mà bệ hạ luôn tìm kiếm?”
Lời này khiến Phạm Ngọc nhìn quyển sổ kia hồi lâu, cuối cùng hắn vươn tay cầm lấy rồi mở nó ra.
Nội dung quyển sổ là nhật ký của Phạm Hiên, dường như đã được viết từ nhiều năm về trước.
“Hôm nay con ta chào đời, nó cứ khóc nỉ non miết lúc ta ôm.

Ta sợ mình ôm sai cách, chắc phải mời người dạy thuật ôm trẻ con mất.”
“Ta đã nghĩ suốt mấy tháng nên đặt tên gì cho con ta, cứ thế này khéo ai cũng gọi nó là ‘nhóc’.

Vì vậy ta rút thăm để quyết định và bốc được chữ ‘ngọc’.

Viên ngọc do trời định, con ta dĩ nhiên sẽ thành vị quân tử tựa ngọc.”

Từng câu từng chữ được viết từ ngày hắn sinh ra, Phạm Ngọc đọc quyển nhật ký mình chưa từng thấy tới mức ngây dại.
Cố Cửu Tư thấy Phạm Ngọc say sưa đọc, hắn xoay người rồi giơ tay làm tư thế mời với Lạc Tử Thương.
Lạc Tử Thương liếc hắn một cái, y gật đầu và đặt quân cờ đầu tiên xuống.
“Ta cứ nghĩ mình sẽ thắng.” Quân cờ được đặt xuống theo nhịp điệu nói chuyện của Lạc Tử Thương.

“Năm đó ta xúi giục Lưu Hành Tri đánh Đại Hạ nhưng ông ta chả dám, ta đành chấp thuận làm nội ứng để vào Đại Hạ.

Ngay từ đầu ta đã biết tương lai Đại Hạ sẽ rất cường thịnh, song căn cơ lại quá yếu và đây là cơ hội cho ta.

Ta định khống chế Phạm Ngọc rồi dọn đường giúp Lưu Hành Tri tấn công, chờ các ngươi trai cò đánh nhau thì ta thành ngư ông đắc lợi.”
Phong cách đánh cờ của Lạc Tử Thương sắc bén, y vừa nói vừa luôn tay đặt cờ xuống để từng bước ép sát.

Cố Cửu Tư không sốt ruột, quân trắng của hắn bị động tiếp chiêu và miễn cưỡng chống cự thế công từ Lạc Tử Thương.

Hắn nói với giọng đều đều, “Nhưng chính sự chờ đợi này của ngươi tạo cơ hội cho Đại Hạ.

Ta và Ngọc Như khuyến khích trồng trọt ở U Châu lẫn phát triển mậu dịch.


Sau khi Hoàng Hà được cải tạo để tàu thuyền đi lại, mậu dịch của Đại Hạ phát đạt, ngoài ra nhờ Ngọc Như lo liệu mà lương thực tại Vĩnh Châu và U Châu tăng cao.

Vấn đề Hoàng Hà được giải quyết không những giúp Đại Hạ nhanh chóng phục hồi sau cơn nội loạn, mà còn xử lý những rắc rối trong vận chuyển lương thảo từ U Châu đến Vĩnh Châu.

Những điều này khiến cuộc tấn công Đại Hạ của các ngươi khó khăn bội phần.”
“Nhưng ta cũng âm thầm phá hoại Hoàng Hà,” Lạc Tử Thương tiếp lời, “Hoàng Hà vỡ đê thì tiền tuyến Dự Châu sẽ bị diệt sạch và ngươi mất hết binh lính.”
Lạc Tử Thương bao vây quân cờ của Cố Cửu Tư, y chiếm được một quân trong khi Cố Cửu Tư đặt một quân khác lên góc bàn cờ.
“Ta mượn danh nghĩa Phạm Ngọc để rút quân đội tiền tuyến về Đông Đô, sau đấy gài bẫy giết hại Tần Uyển Chi nhằm kích thích Chu Cao Lãng phẫn nộ mà tấn công Đông Đô.

Hai đội quân tinh nhuệ của Đại Hạ quyết chiến tại đây, kết cục chính là một đám tàn binh.”
Nước tiếp theo từ Lạc Tử Thương lại ăn mất một quân cờ của Cố Cửu Tư song hắn chẳng hề biến sắc, chỉ đặt cờ phía xa xa.
“Nhưng Đại Hạ huấn luyện quân đội bằng cách sát phạt nên dù chỉ còn tàn binh thì vẫn đủ sức đánh Lưu Hành Tri.

Con đường hành quân của Lưu Hành Tri quá dài, từ Ích Châu đến Đông Đô rồi lại giao chiến với quân đội Đông Đô.

Ta định lợi dụng lúc ông ta kiệt sức sẽ lấy danh nghĩa khôi phục Đại Hạ mà thống nhất giang sơn.”
Lạc Tử Thương đặt quân cờ vào góc và lần lượt ăn từng quân ở góc phải của Cố Cửu Tư.
“Đáng lẽ ngươi phải chết ở đây.” Lạc Tử Thương ra vẻ tiếc nuối nhìn Cố Cửu Tư.
Cố Cửu Tư hờ hững đặt cờ xuống, hòa nhã đáp, “Thật đáng tiếc vì ta còn sống.”
“Lạc Tử Thương, thật ra thất bại của ngươi đã được định từ sớm.”
Cố Cửu Tư nhẹ nhàng đặt xuống một quân cờ, Lạc Tử Thương nhíu mày, “Ngươi có ý gì?”
“Ngươi tưởng tiên đế chả hay biết kế hoạch của ngươi mới chấp nhận cho ngươi đảm nhiệm thái phó để lấy lòng Dương Châu.

Có điều chắc ngươi không ngờ tiên đế muốn kéo dài thời gian.

Ngươi lẫn Lưu Hành Tri đều là vua một nước nhưng chẳng nghĩ cách phát triển đất nước mà chỉ biết đùa bỡn với lòng người lẫn quyền mưu.

Thực chất tiên đế hiểu các ngươi tính toán cái gì nên ngài cũng hiểu nếu cự tuyệt việc ngươi vào Đông Đô thì ngươi sẽ quay về Dương Châu tìm biện pháp khác, chưa biết chừng ngươi còn cảm nhận được sự uy hiếp từ Đại Hạ rồi thuyết phục Lưu Hành Tri tấn công nữa.

Nhưng với thực lực của Đại Hạ lúc đó thì không thể chống cự nếu các ngươi hợp lực tiến công.

Vì vậy tiên đế đáp ứng vụ ngươi vào Đông Đô không phải để cho ngươi cơ hội mà để câu giờ cho Đại Hạ.”
Nghe đến đây, Lạc Tử Thương mở to mắt.
Cố Cửu Tư đặt cờ xuống và quân phe hắn bắt đầu phản công.

Hai người luân phiên đánh, giờ Lạc Tử Thương mới phát hiện quân trắng của Cố Cửu Tư không biết đã kết nối với nhau từ lúc nào.

Cố Cửu Tư thong dong nói tiếp, “Ngươi nghĩ phá hoại Hoàng Hà để tiêu diệt binh lực Dự Châu là mở đường giúp Lưu Hành Tri, nhưng ngươi không biết Chu đại nhân đang chờ các ngươi làm thế.”
“Tại sao?” Lòng bàn tay nắm cờ của Lạc Tử Thương đổ đầy mồ hôi.
Cố Cửu Tư nhàn nhạt trả lời, “Một khi Hoàng Hà vỡ đê, hàng triệu bá tánh sẽ gặp họa.

Nếu tin tức Lưu Hành Tri và ngươi là kẻ khởi xướng tai họa lan truyền khắp nơi thì ngươi nghĩ lòng dân trong thiên hạ hướng về ai?”
“Lòng dân?” Từ này khiến Lạc Tử Thương châm biếm, “Lòng dân có ích lợi gì chứ?”
“Nếu là ngày thường thì đương nhiên không có ích lợi,” Cố Cửu Tư đáp.

“Các ngươi phá hủy Hoàng Hà, còn Chu đại nhân chiếm lấy Đông Đô và cướp bóc tài sản nơi đây.

Sau đó ông ấy dùng tiền của Đông Đô chiêu mộ lưu dân làm binh lính rồi giúp bá tánh Vĩnh Châu tu sửa Hoàng Hà.

Đến lúc ấy, Vĩnh Châu thuộc về Chu đại nhân hay Lưu Hành Tri?”
Câu hỏi trên khiến mặt Lạc Tử Thương đanh lại, Cố Cửu Tư tiếp tục đánh cờ phản công, “Hoàng Hà vỡ đê dĩ nhiên sẽ tiêu diệt chủ lực của Dự Châu nhưng đồng thời lại sản sinh vô số người căm thù các ngươi.

Chỉ cần nuôi sống bọn họ thì đấy chính là đội quân lợi hại nhất của Chu đại nhân, còn Vĩnh Châu cũng tự nguyện xưng thần chứ không dùng vũ lực phản kháng.

Chu đại nhân có Vĩnh Châu trong tay thì Lưu Hành Tri muốn hỗ trợ ngươi tấn công Dương Châu sẽ khó đến cỡ nào?”
Hắn liên tiếp xuất chiêu dồn ép đối thủ, Lạc Tử Thương chật vật phòng ngự với cái trán lấm tấm mồ hôi.

Cố Cửu Tư phân tích, “Ngươi đặt ba vị tướng quân tại Đông Đô để Chu đại nhân quyết chiến với họ và nghĩ sau đó Chu đại nhân sẽ tử thủ Đông Đô rồi đấu với Lưu Hành Tri hả? Không, ngay từ đầu Chu đại nhân đã quyết định từ bỏ Đông Đô vì ông ấy chỉ cần tiền của Đông Đô.

Ông ấy sẽ dùng số tiền này chiếm lấy Vĩnh Châu, chỉnh đốn quân đội rồi mới tái chiến.

Trong khi đó, Lưu Hành Tri phải đối mặt với hàng triệu quân địch.

Bây giờ ngươi còn nghĩ Hoàng Hà vỡ đê là kế hay không?”
Lạc Tử Thương im phăng phắc, lát sau y hỏi, “Nếu Dương Châu chẳng rơi vào tay ngươi thì Chu Cao Lãng không sợ ta hợp tác với Lưu Hành Tri tấn công Vĩnh Châu sao?”
“Thế nên ngươi biết lý do tiên đế cho phép ngươi ở lại Đông Đô lâu vậy không?”
Cố Cửu Tư điềm tĩnh nói, “Số tội ác ngươi phạm phải ở Dương Châu chất cao tận trời, bá tánh Dương Châu nhớ kỹ và luôn chờ thời cơ.

Tiêu Minh chẳng qua là thiếu niên mười chín tuổi, hắn khó mà khống chế được một Dương Châu với sóng ngầm cuồn cuộn.

Ngay cả khi không có Ngọc Như thì cũng sẽ có người khác, ngươi mất Dương Châu là chuyện sớm muộn.”
“Mọi con đường đều có kết cục riêng.

Lạc Tử Thương, ngươi tự hào mình thông minh tuyệt đỉnh nhưng trên đời này còn quá nhiều người thông minh hơn ngươi.

Ngươi nghĩ tại sao bọn họ không chọn con đường ngươi đi?”
Cố Cửu Tư ngước nhìn y, “Vì những con đường được xây bằng tội ác chồng chất đều là đường cùng.

Thiên hạ là giang sơn và bá tánh, ngươi muốn thiên hạ thì trong mắt ngươi phải chứa nó.

Nếu mải mê đùa bỡn với quyền mưu lẫn lòng người, sao ngươi có thể nhìn ván cờ một cách toàn diện?”
“Ngươi mà giống tiên đế thì hồi trước đã không tới Đông Đô, thay vào đấy dốc sức chuộc tội và suy nghĩ biện pháp giúp bá tánh Dương Châu sống tốt.

Hay biết đâu ngươi sẽ không dùng thủ đoạn tanh tưởi để trở thành chủ nhân của Dương Châu.

Nếu ngươi tuân thủ quy tắc quân thần giống Chu đại nhân, chí ít ngươi cũng ý thức được tiên đế đánh ván cờ thiên hạ thế nào qua những nước đi như chỉnh lý quốc khố, bình định phe phái cũ, tu sửa Hoàng Hà, tra xét vụ án Vĩnh Châu, giảm bớt gánh nặng thuế[3], và phát triển nông nghiệp mậu dịch.

Có khi ngươi còn nhận ra trước lúc tiên đế tổ chức khoa cử nữa.

Ngươi cho rằng Chu đại nhân từ bỏ Đông Đô là bại trận à? Ngươi nhìn xem hai vựa lúa lớn nhất Đại Hạ nằm ở đâu? U Châu và Vĩnh Châu.

Tàu thuyền Đại Hạ đa phần đi qua nơi nào? U Châu và Vĩnh Châu.

Chỉ cần Chu đại nhân nắm giữ hai địa phương này thì ngóc đầu trở lại là vấn đề thời gian.”
Cố Cửu Tư vừa nói vừa đặt cái “cạch” quân cờ cuối cùng xuống bàn cờ, hắn thương xót nhìn Lạc Tử Thương, “Ngay từ lúc bắt đầu, ngươi đã thua rồi.”
Lạc Tử thương lặng thinh nhìn ván cờ mình vừa thua, y nhịn chẳng được mà bật cười.
“Ta thua…”
Miệng y cười, tay y che khuất khuôn mặt, “Ta thua…nhưng ngươi thì thắng chắc?!”
“Ngươi muốn một minh quân và thái bình thịnh trị! Chu Cao Lãng coi mạng người như cỏ rác, đánh đổi tính mạng bá tánh của cả một thành cho ngôi vị hoàng đế.

Một kẻ như vậy thì khác gì ta?!”
Lạc Tử Thương loạng choạng đứng dậy, y như đã phát điên, “Bọn họ chẳng qua xuất thân cao hơn ta, khởi đầu thuận lợi hơn ta, ngươi nghĩ bọn họ cao thượng lắm hả?!”
“Ngay cả ngươi–”
Lạc Tử Thương chỉ vào hắn, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ, “Ngươi nghĩ mình lương thiện hơn ta? Ngươi đạp lên người khác mới không dính bùn đất, ngươi có tư cách gì mà phán xét ta?!”
“Ta không phán xét ngươi.”
Cố Cửu Tư đứng dậy, nhàn nhạt bảo, “Ta chỉ muốn ngươi hiểu rõ lý do mình chết thôi.”
“Hiểu rõ?” Lạc Tử Thương cảm thấy thật nực cười.

“Ngươi muốn ta được chết thanh thản?”
“Ngươi có thể tự sát để giữ thể diện.” Cố Cửu Tư nhìn y.

“Ngươi không lựa chọn cũng được, ta sẽ đích thân tiễn ngươi lên đường.”
“Cố Cửu Tư,” ánh nến bên cạnh nhuộm đỏ sườn mặt Lạc Tử Thương, y bất chợt cười sặc sụa, “ngươi nghĩ mình thắng chắc rồi đúng không?”
Trực giác mách bảo Cố Cửu Tư điệu cười của y là điềm gở, hắn tức khắc nhào về trước.

Lạc Tử Thương chộp lấy cây nến rồi quát, “Đứng lại!”
“Ta cài thuốc nổ trong cung.” Lạc Tử Thương giữ chặt cây nến, lui về sau một bước.
Lời này khiến Lưu Thiện biến sắc kịch liệt, mọi người trong cung hộc tốc chạy trốn.

Lưu Thiện cuống quít đỡ Phạm Ngọc và gấp gáp giục, “Bệ hạ, đi thôi, mau lên!”
Phạm Ngọc ôm lấy quyển sổ, Lưu Thiện lôi hắn ra ngoài.
Cố Cửu Tư không dám nhúc nhích vì biết mình là mục tiêu của Lạc Tử Thương; hắn mà cử động dù chỉ một chút thì Lạc Tử Thương sẽ lập tức châm lửa kíp nổ.

Hắn siết chặt nắm đấm, hắn cần câu giờ cho mọi người.
“Liễu Ngọc Như luôn bảo ta không phải người tốt,” Lạc Tử Thương chậm rãi lên tiếng, “nhưng thật ra nếu có thể thì ta đâu tùy tiện giết người.”
“Ngươi đáng lẽ là người tốt,” Cố Cửu Tư nói.
Lạc Tử Thương cười nhẹ một tiếng, “Chắc vậy, nhưng hiện giờ ta quả thật là kẻ ác.

Có một câu ta chưa từng nói nhưng hôm nay ta phải nói–”
Lạc Tử Thương ngước nhìn Cố Cửu Tư, “Cố gia ngươi phải xin lỗi ta và nương.”
“Nếu không thể cưới Lạc Y Thủy sao còn trêu chọc? Nếu đã trêu chọc sao chẳng chịu cưới? Nếu sinh ra ta sao chả dưỡng dục chu đáo? Tại sao ngươi sống trong nhung lụa còn ta phải đối đầu với vô vàn điều xấu xa và nếm trải đủ loại cay đắng của thế gian?”
“Ta sai,” Lạc Tử Thương nhìn chòng chọc Cố Cửu Tư, “ta có lỗi với người trong thiên hạ nhưng Cố gia ngươi nợ ta một lời xin lỗi.”
Y nói khiến Cố Cửu Tư ngẩn người, hắn vô thức nhìn về phía Giang Hà.

Giang Hà nhìn Lạc Tử Thương, bình tĩnh mở miệng, “Nếu Cố gia trả ngươi lời xin lỗi này, ngươi sẽ buông cây nến trong tay chứ?”
Lạc Tử Thương thấy lời đề nghị của ông quá đỗi lố bịch nên cười như điên, “Ta buông nến hay không thì liên quan gì đến chuyện Cố gia xin lỗi? Một kẻ hèn mọn xin lỗi mà muốn ta buông con dao đồ tể để thành Phật[4], ngươi nằm mơ giữa ban ngày hả?!”
“Ta đã thua nhưng Cố Cửu Tư và Giang Hà à,” y nhìn bọn họ, cười ra nước mắt, “các ngươi cũng chả thắng.”
“Chẳng kẻ nào trong chúng ta thắng hết,” Lạc Tử Thương thì thào.
Y duỗi tay đưa nến tới gần kíp nổ trên giá cắm nến.

Song chính khoảnh khắc ấy, Lạc Tử Thương nghe thấy Giang Hà dùng giọng cực nhỏ để thốt lên, “Thật xin lỗi.”
Tay Lạc Tử Thương khẽ run, trong nháy mắt, kiếm của Giang Hà đâm xuyên cơ thể y rồi hướng về phía cây nến.

Lạc Tử Thương phản ứng rất nhanh, lúc Giang Hà nhào đến thì y rút dao giấu trong tay áo và thọc vào người ông.

Đồng thời, y đổi hướng ngọn nến tới mép kíp nổ.
Lạc Tử Thương vừa châm lửa kíp nổ, Cố Cửu Tư đã cuống cuồng chạy ra ngoài đại điện; Giang Hà cản trở y giúp hắn có thêm thời gian.

Cố Cửu Tư mới tới cửa liền nghe tiếng nổ vang dội ở đằng sau, sau đấy một luồng hơi nóng hất hắn về phía trước và làm hắn ngã nhào xuống đất.
Hắn cảm tưởng nội tạng bị chấn động tới mức đau buốt, tiếp theo âm thanh báo hiệu đại điện đang đổ sập truyền đến.

Hắn lồm cồm bò dậy rồi lao tới trước.


Khi hắn ngoảnh đầu lại, đại điện đã chìm trong biển lửa.
Trong đại điện có hai người bị ngọn lửa bao bọc.

Đao của bọn họ đều cắm vào người đối phương, máu tươi tràn ra từ miệng họ.
“Ngươi nói đúng.”
Giang Hà gian nan cất tiếng, “Trêu chọc nhưng không cưới nàng là lỗi của ta.”
Tiết lộ trên khiến Lạc Tử Thương mở bừng mắt, Giang Hà thở hổn hển, “Sinh ra ngươi nhưng chẳng dạy dỗ chu đáo cũng là lỗi của ta.”
“Nay ta đã hiểu lòng ngươi, ta tặng mạng mình cho ngươi.”
“Nhưng ngươi hãy biết một điều,” Giang Hà đặt tay lên mặt y, “mẫu thân ngươi rất yêu ngươi.”
Lạc Tử Thương nhìn ông chằm chặp, trước mắt Giang Hà dần biến thành màu đen, “Còn ta thật lòng yêu mẫu thân ngươi.”
“Nếu…nếu phụ thân nàng không giết ca ca của ta,” Giang Hà dường như đã cạn kiệt sức lực, thanh âm của ông càng lúc càng mỏng manh, “ta sẽ cưới nàng, sẽ… Biết ngươi được sinh ra… Sẽ…”
Ông chưa nói hết câu, xà nhà rốt cuộc sụp xuống vì hết chống đỡ nổi ngọn lửa hừng hực cháy.

Giang Hà đẩy Lạc Tử Thương sang một bên, xà nhà đập lên người ông còn ông ngã vào người Lạc Tử Thương.

Thế rồi Giang Hà khó nhọc thốt lên câu cuối cùng, “Sẽ…nhìn ngươi…lớn lên…”
Nói xong câu ấy, Giang Hà không phát ra tiếng động nào nữa.
Lạc Tử Thương nằm trên mặt đất.

Y cảm nhận được máu chảy ròng ròng, xung quanh là những con rắn lửa cắn nuốt ống tay áo rồi bấu răng vào da y.

Lạc Tử Thương đờ đẫn nhìn mái hiên, trong chớp mắt, y tưởng như mình đã quay lại thời niên thiếu.
Y ngồi xổm trước cổng tư thục mà trộm nghe học sinh bên trong rung đùi đắc ý đọc sách.

Xe ngựa Liễu gia thong thả đi ngang qua, tiểu cô nương vén màn xe rồi tò mò nhìn y.
Thuở ấy, phong cảnh Dương Châu rực rỡ với trời xanh mây trắng, y cũng là một thiếu niên tốt đẹp.
Cơn đau lẫn lửa nóng nuốt chửng Lạc Tử Thương, y chậm rãi nhắm nghiền mắt.
Tiếc nuối đầu tiên của đời y coi như đã được hoàn thành.
“Cha.”
Một từ đơn giản nhưng từng chất chứa mọi khao khát về những điều đẹp đẽ.
Lạc Tử Thương đã bao lần tưởng tượng; hồi y còn nhỏ, nếu Cố Lãng Hoa chịu đón con về Cố gia thì có lẽ y sẽ giống Cố Cửu Tư.
Song tới tận hôm nay y mới phát hiện phụ thân mình không phải Cố Lãng Hoa.
Vào năm y mười hai tuổi, phụ thân y là người đích thân đưa nhi tử lên con đường đầy xương trắng.
Lạc gia là khởi đầu cho hành trình đẫm máu của y.

Dẫu vậy Lạc Tử Thương luôn thầm nhủ nếu mình có thể làm lại và trưởng thành bên phụ thân, y vẫn quyết định gọi ông một tiếng–
Cha.
Cố Cửu Tư lao ra khỏi đại điện rồi ngã xuống đất, Vọng Lai vốn canh giữ bên ngoài liền xông lên đỡ hắn dậy, “Đại công tử không sao chứ?”
“Cữu cữu…” Cố Cửu Tư thở dốc, hắn luống cuống xoay người vì muốn quay lại, “cữu cữu…”
“Đại nhân còn ở bên trong.”
Vọng Lai giữ chặt Cố Cửu Tư mà bình tĩnh nói, nhưng bàn tay giữ Cố Cửu Tư run lẩy bẩy.

Hắn tận lực kiềm chế cảm xúc để khàn khàn nhắc, “Đại công tử, còn rất nhiều việc cần chúng ta giải quyết.”
Cố Cửu Tư chỉ quỳ trên mặt đất chứ không đáp lại.
Mắt Vọng Lai đỏ hoe nhưng hắn vẫn bảo, “Đại nhân đã sớm đoán được chuyện hôm nay.

Ngài ấy nói mình nợ Lạc Tử Thương lẫn Lạc gia một cái mạng nên trước sau gì cũng phải hoàn trả.”
Cố Cửu Tư im lặng, hắn được Vọng Lai dìu dậy rồi cất giọng khản đặc, “Tiến hành chữa cháy đi, còn nhiều việc đang chờ chúng ta.”
Hắn vừa nói vừa cất bước, bỏ lại sau lưng ngọn lửa mãnh liệt.

Cố Cửu Tư dùng hết sức lực để đầu óc tỉnh táo nhưng chẳng hiểu sao hắn thấy khung cảnh trước mắt cứ nhòe nhoẹt.
Hắn đi từ nội viện đến ngoại viện, có lẽ vì quãng đường dài nên lúc tới trước mặt Phạm Ngọc, hắn đã đủ bình tĩnh để cung kính gọi, “Bệ hạ.”
Phạm Ngọc chả đoái hoài đến Cố Cửu Tư, hắn nhìn ngọn lửa cao vút bằng khuôn mặt thẫn thờ.
Cố Cửu Tư nuốt xuống máu tươi cuồn cuộn trong ngực rồi khàn khàn nói, “Hạ lệnh đi.”
Phạm Ngọc quay đầu lại, hắn mờ mịt hỏi Cố Cửu Tư, “Lệnh gì?”
“Truyền ngôi cho Chu đại nhân,” Cố Cửu Tư dứt khoát trả lời, “như vậy ngài mới có đường sống.”
“Đường sống?” Phạm Ngọc cười giễu cợt.

“Chu Cao Lãng mà cho trẫm đường sống á?”
“Bệ hạ,” Cố Cửu Tư cúi đầu, thành khẩn khuyên, “ngài không vì mình thì cũng hãy nghĩ cho bá tánh.”
“Tính mạng của loài giun dế,” mặt Phạm Ngọc lạnh tanh, “liên quan gì đến trẫm?”
“Bệ hạ,” Cố Cửu Tư thở dài, “tiên đế từng nói với thần rằng bệ hạ luôn là niềm kiêu hãnh của ngài ấy.”
Phạm Ngọc lặng thinh, hắn siết tay và ngoan cố ngậm chặt miệng.

Cố Cửu Tư cúi đầu nói tiếp, “Tiên đế đã đi xa rồi.”
Lời này khiến Phạm Ngọc thoáng ngẩn ngơ, Cố Cửu Tư khẽ khàng than, “Bệ hạ, dù cả thiên hạ phản đối thì tiên đế vẫn giao giang sơn cho ngài.

Chí ít ngài hãy một lần chứng minh tiên đế đã làm đúng.”
“Giao giang sơn cho Chu đại nhân và cứu bá tánh Đông Đô.”
Phạm Ngọc không nói gì, trông hắn hoang mang tột cùng.

Tay hắn đang cầm quyển sổ Cố Cửu Tư đưa còn Cố Cửu Tư đứng cạnh chờ câu trả lời của hắn.

Hồi lâu sau, Phạm Ngọc quay lại nhìn Cố Cửu Tư, “Tây Phong[5] đâu?”
“Còn sống.”
“Chu Cao Lãng sẽ bỏ qua cho trẫm nếu trẫm nhường ngôi?”
“Vâng.”
“Lưu Thiện thì sao?”
“Cũng vậy.”
“Tây Phong nữa chứ?”
“Ừ.”
“Được,” Phạm Ngọc quay đầu đi, hắn cụp mắt xuống như rất mệt mỏi, “lấy giấy bút đến đây.”
Lưu Thiện nghe vậy bèn mau chóng sai người cầm thánh chỉ tới để Phạm Ngọc viết rồi ấn ngọc tỷ lên.
Cố Cửu Tư kiểm tra lại nội dung thánh chỉ, hắn thở phào nhẹ nhõm và bảo Lưu Thiện, “Dẫn bệ hạ đi nghỉ đi.”
Lưu Thiện khom lưng tuân lệnh rồi dìu Phạm Ngọc về tẩm cung.
Phạm Ngọc vẫn ôm khư khư quyển sổ kia, khuôn mặt đượm vẻ mỏi mệt.
“Lưu Thiện,” hắn hoảng hốt bật thốt, “đến hôm nay ta[6] mới cảm nhận được cha mình đã chết.”
Lưu Thiện không tiếp chuyện, Phạm Ngọc chậm chạp thổ lộ, “Ta cứ tưởng mình hận ông ấy.”
“Nhưng giờ ta phát hiện Tây Phong nói đúng.”
“Ta thật ra…chỉ không buông tay được thôi.”
Lưu Thiện vừa nghe hắn lẩm bẩm vừa đưa hắn về cung.

Khi ở trong tẩm cung, Lưu Thiện hầu hạ hắn rửa mặt rồi dâng một chén trà ấm và ôn hòa nói, “Bệ hạ đã vất vả, ngài ngủ một giấc đi.”
“Lưu Thiện,” Phạm Ngọc vẫn mở to mắt, không biết đang sợ sệt hay thất thần, “ta có thể sống sót không?”
“Cố đại nhân đã hứa,” Lưu Thiện kính cẩn bảo, “Chu đại nhân sẽ bỏ qua cho ngài.”
“Ừ…”
Lời khẳng định trên rốt cuộc khiến Phạm Ngọc yên tâm, hắn từ từ nhắm mắt lại, “Lưu Thiện, ta tốt với ngươi như vậy nên đừng phụ lòng ta.”
“Bệ hạ,” Lưu Thiện chợt hỏi, “ngài còn nhớ Lưu Hành chứ?”
“Hắn là ai?” Phạm Ngọc lúng túng.
Lưu Thiện cười cười, “Là ca ca của nô tài, từng phụng dưỡng ngài.

Ca ca là một nô tài vụng về nên chắc ngài quên mất rồi.”
“Vậy à…” Phạm Ngọc thấy hơi buồn ngủ, hắn thì thào, “Đợi mọi việc kết thúc thì để hắn tới làm việc bên ta đi.”
Lưu Thiện chẳng đáp trả, Phạm Ngọc nhắm mắt lại.

Lát sau, Lưu Thiện đứng dậy đi ra ngoài.
Cố Cửu Tư có thánh chỉ liền tiếp quản cấm quân trong nội cung, sau đấy hắn phái người mở cổng cung điện để mời Tư Mã Nam, Vi Đạt Thành, và Dương Huy vào.
Lúc ba người vào cung, ngọn lửa ở đại điện đã gần như được dập tắt.

Thái giám khiêng ra từ đống đổ nát hai thi thể, Cố Cửu Tư đứng cạnh thi thể nhưng thật lòng thì hắn không phân biệt nổi ai là ai.

Sau một hồi, hắn căn dặn, “Chuẩn bị quan tài đi.”
Thu xếp cho thi thể Giang Hà và Lạc Tử Thương xong, Cố Cửu Tư xoay người hành lễ với Tư Mã Nam, Vi Đạt Thành, cùng Dương Huy.
Hắn bị thương – chưa kể khuôn mặt còn trắng bệch – Dương Huy không khỏi nhắc, “Hay Cố đại nhân để ngự y khám bệnh đã?”
“Ta được khám rồi,” Cố Cửu Tư cười cười, “các vị đại nhân không cần lo lắng.

Chúng ta bàn việc đi, sơ tán bá tánh hết chưa?”
“E rằng phải đến ngày mai,” Dương Huy chau mày, “nhiều người quá.”
Cố Cửu Tư gật gù, “Cứ ráng hết sức vậy.

Trước mắt hãy thông báo cho bá quan văn võ mai vẫn lên triều như bình thường.

Ba vị đại nhân,” Cố Cửu Tư uể oải nói, “ngày mai ta sẽ đàm phán với Chu đại nhân trước để ngài ấy vào thành trong hòa bình.

Nếu thất bại thì Cố mỗ cũng không quản được chuyện kế tiếp.

Mong ba vị đại nhân thận trọng suy xét những gì mình muốn làm sau đó.”
Ba người đáp một tiếng và không nói gì thêm.
Chẳng mấy chốc đã tới giờ lên triều, Cố Cửu Tư phái người đi mời Phạm Ngọc.

Thái giám chỉ đi một lát đã về, hắn còn dẫn theo Lưu Thiện nữa.
“Bệ hạ đâu?” Cố Cửu Tư hơi ngạc nhiên.
Lưu Thiện giữ nguyên vẻ mặt điềm nhiên mà thông báo, “Bị cung nhân đánh chết rồi.”
Lời này khiến Cố Cửu Tư trợn to mắt, “Ngươi nói cái gì?!”
“Xưa nay bệ hạ cư xử quá mức tàn bạo,” sắc mặt Lưu Thiện chả hề có chút thương hại, “nên trong cung có đông người căm hận.

Đêm qua sau khi ta dẫn bệ hạ về tẩm cung, nhiều thái giám thị nữ biết tin liền lợi dụng lúc ta vắng mặt mà lẻn vào đánh chết bệ hạ.”
Cố Cửu Tư im lặng, kỳ thật không cần Lưu Thiện giải thích thì hắn cũng biết chuyện gì đã xảy ra.
Người hầu ban đầu của Phạm Ngọc là Lưu Hành – ca ca của Lưu Thiện – hắn chết vì bị Phạm Ngọc đánh đập.

Hồi ấy Phạm Ngọc mới thành thái tử, Lưu Thiện thay thế Lưu Hành hầu hạ hắn.
Lúc đầu Cố Cửu Tư chỉ đưa vàng bạc cho Lưu Thiện, sau này hai người mới kết bạn.
Lưu Thiện ngước nhìn Cố Cửu Tư và nhắc nhở, “Đại nhân nói Chu đại nhân sẽ bỏ qua cho bệ hạ, nhưng bệ hạ đâu chỉ nợ mình Chu đại nhân?”
“Ta hiểu,” Cố Cửu Tư gật đầu, “ngươi nhớ tự kiềm chế mà nghe lệnh Chu đại nhân.”
Phạm Ngọc mất nhưng mọi người vẫn phải lên triều.

Quần thần nhận được tin lên triều như bình thường và cả tin binh biến.

Chẳng ai có thể tìm hiểu những việc đã xảy ra, đành giả vờ không biết gì hết mà thấp thỏm lên triều.
Trong số này vẫn có người trấn định lạ thường; ví dụ như Hình Bộ Thượng thư Lý Ngọc Xương hay Tần Nam của Ngự Sử Đài.

Hai người đứng giữa đám đông như không có cảm xúc gì đặc biệt trước sự biến hóa trong triều đình..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK